Y-von mở nút ve nước hoa Origan. Mùi nước hoa này không hợp với giác quan của nàng. Tuy nó dịu dàng, nhưng lại là thứ dịu dàng hăng hắc, pha đượm cổ kính, nên Y-von không thích. Nàng ưa nước hoa của Dior hơn. Nhưng cho dù không thích, nàng vẫn phải dùng. Ông Hoàng đã dặn nàng kỹ càng : Nancy mê nước hoa Origan.
Y-von đổ một ve xuống nền nhà, còn một ve khác, nàng rắc vào đầu, và quần áo. Căn phòng nhỏ bé của khách sạn Pen thơm sực nức.
Xế chiều, máy bay của hãng PAL đáp xuống phi trường Kai-Tak. Nàng lên thẳng xe hơi về khách sạn. Xe hơi vừa dừng lại, một gã bồi mặc áo cổ đứng, chạy vội ra, mở cửa. Nàng chưa kịp bước xuống, hắn đã thò đầu vào, chìa tay cho nàng nắm, miệng đon đả :
- Chào Nancy...
Y-von tái mặt. Nàng đinh ninh bọn bồi chào Nancy là bà, ngờ đâu họ lại
đón tiếp một cách quá ư thân mật. Sự kiện này có nghĩa là Nancy có tính bình dân, hoặc giả nàng lả lơi với tất cả mọi người.
Y-von nhìn kỹ mặt gã bồi. Hắn trạc tuổi như nàng. Bộ mã hắn khá khôi ngô. Súng sính trong bộ đồng phục công nhân khách sạn, hắn còn đẹp trai thế này, không hiểu khi diện com lê thắt cà vạt toàn lụa và dận giày mũi nhọn của Ý, hắn sẽ đẹp trai đến đâu nữa.
Gã bồi lặp lại lời chào thân mật. Y-von mỉm cười chào lại. Ông Hoàng đã dạy nàng học thuộc nhiều thói quen của Nancy, không ngờ lại quên mất chi tiết bé nhỏ này. Y-von đành mỉm cười, vì nàng không biết gã bồi kia là ai, nàng cũng không biết nên trả lời cách nào cho thích hợp.
Gã bồi trợn mắt, kinh ngạc :
- Kìa Nancy còn không nhận ra tôi nữa ư ? Woòng đây mà !
À, ra anh chàng Woòng ! Nhưng Woòng là ai mới được chứ ? Y-von cố trấn tĩnh, để khỏi lộ vẻ lo lắng trong tròng mắt. Nàng đáp nhát gừng :
- Chào anh, tôi bị đau !
Giả vờ mệt mỏi, Y-von lảng vào bên trong. Mọi người đều cất tiếng chào nàng. Thang máy ngừng lại ở tầng 6, gã bồi ở tầng này cũng toét miệng:
- Ơ kìa, Nancy đã về.
Gian phòng của cô gái nuốt lửa ở cuối hành lang, cửa sổ mở xuống đường Sôn-be-ry (Salisbury), đối diện bến tàu sang bên Hồng Kông. Dáng điệu quen thuộc, Y-von ngồi xuống xa-lông, lấy thuốc lá hút.
Mấy tháng trước, thức đêm trong vũ trường Sài gòn, Y-von thường hút thuốc Kent, loại thuốc đầu lọc rất nhẹ, giành riêng cho phụ nữ. Nhưng Nancy lại ưa thuốc lá Ăng-lê hiệu Rothmans nghĩa là thứ thuốc nặng hơn Kent gấp bội.
Mỗi khi nuốt khói, Y-von cảm thấy đắng nóng ở cuống họng, nhưng sở Mật Vụ vẫn cứ bắt nàng bầu bạn với thứ thuốc đáng ghét này.
Y-von quay lại á xẩm kính cẩn chờ lệnh:
- Tôi cần ngủ một lát. Ai hỏi cũng nói tôi đi vắng.
Á xẩm ra ngoài, cửa đóng lại. Y-von dụi điếu thuốc lá mới cháy phần ba vào đĩa đựng tàn pha-lê trắng toát. Nàng hân hoan ra mặt khi khỏi phải hút thứ thuốc Rothmans của nợ này.
Dựa lưng ghế, Y-von bâng khuâng kiểm điểm công việc sẽ làm. Như nàng đã nói với gã bồi đẹp trai dưới đường, quả nàng rất mệt. Hai cuộc giải phẫu trong một thời gian ngắn đủ làm đàn ông vạm vỡ mất sức, huống hồ phụ nữ yếu đuối như nàng.
Sau đó, nàng phải vùi đầu vào cuộc huấn luyện tại Sở Mật Vụ : rồi hối hả lên phi cơ và trực thăng đi Hồng Kông. Nhưng đúng ra, nàng mệt vì hành trình là ít, mà mệt vì nghĩ ngợi vẩn vơ thì nhiều. Trên đời, không ai biết mình mắc bệnh ung thư nan y mà không tuyệt vọng. Nàng biết chẳng còn sống bao lâu nữa. Chỉ sáu tháng ? Một năm là cùng. Dầu mới 25 tuổi, tuổi thần tiên của đàn bà có nhan sắc, nàng cũng không luyến tiếc lắm nếu phải lìa bỏ cõi trần.
Y-von chỉ tội nghiệp cho bé Hồng. Hòn máu ngây thơ kia đã làm gì lên tội. Chồng nàng mệnh một, khi bé Hồng còn là bào thai nằm trong bụng mẹ. Chàng là hoa tiêu quân sự bị rớt trong một phi vụ trên vùng địch.
Tay trắng lại không nghề nghiệp, nàng đành dấn thân vào đời vũ nữ, thế rồi... Y-von lắc đầu thật mạnh, cố xua đuổi hình ảnh của tội ác luôn luôn lởn vởn trong trí. Kể ra đối với một thiếu phụ góa chồng đã 5 năm, lại còn trẻ đẹp thì tái giá không phải là tội ác, nhưng nàng không được quyền tái giá. Nàng sắp chết.
Y-von gục đầu vào bàn tay khóc nức nở.
Lát sau, chợt nhớ đến hành động ủy mị của mình, nàng bèn rót rượu uống. Hơi men ngấm vào làm nàng rắn rỏi. Nếu không lao đầu vào công tác hiểm nghèo này nàng cũng chết. Chết trong vòng 6 tháng hay một năm. Khi đó bé Hồng sẽ đói khổ và mẹ nàng, gần nửa đời cong lưng dưới sức nặng của túng thiếu và nghịch cảnh, sẽ ưu phiền mà chết. Nhận lời đi Hồng kông, Y-von khỏi phải lo cho tương lai của bé Hồng : ông Hoàng đã cam kết nuôi nó ăn học đến nơi đến chốn, bà cụ già sẽ được sống cạnh cháu trong cảnh sung túc.
Được thế, dẫu phải chết thảm thê, Y-von cũng coi thường. Nàng không chán nản nữa mà phấn khởi hẳn lên.
Và biết đâu....biết đâu Văn Bình sẽ để ý đến nàng. Biết đâu một phép lạ nào đó sẽ cứu nàng thoát khỏi lưới tử thần. Và nếu phải chết thì còn gì sung sướng hơn được chàng trai khôi ngô và cường tráng ấy vuốt mí mắt, và ôm chặt vào lòng..
Y-von bật cười một mình. Dạo này, nàng khóc và cười thất thường. Có lẽ đó là hậu quả của những ngày những đêm suy tư về căn bệnh ghê gớm.
Y-von ngoảnh mặt ra cửa. Nàng nghe rõ tiếng đế giầy cao su dẫm lên thảm trải hành lang. Đến trước phòng nàng, bàn chân bí mật tốp lại, rồi một mảnh giấy trắng gấp đôi được luồn dưới khe cửa vào phòng. Nàng chờ tiếng giầy đi khuất mới lượm tờ giấy. Mở ra nàng đọc như sau :
Đêm nay, đừng đi đâu hết...
Y-von nhún vai xé tờ giấy thành nhiều mẩu li ti, vứt vào chậu rửa mặt, giật nước cho chảy xuống. Nhưng vòi nước không chảy giọt nào. Nàng sực nhớ đã gần 9 giờ tối. Cách dây một lát, vào buồng tắm, nàng còn mở nước ào ào [1]. Nàng bèn lấy cái gáo sắt tây múc nước được trữ sẵn trong cái thạp nhỏ, dội vào đống giấy vụn.
Đoạn nàng trở ra phòng ngoài, rót thêm ly rưọu đầy. Lá thư hồi nãy, Y-von biết chắc không phải của Văn Bình. Như vậy có nghĩa là thư này do nhân viên gián điệp Sô-viết gửi cho nàng.
Ruột Y-von bỗng nóng như lửa đốt. Linh tính có việc chẳng lành, nàng đứng vụt dậy.
Một tiếng thét ngoài hành lang đập vào tai nàng. Tiếng thét ú ớ của người bị bóp cổ.
Bàn tay cầm ly rượu run bắn. Suýt nữa nàng làm rớt. Bồ hôi vã đầm đìa trên trán, nàng không ngờ mới đến nơi đã phải chứng kiến một cuộc thanh toán rùng rợn. Địch khám phá ra nàng là Nancy giả mạo chăng ? Nếu vậy, giờ vĩnh biệt của nàng đã tới.
Ai bị hạ sát ngoài hành lang ? Tim Y-von đập thình thịch. Đột nhiên, nàng lo sợ thay cho Văn Bình. Giả sử nạn nhân là chàng, thì mọi hy vọng của nàng đã tan thành mây khói.
Nàng nghe rõ tiếng xác người ngã bịch xuống sàn gác. Rồi tiếng giầy bước rảo.
Chưa bao giờ Y-von lại hoảng hốt bằng khi ấy. Nàng muốn la cầu cứu, nhưng tiếng la của nàng bị một bàn tay vô hình chẹn cứng trong yết hầu, mãi sau, nàng mới buột được tiếng rên yếu ớt :
- Trời ơi!
❀ ❀ ❀
[1] 1