Trực thăng đã bay ra biển từ nãy. Trời gần sáng. Chân trời đông hé rạng một mầu sữa loãng. Bất giác, Y-von đặt một bàn tay lên đùi Văn Bình. Chàng bóp nhẹ bàn tay mềm mại của nàng.
Lòng Y-von rộn ràng một xúc động lạ lùng. Nàng còn trẻ mà góa chồng từ lâu. Nếu tính năm mới đếm vừa hết ngón trong bàn tay. Đã 5 năm Y-von đi ngủ sớm với bé Hồng trên cái giường rộng thênh thang, với cái gối bông lớn kề bên, gối bông mà chồng nàng vẫn gối xưa kia.
Y-von rất yêu chồng. Tình yêu của nàng không đượm vẻ thơ ngây của cô gái đôi tám mới biết hôn lần dầu. Nàng đã nổi trôi, nàng yêu chồng vì thấy ở chàng là một điểm tựa cho đời nàng. Nàng yêu chồng vì nàng cần được yên. Chồng nàng mất đi, nàng đành lao đầu vào nghề vũ nữ. Nàng gặp hàng trăm người đàn ông khác nhau, mỗi người có một lối tán tỉnh riêng, hoặc bằng cái liếc đa tình, hoặc băng cái bóp-phơi đầy giấy bạc, nhưng nàng đều dửng dưng.
Cho đến ngày Văn Bình gặp nàng vì nhiệm vụ. Gặp nàng sau khi nàng rời bệnh viện Đồn Đất về với tin dữ : ung thư ruột. Văn Bình đưa ra đề nghị, nàng chấp thuận ngay không cần suy tính. Rồi nàng yêu Văn Bình. Nếu định mạng bắt nàng chết thì ước nguyện lý tưởng của nàng là được chết trong vòng tay của chàng.
Văn Bình hỏi nàng:
- Em mệt nhiều không?
Y-von đáp:
- Thưa anh, không.
Nàng nói dối. Nàng mang thêm chứng nhức đầu như búa bổ từ ngày được giải phẫu lần thứ nhì trong sở Mật Vụ. Lần đó nàng giải phẫu ở óc. Y-von nhớ rõ mồn một trước giờ được đánh thuốc mê, nàng trò truyện âu yếm và vui vẻ với Văn Bình, và nàng chỉ bằng lòng cho nữ điều dưỡng chụp mũ thuốc mê sau nụ hôn đằm thắm của chàng.
Trên bàn mổ, dưới ánh đèn sáng quắc, bên cạnh những người mặc toàn đồ trắng, đeo mặt nạ trắng, chỉ chừa con mắt, câm lì như thóc, Y-von không hề run sợ. Nàng miên man nghĩ đến khuôn mặt bụ sữa, và nhất là cái răng khểnh của bé Hồng. Nó đã ngủ say trên cái giường rộng với bà nó từ lâu.
Rồi Y-von thiếp đi. Tỉnh dậy, nàng thấy Văn Bình ngồi bên giường. Chàng cười ý nhị với nàng.
Nửa tháng sau, Y-von hoàn toàn bình phục. Duy nàng mất hết cảm giác. Máy khoan điện tử của nhà giải phẫu lành nghề đã khoét một khoảng trong óc nàng. Nàng không còn biết nóng, biết lạnh là gì nữa. Văn Bình đâm cây kim ngập bắp tay nàng mà nàng không hay biết. Tuy nhiên, lửa tình vẫn không chịu tắt trong lòng nàng. Dường như sau cuộc mổ óc, nàng lại khát khao tình yêu hơn bao giờ hết.
Trực thăng đột nhiên lạng sang bên. Y-von phải ôm lấy cánh tay Văn Bình để giữ thăng bằng. Hoa tiêu quay lại nói to :
- Gớm, gió to quá.
Trời đã sáng. Mặt biển gợn sóng nhấp nhô, như được dát một lớp vàng diệp óng ánh. Ba người lại ngồi im lặng. Lát sau, người hoa tiêu lại nói:
- Xin quý vị chuẩn bị. Sắp đến tọa độ Q...
Tọa độ Q. là một điểm bí mật trên địa đồ mà tiềm thủy đĩnh nguyên tử của ông Hoàng sẽ nổi lên đón ba người. Trực thăng dần dần xuống thấp. 15 phút sau, tầu ngầm rẽ sóng ngoi lên. Nhanh như chớp, ba người được thả bằng dây xuống boong tầu.
Cửa ca-bin chỉ huy mở ra. Ông Hoàng chờ Văn Bình bên ly cà phê đã nguội. Mặt ông có vẻ đăm chiêu hơn ngày thường, cái đĩa gạt tàn trước mặt đầy ắp mẩu xì gà Ha-van. Ông Hoàng hỏi Y-von :
- Bà vẫn thường chứ?
Nghe ông Hoàng hỏi, ai cũng tưởng đó là lời vấn an thường lệ giữa những người quen sống cuộc đời bằng phẳng. Y-von đáp :
- Cám ơn ông, tôi vẫn thường.
Ông Hoàng quay sang người đàn ông cục mịch cùng đi với Y-von trên trực thăng:
- Tàu đang quay về Mani. Bây giờ anh về phòng nghỉ cho lại sức, vì mai đây anh sẽ phải làm rất nhiều. Trong phòng anh, tôi đã để sẵn chỉ thị công tác. Anh đọc đi, đọc lại cho thuộc. Xong xuôi, nhớ đốt đi.
Gã đàn ông xấu xí theo hạm trưởng ra ngoài Sau đó, đến lượt Y-von, Ông Hoàng nói:
- Lát nữa bà ghé Mani. Từ phút này, bà trở thành Nancy, bà nhớ chứ?
- Thưa nhớ.
- Người đàn ông đang cùng đi là chồng bà. Xin lỗi, đó là chồng của Nancy. Theo kế hoạch đã định, Nancy đáp máy bay của hãng Hàng không PAL [1] đi Hồng Kông. Tôi đã giữ chỗ trước cho bà. Đúng hơn là Nancy đã giữ chỗ từ trước. Nancy lên đường một mình, người chồng ở lại Mani.
- Thưa, đến nơi tôi sẽ phải làm những gì?
- Bà yên tâm. Văn Bình sẽ tiếp xúc tại Hồng Kông và ra chỉ thị cho bà. Tôi tin Văn Bình sẽ giúp bà được nhiều.
Y-von ra ngoài, ông Hoàng kéo tấm màn bằng vải dầy ở cuối phòng sang bên. Văn Bình thấy một người đàn bà giống Y-von như hai giọt nước. Chàng buột miệng kêu lên :
- Nancy.
Ông Hoàng gật đầu :
- Đúng, cô ta là Nancy.
Nancy nằm dài trên cái giường sắt gắn chặt vào vách tàu ngầm. Mắt nàng nhắm nghiền. Tiếng ngáy nho nhỏ của nàng phả vào mũi Văn Bình mùi thơm da thịt lẫn mùi thơm nước hoa Origan quý phái.
Văn Bình nhìn ông Hoàng với vẻ kính phục. Thật ra chàng kính phục ông Hoàng từ lâu, vì trên trái đất này khó có thể tìm thấy một bộ óc điệp báo siêu việt đến thế. Điều làm chàng kính phục hơn nữa là ông chẳng quản tuổi tác bệnh hoạn, một mình xông pha hòn tên, mũi đạn, như thanh niên cường tráng.
Ông Hoàng đẩy chai huýt-ky đầy ắp lại phía chàng, và bảo chàng ngồi :
- Nửa đêm lên đường bị mất ngủ chắc anh bực mình lắm ?
Văn Bình châm xong điếu Salem thơm mùi bạc hà, ông Hoàng mới nhập đề :
- Công việc lần này của anh liên quan đến hỏa tiễn Pô-la-rít và nỗ lực ngăn chặn âm mưu của RU. Sô-viết.
Văn Bình ngẩng đầu :
- Thưa ông, Liên sô vừa hoàn thành một hỏa tiễn tương tự, cần gì RU. phải nhọc công đánh cắp tài liệu Pô-la-rít của Mỹ.
Ông Hoàng xua tay :
- Đành rằng Liên-sô đã chế tạo được nhiều võ khí kinh khủng, hỏa tiễn Pô-la-rít chở đầu đạn nguyên tử vẫn được coi là một trong những võ khí tấn công tối tân và lợi hại nhất. Như anh đã biết trong trường hợp đại chiến xảy ra, Nga-sô có thể phóng hàng trăm hỏa tiễn sang Mỹ, và phá hủy các giàn phóng hỏa tiễn của Mỹ, tọa lạc tại những vị trí cố định.
Các căn cứ hỏa tiễn này được thiết lập ngầm dưới đất, đúc bê-tông kiên cố, nhưng kiên cố đến đâu cũng khó chống lại siêu bom từ 50 mê-ga-tôn, trở lên. Cho nên Mỹ đã áp dụng một chiến thuật phòng vệ khôn ngoan với những giàn hỏa tiễn di động thường trực.
Ngày cũng như đêm, nhiều đoàn tàu hỏa chạy không ngừng trên đất Mỹ, mỗi tàu là một căn cứ phóng hỏa tiễn lưu động. Mỗi lúc, vị trí đoàn tầu một khác, Liên-sô không thể khám phá ra. Mặt khác, lại có hàng trăm pháo đài bay B-52 hạng nặng bay thường trực trên không phận, chở bom và hỏa tiễn nguyên tử khi cần sẽ tiến hành các phi vụ oanh lạc trên đất Nga.
Tuy nhiên, các giàn hỏa tiễn giấu dưới hầm hoặc di dộng thường trực bằng tàu hỏa trên bộ vẫn chưa đạt được mức bất khả xâm phạm. Oanh tạc cơ chiến lược B-52 lại quá cồng kềnh dễ bị địch tìm ra bằng radar và bắn hạ bằng tên đạn địa không chính xác.
Tàu ngầm nguyên tử trang bị Pôlarit đã được chế tạo ra để giải quyết sự bế tắc ấy. Từ đáy biển phóng lên, một Pôlarít có thể vượt xa 3.500 cây số [2] rớt xuống mục phiêu chính xác đến 90 phần trăm và mang theo một sức công phá ghê gớm, tương đương với tất cả những chất nổ đã được thả xuống Đức quốc và Nhật bản trong thế chiến thứ hai.
Phần lớn địa cầu là biển, biển rộng bao la, tàu ngầm lại lặn sâu, không ngoi lên và luôn luôn thay đổi vị trí, những yếu tố này đã biến hạm đội tiềm thủy đĩnh Pôlarít thành một lực lượng tấn công kinh khủng và lợi hại nhất.
Đứng trước hiểm họa Pôlarit, các nhà lãnh đạo Sô-viết ra lệnh cho RU. huy động toàn thể phương tiện dưới tay để thu thập với bất cứ giá nào mọi tài liệu, tin tức liên hệ đến đoàn tàu ngầm nguyên tử Pôlarít đang lởn vởn trên ngũ đại dương, đặc biệt là trên Thái bình dương.
Riêng hệ thống do thám RU. ven biển Thái bình dương đã lập được một màng lưới đắc lực chạy theo hình vòng cung từ đảo Guam, đảo Uếch-kờ (Wake), Hạ uy di, qua Đông Kinh, Đài Bắc, Hán thành, Hồng Kông, Mani, Tân gia ba và Sài gòn.
Ngừng một phút châm xì gà, ông Hoàng nói :
- Muốn đài thọ một màng lưới to lớn như vậy, địch phải tốn rất nhiều tiền, hang năm từ năm đến mười triệu đô-la. Theo ước tính, số nhân viên mà địch đặt rải rác ở mỗi nơi đã lên tới 300 người.
Số người này là hiểm họa thường trực đối với ta và muốn tồn tại ta phải tiêu diệt họ.
Chỉ Nancy nằm thiêm thiếp, ông Hoàng nói thêm :
- Cũng may là ta phăng ra được đầu mối. Đó là nhờ Nancy. Nancy vô tình lạy ông tôi ở bụi này. Nàng bỏ chúng ta làm việc cho RU. Sô-viết được 5 năm. Sự phản bội của nàng không do tiền bạc, đành rằng nàng nghèo nhưng với tiền lương nghệ sĩ và số tiền hàng tháng của Sở nàng không đến nỗi thiếu thốn cho lắm.
Nguyên nhân khiến nàng đổi trắng thay đen là ái tình. Trung ương phải sang Hồng kông một số điệp viên trẻ tuổi và đẹp trai. Nancy sinh lòng yêu một người trong bọn. Sau đó, họ lấy nhau. Nancy được về Nga, và ở đó nàng được chồng bảo lãnh theo học công tác phản gián tại trường Kuchinô. Chồng nàng bị chết — không rõ chết vì bệnh hay vì một lý do nào khác — Nancy được RU. phái trở lại Hồng Kông. Nàng được RU. tin cậy đặc biệt.
Cách đây 5 năm, nàng bố trí cho RU. hạ sát một nhân viên ưu tú của ta
tại Hòng kông, bí số Z.245. Tìm ra hung thủ không lấy gì làm khó vì trong phòng Z.245 sau vụ án mạng thoang thoảng mùi nước hoa Origan. Origan là loại nước hoa rất thơm của hăng Coty, và có tác dụng thơm lâu, Origan chỉ được một số ít phụ nữ ưa dùng. Nancy quen thân Z.245, nàng lại chuyên xức nước hoa độc đáo Origan nên ban điều tra của Sở đã kết luận minh bạch là Nancy liên hệ đến cái chết của Z.245.
Sau khi Z.245 chết, Nancy về Mạc tư khoa với chồng như tôi vừa kể. Khi nàng trở lại đảo, nhân viên của Sở liền bủa vây, theo dõi, và lần luợt phăng ra đầu mối liên lạc của nàng. Tôi sửa soạn hốt một mẻ cá thật lớn thì đùng một cái một nhân viên của ta mất tích một cách bí mật. Tôi phái một nhân viên khác qua Hồng Kông. Và nhân viên này cũng mất tích. Sự kiện này chứng tỏ Nancy không phải là một điệp viên tầm thường.
Đến đây, anh đã hiểu tại sao tôi không thuyết phục nàng quy thuận mà lại cầu kỳ tìm kiếm hai người để thay thế nàng, và thay thế chồng hờ của nàng.
Văn Bình hỏi đột ngột :
- Thưa, tôi vẫn chưa hiểu tại sao ông không gửi tôi sang Hồng kông từ trước để giết Nancy ?
Ông Hoàng cười xòa:
- Kể ra, giết Nancy dễ như lấy đồ trong túi. Nhưng giết Nancy nào được ích gì. Nàng quý giá thật, song mất nàng thì RU. sẽ đào tạo một hay nhiều Nancy khác. Do đó mục mục đích của ta là mượn tay Nancy để phá tan hệ thống do thám của địch.
Tôi đang chuẩn bị kế hoạch tóm trọn ổ thì một việc bất thường khác xẩy ra. Một sĩ quan tầu ngầm nguyên tử của Mỹ ghé Hồng kông, lên bộ giải trí. Y bị giết trong phòng khách sạn. Cũng may nạn nhân này không mang tài liệu bí mật trong mình. Bản phúc trình của CNI. [3] cho biết trong phòng nạn nhân còn thoang thoảng mùi nước hoa Origan.
CNI yêu cầu lôi điều tra và đối phó. Tôi đành tạm hoãn việc bắt Nancy, và chỉ xiết vòng vây quanh nàng. Sau một thời gian khá dài, tôi phăng ra Nancy là yếu nhân của RU. ở Hồng kông. Nàng hiện là "hộp thư" của phân sở RU. Viễn đông. Nàng được lệnh ghé qua các thủ châu Á trình diễn trò nuốt lửa để thu nhận các tài liệu mật.
Tôi đã đích thân bám sát Nancy trong suốt cuộc hành trình. Ở mỗi nơi, tôi cải trang một khác. Tại Guam, tôi là người Tàu, sang Hạ uy di tôi đeo mũi lõ, tóc hung, đến Đài Bắc tôi trở thành người Nhật. Về đến Mani, tôi mới xuất hiện.
Tôi lừa bắt Nancy chở về đây. Lát nữa, tầu vào vịnh Mani, Y-von và anh chồng giả hiệu sẽ đáp xuồng vào bờ. Riêng anh, anh lưu lại trong tầu với tôi, trực chỉ Hồng kông. Trong thời gian anh công tác trên đảo, tôi sẽ chờ đợi ngoài khơi.
Ông Hoàng đứng dậy, mở ngăn kéo lấy cái xơ-ranh đựng một phân khối nuớc vàng lợt. Nước này là huyết thanh sự thật.
Tiêm vào người, nó có tác dụng bắt những điệp viên kín miệng nhất phải nói hết sự thật. Văn Bình thầm khen cử chỉ mềm mại và nhanh nhẹn của ông Hoàng. Trông mấy ngón tay cầm gọn ống chích ai cũng đoán ông là y sĩ. Hồi trẻ, ông Hoàng từng thành công trong nhiều nghề, điển hình là nghề chữa bệnh.
Trước mặt chàng, Nancy nằm dài trên giường sắt, cánh mũi và mảnh áo ngực phập phồng. Trong giấc ngủ, bộ mặt nàng hiền hậu và ngoan ngoãn lạ thường. Là người giỏi xem tướng mạo mà Văn Bình vẫn không khám phá được nét nào chứng tỏ cô gái nuốt lửa đã hoạt động nghiêng ngửa trong làng do thám quốc tế.
Tiếng giày nện lộp cộp.
Ông Hoàng quay lại. Hạm trưởng đứng nghiêm chào rồi trình :
- Thưa, đã đến nơi.
Hạm trưởng dẫn ông Hoàng và Văn Bình lên ca bin chỉ huy. Y-von và người chồng hờ của nàng ngồi chờ sẵn. Người đàn ông đứng dậy, cung kính bắt tay ông Hoàng.
Ông tổng giám đốc giọng ân cần :
- Gắng lên !
Y-von dụi điếu thuốc lá vào sườn tầu ngầm. Hẳn nàng đã biết trên tầu biển, đặc biệt là tiềm thủy đĩnh, vệ sinh phải được giữ gìn triệt để. Vậy mà nàng vẫn bỏ tàn thuốc lá bừà bãi. Nhìn cử chỉ hấp tấp gần như lật bật của nàng, Văn Bình biết Y-von đang xúc động mạnh. Lần đầu, nàng được giao phó một điệp vụ quan trọng. Nàng càng có lý do để xúc động khi nhớ đến chứng bệnh ung thư bất trị của nàng.
Ông Hoàng nắm chặt bàn tay mềm nhỏ của Y-von kèm theo lời dặn dò thân mật :
- Chúc bà may mắn.
Im lặng, Y-von trèo lên boong.
Ca nô ghé bờ, nàng sẽ ra đường lớn đón xe ca về thị trấn Mani. Đến chiều, nàng đáp máy bay đi Hồng kông.
Văn Bình bâng khuâng nuối theo thân hình tròn trĩnh và uyển chuyển của nàng. Hoài của, sau 6 tháng đến một năm, người đàn bà đầy nhựa sống này sẽ chết..
Hai tháng qua, Văn Bình sống bên nàng. Chàng đã am tường tính nết và sở thích của nàng. Tuy vậy, chàng vẫn có cảm tưởng chưa khám phá được hết Y-von.
Y-von là người đàn bà bí mật.......
--------------------------------
| Xin đọc "Phù Tang nổi sóng - Z.28", xuất bản năm 1968.... | |
| PAL là Philippins Air Lines, Công ty hàng không Phi luật Tân. | |
| Đây là tầm bắn cách đây hơn 10 năm khi bộ truyện này được hình thành... | |
| CNI. Ià Central Navy Interligance, Trung ương tình báo hải quân của Mỹ..... |
❀ ❀ ❀
[1] 2
[2] 3
[3] 4