Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4125 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Bí Mật Hồng Kông - Quyển Thượng - ° ° °

❊ ❊ ❊

Cảm tưởng đầu tiên của Y-von là sự bỡ ngỡ vô biên.

Nàng không ngăn được sửng sốt khi thức giấc trong một căn phòng bài trí hoàn toàn khác hẳn. Nàng không thể quên được: hồi nãy, á xẩm đưa nàng vào căn phòng toàn màu hồng nhạt, từ tường, mùng, nệm, ánh đèn. Đến bàn ghế, tủ, chậu rửa mặt, bàn chải răng và lược chải tóc.

Nàng lắc đầu mạnh. Không, nàng không mê, nàng vẫn còn tỉnh.

Y-von nhìn lên tường. Bức họa Picátsô thiếu phụ khỏa thân, cười duyên sau suối tóc dài đã biến mất. Đồ đạc trong phòng chỉ gồm bộ xa-lông kiểu Tàu, cao lêu nghêu, bằng gỗ trắc đen bóng, trạm trổ cầu kỳ, và khảm xà cừ. Giường nàng nằm cũng bằng gỗ trắc, và cũng khảm xà cừ.

Đang khát muốn cháy cổ họng. Y-von mừng rơn khi thấy chai nước suối và cái ly pha lê. Hơi nước mát rợi làm nàng khoan khoái. Nàng nhớ rõ là cách đây không lâu nàng uống hai viên thuốc ngủ. Loại thuốc ngủ này rất mạnh, có thể làm thiếp đi đến sáng. Vì lẽ gì nàng giật mình tỉnh dậy ?

Nàng buông tiếng thở dài: cái đồng hồ vàng đắt tiền ở cổ tay đã bị đoạt mất không biết từ lúc nào. Nghĩa là địch không muốn nàng coi giờ.

Nàng ngồi thẳng người. Dưới chân giường, trên nền gạch đỏ— thứ gạch màu đỏ hình vuông, bằng đất sét nung, thường thấy trong các ngôi nhà cổ của người Tàu — nàng nhận ra đôi hài bằng gấm thất thể. Nàng có ấn tượng là đôi hài ngày xưa của Dương quý phi cũng chỉ đẹp đến thế này là cùng.

Y-von mải ngắm đôi hài nên không nghe thấy tiếng cửa mở. Alen bước vào, trên miệng nở nụ cười lịch sự:

- Chào bà.

Y-von lạnh lùng:

- Chào ông..

Thản nhiên trước thái độ lãnh đạm của nàng. A-len nói:

- Ông chủ sai tôi đến để mở lại cuộc điều đình với bà..

Y-von gắt:

- Điều đình nghĩa là tin cậy. Nếu quả muốn điều đình, tại sao các ông lừa tôi ngủ say để mang đi nơi khác ?

A-len xin lỗi :

- Xin bà thể tình. Chúng tôi không thể giữ bà một chỗ vì Lê-ô-nít sai nhân viên theo sát.

- Đây là đâu ?

- Tôi không được phép tiết lộ với bà. Vì cảm tình riêng, tôi chỉ có thể nói là bà được chở xe hơi đến một khu vắng vẻ gần Vịnh Repulse.

Y-von bưng trán :

- Như tôi đã nói với ông Fu-Chun, tôi thà chết chứ không chịu bán với số tiền rẻ mạt.

A-len gằn giọng :

- Sau một đêm suy nghĩ, bà sụt xuống bao nhiêu ?

- Bao nhiêu thì các ông biết đấy.

- Nếu tôi không lầm, trước mặt ông chủ bà đã nhận lời.

- Hôm qua khác, hôm nay khác....

A-len nghiêm sắc mặt:

- Chúng tôi không đùa với bà. Trong trường hợp bà khăng khăng một cách dại dột, tôi đành phải tra khảo bà. Tôi vốn quý chuộng đàn bà, xin bà đừng bắt tôi làm một việc mà tôi không thích.

- Về phần tôi cũng vậy. Tôi không ưa kẻ vũ phu, chỉ biết dọa đàn bà và trẻ con bằng roi vọt.

A-len nghiến răng cố nén căm tức:

- Được. Bà đã muốn, tôi không nài ép bà nữa. Mời bà sang bên này.

Cửa hông được mở.

Y-von bước vào căn phòng tối om. Đột nhiên, một ngọn đèn điện được

bật lên, chiếu giữa mắt nàng. Nàng có cảm giác như tròng mắt bị sức nóng cực mạnh của ánh đèn thiêu cháy.

A-len đẩy nàng ngồi, đối diện ngọn đèn 500 nến. Kỹ thuật thẩm vấn chiếu đèn sáng vào mặt đã trở nên cũ rích, nên Y-von không lúng túng.

A-len nhắc lại :

- Nancy ? Tôi yêu cầu bà lần nữa, và tôi chỉ chờ 2 phút, chỉ 2 phút thôi. Sau 2 phút, nếu bà cố tình bướng bỉnh, tôi sẽ phải hành động.

Y-von phá lên cười, ngạo nghễ :

- Hừ, ông dọa mãi ! Mời ông hành động.

Nói xong, tự dưng nàng lo sợ. Trước ngày lên đường, nàng sống luôn mấy tuần lễ trong bệnh xá của Sở Mật Vụ. Y sĩ cho biết cuộc giải phẫu ở óc nhằm mục đích hủy diệt trung khu cảm giác của nàng. Nghĩa là nàng sẽ không biết đau nếu Alen dùng cực hình. Cách đây hai tuần, trước mặt Văn Bình, nàng đã đâm dao nhọn vào bắp đùi, máu chan hòa, song nàng không cảm thấy gì hết.

Tuy vậy, Y-von vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. Nàng phập phồng khi thấy Alen bật sáng một ngọn đèn khác trên bàn.

Những đồ vật bẳng thép mạ kền bóng loáng được xếp ngay ngắn trên bàn làm nàng rùng mình. Đó là bộ đồ mổ xẻ, với những cái kềm ngắn, cụt hay dài ngoằng, những lưỡi dao mỏng dính, bản sẳc như nước, bê bết máu. Dường như A-len cố tình bắt nàng thấy rõ những vết máu đỏ lòm.

Alen nói :

- Giới thiệu với bà, đây là đồ nghề thường dùng để nhổ răng, giựt móng tay, cắt tai, xẻo luỡì những kẻ ngoan cố, không chịu hợp tác. Lẽ nào có nhan sắc như bà mà lại chịu hủy hoại thân thể vì một chuyện không đâu.

Y-von nhổ nước bọt :

- Lời nói của ông chỉ làm tôi ghê tởm.

Một phụ viên lễ mễ bưng vào một hỏa lò đầy than hồng. Chắc Alen sẽ nung kềm đỏ rực để cặp vào da thịt nàng.

Nàng đoán đúng. Alen ung dung vùi giữa đống than bốc lửa phùn phụt 5 cây kềm rồi khoanh tay chờ đợi.

Y-von nghe tiếng động sau lưng. Ngoảnh lại nàng nhận ra Fu-Chun. Hắn vẫn phục sức sang trọng như hồi tối.

Fu-Chun nói :

- Bà sẽ không chịu nổi cuộc tra tấn này đâu. Tôi đích thân đến đây là để mang lại cơ hội cuối cùng cho bà.

Y-von không đáp. Alen quạt cho hỏa lò hừng thêm. Trước phản ứng ngơ ngác của 2 gã đàn ông, Y-von cầm lấy một cây kềm nóng bỏng, và chẳng nói chẳng rằng, nàng vén tay áo dí mũi kềm sát thịt.

Sèo sèo...! Mùi mỡ và thịt cháy khét lẹt.

Y-von ngẩng mặt cười với Fu-Chun :

- Ông thấy không ? Tôi đã quen biểu diễn với lửa. Từ mấy năm nay không đêm nào tôi không đóng đinh sắt vào mũi và ngồi lên thùng điện.

Fu-Chun chớp mắt. Nhưng mặt hắn vẫn phẳng lì như tượng đá, nên Y-von không đoán đọc được tư tưởng của hẳn. Duờng như hắn đã tiên liệu thái độ của nàng nên Y-von vừa nói dứt hắn đã nhoẻn miệng cười :

- Biết rồi. Tôi thử bà đấy thôi.

Y-von nhăn mặt :

- Nghĩa là ông chấp thuận đề nghị của tôi.

Fu-Chun vẫn cười :

- Gần như vậy. Tôi xin lỗi bà đã bày ra trò nung kềm. Vì tôi bắt buộc phải thử bà.

Y-von cười ngặt nghẽo :

- Rốt cuộc ông vẫn lầm như thường. Tôi không phải là Nancy.

Fu-Chun nhún vai:

- Bà rất xảo quyệt. Nghe danh bà từ lâu, giờ tôi mới có vinh hạnh diện kiến. Bà quả xứng danh điệp viên tin cẩn của RU. Tôi chỉ tiếc một điều: ấy là tôi ở vào hàng ngũ cừu địch với bà.

- Cám ơn ông. Tai tôi đã nhàm chán những lời nói lịch sự. Tính tôi vốn thực tế. Ông đối xử ra sao về trường hợp tôi ?

Fu-Chun đáp:

- Chẳng giấu gì bà, tôi được tin bà không phải là Nancy vì vậy, tôi ra lệnh cho Alen dàn cảnh tra tấn để thử bà. Nếu quả là Nancy thì bà sẽ không sợ đau. Ngược lại...

Y-von cướp lời :

- Ai đưa tin vịt ấy cho ông?

- Bà định điều tra tôi nữa ư? Xong tôi nghĩ không nên giấu bà làm gì...Kẻ tung tin khó có thể là ai ngoài Lê-ô-nít.

- Lê-ô-nít ?

- Vâng. Lê-ô-nít, thượng cấp của bà.

Hai người trở lại căn phòng hồi nãy. Fu-Chun mời nàng ngồi rồi đánh diêm châm thuốc cho nàng.

Y-von nói, giọng trách móc :

- Tôi phật lòng vì ông chở tôi đi mà không cho biết. Chắc ông đã hiểu tôi chỉ thích sống nơi nào có đầy đủ tiện nghi. Ông nghĩ xem, người như tôi mà ông nỡ giam trong một căn phòng nhỏ hẹp, thiếu không khí như thế này..

Fu-Chun, giọng nhỏ nhẹ :

- Xin lỗi bà. Nội ngày nay, bà sẽ về địa điểm cũ.

-Còn đồng hồ của tôi nữa. Tôi rất ghét sự tịch thâu độc đoán..

- Alen sẽ trả ngay cho bà. Sở dĩ hắn cất giùm bà, vì hắn nghi ngờ cái đồng hồ này là điện đài trá hình..

Đổi sang giọng thân mật, Fu-Chun nói :

- Bà Nancy, tôi có cảm tình đặc biệt với bà.. Mong bà hiểu tôi hơn nữa. Đêm qua, bà đã thỏa thuận nhượng trao tài liệu. Tôi hy vọng bà giữ đúng lời hứa..

- Miễn cưỡng tôi phải nhận lời. Vì số tiền ông hẹn cho tôi còn quá ít.

- Hỏi thật, bà muốn bao nhiêu ?

- Muốn thì bao nhiêu cũng ít...

- Không, tôi không muốn nói đến yêu sách quá lố, chẳng hạn một triệu đô-la Mỹ.

- Vậy thì nửa triệu.

- 500 000 đô-la. Trời ơi vẫn còn quá nhiều !

- Thế thì thôi.

Fu-Chun vội phân trần :

- Bà ức hiếp tôi quá. Nhưng thôi, tôi cũng phải chịu. Tôi sẵn sàng thanh toán số tiền nửa triệu đô-la nhưng với điều kiện, là sau khi nộp tài liệu, bà sẽ dẫn tôi đến Lê-ô-nít.

- Tôi không biết ông ta ở đâu.

- Bà nói dối.

- Tôi nói dối làm gì. Theo chỉ thị, tôi chờ trong khách sạn Pen, có người sẽ đến lấy tài liệu. Ngoài ra, tôi không biết gì nữa.

- Bà đã ghé nhiều thành phố lớn ở châu Á, và ở mỗi nơi, bà đều tiếp xúc với nhân viên của Lê-ô-nít. Tôi chỉ thuận trả 500.000 đô-la nếu bà cho biết tường tận các đầu mối địa phương.

- Tôi không thể tiết lộ những bí mật này.

- Thưa bà, tôi đã nhượng bộ quá nhiều. Phàm việc gì cũng có giới hạn của nó. Nửa triệu đô-la không phải là món tiền dễ có. Bà thử nhìn chung quanh xem, ở đây, bà đếm được bao nhiêu nhà buôn có nổi nửa triệu đô-la ? Xin bà hiểu rõ là tôi chỉ có thể xuất ra món tiền khổng lồ như thế nếu có đảm bảo nắm trọn hệ thống tổ chức của Lê-ô-nít.

- Ông quá tự tin ! Vì tôi sẽ từ chối.

- Bà không thể từ chối. Hợp tác với tôi, bà vừa có món tiền kếch sù trời ơi đất hỡi nửa triệu đô-la, lại vừa được xum họp với gia đình.

Y-von quắc mắt:

- Ông dọa tôi?

Fu-Chun cười nửa miệng:

- Đâu dám. Thưa bà, tôi chợt nghĩ đến những con đường ở Hồng kông. Bà tính, xe cộ đông như mắc cửi, đường phố chật hẹp, tai nạn xe cộ xảy ra là thường, phải không bà? Và, thật tâm tôi không muốn gia đình bà gặp tai nạn giao thông.

- Ông là quỷ Sa-Tăng!

- Bà cứ nhiếc mắng nữa đi, tôi không hề biết giận. Với lại, thưa bà, từ lâu tôi không tin vào truyền thuyết quỷ Sa-Tăng.

Fu-Chun định nói thêm song vội ngừng lại. Có lẽ hắn cảm thấy lỡ miệng, Y-von cũng đã nhận ra nhưng tảng lờ như không biết.

Lát sau, Fu-Chun mới nói tiếp :

- Thưa bà, còn vấn đề trao tài liệu?

Y-von đáp :

- Đúng với thể thức nghề nghiệp, xin ông cho phép tôi đặt vấn đề bảo đảm. Tôi chỉ có thể trao tài liệu sau khi biết chắc có tiền.

- Bà không tin tôi ?

- Làm nghề này tin nhau quá lại dễ làm hỏng việc.

- Sau nhiều năm hoạt động thú thật tôi chưa gặp ai hóc búa như bà.

- Ông quá khen. Thật ra, tôi chỉ yêu cầu những điều kiện tối thiểu.

- Về phần tôi, tôi cũng lo ngại, thưa bà. Vì biết đâu bà chẳng phỉnh gạt tôi.

- Ông quá lo xa. Tôi không thể phỉnh gạt ông vì lẽ tôi còn nằm trong sự kiểm soát chặt chẽ của ông.

- Vâng, tôi xin tín nhiệm bà. Nội ngày nay, tôi sẽ chuyển tiền vào trương mục cho bà. Thôi, chào bà. Bà cần dùng gì, Alen sẽ lo liệu chu đáo.

Y-von ôm đầu, mỏi mệt lạ thường. Vết bỏng ở tay không làm nàng nhức nhối nhưng nàng lại đau nhói nơi tim. Với bệnh ung thư ruột, nàng khó thể giữ cho tâm thần sảng khoái để chơi trò cút bắt với Fu-Chun.

Năm lần bảy lượt, ông Hoàng đã nói với nàng như sau :

- Yêu cầu bà nhớ một điều, một điều quan trọng. Nếu sa vào tay địch, việc làm đầu tiên của bà là nói thật nhiều. Bà phải làm cách nào cho đối phương tiếp chuyện, để bà có cơ hội trả lời. Bà có hiểu tại sao tôi cần bà nói nhiều không ? Vì trong miệng bà có một cái răng đặc biệt.

- Ở hàm trên, bà có cái răng bị sâu khoét gần rỗng. Trong lỗ răng này, chuyên viên của Sở đã gắn một bộ phận điện tử tí hon. Nó sẽ phát ra một luồng điện riêng, chỉ riêng tôi mới tiếp nhận được. Vì điều kiện bảo vệ bí mật, tôi rất tiếc không thể cho bà biết tôi ở đâu, nhưng xin bà vững tin là tôi luôn luôn ở cạnh bà. Muốn cho máy náy phát tuyến, bà phải nói, nói thật nhiều.

Tiếng nói sẽ tạo ra sức nóng, và sức nóng ấy sẽ làm máy chạy. Nhờ luồng điện của máy, tôi có thể tìm ra nơi bà bị địch giam giữ. Và như bà đã biết, một khi tôi phăng ra trụ sở bí mật của địch, thì công tác của bà có thể được coi như sắp sửa hoàn thành.

Y-von nói nhiều là thế. Nàng không nhớ đã nói những gì với Fu-Chun. Hắn là con cáo già do thám, hắn chẳng khờ khạo mất tới 500 ngàn đô-la, dầu để đánh đổi một cuộn phim quan trọng, và những bí mật độc nhất vô nhị, về màng lưới thông tin của RU. ở Viễn đông. Hắn sẽ trả nửa triệu mỹ kim bằng giấy báo. Hoặc bằng bạc giả. Nếu bằng bạc thật thì hắn sẽ lấy lại. Và hắn ta sẽ hạ sát nàng.

Cái răng giả gây cho nàng cảm giác ấm áp. Ít ra trong thời khắc ngặt nghèo này, nàng có ông Hoàng và Văn Bình ở bên cạnh, Văn Bình hiện ở đâu ?

Tâm tư nàng hướng về chàng thanh niên vạm vỡ khả ái và tài giỏi ấy. Hình ảnh nổi bật của bé Hồng bỗng mờ dần, mờ dần. Y-von tin là Văn Bình đang bám sát nàng từng bước. Chẳng bao lâu nữa, nàng sẽ vĩnh biệt cõi đời. Song nàng không tiếc nuối, vì nàng đã gặp người đàn ông ban phát cho nàng những giờ, những giây phút hạnh phúc say mê.

Một tiếng nói làm nàng tỉnh mộng :

- Thưa bà...

Y-von ngẩng đầu, nhận ra á xẩm hồi tối. Á xẩm hỏi :

- Bà dùng điểm tâm ?

Y-von hỏi á xẩm :

- Bây giờ mấy giờ ?

- Thưa, 10 giờ.

Y-von thở dài :

- Cám ơn. Tôi không đói.

Bụng nàng còn đầy mặc dầu từ tối qua đến giờ chưa có lấy một miếng cơm nào. Nàng không cầu ăn. Nàng chỉ cầu Văn Bình đến kịp.

Á xẩm đặt khay thức ăn xuống bàn, rồi lặng iẽ mở cửa. Khe cửa hé để lọt những tiếng quát tháo ầm ỹ, và tiếng người bị lôi kéo sềnh sệch. Đến trước phòng Y-von, tiếng ồn trở nên lớn hơn. Cửa phòng bị đạp tung. Một người đàn ông mặt mày sưng húp bị xô vào.

Nhìn rõ mặt nạn nhân, Y-von la rú...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.