Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4125 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Bí Mật Hồng Kông - Quyển Thượng - ° ° °

❊ ❊ ❊

5.3.72 !

5.3.72 !

Văn Bình lẩm bẩm nhiều lần như thế. Nhờ bản địa đồ tham mưu, chàng đã tìm ra nơi giam Y-von. Hồng kông tuy nhỏ, nhưng khám phá được nơi này không phải là chuyện dễ. 5.3.72. là ám số chung cho một khu trên bản đồ, không phải là một căn nhà riêng biệt dễ nhận biết.

Những hạt mưa lớn bay tạt vào mặt chàng. Chàng vẫn vô tình không biết ướt. Và cứ thế, chàng đứng ở mũi thuyền hứng mưa, trong khi cô gái chèo thuyền hát nho nhỏ, và bơi về phía Hồng kông.....

Trời đã gần sáng nên đường sá vắng tanh. Giờ này, tắc-xi và xích lô rất khó kiếm, và hầu như không có. Lùi lũi trên đại lộ Queen's Road, Văn Bình nghĩ đến việc trộm xe.

Trộm xe đối với chàng là chuyện thông thường. Hoạt động ở ngoại quốc, Văn Bình vẫn có thói quen mượn tạm xe hơi vài ba giờ, hoặc một đêm và khi đem trả chàng không quên đền bồi cho chủ xe một món quà nhỏ.

Chàng liếc nhìn thấy chiếc Prefect kiểu mới, sơn trắng toát, nằm ngoan ngoãn sát lề.

Con đường Queen's Road chạy dài trước mắt. Những người dậy sớm đã lục tục vặn đèn trên lầu lịch kịch nhóm bếp pha trà tàu. Phần đông dân chúng ở Hồng kông là người Trung Hoa. Đối với người Trung Hoa. "nhậm sà" buổi sáng là thú của tao nhân mặc khách.

Văn Bình đã mở cửa xe bằng sợi thép uốn. Chủ nhân không cắm khỏa công tắc ở táp-lô, nhưng nổ máy xe không cần chìa là việc dễ ớn. Nối xong hai sợi giây điện, chàng rồ ga nhè nhẹ. Chiếc Prefect cao tồng ngồng khạc khói ra đằng sau, rồi chạy bon bon.

Phóng được một quãng, Văn Bình mới sực nhớ vi phạm luật lưu thông. Suýt nữa chàng quên mất xe hơi ở đây phải chạy bên trái. Thảo nào một đoàn xe ở ngã tư phải quẹo thật nhanh mới khỏi đâm vào xe chàng

Hú vía ! Nếu phản ứng của chàng thiếu lẹ làng thì một cam nhông kếch xù - loại cam nhông chở hoa quả từ ngoại ô vào thành phố—đã húc nát đầu chiếc Prefect. Con đường đi Aberdeen bò ngoằn ngoèo lên giốc dưới trận mưa rạng đông mát rượi. Mặc dầu đường xấu và xe lạ, Văn Bình vẫn tống hết ga xăng. Chàng phải đến nơi trước khi trời sáng rõ.

Đậu xe lại, chàng chiếu đèn vào bản đồ. Nếu chàng không lầm, Y-von đang bị giam trong một tòa biệt thự rộng bát ngát, tứ phía vây bọc bằng tường đá ong, thứ đá ong tốt, chở từ lục địa tới.

Biệt thự này sừng sững một mình trên sườn ngọn đồi thoai thoải. Chỉ có một lối độc nhất lên xuống, nên Văn Bình tắt đèn pha, mò mẫm lái xe bằng cặp mắt sáng như điện.

Sợ nổ máy gây tiếng ồn, chàng lặng lẽ đẩy xe khuất dưới lùm cây um tùm. Gió dưới vịnh thổi lên phần phật.

Văn Bình quỳ gối, rút cây bút máy. Dầu cây bút được gắn cái đồng hồ nhỏ xíu. Thoạt trông, ai cũng tưởng là la bàn với cây kim chỉ hướng Bắc, thật ra nó là máy bắt luồng sóng bén nhậy.

Sau khi biết tọa độ 5.3.72. Văn Bình có thể xử dụng máy bắt luồng sóng để dò tìm ra nơi giam giữ Y-von.

Cây kim trên mặt đồng hồ chạy lồng lên. Văn Bình mỉm cười, găm bút may vào mép túi.

Cây bút vừa xác nhận Y-von đang ở bên trong biệt thự.

Bức tường đá ong không lấy gì làm cao, chàng chỉ rún nhẹ là vượt qua. Nhưng chàng lại sợ địch nuôi chó bẹt-giê. Chàng không sợ bẹt-giê kể cả quân khuyển hung dữ nhất được huấn luyện đặc biệt.

Chàng chỉ sợ bại lộ.

Nếu mà chó sủa, dưới ánh đèn vườn sáng quắc chàng sẽ biến thành mục phiêu dễ nhắm cho đối phương. Địch chỉ cần một tay súng và vài ba viên đạn 9 ly là hạ sát được chàng dễ dàng.

Lựa một chỗ thật tối, Văn Bình co chân nhảy. Trong nháy mắt, chàng đã tuột xuống vườn. Chàng ngồi thụp, quan sát chung quanh.

Trong vòng một, hai giờ nữa trời sẽ sáng. Chàng phải hành động thần tốc. Chàng rón rén tiến về phía hông biệt thự. Chàng lại ngồi thụp lần nữa. Đến khi chắc chắn không có bẹt-giê,cũng như không có nhân viên tuần phòng của địch, chàng mới đẩy cửa từ từ len vào.

Tòa nhà tối om...

Dường như chàng đột nhập phòng ăn. Qua bóng tối mờ mờ chàng đụng phải cái tủ lạnh to lớn. Phía sau, vẫn còn nóng. Chi tiết này chứng tỏ biệt thự có người ở. Chàng còn phân vân, chưa biết nên đợi trong phòng hay trèo lên gác thì thoáng nghe tiếng gió từ bèn tả vèo tới. Biết bị đánh lén, chàng vội xoay mình nửa vòng. Chàng ngoảnh lại vừa kịp để hứng đỡ một cú đấm.

Đôi mắt quen vói bóng tối đã giúp Văn Bình nhận diện đối phương. Hắn cao lớn, mặc áo chẽn Tàu đen.

Không khí chuyển dộng nhẹ nên Văn Bình tưởng địch là võ sĩ tầm thường.

Thái độ khinh địch của chàng suýt nữa gây hại. Vì sức gió cực nhẹ mà miếng đòn lại cực hiểm.

Thì ra địch là cao thủ của Mai hoa quyền, một môn võ tiến thối như chớp xẹt, và nhẹ nhàng ngoạn mục như hoa mai rụng. Kết hợp với nội lực thâm hậu, nó đã đạt tới một mức lợi hại ít môn võ nào sánh bằng.

May được dày công tập luyện, nếu không Văn Bình đã bị đánh ngất. Cánh tay của chàng ê ẩm tê dại, như vừa chống đỡ sức nặng trăm cân.

Chàng chưa kịp phản công, địch đã tiếp tục phóng đòn vào yết hầu. Chàng nghiêng người sang bên tránh miếng cương trảo ghê gớm, đoạn nhào vào ngực đối thủ. Theo kinh nghiệm, quyền Mai hoa chỉ dùng để đánh xa, nên Văn Bình chuyển qua nhu đạo, nắm vạt áo địch quật ngã.

Địch bị chàng hất chúi vào góc tường. Hắn lồm cồm bò dậy, chưa lấy lại được sáng suốt thì chàng đã tiến lên một bộ,sống bàn tay giáng xuống một phát atémi thần sầu, quỷ khốc.

Hắn nằm mọp luôn trên đất.

Văn Bình lắng tai nghe. Chung quanh vẫn im lặng, ngoại trừ đã có những cơn gió rì rào từ ngoài khơi Aberdeen thổi lại. Đối với người không ở trong nghề điệp báo thì biệt thự này đã ngủ say. Song Văn Bình biết chắc mọi người còn thức, và có lẽ ở xó tối nào đó, một lưỡi dao sắc bén, hoặc một họng súng kinh khủng đang rình núp.

Chàng quỳ bên thân thể nóng hổi của gã Tàu, dùng thuật hồi sinh kuatsu của nhu đạo cứu hắn tỉnh lại. Chàng muốn hắn tiết lộ một vài bí mật.

Năm phút trôi qua. Tuy chàng cố gắng tối đa, tứ chi hắn vẫn lạnh dần. Văn Bình áp tai vào ngực hắn. Tim hắn đập thoi thóp rời rạc rồi ngưng nghỉ. Hắn đã chết. Văn Binh lắc đầu, lôi xác chết sát chân tường, đoạn tìm lối lên lầu.

Thang gác lượn hình trôn ốc,tưởng như không bao giờ hết. Văn Bình trèo từng bậc một, mắt đảo tứ bề, gân cốt chùng dãn, sẵn sàng băng ra phía truớc để phản công kẻ địch vô hình.

Chàrg lạnh toát châu thân khi thấy một ngọn đèn ở tầng trên bật sáng, kèm theo tiếng cửa mở ken két rồi một tiếng đằng hắng.

Rồi đoàng. Một phát súng nổ chát chúa.

Nhanh như cắt Văn Bình phóng mình rạp trên sàn gác. Kẻ thù đã chờ sẵn. Chàng đinh ninh súng sẽ nổ tiếp. Kinh ngạc xiết bao, bầu không khí lại rơi vào câm lặng hoàn toàn. Trong một phần mười tích tắc đồng hồ, chàng có cảm tưởng như đang vượt qua một đường biên giới bí mật, đầy cạm bẫy chết chóc rùng rợn.

Một chuỗi cười ngạo nghễ cất lên :

- Ha ha !

Văn Bình đứng phắt dậy. Chàng biết là muộn rồi. Cách chàng 4 mét dựa lưng vào tường, một gã đàn ông mặc đồ đen ảm đạm lăm lăm trong tay một khẩu tiểu liên kiểu Nga. Kỹ thuật cầm súng tự tin của hắn cho thay hắn là kẻ bắn không cần nhắm. Hắn ra lệnh bằng tiếng Anh :

- Ha, ha ! Mời tôn huynh vòng hai bàn tay ra sau gáy. Chúng tôi chờ tôn huynh đã lâu.

Dĩ nhiên địch chờ chàng! Chàng đã tính trước. Tuy vậy chàng không ngờ địch lại nhanh tay hơn chàng. Chàng cũng không ngờ chuyến đi Hồng kông này lại gặp quá nhiều rủi ro. Chân ướt, chân ráo đến nơi chàng đã bị công an địa phương tầm nã. Rồi sa vào tay tử thù Xi-Iốp. Chàng tưởng đã thoát thân, ngờ đâu chỉ thoát thân ở khách sạn Pen đế thất thân gần Aberdeen.

- Mời tôn huynh...

Văn Bình bước vào một căn phòng tràn ngập ánh sáng nê-ông. Sau cái bàn tròn kê ở phía cuối phòng, chàng thấy một người đàn ông Trung hoa lai Tây phương trạc 42 tuổi, mặc com lê xanh nhạt, điểm cái cà-vạt màu hoa cà.

Chỉ trông nét mặt hiền lành của hắn, Văn Bình đoán được số phận hắn sẽ giành cho chàng. Có lẽ chàng khó ra khỏi nơi này nếu còn sống. Khẩu súng lục 9 ly, cán ngà voi trạm trổ mỹ lệ, đặt trên bàn, trước mặt gã Tàu lai, vừa được nhấc lên, và nạp đạn nghe "soạch" một tiếng khô khan.

Miệng súng đen ngòm và sâu thẳm chĩa vào ngực chàng. Văn Bình thản nhiên, nhắm mắt chờ chết.

Súng nổ......

--------------------------------

Đây là hối xuất hồi bộ truyện này được viết...
Tức là Khruschev. Ta phiên âm là Kút-Sếp, nhưng cộng sản đọc là Khơ-rút-xốp...
Marco Polo, Kaiser, Maxim's và Gaddi's là tên những tiệm ăn sang trọng ở Hồng kông.
MI. là Military Intelligence (Quân Báo), Cơ quan điệp báo hữu hiệu của người Anh. Ta quen gọi là Intelligence Service.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.