Khi ấy nếu Văn Bình có giác quan thứ sáu thần thông chàng sẽ nghe rõ nhịp thở hồi hộp của Y-von.
Chiếc Rờ-nô đen sì đang phóng nhanh bỗng quẹo sang trái rồi tấp vào lề. Ngồi ở băng sau, Y-von buồn rã rượi. 10 phút trước, Văn Bình được thả xuống một con đường gần bin-đinh Métro. Nàng cam kết với Fu-Chun là sau khi chàng được phóng thích nàng sẽ dẫn hắn đến nơi giấu tài liệu.
Vì yêu chàng Y-von đã hứa ẩu. Nàng không có tài liệu đáng giá nào cả. Khi trước, nàng có thể phỉnh gạt Fu-Chun, nhưng đến bây giờ thì hết. Bị nàng lừa bịp Fu-Chun không thể xử nhũn với nàng nữa.
Xe Rờ-nô vừa dừng thì Fu-Chun mở cửa thót lên. Chưa yên vị hắn đã hỏi nàng:
- Bây giờ chúng ta đi đâu ?
Hắn cố tình nhấn mạnh hai tiếng "chúng ta". Y- von định mắng tát vào mặt hắn, nhưng nghĩ đến Văn Bình chưa ra khỏi khu vực Metro nàng đành kềm hãm cơn giận. Nàng đáp :
- Ông muốn đưa tôi đi đâu tùy ý.
Giọng Fu-Chun đượm vẻ khác thường :
- Ô kìa, tại sao bà hứa dẫn chúng tôi đến chỗ cất tài liệu ?
Y-von nghiêm mặt :
- Tôi không thể đích thân dẫn các ông đến đó. Người yêu của tôi vừa duợc thả, việc làm đầu tiên của chàng phải là báo tin cho Lê-ô-nít. Và thế nào Lê-ô-nít cũng tìm cách cứu tôi hoặc là hạ sát tôi để bảo vệ bí mật. Vì vậy, các ông hãy chở tôi về một nơi an toàn. Đến nơi, tôi sẽ chỉ địa điểm cho nhân viên của ông đi lấy tài liệu.
Fu-Chun chõ miệng ra phía trước nói thổ âm với tài xế. Y-von giỏi tiếng Tàu, song nàng không hiểu Fu-Chun nói gì. Có lẽ hắn dùng tiếng lóng của dân anh chị Thượng hải, pha trộn thổ âm một miền núi Tây Bắc.
Xe hơi lại phóng bon bon. Fu-Chun trầm ngâm với điếu thuốc lá. Alen ngồi bên, không thốt nửa lời. Y-von nghe tiếng động cơ rú mạnh, và tiếng ken két ở hộp số, nên đoán già xe hơi lên giốc.
Rồi tiếng máy tắt ngúm. Y-von được dìu xuống một khu vườn tối om. Lập lòe dưới ánh đèn bấm, Y-von thấy trước mặt một ngôi nhà quét vôi trắng, khuất sau những cây cổ thụ to lớn, cành lá rườm rà. Y-von không thể lầm, đây là một trong nhiều tòa nhà mát nàng thường thấy trên sườn núi, nhìn ra ngoài khơi hữu tình Aberdeen.
Khác với biệt thự trước, bên trong biệt thự này không được trang trí gì hết. Mùi hôi mốc xông lên, Y-von phải bịt mũi để khỏi buồn nôn. Đạo binh muỗi đói bay vo ve hợp tấu điệu nhạc dấm dẳn và bực bội. Ngọn đèn duy nhất trong phòng được thắp sáng. Đó là một cây bạch lạp, thứ bạch lạp thường đặt trên quan tài tín đồ đạo Thiên chúa.
Y-von không theo đạo nào nên nàng không có quan niệm rõ rệt về cuộc sống của linh hồn ở bên kia thế giới. Thỉnh thoảng nàng cầu kinh công giáo. Đôi khi nàng quỳ gối hàng giờ trên tấm chiếu cạp điều trải trước tòa sen thơm ngát hương trầm, nhắm mắt nghe tiếng mõ đều đều và tiếng tụng kinh sám hối. Tâm trạng của nàng là tâm trạng bấn loạn của người mắc bệnh nan y, khoán trắng cho thần linh để trốn tránh cái chết, song lại không hề tôn thờ một tín ngưỡng riêng biệt. Nàng muốn gia nhập nhiều tôn giáo cùng một lúc với tin tưởng nàng sẽ được che chở mạnh mẽ hơn, đắc lực hơn.
Miệng Y-von bật ra tiếng ngắn :
- A men !
Fu-Chun hỏi :
- Bà nói gì ?
Nàng đáp:
- Không.
Alen xen vào :
- Bà ấy niệm Amen.
Fu-Chun phì cười :
- Chúng tôi làm gì mà bà phải cầu kinh ? Đến nơi rồi đấy. Chờ nòng ruột quá ! Bà giấu tài liệu ở đâu ?
Y-von đáp thẳng một mạch :
- Tại phòng tôi, trong khách sạn Pen, cất dưới đế cây đèn đêm bằng đồng, đặt trên bàn phấn, cạnh giường ngủ.
Fu-Chun lừ mắt ra hiệu cho Alen. Chẳng nói chẳng rằng, Alen lùi lũi ra xe. Tiếng động cơ lại nổi lên rồi loãng dần trong màn sương đêm dầy đặc.
Y-von quay lại. Nàng thoáng gặp cặp mắt sâu thẳm của á xẩm. Á xẩm vừa bưng rượu vào cho Fu- Chun. Đẩy chai rượu về phía Y-von hắn mời :
- Bà dùng một hớp ?
Y-von lắc đầu :
- Cám ơn ông, tôi không khát.
Fu-Chun nhẹ nhàng bước ra vườn. Trong phòng, chỉ còn lại Y-von và á xẩm. Ánh nến trắng leo lét hắt bóng hai người đàn bà lên tường, dài ngoằng và chập chờn như bóng ma ngoài nghĩa địa.
Lòng Y-von lạnh buốt. Nàng hình dung bộ mặt chưng hửng của Fu-Chun lát nữa khi biết bị lừa. Chắc chắn hắn sẽ giết nàng. Biết nàng đã mất cảm giác, hắn sẽ không tra tấn, hắn sẽ bắt nàng chết từ từ, hàng ngày có khi hàng tuần mới được chết.
Nàng đã nghe nói nhiều đến mánh khóe giết người tàn bạo của các sở mật vụ. Nạn nhân bị nhốt dưới hầm kín với lũ kiến dói, tay chân trói chặt. Đàn kiến lửa tí hon chỉ cần một ngày một đêm là rỉa chết nạn nhân. Hoặc người ta thả vào xà-lim một toán ong bò vẽ. Hoặc nạn nhân bị bỏ đói trong cái hòm đã đóng cá kiên cố. Nếu là quan tài kín mít thì nạn nhân chết ngạt và thoát khỏi nợ đời, đằng này, người ta lại độc ác khoan lỗ trên mặt ván cho không khí lọt vào. Nạn nhân hấp hối một, hai tuần lễ dài dằng dặc rồi mới tắt thở.
Y-von sắp vĩnh biệt cõi đời. Tuy nhiên, nàng muốn chết trong trạng thái bình thản, có người thân ngồi bên âu yếm hôn trán và vuốt mắt cho nàng..
Ngọn bạch lạp hiu hắt trên cái bàn sơn đen kê trước mặt gây cho Y-von ấn tượng đó là ánh sáng le lói được thắp trên quan tài của nàng. Lát nữa, Fu-Chun sẽ ra lệnh hạ sát. Và nàng sẽ chết.
Y-von rú lên rồi bưng mặt.
Á xẩm chạy lại:
- Bà kêu gì thế?
Y-von hổn hển :
- Sợ lắm. Tôi sợ lắm.
Á xẩm cười an ủi:
- Có gì mà sợ, thưa bà ?
Bồ hôi ướt đầm đìa áo trong, áo ngoài, Y-von chỉ khay rượu :
- Tôi xin một hớp.
Á xẩm hiểu ý, rót cho nàng một ly đầy ắp. Y-von uống cạn một hơi. Men rượu hừng cháy làm nàng mường tượng đến Văn Bình. Giờ này, chàng đã thoát khỏi vòng vây của Fu-Chun.
Chuông điện thoại reo vang. Tiếng chuông lanh lảnh giữa khuya thanh vắng biến thành muôn ngàn mũi kim nhọn hoắt đâm thủng ruột nàng. Nàng ôm bụng nhăn nhó.
Nàng đã biết tiếng chuông của ai. Đột nhiên nàng run bắn. Nàng linh tính giờ tận số của nàng đã tới.
Trong cơn hoảng hốt, Y -von vụt dậy. Á xẩm đang rót thêm rượu mời nàng. Cái cán ngà của khẩu súng lục xinh xẻo nhô khỏi mép túi quần bó ống của á xẩm.
Một ý nghĩ quái gở bùng trong óc, Y-von giằng Iấy chai huýt-ky còn đầy và giáng thật mạnh vào đầu á xẩm. Không hiểu sao, Y-von lại có sức khỏe phi thường. Nàng hành động nhanh nhẹn và gọn gàng như thể đã được huấn luyện thành thục về môn ẩu đả tại quán rượu.
Bị cái chai vào sọ, á xẩm ngã khuỵu. Như người điên, Y-von chặn một chân lên ngực á xẩm. Nàng vồ khẩu súng, loay hoay rút ra, nhưng trong giây phút cuối cùng trước khi bất tỉnh á xẩm đã vô tình lăn tròn một vòng. Khẩu súng rớt xuống nền gạch, kêu choang.
Y-von nhoài theo, chộp lấy. Nhưng Fu-Chun đã hiện ra giữa khung cửa. Hồn phi phách tán, Y-von quay ngược mũi súng vào tim, bóp cò luôn 2 phát.
Đoàng...
Phát thứ hai chưa kịp nổ thì một tiếng đoàng lớn đã nổ trước.
Đoàng... đoàng...
Y-von gục trong vũng máu đỏ lòm......
--------------------------------
| Nhà tỉ phú này là Aw boon Haw, tạ thế năm 1954. Khu vườn của ông được tặng lại cho Nhà nước sau khi ông mất. Ông cũng xây cất một khu vườn đầy kỳ hoa dị thảo tương tự như ở Tân gia Ba. |