Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4081 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Bản Án Tử Hình - Chương 8

❊ ❊ ❊

Ông Hoàng - tổng giám đốc Mật vụ của Hòn Ngọc Viễn Đông - không đến nỗi đồ bỏ như gã đứng tuổi lầm tưởng.

Mọi viên chức của chính phủ đã về nhà ăn cơm tối và sum họp êm ấm với vợ con, song ông Hoàng vẫn ở lại trong tổng hành doanh. Ông không có nhà riêng: ngày cũng như đêm, ông ở trong phòng giấy, khi nào thấy mệt mỏi thì nằm xuống cái ghế vải rẻ tiền đặt gần bàn buya-rô. Vả lại, dầu muốn về nhà, ông Hoàng cũng chẳng còn người thân nào chờ đợi ở nhà.

Trừ Văn Bình và một số nhân viên tin cậy khác, không ai biết rõ tình trạng gia đình của ông Hoàng. Toàn thể đều coi ông Hoàng là một nhân vật huyền thoại: ông sinh ra ở đâu, năm nào, ông làm gì hồi còn trẻ, ông từ đâu về, ông tổ chức và chỉ huy Sở Mật vụ vào năm nào, Sở gồm bao nhiêu cơ quan, bao nhiêu nhân viên... Tất cả đều được bao phủ một màn bí mật dày đặc.

Văn Bình đã vào phòng từ nãy. Ông Hoàng lặng lẻ đứng dậy, bỏ miếng da trừu dùng để lau kính cận thị và hộp xì gà Havana quen thuộc vào túi. Văn Bình tiến lại bàn, tháo khẩu súng lục bóng loáng đeo dưới nách ra kiểm điểm lại nòng và bi đạn. Đoạn chàng nói:

- Sắp đến giờ rồi. Mời ông đi cho kịp.

Ông Hoàng bấm một cái nút trên tường: cánh cửa sắt nặng 2 tấn, gắn vào bê tông mở ra để lộ một cái thang bí mật. Thang máy dành riêng cho ông Hoàng.

Thang máy tụt nhanh xuống hầm bin-đinh. Cửa mở ra tự động, trước mặt là một hành lang dài thắp đèn ống xanh mát, và được điều hòa khí hậu. Đây là con đường hầm bí mật từ hầm bin-đinh của công ty Điện tử - nơi Sở Mật vụ đặt tổng hành doanh ở đại lộ Nguyễn Huệ, xuyên qua đường Tự Do, đến đường Hồ huấn Nghiệp.

Tới một bức tường thép khác, ông Hoàng rút trong túi ra một cái hộp sơn đen, trông như hộp thuốc lá. Đây là một cái máy truyền tin tí hon, một số người có xe hơi ở Hoa Kỳ dùng để mở-đóng cửa ga-ra. Cửa này không thể mở bằng tay, máy truyền tin sẽ phát ra một tín hiệu đặc biệt làm cho bộ phận trong cửa mở khóa tự động và cửa mở ra.

Ông Hoàng bấm một cái nút màu đỏ nhỏ xíu trên máy, tấm thép khổng lồ dạt ra một bên. Hai người đặt chân lên cầu thang, bên trên là một căn nhà lớn, đóng im ỉm ngày đêm.

Lên hết cầu thang, hai người bước vào một gian phòng rộng, ba chiếc xe hơi đen choáng gần hết. Những xe hơi này là của ông Hoàng, trừ cái DS.19 còn mới, hai cái kia đã cũ rích, thân xe đầy bụi đường như cả năm không ai lau, cửa xe méo mó và tróc sơn từng mảng lớn để lộ lớp sắt gỉ sét bẩn thỉu.

Những cái xe này đem cho chẳng ai thèm lấy, vì dáng dấp đã cũ, hình thù lại xấu xa. Tuy nhiên, đó là loại xe đắt tiền, đầy đủ tiện nghi, chạy nhanh như gió, có thể liệt vào danh sách xe hơi cừ khôi trên thế giới. Vỏ xe được chế bằng thép riêng, đạn trung liên bắn không thủng, kính xe gồm năm lớp chồng lên nhau đủ sức cản lằn đạn. Một trái mìn cực mạnh nổ tung dưới gầm xe có thể lật tung chiếc cam nhông khổng lồ, vẫn không làm ông Hoàng ngồi trong xe cổ xưa bị thương.

Số xe hơi hoàn toàn tự động, tốc lực tối đa trên 250 cây số một giờ, ra đường trường không thua xe Mercédès 300SL của Đức. Vì sự thật động cơ của nó là của chiếc 300SL, thứ xe đua chạy nhanh nhất nhì thế giới, và động cơ này còn mới toanh. Trước mặt tài xế có 4 tấm gương khác nhau, mỗi vè một cái để nhìn hai bên, và trong xe hai cái dùng để nhìn phía sau.

Đặc điểm của 4 tấm kính chiếu hậu này là nó được nối liền với một bộ óc điện tử kỳ dị do hãng IBM chế tạo: xe hơi nào theo sau, bộ điệu khả nghi - nghĩa là luôn bám sát, không chịu vượt, chạy bằng tốc độ xe ông Hoàng - bộ óc điện tử liền báo động cho tài xế bằng một hồi chuông leng keng. Muốn "chơi xỏ", tài xế chỉ cần vặn nút ở táp-lô, một làn sương mù đặc biệt được phun ra, trong vòng 30 giây đồng hồ, xe hơi chạy sau sẽ quáng mắt không nhìn thấy gì nữa.

Đề phòng tai nạn, các bộ phận trong xe đều bọc bằng cao su dày, ghế ngồi có thắt lưng, và trong thùng xe có một cái chân vịt, nếu xe tuột xuống sông, chân vịt sẽ biến thành tàu thủy không chìm. Ở băng sau, nơi ông Hoàng ngồi, được gắn một máy điện thoại VHF và một máy viễn ký. Ngoài ra, còn một cái bàn nhỏ bằng sắt, khi không dùng có thể xếp lại, để ông Hoàng nghiên cứu hồ sơ. Tủ đựng hồ sơ mật ở dưới chân, phải dùng bom 50 ký mới phá vỡ, nhưng một hóa chất riêng sẽ đốt giấy tờ ra than trong chớp mắt.

Tài xế ló đầu ra cửa xe chào. Tài xế này không phải là nhân viên thường. Đó là Lê Diệp - nhân viên cao cấp của Sở, sau Triệu Dung và Văn Bình.

Văn Bình trèo lên ngồi cạnh ông Hoàng. Một gã vệ sĩ khổng lồ mở cửa ga-ra. Lê Diệp cho xe chạy từ từ ra đường Hồ huấn Nghiệp. Mặc dầu lực lượng an ninh trong thành phố rất hùng hậu, ông Hoàng ít khi ra đường một mình. Từ ít lâu nay, địch đã tung một số điệp viên ưu tú vào thủ đô, với nhiệm vụ quyết tử: ám sát ông tổng giám đốc Mật vụ cho bằng được.

Đường Tự Do rực rỡ ánh sáng nê-ông. Ông Hoàng vẫn bâng khuâng với điếu xì gà bất hủ. Ông không có thời gian ngắm trai thanh gái lịch khoát tay nhau bên đường. Ông đang bận nghĩ đến Lê Tùng.

Lê Tùng - người điệp viên của Sở, phụ trách một tổ chức tình báo quan trọng do ông Hoàng thành lập tại phía bắc vĩ tuyến 17.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.