Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4040 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Bí Mật Hồng Kông - Quyển Thượng - ° ° °

❊ ❊ ❊

Rusôlốp kéo riềm, mở rộng cửa sổ, nhìn xuống đường. Bóng tối đã đổ xuống Cửu long từ nãy. Những tiếng động quen thuộc từ dưới đại lộ Sôn-be-ri vọng vào tai.

Hắn đứng bất động rất lâu.

Đúng theo kế hoạch, đồng hồ ở trường bay Mạc tư khoa chỉ 1 giờ đêm thì phi cơ cất cánh. Trên chiếc I-Iiu-sin khổng lồ từ Nga sô đi Phúc kiến, Rusôlốp chễm chệ ngồi ở trên ghế hạng nhất. Phi cơ vốn là bạn thân của Rusôlốp vì không tháng nào hắn không cưỡi gió rời đất Nga, để hoạt động trong các quốc gia Tây Phương.

Hoàng hôn vừa tắt nắng thì Rusôlốp vượt biên giới Hoa lục sang Hồng kông.

Vượt biên như vậy là thường. Trong quá khứ, Rusôlốp từng vượt biên vào Cửu Long hàng chục lần, với sự giúp đỡ của công an lục địa.

Năm giờ chiều.

Rusôlốp thuê phòng tại khách sạn Pen. 5gl5 phút, Rusôlốp gọi điện thoại. 5g30 phút hắn trở lên phòng ở lầu 6, cách phòng Nancy 15 mét.

Đối với điệp viên Sô-viết RU. phải được tín nhiệm và biệt đãi mới được phái sang Hồng kông.

Rusôlốp được chọn vì hắn từng lập nhiều thành tích rực rỡ. Phen này, mọi việc xong xuôi, hắn sẽ có rủng rẻng tiền bạc mời người yêu đi nghỉ mát ở Sochi, trên bờ biển Hắc Hải.

Rusôlốp lim dim cặp mắt, nhớ đến Valôra. Nàng mới 20 tuổi, cái tuổi dệt thật nhiều mộng đẹp. Nhiều năm lăn lộn ở Tây phương đã ảnh hưởng tới sắc đẹp của Valôra, hắn đã dùng mỹ phẩm biến cải nàng thành một giai nhân đợt sống mới khêu gợi, với bộ tóc đuôi ngựa nhuộm vàng vắt vẻo, cái quần "din" bó sát mông và cặp môi hàm tiếu tô son đắt tiền mang nhãn hiệu Ba Lê. Chuyến này, Rusôlốp chẳng cần mua nhiều. Chỉ cần mấy chục thỏi son và ít ve nước hoa thơm dịu của Pháp, và nhất là mấy cái đĩa hát giật gân, là hắn muốn lưu giữ Valôra ở Sochi bao lâu cũng được.

Rusôlốp cảm thấy việc hắn sắp làm không mấy khó khăn. Trong quá khứ, người ta giao cho hắn những điệp vụ khó khăn hơn nhiều. Hắn chỉ chờ đúng giờ, nhẹ nhàng thót ra hành lang, tìm phòng Nancy, báo tin nàng biết là hắn đã tới.

Có thế thôi. Sáng mai, nếu không gặp trở ngại hắn sẽ rời Hồng kông, và đêm mai, trình diện tại văn phòng tướng Grubô ở Mạc tư khoa.

Rusôlốp xoa tay, ra vẻ khoan khoái. Trận mưa chiều vừa trút xuống Cửu Long làm khí trời dễ thở.

Rusôlốp thính tai đến nỗi nghe rõ tiếng chân xa phu lội bì bõm trong những vũng nước to tướng dưới đường, sáu tầng gác phía dưới.

Vươn vai xương sống kêu răng rắc, hắn sửa soạn ra ngoài. Mảnh giấy viết cho Nancy, hắn đã nhét cẩn thận vào túi áo vét-tôngTuy trời nóng, hắn vẫn mặc com-lê, vì hắn cần tỏ cho nhân viên khách sạn Pen biết hắn là phú thương ghé đảo du hí và mua sắm.

Rusôlốp thong thả khép cửa. Đèn ngoài hành lang vụt sáng. Một người Ấn độ đầu quấn khăn trắng khệnh khạng qua mặt hắn. Bộ tịch nguời này làm hắn suýt phì cuời. Hắn không thương nổi cái khăn rế ngất ngưởng trên đầu gã đàn ông Ấn mà hắn gọi xách mé là băng bệnh viện.

Một cặp trai gái người Âu ôm cứng nhau ở khuỷu hành lang, miệng gã đàn ông nồng nặc mùi rượu vốt-ka, thứ rượu mà Rusôlốp ưa thích, cô gái mặc bộ xiêm y kỳ lạ may bằng thứ vải kỳ lạ. Rusôlốp cho là kỳ lạ vì hắn ít thấy ở nơi công cộng, nhất là ở nơi đông người Anh. Nổi tiếng là kín đáo, một thứ lụa mỏng hơn giấy bóng, may cắt hở hang đến lõa lồ, gấp 5 gấp 10 sự lõa lồ trong những phim đã bị kiểm duyệt.

Rusôlốp huýt sáo, tiến về phòng Nancy. Qua khỏi cửa phòng, hắn dừng lại, cúi xuống, giả vờ buộc dây giầy. Thủ đoạn buộc dây giày cổ điển này thường được áp dụng mỗi khi nghi ngờ bị người lạ đi theo.

Cổ họng Rusôlốp bỗng khô đắng. Giầu kinh nghiệm, hắn biết hiện tượng này báo trước điềm gở. Vì vậy hắn bắt đầu nhột nhạt.

Vừa cúi xuống, hắn phắt dậy và quay vội đầu ra phía sau. Hắn không thấy ai, ngoại trừ một á xẩm, là nhân viên khách sạn. Á xẩm cung kính chào hắn, đoạn bước rảo...

Hắn toan gọi giật thiếu phụ lại, song nghĩ thấy vô lý nên lại thôi. Nếu muốn thủ tiêu Rusôlốp — một tinh hoa RU. — địch phải huy động những cây súng cừ khôi, không lẽ lại dùng một á xẩm yếu đuối, chỉ tát khẽ là thiệt mạng.

Thiếu phụ đi khuất, Rusôlốp bước nhanh lại phòng Nancy. Hắn quỳ gối, đế giày cao su mềm phát ra tiếng ọt ẹt. Mảnh giấy trắng gồm vẻn vẹn một chữ "Đêm nay đừng đi đâu hết", được gửi cho Nancy. Giòng chữ này là một ám hiệu : nếu quả người đàn bà trong phòng là Nancy, đúng 30 phút sau, nàng sẽ xuống thang máy, vòng qua lộ trình đã định và sau cùng đáp đò máy sang bên Hông kông.

Nghe tiếng giày cao gót lộp cộp lại cửa, hắn biết Nancy đã nhặt được lá thư. Nửa phút sau, hắn đánh diêm châm thuốc lá, lỉnh ra cầu thang. Và khi ấy, cuộc tấn công như vũ bão đã diễn ra...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.