Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4040 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Bản Án Tử Hình - *** *** ***

❊ ❊ ❊

Nửa giờ sau, đại tá Bùi Vinh bị hai cảnh vệ lực lưỡng trói giật cánh khủy vào một cây cọc.

Huệ Lan thở phào:

- Đến nơi rồi.

Nàng hảm thắng, cho chạy chậm lại, rồi rẻ vào con đường đất. Lê Tùng dựa vào vai nàng:

- Ai đến thả em ra?

Nàng nhúng vai:

- Phan Thiện.

- Hắn nói gì với em?

- Không. Hắn chỉ nghiêng đầu chào rồi mở cửa sà lim ra hiệu cho em theo hắn. Em có linh tính lạ lắm anh ạ. Thấy hắn, em hiểu liền. Hắn không nói nên em cũng chẳng buôn hỏi. Khỏi khu tử hình, em mới hỏi hắn một câu: Lê Tùng đâu. Hắn đáp: cô ra trước, 10 phút nữa, tôi sẽ thả Lê Tùng. Rồi hắn chỉ dẫn lộ trình cho em.

- Ừ, em ...

Huệ Lan rạp mình xuống vô -lăng. Trong giây đồng hồ hoảng hốt, nàng đạp chân mạnh vào ga xăng. Chiếc Simca nhỏ xíu lồng lộn trên con đường gồ ghề và quanh co. Lê Tùng có cảm tưởng như chiếc xe đang tung mình xuống ruộng đầy nước lấp lánh ánh sáng.

Huệ Lan mất tinh thần vì một chiếc phi cơ áng ánh bạc vừa bay vụt qua, thấp hơn bụi tre. Vội vàng, Lê Tùng xoạc chân hãm thắng. Xe hơi từ từ bớt tốc độ. Giọng Huệ Lan còn run rẩy:

- Hú vía. Em cứ tưởng phi cơ bắn chúng mình.

Lê Tùng cười gượng:

- Em lầm rồi. Phi cơ bay thấp để tránh ra đa. Có lẽ hoa tiêu đang dùng viễn kính hồng ngoại tuyến để tìm xe hơi. Phan Thiện dặn cách liên lạc với phi cơ ra sao?

- Đến nơi em sẽ đậu xe mở máy vô tuyến, riêng trong xe để liên lạc với phi cơ. Phan Thiện đã dặn em những mật ngữ cần thiết.

Nhìn đồng táp lô, Huệ Lan tiếp:

- Trong vòng 5 phút nữa, phi cơ của Sở sẽ bay trên bãi đất trồng này. Anh ơi, ngày mai chúng mình đã có mặt ở Sài gòn. Em không ngờ ... Rạp Rex đang chiếu một phim tình hay lắm, anh ạ. Một phim mầu của nử tài từ Marilyn Monrore.

Nghe Huệ Lan nói đột nhiên Lê Tùng cảm thấy trái tim đau nhói như bị đâm mũi dùi. Marilyn Monrore đã quyên sinh vì cuộc đời đen bạc...

Trong bóng tối mờ mờ, chàng liếc nhìn người bạn đồng hành. Huệ Lan dịu dàng, xinh xắn hơn bao giờ hết. Chàng muốn ôm nàng vào lòng, song lại rụt rè. Một niềm lo sợ vô biên tràn ngập lòng nàng.

Ầm, ầm ... tacata ...tacata ...

Hai chiếc phi cơ đen sì từ hướng đông tới, bay là là thành hình vòng tròn trên đầu hai người. Huệ Lan mở luồng sóng liên lạc. Tiếng xè xè vẳng ra rồi tiếng nói rõ mồn một của phi công:

- Alô, alô. Cẩn Phả gọi Hòn Gay ... Cẩn phả gọi Hòn gay ...

Mặt hơi tái, Huệ Lan:

- Alô, alô, Hòn gay đang nghe, Hòn gay đang nghe ... Vĩnh yên được mùa lúa ... xin hết.

- Cám ơn Hòn gay ... Nam định đang gặp bão.

- Chúng tôi chờ trong xe hơi. Yêu cầu cho biết chỉ thị.

- Ba phút nữa, phi cơ sẽ đáp xuống. Bạn nhờ phương pháp làm hiệu cho chúng tôi chưa?

- Nhớ.

Điệu đàm ngưng bặt.

Huệ Lan mở cửa nhảy xuống. Lê Tùng đang vươn vai, thở hít không khí trong lành của miền quê thì bỗng nghe tiếng kêu "trời ơi" của Huệ Lan.

Chàng vội vàng chạy lại. Nàng bước hụt chân, ngã xuống cái hố đầy nước. Hoảng hốt, Lê Tùng nắm chân nàng đang chơi vơi trên miệng hố, giật lại.

Trên nền trời láng mượt, mảnh trăng lưỡi liềm vừa ra khỏi đám mây đen kịt. Quang cảnh hoàn toàn quạnh quẽ. Tuy phi cơ bay rầm trời. Lê Tùng lại có cảm tưởng là từ phía yên lặng. Chàng chỉ nghe tiếng đập của tim chàng, và tiếng rên cắt quãng của Huệ Lan.

Nàng nằm dài trên nậm cỏ ướt, giọng yếu ớt:

- Anhơi!

Lê Tùng quỳ xuống:

- Em không sao chứ?

- Khổ quá dưới hố toàn chông nhọn. Em bị ... đầy máu. Chàng luống cuống cởi sơ mi để lau cho nàng. Tuy thường ngày bình tĩnh, chàng vẫn run lẩy bẩy quên mỏ nút nên mãi vẫn chưa cởi đước áo.

Huệ Lan lại gọi:

- Anh ơi, phi cơ đang đáp xuống, anh vặn đèn báo hiệu đi.

Lê Tùng ngẩng đầu lên:

- Ừ, để anh xem vết thương của em ra sao đã. Chắc em không hề gì đâu. Lên phi cơ, người ta sẽ băng bó cho em. Về Sài gòn, em chỉ nằm bệnh viện một tuần là bình phục. Chúng mình sẽ rủ nhau lên Đà lạt đổi gió.

- Anh nói đúng. Mau lên anh, em đã nghe tiếng phi cơ chạm đất rồi ...

- Chưa, em ạ. Họ đang bay vòng tròn.

-Ừ nhì, em quên khuấy. Anh chưa mở đèn ra hiệu thì họ xuống sao được.

Lê Tùng cúi xuống xốc Huệ Lan dậy. Nàng rú lên một tiếng đau đớn. Chàng vội buông nàng ra. Dưới ánh trăng xuông, da mặt nàng đỏ lòm. Mắt nàng đã lờ đờ.

- Mở đèn pha chưa anh?

- Chưa.

- Khổ quá, họ không đợi lâu đâu. Phan Thiện nói là phi cơ chỉ ở trên bãi này 3 phút. Quá 3 phút, họ sẽ bay ra biển.

- Để anh cõng em lên lưng.

- Không được. Chân em bắt đầu lạnh rồi.

- Trời ơi, thế ra ...

- Vâng, có lẽ em gặp phải chông tẩm thuốc độc ... Hơi lạnh đang dâng lên bụng.

Lê Tùng nâng chân Huệ Lan lên. nàng nằm cứng đờ như khúc gỗ. Chàng rú lên:

- Em ráng cử động chân xem.

Huệ Lan lắc đầu.

- Hết rồi, anh ạ? Kìa, bụng em bắt đầu lạnh. Em thấy rõ lắm, hơi lạnh cuồn cuộn như nước thủy triều. Nó đang ở ruột non ...

- Nói bậy.

- Em biết mà ... Năm ngoái, em vào nhà thương Đồn đất để chữa ruột non. Người ta bỏ vào miệng em cái ống cao su nhỏ li ti, luồn qua cuốn họng xuống dạ dầy ... dường như để bơm vào ruột một hơi lạnh đặc biệt. Chắc anh còn nhớ em đau ruột non ... hơi lạnh đặc biệt. Chắc anh còn nhớ em đau ruột non ... hơi lạnh được bơm vào để hàn vết thương lại. Phương pháp điều trị này rất tối tân ... em khỏi liền ... và ... Xin lỗi anh, em cứ nói chuyện bâng quơ mãi, mất thời giờ ... Hồi ấy, hơi lạnh bơm vào đến đâu, em biết đến đấy, cũng như đêm nay ... chà ... ruột lạnh ghê, còn lạnh hơn là nằm trong thùng nước đá nữa ... Lê Tùng ơi, em không có diễm phúc được ở lại trên đời với anh ...

- Không, em bị xúc động nên tưởng tượng đấy thôi. Chỉ một lát là hết lạnh. Để anh đắp sơ mi cho em. À, có lẽ vì trời nhiều sương. Mùa này, gần sáng sương lạnh kinh khủng. Chúng mình đang ở miền Bắc ...

- Em lạnh đến bao tử rồi.

- Thật không, Huệ Lan?

Khi ấy Lê Tùng giống như kẻ sát nhân, ngoan cố đứng trước vành móng ngựa đại hình. Giết người tất phải trả bằng tội chết, điều ấy bị cáo đã biết. Tuy nhiên, hắn cố gắng chối tội. Hắn cố gắng bào chữa với Tòa rằng hắn không giết người. Đến khi chứng cớ được trình bầy rành rành, Không chối tội được nữa, hắn bèn bám lấy hy vọng vu vơ và vô lý cuối cùng: hy vọng là hắn không bị hành quyết.

Tai nạn xảy ra cho Huệ Lan quá đột ngột nên Lê Tùng không dám tin là sự thật. Giá là sự thật nữa, chàng cũng không dám tin. Từ một năm nay, chàng đã gặp sự thật phũ phàng, phũ phàng đến nỗi chàng chỉ muốn lánh xa, và chui vào tháp ngà cô độc. Huệ Lan là cuộc đời của chàng. Chàng muốn sống nên chàng không muốn nàng chết.

- Em lạnh đến bao tử rồi ...

Dầu không muốn, Lê Tùng vẫn phải đụng đầu với sự thật phũ phàng. Hơi lạnh đã xâm chiếm bao tử nàng. Hơi lạnh này báo hiệu cho sự đột nhập của tử thần. Chàng đờ người một phút, quên cả thân thể đầy máu, và giọng nói yếu ớt gần như thì thào của Huệ Lan nằm sóng soãi trên cỏ ướt. Chàng quên cả hai phi cơ đen sì lượn xuống thấp dần, và nhất là ngọn đèn xanh vẫn sáng trong máy vô - tuyến đặc biệt của xe Simca , với tiếng kêu gấp gáp đầy lo ngại của hoa tiêu: alô, alô, Cẩm phả gọi Hòn gay, Cẩm phả gọi Hòn gay ...

- Anh ơi, em lạnh đến ngực ... Trời, tim em lạnh quá ... lạnh quá ... anh nắm tay em đi ... anh hôn em đi ... hôn em lần chót đi ... anh Lê Tùng yêu quý nhất đời của em ...

Lê Tùng vẫn ngồi im như pho tượng. Dường như chàng đã thoát khỏi thực tại, bay vào không gian mù mịt. Tai chàng không còn nghe tiếng nói của loài người nữa, mà chỉ nghe tiếng nói của quá khứ chứa đầy kỷ niện.

Vì nhiệm vụ, chàng phải đóng trò khổ nhục kế. Tại câu lạc bộ của Sở, chàng đã quỵt tiền rượu và gây sự với nhân viên quản lý. Huệ Lan rút súng can thiệp giùm chàng. Nàng đinh ninh chàng bị đau thần kinh sau chuỗi thất bại liên miên ở phía bắc vĩ tuyến 17 ...

Huệ Lan bắt đầu yêu chàng, yêu một cách trọn vẹn ... Rồi nàng bắt gặp một thiếu phụ lạ trong phòng chàng. Rủ đàn bà bê tha về phòng riêng, cờ bạc hoang đàng là một phần công tác. Chàng đành nuốt tủi, chịu cho nàng khinh biệt.

Song nàng vẫn không rẻ rúng chàng. Vì nàng có linh tính chàng là người đàn ông quân tử, chàng là người yêu xứng đáng ...

- Anh ơi, em đã líu, ... Llllưưưỡỡỡiii ... Vĩnhhh biệttt ... anh ...

Huệ Lan thở hắt ra rồi ngoẹo đầu sang bên.

Lê Tùng vẫn say sưa với kỷ niệm, không biết người yêu đã thở hơi cuồi cùng. Chàng ngơ ngác nhìn lên nền trời cao, thấp thoáng trăng xuông. Chiếc phi cơ xuất nhập đã bay lên khỏi ngọn tre. Sau nhiều lần liên lạc thất bại, hoa tiêu quyết định bay thêm một vòng nữa, trước khi rút lui.

Một loạt súng cao xạ nổ ầm ầm ... Đó là giàn đại bác phòng không đặt ở ngoại ô thị trấn Hà đông.

Tiếng súng inh tai nhức óc lôi Lê Tùng ra khỏi giấc mộng. Chàng sực nhớ đến thực tại. Sực nhớ đến phi cơ. Sực nhớ đến Huệ Lan.

Nhưng nàng đã chết.

Hoảng hốt, chàng lay nàng, kêu gọi thất thanh:

- Huệ Lan!

Không nghe nàng trả lời. Lê Tùng cuống cuồng lật mí mắt, và giật tóc nàng. Nàng vẫn nằm im.

Những giọt mưa rạng đông hòa lẫn sương muối bắt đầu rơi xuống cánh đồng rộng mênh mông. Lê Tùng òa lên khóc như đứa trẻ. Rồi chàng lảo đảo đứng dậy, giọng đau đớn:

- Huệ Lan chết rồi. Chết thật rồi ...

Một tia sáng lóe trong óc. Như người điên chàng quay lại xe hơi. Khẩu súng ru - lô nằm ngoan ngoãn trong hộc táp - lô. Mắt trợn trừng, chàng nhìn họng súng đen ngòm.

Dựa lưng vào cửa xe, chàng nhìn người yêu nằm co quắp dưới đất, rồi từ từ dúi nòng súng vào miệng.

Ầm ầm ... tacata ... tacata ...

Những giọt mưa rạng đông hòa lẫn sương muối bắt đầu rơi xuống. Tiếng ồn của súng cao xạ và liên thanh trùm lấp tiếng đoàng khô khan, và bé nhỏ của khẩu súng ru - lô.

Lê Tùng ngã vật xuống.

Tuy vậy, chàng chưa chết hẵn. Trong giây đồng hồ cuối cùng, chàng khoẻ dội lên, và dường như chắp cánh, chàng bò nhanh lại gần Huệ Lan.

Môi chàng đặt lên môi nàng. Đôi môi của Huệ Lan thường cong lên như nũng nịu và mời mọc. Trước khi chết. Lê Tùng vẫn còn nước mắt. hai giọt lệ lạnh ngắt rớt xuống môi nàng.

Lê Tùng khóc Huệ Lan. Chàng khóc cho chàng. Chàng khóc cho mối tình đoản mệnh của hai người.

Và có lẽ chàng khóc cả cho cuộc đời điệp báo chứa đầy bạc bẽo nữa.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.