CHƯƠNG VII BÍ MẬT ÁI TÌNH

Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4125 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Bí Mật Hồng Kông - Quyển Thượng - VII. Bí Mật Ái Tình

❊ ❊ ❊

Mở mắt ra, Văn Bình ngạc nhiên khi thấy mình còn sống. Khấu súng trên tay gã Tàu lai còn tỏa khói khét lẹt.

Chàng chợt hiểu. Địch đang tìm cách áp đảo tinh thần của chàng. Ngoài hành lang, địch bắn chỉ thiên, chờ chàng phản ứng — sự phản ứng tất nhiên của một điệp viên giàu kinh nghiệm — bằng cách áp bụng xuống đất. Rồi chĩa súng bắt hàng. Giỏi võ đến mấy chàng cũng phải giơ tay lên đầu như kẻ tập sự.

Gã Tàu lai tuôn một tràng tiếng Quảng đông. Tiếng Quảng đông đối với chàng không khác tiếng Việt, nên chàng hiểu hết. Đại để hắn hỏi chàng tại sao cùng là đồng bào với nhau lại làm tay sai cho ngoại bang. Chàng giả vờ tròn mắt ngớ ngẩn.

Thấy chàng sửng sốt, hắn bi bô thêm một hồi. Đợi hắn dứt, Văn Bình lắc đầu.

Đến lượt hắn sửng sốt, hắn hỏi chàng bằng tiếng Anh đúng âm vận :

- Anh không phải là người Trung hoa ?

Chàng gật đầu đáp cũng bằng tiểng Anh :

- Tôi là người Nhật.

Hắn thở phào :

- Thế à ? Tôi cứ tưởng...

Không khí trong phòng trở lại im lặng. Lát sau, hắn nói :

- Dầu anh là người Nhật, anh cũng nên nghe theo lời yêu cầu của tôi. Tôi là Fu-Chun. Bản tâm tôi là giúp đỡ anh, mong anh nhớ kỹ điều ấy. Tôi chỉ cần ở anh một thái độ thành thật. Anh có chịu thành tâm cải hóa thì tôi mới có thể đưa anh trở lại con đường chính.

Văn Bình lơ đãng nhìn con muỗi đen sì đậu ở trên miệng súng của Fu-Chun.

Fu-Chun hỏi đột ngột.

- Lê-ô-nít hiện ở đâu ?

Văn Bình cười thầm. Đối phương đinh ninh chàng là nhân viên RU. Sô-viết. Nếu thế thì cả chàng lẫn Y-von chưa bị lộ diện. Chàng bèn đáp lưỡng:

- Thưa, tôi chỉ là cấp dưới.

- Nói dối. Người như anh phải biết Lê-ô-nít. Ru-sô-lốp đã bị giết, chắc anh đã biết.

- Thưa, Ru-sô-lốp nào ?

Một cái tát nên thân đốp vào mặt chàng. Không phòng bị nên Văn Bình mất thăng bằng. Kể ra chàng có thể gượng ngồi được, nhưng chàng sợ Fu-Chun biết chàng giỏi võ nên chàng ngã luôn xuống đất.

Fu-Chun không trách mắng thuộc viên nửa lời. Chờ Văn Bình được xốc dậy, dựng ngồi ngay ngắn trên ghế, hắn mới nói, giọng từ tốn :

- Nóng nẩy quá, Alen.

Văn Bình nhăn mặt đau đớn. Fu-Chun cười thật dễ thương :

- Alen là thủ túc của tôi. Hắn hoạt động rất đắc lực và rất tốt bụng duy chưa đằm tính.

Đoạn quay về phía Alen:

- Ra ngoài chờ một lát.

Thái độ ngọt lạt của Fu-Chun không làm Văn Bình yên tâm, trái lại, chàng càng lo ngại hơn.

Chàng dư biết Fu-Chun phải mềm mỏng với chàng vì hắn tưởng chàng là nhân viên của Lê-ô-nít có thể giúp hắn phăng ra những bí mật quan trọng.

Trong nghề điệp báo người nào có bộ mã phúc hậu, giọng nói êm ái như mật rót vào tai, người ấy mới thật dáng sợ. Sau bao năm ngang dọc, Văn Bình từng phải đóng kịch phúc hậu như vậy nhiều lần.

Fu-Chun hỏi chàng :

- Uống rượu nhé?

Không cần chàng ưng thuận, Fu-Chun đập tay gọi á xẩm. Rượu huýt-ky nguyên chất chứa trong ly pha-lê tỏa ra một hương vị tân kỳ, uống bao nhiêu cũng không cay lưỡi. Fu-Chun rót đến ly thứ ba mới thấy hít hà :

- Ái chà ! Té ra anh là sâu rượu...Ngày xưa nước tôi có một thi bá uống rượu như hũ chìm tên là Lý Bạch. Tôi thích uống rượu, nhưng lại tiếc là không biết làm thơ.

Văn Bình không lấy làm lạ trước ngôn ngữ bâng quơ của Fu-Chun. Hắn làm như kể chuyện đâu đâu, kỳ thật bằng đuôi mắt hắn theo dõi từng li từng tí nét mặt của chàng. Fu-Chun nói :

- Anh bằng lòng chứ ? Vả lại, thoạt gặp anh tôi đã tin chắc anh bằng lòng...

Văn Bình tỏ dấu kinh ngạc:

- Thưa, bằng lòng gì ạ?

- Bằng lòng cộng tác với tôi.

- À ! Tưởng gì chứ chỉ có thế thì tôi tán thành.

Fu-Chun nâng ly rượu lên môi:

- Nào, chúng ta cùng uống mừng cuộc hợp tác lâu bền và chân thật.

Văn Bình uống cạn Iy huýt-ky. Fu-Chun nhìn thẳng vào mắt Văn Bình :

- Lê-ô-nít ngụ ở đâu?

Văn Bình, giọng lè nhè:

- Lê...ô...nít à? Tôi đâu có biết.

Trong cặp mắt sáng của Fu-Chun,thoáng quắc một tia giận dữ. Hắn dằn từng tiếng:

- Tôi hết sức nhân nhượng với anh rồi đấy. Tôi cho anh một dịp may nữa. Anh nên suy nghĩ lại. Lê-ô-nít hiện ở đâu?

Văn Bình vẫn lắc đầu:

- Khổ quá, tôi nào biết hắn ở đâu. Tại sao anh không hỏi tôi việc khác, những việc tôi biết mà cứ bám riết lấy câu hỏi về Lê-ô-nít.

-Tôi đã ngọt ngào với anh. Nếu anh không nói, tôi sẽ giao anh cho Alen...

- Yêu cầu anh nghe tôi phân trần. Tôi sẵn lòng hợp tác, nhưng thú thật không biết Lê-ô-nít ở đâu.

- Nếu không, anh phải cho biết những chi tiết cụ thể về hành tung của hắn.

- Tôi cũng không biết.

Fu-Chun xô ghế, cất tiếng gọi:

- Alen.

Alen chạy vào, mặt hầm hầm. Fu-Chun nói :

- Anh trông nom tù nhân giùm tôi !

- Fu-Chun lững thững ra ngoàiVăn Bình khấp khởi mừng thầm. Một mình ở trong phòng với Alen chàng sẽ khuất phục hắn không khó. Nhưng chàng hân hoan không được lâu. Fu-Chun vừa ra khỏi thì á xẩm bước vào, tay rủng reng cái còng sắt bằng thép mạ kền sáng loáng.

Alen sẵng tiếng :

- Mời anh cho tay ra sau lưng.

Biết chống cự vô ích nên Văn Bình đã lặng lẽ đút cổ tay vào còng. Á xẩm khóa lại, nhét chìa vào túi áo. Nét mặt á xẩm trở nên đanh đá và độc ác, khác hẳn vẻ nhu mì hồi nãy, khi bưng khay rượu.

Còng xong, á xẩm cầm khẩu súng cán ngà, và nói với Văn Binh :

- Thiết tưởng tôi cần nói anh rõ. Tôi không phải là tớ gái trong nhà này mà là nữ cộng sự viên của ông Fu-Chun. Như vậy có nghĩa là tôi bắn súng rất giỏi. Nếu còn nghi ngờ, anh thử cựa quậy rồi thấy. Tôi chỉ vẫy nhẹ là viên đạn 9 ly nằm gọn trong bất cứ bộ phận nào của thân thể anh theo ý muốn.

Văn Bình đáp tinh nghịch :

- Bộ phận nào cũng được, miễn là...

Chàng không nói hết. Nô đùa rí rỏm là thói quen của chàng, và ngay cả trong giây phút hiểm nghèo, gần cận tử thần, chàng vẫn có lối nói cợt nhả. Tuy nhiên, chàng thích châm biếm ý nhị, và ghét thô lỗ, tục tằn.

Chàng tưởng á xẩm đỏ mặt. Nhưng không, á xẩm chỉ đáp lại bằng một nụ cười mai mỉa :

- Anh tự cho là đẹp trai lắm hả ?

Văn Bình nhún vai. Mãi phút này, chàng mới có cơ hội quan sát thiếu phụ từ đầu xuống chân. Từ khi vào phòng, chàng quá bận đương đầu với thủ đoạn mật ngọt chết ruồi của Fu-Chun nên quên chiêm ngưỡng công trình điêu khắc thẩm mỹ thấp thoáng sau làn lụa màu mỏng dinh của á xẩm.

Á xẩm không còn trẻ nữa. Cặp mắt có quầng, vầng trán điểm nét răn, và bộ ngực khá đồ sộ kia chứng tỏ thiếu phụ đã quá 25 và xấp xỉ 30 tuổi. Nhưng dầu sao trên khuôn mặt trái xoan của thiếu phụ, người đàn ông khó tính nhất cũng phải để ý đến những góc cạnh quyến rũ. Á xẩm không thuộc hạng người được bọn đàn ông si tình lồng kính để ngắm nghía một mình cấm kẻ lạ sàm sỡ. Nàng thuộc loại bốc lửa. Thoạt nhìn nàng, khó ai ngăn được những ước muốn xấu xa về xác thịt.

Văn Bình cười xòa không đáp. Chàng quan tâm đến thân hình hấp dẫn của á xẩm, không còn nhớ đến Alen nữa. Trong khi ấy, hắn rón rén vòng ra sau lưng chàng rồi xuất kỳ bất ỷ, đánh mạnh vào gáy.

Văn Bình ngã chúi. Đánh trộm Văn Bình, Alen đã áp dụng mánh khóe cổ điển của nghề tra tấn. Dầu chàng bị còng, Alen vẫn sợ chàng giỏi quyền thuật, có thể đánh trả dễ dàng. Nên hắn phải làm chàng bải hoải chân tay, bằng cách đánh vào gáy. Khỏe đến mấy, người bị đánh cũng bất tỉnh, và khi tỉnh dậy thì xương sống đau như rần, mắt hoa, miệng muốn lộn mửa.

Như vật vô tri vô giác, Văn Bình gục dưới chân á xẩm. Thiếu phụ nhún vai, ra vẻ khinh bỉ, đoạn nhổ bãi nước bọt lên người chàng. Alen gật gù :

- Nó khôi ngô như thế mà em không mê ư ?

Thiếu phụ trề môi :

- Vì nó quá khôi ngô nên em ghét. Cái ngữ đàn ông này chuyên làm khổ đàn bà

Alen nói :

- Bây giờ đến lượt nó làm khổ em

Á xẩm nhăn mặt :

- Anh lầm to !

- Alen này không thể lầm. Mắt em đã tố giác những ý nghĩ trong đầu em. Nếu không mê, em hãy tra tấn nó trước mặt anh..

Thiếu phụ nguýt :

- Alen, anh đã ghen một cách rất phi lý. Em không thích ngày nào cũng xảy ra những cuộc cãi lộn trẻ con. Tra tấn nó là việc của anh, ông chủ đã giao riêng cho anh. Đâu phải của em.

Alen gắt :

- Anh yêu cầu em không được ư ?

Thiếu phụ lắc dầu :

- Em không thích đánh trộm. Thói quen của em là đối diện với kẻ thù ; rồi dùng tài năng khuất phục họ.

Giọng Alen gay gắt:

- Thảo nào! Lúc bắt được nó, tao đã thấy trong lòng không yên. Vì tao biết sớm muộn mày sẽ mê nó. Mày mê tất cả nhũng thằng đàn ông khỏe mạnh. Mày đừng hòng lát nữa lẻn vào phòng nó. Tao sắp hạ thủ nó, mày biết không?

- Anh làm gì, kệ anh, tôi không cần biết. Tôi chỉ khẩn cầu anh một điều: anh đừng nói tục nữa. Anh không phải là chồng tôi, tôi yêu ai là quyền của tôi, anh không được phép ghen tuông xằng bậy.

Nói đoạn, ả xẩm đóng cửa kêu đánh xầm. Trong phòng chỉ còn trơ lại Alen, với Văn Bình nằm còng queo trên mặt đất.

Như điên, Alen đấm đá Văn Bình túi bụi. Bị đòn đau, Văn Bình thức tỉnh. Qua những đom đóm mắt màu đen hãi hùng, chàng thấy vẻ mặt gian ác của Alen. Chàng cố gượng thẳng người nhưng một trái đấm vào màng tang xô chàng quỵ xuống. Và cứ thế chàng bị áp đảo trong suốt 15 phút đồng hồ.

A-len chỉ đánh mà không nói nửa lời. Hắn không đánh bừa bãi, mà đợi Văn Bình sửa soạn nhỏm dậy mới vung tay. Nhiều lần, Văn Bình muốn né đòn, nhưng gân cốt của chàng bị rã rời, chàng không thể nghiêng đầu, cũng như đưa tay hứng đỡ.

Alen phá lên cười khoái trá :

- Mày còn cứng cổ nữa không?

Văn Bình dựa lưng vào chân ghế, các khớp xương như bị gẫyChàng không thèm rên la, chỉ ngước cặp mắt bình thản nhìn Alen.

Hắn gầm lớn :

- A, mày thi gan...

Hắn lại đấm đá tới tấp. Cái ghế bị xô té, kéo Văn Bình ngã theo, đập đầu xuống gạch.

Rủi mà lại may, vô tình huyệt bách-hội ở đỉnh đầu chàng bị khích động. Các bậc cao thủ thường điểm huyệt bách-hội và hai huyệt tiền-đãnh, hậu-đãnh kế bên để giải mê nạn nhân bị đánh ngất. Và kết quả là Văn Bình khỏe lại ngay sau đó. Alen hươi quyền toan chém yết hầu chàng thì chàng đã phóng cước.

Trúng đòn giữa ngực. Alen loạng choạng. Hắn thở phù phù, rón chân, phạng tréo sống bàn tay vào màng tang Văn Bình. Đòn của hắn kêu vù vù, chứng tỏ hắn từng luyện Quan âm chưởng. Tuy nhiên, phép tấn công bằng sống bàn tay, giới võ lâm gọi là Quan âm chưởng, của Văn Bình vượt xa hơn Alen nhiều bậc. Vì vậy, chàng gồng vai chịu đòn, đồng thời tung cước bằng chân trái.

Lãnh ngọn đá trời giáng giữa rốn, Alen phải vịn vào mép bàn để khỏi té xỉu. Hắn luồn tay vào túi.

Khẩu súng đen sì tuột gọn trong lòng bàn tay hắn. Thì một tiếng nói quen thuộc đã dóng dả :

- Bỏ súng, Alen ?

Đó là tiếng nói của á xẩm. Alen lồng lộn như thú dữ bị trúng đạn :

- A, mày bênh nó !

Thiếu phụ sẵng tiếng :

- Tôi không thèm kiếm chuyện với anh. Tôi đến đây chẳng phải dễ gây gổ, mà vì thừa lệnh ông chủ.

Hai tiếng "ông chủ" như vòi nước lạnh hắt vào mặt người say rượu làm Alen giật mình :

- Lệnh ông chủ ?

- Ông chủ dặn mang y lên phòng con bé.

Văn Bình giả dò sửng sốt :

- Đưa tôi đi đâu ?

Á xẩm buông thõng :

- Đến phòng Nancy.

Văn Bình hỏi gặng:

- Nancy, Nancy là ai ?

Alen phì nước bọt vào mặt chàng :

- Mày còn định đóng kịch nữa hả ? Nancy là tay sai của Lê-ô-nít. Nó là đồng chí của mày. Nó hiện bị giam tại đây. Dĩ nhiên mày biết nó. Biết và mày mạo hiểm cứu nó...

Văn Bình đoán ngay ra mưu mô của Fu-Chun.

Chàng bèn khẩn khoản :

- Thôi, đừng cho tôi gặp Nancy nữa. Tôi xin trả lời những điều anh hỏi.

A-len cười hềnh hệch :

- A, mày bắt dầu hối cải. Giỏi lắm, để thử thiện chí, mày hãy cung khai địa chỉ của Lê-ô-nít.

Văn Bình nói :

- Tôi xin nói. Nhưng trước đó, tôi xin được gặp ông Fu-Chun.

- Mày xin gặp ông chủ làm gì ?

- Việc riêng.

Alen quát :

- Mày đừng hòng hoãn binh. Tao đã biết lý do mày sợ gặp Nancy.

Nói đoạn, hắn vòng ra sau, ẩy mạnh lưng Văn Bình. Chàng lặng lẽ bước đi.

Có lẽ trời đã sáng rõ từ lâu. Mọi cánh cửa trong biệt thự đều đóng im ỉm, rèm nhung dầy kéo kín mít, nên chàng không thể phân biệt là đêm hay là ngày, chứ đừng nói mấy giờ nữa.

Sau cuộc tra tấn kéo dài Văn Bình đau nhức toàn thân mặc dầu đối với chàng thì tra tấn là chuyện cơm bữa. Chàng lo lắng cho số phận Y-von. Địch chưa hề khám phá ra chân tướng của nàng, nhưng chẳng bao lâu nữa, chúng sẽ biết nàng là Nancy giả hiệu.

Văn Bình dừng lại, hỏi Alen :

- Mấy giờ rồi anh ?

AIen quắc mắt :

- Anh hỏi giờ làm gì ?

- Không lẽ anh lại cấm cả cái điều nhỏ mọn ấy. Tôi cần biết giờ để ăn sáng. Các anh chỉ nghĩ đến đấm đá mà quên mất bữa điểm tâm của tôi.

Alen có vẻ ngạc nhiên trước thái độ châm biếm bình thản và ý nhị của kẻ thù. Hắn cất tiếng :

- Còn điểm tâm làm gì cho nặng bao tử. Đời anh sắp tận, hiểu chưa ?

Văn Bình cả cười :

- Chừng nào ?

- Lát nữa.

- Tôi không tin. Lát nữa, người đi trước sẽ là anh.

Alen dẫn Văn Bình qua căn phòng rộng thênh thang, thắp đèn ống sáng chưng,bốn phía kê tủ gỗ cao sát trần nhà, đầy ắp sách vở. Văn Bình dừng lại:

- Chào bạn Fu-Chun.

Đang cúi xuống quyển sách dày, Fu-Chun ngẩng đầu :

- Chào anh.

Văn Bình hỏi :

- Alen là thuộc viên tận tâm với chức vụ. Tôi đề nghị khen thưởng cho hắn. Từ đêm đến giờ, hắn tra khảo tôi quên cả ăn uống.

Giọng nói của Fu-Chun lạnh như tảng băng:

- Cám ơn nhã ý của anh. Tôi sẽ lưu ý đến đề nghị hợp thời này bằng cách ban cho Alen cái hân hạnh bắn phát súng thi ân vào sọ anh...

- Tôi không chết yểu như anh tưởng, vả lại anh không dám mó đến người tôi vì anh còn cần tôi sống để cung cấp tin tức về Lê-ô-nít.

Đổi giọng nghiêm nghị, Fu-Chun ra lệnh cho Alen :

- Mang hắn tới đó rồi đợi tôi.

Alen mở một cánh cửa khác. Đây là lối xuống hầm. Biệt thự này theo kiến trúc Pháp nên có hầm rượu khá rộng. Hầm được ngăn chia thành nhiều phòng nhỏ, bài trí đồ gỗ kiểu Tàu.

Cầu thang xuống hầm chạy ngoằn ngoèo và trơn trượt, khiến Văn Bình phải thận trọng mới khỏi té ngã. Cửa mở, chàng thấy Y-von. Nàng ngồi trên giường, tóc xõa rối bù, quầng mắt sâu hoắm như trải qua nhiều đêm không ngủ. Tuy vậy nàng vẫn đẹp. Nàng không đẹp tới mức thu hồn mọi người, nhưng ít ra cũng làm Văn Bình xao xuyến.

Thấy chàng, Y-von rú lên:

- Anh...

Trong khoảnh khắc, Văn Bình có cảm tưởng bầu trời đổ sập xuống đầu. Vì giữa cơn hoảng hốt, không kềm được xúc động, Y-von đã nói tiếng Việt. May thay chỉ có Alen. Hắn là người Âu, chắc không hiểu được ý nghĩa của tiếng thốt bất thần này...

Dầu sao hắn cũng ngạc nhiên khá lâu. Hắn nhìn hai người bằng cặp mắt soi mói. Lòng Văn Bình sôi cuộn một cảm giác kỳ lạ. Vào sinh, ra tử như thế này chỉ là chuyện quá thông thường đối với chàng, nhưng đối diện Y-von, người đàn bà sắp lìa trần vì bệnh ung thư ruột, chàng không ngăn được suy nghĩ vẩn vơ. Chàng thấy xót xa cho số kiếp "nước chảy hoa trôi" của nàng hơn bao giờ hết.

Nhờ kinh nghiệm của nhiều năm lăn lộn trong nghề, Văn Bình đã chế ngự được tình cảm của mình. Còn Y-von nàng, cứ trân trân ngó Văn Bình, nước mắt trào ướt cặp mắt đen và đẹp.

Fu-Chun xuất hiện. Hắn bước nhẹ nên cả Y-von lẫn Văn Bình đều không nghe tiếng. Giọt nước mắt của Y-von như ngọn gió mát thổi tan cơn nóng bốc cao hừng hực trong lòng Fu-Chun. Hắn nhếch mép một cách bí hiểm.

Văn Bình quay lại. Chỉ gò má sưng húp của chàng, Fu-Chun nói với Y-von :

- Nếu tôi không lầm, bà có cảm tình sâu đậm đối với ngưòi đàn ông này. Y tên gì, tôi không biết, và không cần biết. Tôi chỉ muốn biết một điều : cung cấp tin tửc về Lê-ô-nít. Người đàn ông này lần mò đến biệt thự của tôi tìm cách giải thoát cho bà. Lẽ ra tôi phải giết y để bảo vệ bí mật, song tôi lại nghĩ đến bà. Tính mạng y hoàn toàn tùy thuộc nơi bà, xin bà định liệu.

Văn Bình nói to :

- Đừng, đừng Nancy. Hắn đánh lừa đấy. Đừng cho hắn biết bí mật về Lê-ô-nít.

Chàng không được nói dứt lời. Đứng sau, Alen lại đánh trộm vào gáy chàng như hồi nãy. Văn Bình gục vào tường. Y-von thét lên trong sự kinh hoàng. Fu-Chun đỡ nàng ngồi :

- Thưa bà, không sao cả đâu. Chỉ 5, 10 phút là y tỉnh.

Y-von khóc tức tưởi :

- Khổ quá, sợ anh ấy chết mất.

Fu-Chun phì cười :

- Chạm nhẹ vào gáy không chết được đâu.

Bỗng đổi giọng, hắn hỏi gặng nàng :

- Tại sao bà lại soắn suýt với y như thế? Nếu tôi không lầm, y không phải là chồng bà. Chồng bà hiện ở Mani... Thôi, tôi hiểu rồi...

Y-von nín thinh. Sự lỡ lời của Fu-Chun chửng tỏ đối phương đã nắm được trong tay nhiều tài liệu về đời tư cô gái nuốt lửa Nancy. Nancy là một thiếu phụ đĩ tính. Nàng không dâm loạn như Hạ Cơ, nhưng cũng không thể sống gương mẫu suốt đời bên người đàn ông duy nhất. Theo hồ sơ ông Hoàng đưa cho nàng học thuộc, Nancy có hàng đống nhân tình, người nào cũng bảnh trai, người nào cũng chung sống một thời gian ngắn với nàng rồi bỏ. Vì vậy, Fu-Chun không lấy làm lạ khi thấy Y-von ứa nước mắt trước khuôn mặt sưng húp của Văn Bình.

Châm thuốc lá cho nàng hút, Fu-Chun dỗ dành :

- Bà muốn y được tự do không ?

Thủ đoạn ngọt ngào của Fu-Chun gãi trúng yếu điểm của Y-von. Nàng yêu Văn Bình bằng mối tình lạ lùng. Lạ lùng vì chính nàng cũng không hiểu tại sao. Vì từ xưa đến nay nàng chưa hề yêu ai đắm đuối và mù quáng đến thế. Nếu cần chết cho chàng sống, nàng cũng không từ chối.

Y-von ngước đôi mắt đẫm lệ :

- Ông nói đùa hay thật ?

Fu-Chun cưòi :

- Không lẽ một người đúng đắn, cầm đầu một tổ chức tình báo to lớn, lại nói đùa ?

Y-von chụp lấy cơ hội :

- Ông vừa nói ông là thủ lãnh một tổ chức tình báo to lớn, vậy tổ chức của ông là của nước nào?

Fu-Chun cười nhạt ;

- Bà hỏi làm gì vô ích. Để sau này, tự bà tìm hiểu lý thú hơn.

Alen đứng chống nạnh ở bục cửa. Dưới đất, Văn Bình vẫn nằm yên không động đậy. Fu-Chun ngoắt tay :

- Alen xem hắn tỉnh chưa ?

Alen đáp :

- Thưa chưa. Từ nãy đến giờ mới được 5 phút. Lệ thường, cú atémi của tôi đánh vào gáy phải gây bất tỉnh ít nhất là 15 phút đồng hồ.

Fu-Chun quay ra nói với Y-von :

- Nghĩa là trong 10 phút nữa, người yêu của bà sẽ tỉnh dậy. Nhưng y sẽ không tỉnh dậy nữa. Vì tôi sẽ hạ thủ y ngay trong phòng này.

Y-von nghẹn ngào :

- Tôi van xin ông, ông đừng giết anh ấy. Ông đòi hỏi gì tôi cũng bằng lòng.

Fu-Chun, giọng mỉa mai:

- Bà yêu y đến thế kia ư ?

Y-von vẫn khóc :

- Vâng. Tôi sẵn sàng làm theo lời ông. Đền lại...

- Đền lại, bà muốn yêu cầu tôi trả tự do cho người yêu của bà...

- Vâng, tôi chịu hy sinh hết.

- Bà hy sinh không đòi nửa triệu đô-la nữa ?

Y-von đáp không cân nhắc :

- Vâng.

Fu-Chun nói chậm rãi :

- Thế mới biết là ái tình đáng giá thật ! Tính mạng một người đàn ông được mua bằng 500 ngàn mỹ kim ! Thưa bà, tôi hoạt động đã lâu mà chưa bao giờ được gặp một người đàn bà khó hiểu như bà. Lẽ ra, nguyên tắc an ninh nghề nghiệp không cho phép tôi thả y, vì dầu sao địa điểm này của tôi đã bị lộ. Song với nửa triệu đô-la tôi có thể tậu một tòa nhà khác. Vì vậy, tôi chấp thuận điều kiện của bà...Còn bà, chừng nào bà...

Y-von đáp liều :

- Nếu ông muốn, tôi sẵn sàng dẫn ông đi ngay.

- Ngay bây giờ ?

- Cái đó tùy ông.

Fu-Chun ngoắt Alen ra ngoài, mặc Y-von một mình trong hầm với Văn Bình. Từ này đến giờ, Văn Bình đã nghe hết cuộc đối thoại giữa Fu-Chun và Y-von. Phát atémi của Alen đốp giữa gáy chàng nhưng không trúng yếu huyệt nên Văn Bình chỉ loạng choạng một lát.

Chàng toan vùng dậy quật ngã Fu-Chun, song phải nằm yên giả vờ mê man, vì thấy trong tay Alen có súng. Vả lại chàng cần tiếp tục giả vờ bất tỉnh để phăng thêm những bí mật chàng chưa biết về tổ chức của Fu-Chun.

Hơi thở ấm áp của Y-von phả vào mặt chàng. Một giọt nước mắt nóng hổi của nàng rơi trên má chàng. Đã lo lắng, chàng còn lo lắng thêm lên. Ông Hoàng đã tính kỹ trước khi dùng Y-von vào điệp vụ nguy hiểm này, nhưng lại quên xét một yếu tố bất ngờ: tình ái. Thường ngày, Y-von rất can đảm, rất bình tĩnh, ngay cả trước cái chết, tuy nhiên khi sa vào cạm bẫy yêu đương sự can đảm và bình tĩnh đáng khen ấy đã tiêu tan như làn khói trong cơn giông tố.

Y-von yêu chàng. Tình yêu của nàng bồng bột gấp trăm lần tình yêu của những thiếu phụ cùng lứa vì lẽ nàng biết nàng sắp chết. Nàng cần yêu tham lam để mai kia sang thế giới bên kia khỏi tiếc nuối và thèm thuồng. Chỉ cần kiên nhẫn thêm một vàị buổi nữa là Fu-Chun lọt vào tròng, và Y-von sẽ mang về cho ông Hoàng số tiền khổng lồ nửa triệu đô-la. Nàng biết thế mà vẫn đặt tình cảm lên trên lý trí, đặt sở thích cá nhân lên trên công tác quan trọng của tổ chức, mà kết quả có thể làm lệch cán cân lực lượng ở Viễn đông.

Chàng phải nín thở mới khỏi buông tiếng thở dài. Mắt chàng nhắm nghiền nhưng chàng vẫn nhìn thấy. Y-von luồn tay dưới gáy chàng, nâng đầu chàng lên, rồi nàng cúi xuống.

Văn Bình thản nhiên đón cái hôn đằm thắm của Y-von. Fu-Chun nhếch mép cười nham hiểm khi thấy hai người hôn nhau.

Một phút sau, hắn cất tiếng:

- Xin lỗi đã quấy rộn bà. Nhưng việc cần lắm xin bà biết cho. Tài liệu ấy, bà cất ở đâu?

- Tôi đã nói nhiều lần, ông quên ư? Tôi chỉ có thể trao tài liệu và dẫn ông đến Lê-ô-nít sau khi có đảm bảo chắc chắn là người yêu tôi được tự do..

Fu-Chun nói :

- Nhưng về phần tôi, tôi cũng cần đảm bảo. Vì bà có thể đánh lừa chúng tôi.

Y-von đáp :

- Tùy ông. Ông muốn tin hay không, tôi không dám vật nài.

Fu-Chun chắt Iưỡi :

- Vâng, tôi đành tin bà. Bây giờ tôi xin nói rõ điều kiện cho bà hiểu. Tôi sẽ mang bà và người này đi ngay. Bà sẽ đến một ngôi nhà khác, cũng trong phạm vi Hồng kông. Tối nay,bà dẫn chúng tôi đi lấy tài liệu. Dọc đường, tôi thả người yêu của bà xuống.

Y-von gật đầu ra vẻ đồng ý.

Co quắp trên đất, Văn Bình suy nghĩ miên man. Fu-Chun đứng quá xa, chàng không thể nắm được chân hắn để giật ngã. Nhưng rồi một ý tưởng khác lại nhú lên trong óc. Tốt hơn để nội vụ kéo dài một thời gian nữa xem sao. Nếu chàng phản công bây giờ có thể, Fu-Chun và Alen sẽ mất mạng và Y-von sẽ thoát thân, nhưng vị tất chàng biết được hết nội tình của địch.

Chàng bèn nằm im thin thít.

Mũi chàng thoáng ngửi một mùi thơm hắc đặc biệt. Mùi thuốc mê, một loại thuốc mê cực mạnh. Một chiếc khăn tẩm thuốc mê đậy đắp trên mũi chàng.

Lâu lắm, không được ngủ đẫy giấc, Văn Bình phải lợi dụng cơ hội bị đánh thuốc mê này để thỏa mãn thần mắt. Chàng chưa kịp nghĩ gì thêm thì một vừng sáng chói lọi đã tràn ngập óc chàng. Chàng có cảm tưởng rớt giữa nơi nổ bom nguyên tử. Một tiếng kêu dữ dội. Bom nổ. Một vừng sáng khổng lồ hình nấm cuồn cuộn từ mặt đất dâng lên không trung mờ mịt. Trong phút chốc vạn vật đều sáng quắc như bị chìm dưới ngọn đèn ngàn triệu nến....

Rồi tối sầm........Tối sầm.

Rồi tất cả tan thành hư vô.

Văn Bình mê man......

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.