Mệt nhoài, Văn Bình dựa lưng vào ghế định chợp mắt một lát. Một tiếng động mạnh lôi chàng choàng dậy.
Ông Hoàng đứng trước mặt chàng, không biết từ khi nào, tay thủ chai rượu huýt-ky mới khui và bịch thuốc lá Salem, hai món tri kỷ của Văn Bình. Mặt Văn Bình trở nên sáng rực. Từ trưa đến giờ, bận bịu công việc, chàng chưa được nhắp ngụm rượu và rít một hơi Salem nào.
Ông Hoàng nói :
- Còn 5 phút nữa ta vào vịnh Hồng kông.
Văn Bình dụi mắt :
- Lên bờ ở đâu, thưa ông?
- Cửu Long.
- Sợ gặp tàu tuần tiễu...
- Không sao. Từ hai ngày nay, một cuộc thao diễn thị oai của Đệ thất hạm đội Mỹ diễn ra ngoài khơi. Tàu tuần tiễu của nhà đương cuộc Hồng Kông bị kẹt ngoài đó. Tiềm thủy đĩnh của ta cặp bến Hồng Kông theo một hành lang riêng. Gần đến nơi, tàu sẽ nhô lên một lát cho anh bơi vào bờ.
Mùa này là mùa mưa ở Hồng kông. Nghĩ đến nỗi khổ phải bơi dưới cơn mưa tầm tã, những tia sóng bắn vào mặt như kim châm, Văn Bình ngại ngùng.
Chàng bèn phàn nàn :
- Ông quả cẩn thận. Cứ để tôi đáp máy bay đến phi trường Kai Tak cũng chẳng sao.
Ông Hoàng phì cười :
- Ai chẳng muốn sự giản dị. Nhưng anh đừng quên phi trường Kai Tak là trung tâm gián điệp. Mọi tổ chức do thám quốc tế nhất là RU. Sô-viết đều có tai mắt ở đó. Vả lại, tôi sẽ ở ngoài khơi trong thời gian anh công tác. Nếu là công việc dễ dàng tôi đã chẳng cất công đi xa, và mất nhiều thời giờ như thế. Tôi cần liên lạc thường xuyên với anh. Khi về chúng mình cũng còn cần đến tầu ngầm nữa.
Văn Bình giật mình :
- Ta sẽ bắt người mang theo ?
- Tôi chưa dám chắc.
Biết ông Hoàng chưa muốn nói, Văn Bình lặng thinh. Chống tay ngồi dậy trên giường sắt. Nancy giương cặp mắt to và đen nhìn chàng. Nàng không hiểu tiếng Việt, nhưng căn cứ vào vẻ mặt lo lắng của nàng, Văn Bình đoán là nàng đã biết phong phanh.
Giọng nàng van vỉ :
- Ông đã hứa khoan dung tại sao lại bàn kế giết tôi?
Văn Bình xua tay :
- Cô hiều lầm. Trước sau, chúng tôi vẫn giữ trọn lời hứa. Lát nữa, tôi đổ bộ lên Cửu Long. Nếu tôi bị bắt, đó là do cô lừa tôi mang thân vào hang hùm. Khi ấy, ông Hoàng mới ra tay hạ sát cô, không mảy may thương tiếc.
Nancy cúi đầu. Văn Bình tiếp :
- Vẫn chưa hết. Sau đó, ông Hoàng sẽ giết luôn gia quyến cô. Trước khi rời tầu ngầm, chúng tôi giành cho cô cơ hội chuộc tội cuối cùng. Tôi muốn hỏi lại một điều : những chi tiết cô khai với tôi đúng sự thật tới mức dộ nào ? Tôi không nhắc đến những lời khai trong khi cô mê mẩn. Tôi chỉ muốn nhắc đến những lời khai trong khi cô tỉnh táo.
Nancy gật đầu :
- Em đã khai sự thật hoàn toàn.
Văn Bình ra hiệu kín đáo cho ông Hoàng. Ông tổng giám đốc nheo một con mắt, tỏ dấu chấp thuận. Văn Bình quay lại hỏi Nancy:
- Cô dùng huýt-ky ?
Ông Hoàng mở cửa ra ngoài. Trong cabin, còn lại Văn Bình với Nancy. Ánh đèn màu xanh nhạt chiếu xuống mái tóc đen mượt của nàng, làm khuôn mặt thuôn dài tăng thêm phần kiều diễm. Văn Bình cầm ly rượu trao tận tay Nancy, rồi trong khi nàng lưỡng lự chàng đã kéo nàng sát người, đặt lên môi nàng một cái hôn dài. Văn Bình nghe rõ tiếng tim nàng đập thình thình như muốn phá toang lồng ngực nẩy nở.
Nancy chếnh choáng như ngưòi say, tuy ly huýt-ky còn rung rinh trên tay, chưa cạn. Trong lòng người nữ điệp viên RU. chớm nở một tình cảm khó hiểu. Nàng nhận thấy không thù ghét nổi chàng thanh niên khỏe mạnh và nhã nhặn ngồi trước mặt nàng, dầu chàng là kẻ thù, mà nàng có bổn phận hạ sát. Nàng buông tiếng thở dài não nuột.
Cặp trai gái mới quen từ biệt nhau trong sự bịn rịn. Trước khi tầu ngầm nổi lên, ông Hoàng kéo Văn Bình vào góc tối, dặn dò:
- Anh thừa hiểu tại sao tôi phải đến đây. Vì công tác quan hệ đã đành, nhưng cũng vì một đòi hỏi thúc bách khác. Đó là hiện nay ta không còn nhân viên ưu tú nào nữa ở Hồng kông. Tôi nhắc lại: ta không còn nhân viên nào nữa. Toàn thể đã bị giết, do sự chỉ điểm của Nancy.
Hồng kông là vị trí then chốt ở Viễn Đông, mà tôi mất hết tai mắt, anh thấy nguy chưa ? Thành ra, một công đôi việc, tôi muốn nhờ cậy anh tiêu diệt các cơ sở địch và lập lại hệ thống của Sở.
Lời tâm tình của ông tổng giám đốc làm Văn Bình cảm động. Trong đời, ít khi chàng cảm động, dầu trước cái chết gần kề, hoặc trước người đàn bà đẹp quỳ gối van xin bằng những lời thảm thiết. Ông Hoàng hạ thấp giọng :
- Tiềm thủy đĩnh chỉ nhô lên hai phút rồi lặn xuống ngay, sau đó nó ra khơi tắt máy, nằm bất động dưới biển. Tầu ngầm nguyên lử không cần phải hút khí trời để xạc bình điện như mọi tầu ngầm khác.
Lát nữa, anh sẽ tìm cách vào bờ bằng phương tiện riêng. Rất tiếc là không thể cấp cho anh một chiếc xuồng cao su, mặc dầu ở đây có nhiều và tiếc hơn nữa, là trên bờ không có người tiếp đón anh như thường lệ. Tôi xin nhắc lại, toàn thể nhân viên của ta đã bị giết. Anh là nhân viên ưu tú cuối cùng của Sở. Nếu anh thiệt mạng, Sở sẽ kiệt quệ...
Chẳng nói, chẳng rằng, Văn Bình đeo vào cánh tay cái va-li nhỏ, bọc vải dù không thấm nước rồi trèo lên tầng trên.
Giàn trên của tàu ngầm còn cách mặt nước hai mét thì Văn Bình đã băng ra ngoài. Chàng đạp chân trồi lên mặt biển. Tiềm thủy đĩnh chạy êm đến nỗi nó ở dưới chàng 10 mét mà chàng không nghe thấy tiếng động cơ.
Như người bị giam dưới hầm tối được lôi ra ánh sáng mặt trời, Văn Bình nhắm nghiền mắt giây lâu. Tứ phía, đèn sáng như sao sa. Ông Hoàng đã tính toán kỹ để tầu ngầm nhoi lên ở một khoảng tối.
Chung quanh chàng, thuyền bè đậu san sát. Bến Hồng kông là nơi tụ tập nhiều thuyền bè nhất Đông Á. Đây không phải là tàu lớn, mà là hàng ngàn con đò nhỏ, hấp háy ánh đèn, loáng thoáng trong khoang có bóng một thiếu nữ đẹp.
Nhưng Văn Bình không có thì giờ tìm kiếm thú riêng của Hông kông ban đêm. Ướt như chuột luột, chàng phải mò mẫm vào bờ. Chàng nhấc cườm tay lên khỏi nước. Cây kim lân tinh của la bàn đã tìm Cửu Long hộ chàng. Chỉ mấy giây đồng hồ sau chàng nhận ra vị trí. Văn Bình đang đối diện khu Tây điểm, trên đường đi Macao. Chàng sải tay, bơi thêm một quãng. Bên phải là đảo Hồng kông, với con đường Co-nốt (Connaught) chạy dài dọc bờ biển. Phía trái là quần đảo Cửu Long, mà từ xa chàng đã nhìn thấy ánh sáng quen thuộc của bến phà Ngôi Sao (Star Ferry) và khách sạn Pen.
Theo kế hoạch, chàng sẽ tới Cửu Long, ngụ tại khách sạn Pen (Peninsula -viết tắt là Pen) sang trọng. Giờ này, chắc Y-von đã ngồi hút thuốc lá vắt vẻo trong một căn phòng nào đó của lữ quán Pen.
Tuy nước chảy xiết, chàng vẫn bơi được nhanh. Bỗng chàng tái mặt, nhào xuổng nước, lặn một quãng xa. Ánh đèn sáng quắc của chiếc ca-nô tuần phòng từ xa chiếu về phía chàng.
Lúc nhô lên, Văn Bình chạm đáy thuyền gỗ. Càng tiến gần bờ, thuyền bè càng nhiều, chàng khó thể tiếp tục bơi. Toàn thuyền là thuyền, đâu cũng thấy thuyền. Mới 8 giờ tối, người trên thuyền còn trò truyện ồn ào. Người Tầu vẫn nổi danh trò truyện ồn ào nhất thế giới.
Thấy một con đò nhỏ để trống, Văn Bình bơi lại định trèo lên. Bỗng có ai gọi giật bằng tiếng Quảng đông :
- Cái gì thế này ?
Thì ra chàng lầm. Trên đó có hai không phải một người. Một người đàn ông, và dĩ nhiên một người đàn bà. Họ đang ghì cứng lấy nhau, ép mình trên sàn đò thì Văn Bình xuất hiện. Người Tàu thường dùng đò làm phòng khách sạn. Kỹ nghệ bán tình trên mặt nước bành trướng mạnh mẽ ở Hồng kông vì nạn khan hiếm nhà cửa.
Văn Bình chưa kịp phản ứng thì người đàn bà kêu lên :
- Trời ơi ! Kẻ cướp.
Vừa đặt được một chân lên ca-nô, chàng đã phải giáng bàn tay võ sĩ. Chàng vốn quý trọng phụ nữ, nhưng chàng bị du vào tình trạng bất khả kháng nên không được phép giữ gìn lịch sự nữa. Thiếu phụ ngã gục. Gã đàn ông ôm chầm lấy Văn Bình. Lối ôm kín đáo cho thấy hắn là tay quyền Thiếu lâm có hạng. Chàng bèn vung cùi trỏ, quật ngược atémi vào gáy hắn.
Không cần lật hắn lên, và nghe tim đập, Văn Bình biết hắn đã chết. Chàng hơi buồn vì phải giết người, mặc dầu người ấy không là kẻ thù của chàng và không đáng phải thiệt mạng. Nhưng chàng không còn giải pháp nào nữa. Nếu để họ sống, họ có thể trình báo Công an và biết đâu trong Công an có sẵn tai mắt của RU. Cử chỉ nhân đạo của chàng có thể phá hỏng toàn bộ công tác. Cho nên chàng không ngần ngại phạm tội sát nhân.
Gã thanh niên nằm úp mặt trên sàn đò ướt át. Văn Bình không nghe hắn rên đau. Trong khi ấy nhân tình hắn vẫn thở đều. Văn Bình nhắm mắt thọc ngón tay cứng như bọc sắt vào huyệt u-tô, giữa hai chân mày. Trúng đòn atémi này, đai den nhu dạo cũng tử thương, phương chi đàn bà mảnh khảnh, không có vốn liếng quyền thuật.
Thiếu phụ lịm luôn.
Văn Bình lục thấy hai thùng đựng xăng bằng lát-tích, thùng nào cũng đầy ắp. Chàng lấy dây kẽm buộc hai cái xác vô tội vào nhau, kèm theo hai thùng xăng, đoạn ném xuống biển.
Chàng phải làm như vậy vì sợ mấy ngày sau, thi thể trương phình là nổi lên lềnh bềnh và màn bí mật có thể bị xé rách. Dầu sao, hai nạn nhân đáng thương kia cũng được ôm nhau mãi mãi dưới biển sâu.
Tuy đã quen giết người một cách tàn nhẫn, dầu là tàn nhẫn một cách miễn cưỡng vì điệp vụ đòi hỏi, Văn Bình vẫn cảm thấy lợm mửa. Chàng cặm cụi giải quyết thật nhanh, chung quanh không ai để ý đến chàng. Xong xuôi, chàng nổ máy, lái thuyền sát bờ.
Bộ quần áo ướt sũng của chàng được cởi bỏ từ nẫy và dùng để liệm xác chết. Chàng lấy trong va-li ra bộ com-lê mỏng, rồi mặc vào chỉnh tề.
Nửa giờ sau, Văn Bình ghé bờ. Chàng vẫy xích lô, bảo kéo về khách sạn Pen.
Lê gót khắp thế giới, Văn Bình chưa thấy nơi nào mới cũ lại xung đột với nhau dữ dội bằng ở Hồng kông. Bên cạnh những chiếc xe hơi bóng lộn có thể nuốt chặng đường với 200 cây số một giờ, những đoàn xe buýt tàu điện cao hai tầng lêu nghêu và con tàu lửng lơ bằng dây cáp trên sườn núi cao 500 mét, Hồng kông còn có những đoàn xích lô cổ xưa, xa phu lạch bạch phía trước, lưng cong, tay cầm càng xe như con ngựa.
Xích lô đậu trước khách sạn.
Hành lang mênh mang của lữ quán chật ních du khách. Gần như là thông lệ, người Anh tụ tập bên phải, người Tàu ở phía trái, cùng những người ngoại quốc khác.
Nhân viên tiếp tân lễ phép cúi đầu chào Văn Bình, Hồng kông có 2 mùa : từ tháng 3 đến tháng 10 dương lịch, thời tiết rất tốt cho nên du khách ghé lại đông đảo, khoảng thời gian còn lại đều ẩm ướt, không được du khách ưa chuộng. Văn Bình đến giữa mùa mưa nên tin chắc khách sạn Pen còn thừa chỗ. Quả nhiên, chàng đoán đúng. Phòng chàng ở trên lầu 5. Chàng rẽ trái vào thang máy. Lát sau, chàng đã nằm nghỉ thư thái trên giường.
Trong đời hoạt động, nhiều phen chàng phải xoay sở một mình, nhưng ít khi ngay từ bước đầu, chàng phải mò mẫm như thế này. Lệ thường, đi tới đâu — kể cả đất địch nữa —chàng cũng đều được đặc phái viên của ông Hoàng giúp đỡ tới đấy, không nhiều thì ít. Văn Bình không tin toàn bộ hệ thống do thám của Sở trên đảo đã bị tiêu diệt. Chắc còn sót lại một vài điệp viên nòng cốt nhưng vì lý do dễ hiểu, ông Hoàng đã ra lệnh cho họ án binh bất động.
Nhắm nghiền mắt, Văn Bình có thể hình dung được căn phòng sang trọng của Y-von tức Nancy. Trước khi lên đường qua các thủ phủ châu Á, trình diễn nghệ thuật nuốt lửa và đóng đinh vào mũi, Nancy đã ngụ khá lâu tại khách sạn Pen.
Phòng nàng ở lầu 6, trên chàng một tầng. Nancy đã thay đổi hết đồ đạc của khách sạn, và bày biện theo sở thích của nàng. Từ tấm thảm trải chân bằng len cừu dệt tay Ba-tư đến hộp xà bông sữa Sa-nen số 5 dùng trong nhà tắm, tất cả đều là vật đắt tiền, người thật giàu mới sắm nổi.
Trên miệng tươi tắn của Văn Bình, nở nang nụ cười khoái trá. Thỉnh thoảng, chàng được mục kích bọn khách chơi đêm ẩu đả sứt đầu, bươu trán để tranh giành cho kỳ được cái thú đặc biệt : thú làm gạt-đờ-co cho đàn bà đẹp. Bây giờ, đúng là chàng làm cái nghề vệ sĩ bạc bẽo này. Y-von không có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, nhưng ít ra nàng cũng làm bọn đàn ông đói khát trên quả đất này phải nuốt nước bọt và đua nhau mua kính cận thị.
Văn Bình chợp mắt thiu thiu ngủ. Trong giấc mơ chập chờn, chàng liên tưởng đến Y-von.....