Ngồi trong quán giải khát, Phạm Huề nhìn ra đường Hai bà Trưng.
Xe cộ vẫn chạy như mắc cửi. Hắn uống một hơi ba chai la ve 33 ướp lạnh vẫn chưa hết khát. Bao tử của hắn là cái hũ chìm. Đổ bao nhiêu chất men vào cũng không đầy. Uống uýt-ky phải cả chai hắn mới chếnh choáng, huống hồ la ve... đồ la ve hạng bét chỉ có 11 độ rượu.
Phân cục Bưu điện Tân Định vắng tanh. Từ 6 giờ chiều, cửa trong, cửa ngoài đã đóng im ỉm. Phạm Huề để ý đến thùng thư sơn vàng bên trái.
Hắn mĩm cười ra vẻ khoái trá, vì hắn nhớ đến lời dặn của huấn luyện viên trong trường tình báo:
- Hoạt động trong vùng địch thì phương pháp thông tin liên lạc an toàn nhất là hộp thư chết. Trao tài liệu, báo hiệu cho nhau mà không giáp mặt nhau, gọi là dùng hộp thư chết. Hộp thư chết thường là gốc cây, kẽ hở trong tường, hàng rào, cột điện, ghế công viên... Tài liệu được thu nhỏ lại rồi bỏ vào đấy.
Phạm Huề hoạt động ở Sài Gòn được gần một năm. Hắn đã đích thân tìm ra một số hộp thư chết để liên lạc với thượng cấp. Hắn khoái nhất hộp thư chết ở Phân cục Bưu điện Tân Định. Nhân viên bưu điện không thể ngờ được tổ chức của Phạm Huề đã dùng thùng thư màu vàng treo ngoài cổng làm hộp thư chết.
Trả tiền xong, Phạm Huề băng sang bên kia đường, giả vờ lục túi lấy phong thư. Trong khi ấy, bàn tay trái của hắn sờ soạng bên dưới thùng thư. Hắn nhận ra một miếng keo dán chận lên một que diêm gãy. Đó là ám hiệu của thưởng cấp.
Thượng cấp đã ra lệnh cho hắn trình diện càng sớm, càng hay.
Dáng điệu vui vẽ, hắn đón tắc xi dặn lái xuống Sài Gòn. Đến trạm điện thoại công cộng gần chợ Bến Thành, hắn xuống xe. Số điện thoại này, hắn khắc sâu vào óc. Áp ống nghe vào tai, hắn nghe rõ tiếng chuông reo réo rắt. Rồi tiếng chuông chấm dứt, tiếp theo tiếng người hỏi:
- Ai đó?
Phạm Huề thổi phù phù vào máy, đúng 3 lần. Đoạn hắn gác ống nói, gọi tắc xi khác lên Đa Kao ăn tối. Hắn cần ăn một bữa thỏa thuê. Cặp mắt trợn trừng của người thiếu phụ bị hắn bóp cổ chết ở đường Nguyễn văn Sâm nhìn hắn trong không trung, làm hắn lợm mửa.
Hắn vào tiệm Duy Ban gọi buy-a-bét và rượu vang. Hắn tự thưởng một chai bót-đô thượng hảo hạng, và rón từng càng cua, ruột hến đưa lên miệng nhắm nhút một cách trịnh trọng.
Ăn xong. Phạm Huề nhìn đồng hồ: đã đến giờ. Hắn lấy khăn ăn chùi miệng cẩn thận, uống một tách cà phê đen đặc sệt, rồi khệnh khạng đi ra ngoài. Đại lộ Đinh tiên Hoàng nằm dưới ánh đèn rực rỡ. Lòng Phạm Huề vui như hội.
Hắn tả bộ lên đường Nguyễn văn Giai rồi tạt vào bin-đinh đồ sộ gần Cầu Sắt. Dáng điệu quen thuộc, hắn trèo cầu thang đánh ganitô, dừng ở lầu hai, nhìn chung quanh rồi tiến nhanh lại căn phòng ở giữa hành lang.
Đến cửa phòng này, Phạm Huề gõ cửa nhè nhẹ, đoạn ho lên hai tiếng, hắt hơi một tiếng. Bên trong có hai tiếng ho khô khan đáp lại.
Người lạ đợi Phạm Huề sau bàn giấy. Phạm Huề không thấy mặt vì người này ngồi ở góc phòng, quay lưng lại. Người lạ ra lệnh:
- Ngồi xuống cái ghế gần cửa, Phạm Huề.
Hắn tuân lệnh như máy. Người lạ hỏi:
- Tài liệu đâu.
- Thưa, tôi vừa để lên bàn.
- Vụ Lê Tùng ra sao?
- Hắn đã ký tờ cam kết, và nhận tiền.
- Thái độ của hắn thế nào?
- Vẫn bướng bỉnh và khó tính.
- Không hề gì. Còn đối với đàn bà?
- Lệ Thanh báo cáo là hắn vẫn có tính trai lơ như hồi nọ.
- Tôi nhờ anh việc này nữa: nội đêm nay, anh gặp Lê Tùng. Lệnh trao cho anh được bỏ trong gói thuốc lá Pall Mall, để cạnh đĩa đựng tàn. Anh học thuộc rồi nuốt luôn tờ giấy. Loại giấy đặc biệt này được chế bằng chất bột ngọt pha sinh tố C, ăn rất tốt, cho vào miệng là tan ra như kẹo. Xong việc, anh trở về báo cáo lại với tôi. Bắt đầu từ mai, tôi không ở đây nữa, và anh cũng rút vào bí mật. Anh đưa cho cô Lệ Thanh năm chục ngàn, bắt đi Nha Trang nghĩ mát trong hai tháng. Và riêng anh thì đi Vũng Tàu. Nhớ chưa? Ba tháng sau, tôi sẽ tiếp xúc lại với anh.
- Thưa, tại sao lại gián đoạn liên lạc lâu như vậy?
- Ngu lắm. Công việc của ta đã xong rồi, coi như xong hết rồi, chỉ còn màn chót nữa thôi. Lê Tùng đã theo ta. Sớm muộn bọn tay sai lão Hoàng sẽ phăng ra. Vì thế, ta nên lánh mặt một thời gian. Nhớ rõ rồi chứ, Phạm Huề?
- Dạ.
- Thôi, cho anh về. Cẩn thận nghe.
- Dạ.
Phạm Huề khép chặt cửa. Hắn rón rén ra cầu thang. Một ả làng chơi, ăn mặc gần như trần truồng, bá vai bá cổ một gã tình nhân ngoại kiều. Miệng cô gái nồng nặc mùi uýt-ky. Phạm Huề tránh sang, cô gái đứng lại ưỡn ẹo:
- Đẹp trai quá mình!
Phạm Huề làm thinh. Trong giờ công tác, hắn không dính đến đàn bà. Tục ngữ có câu "ra ngõ gặp gái". Hắn sợ đàn bà làm mất hên, huống chi là gái làng chơi...
Thấy hắn không đáp, cô gái bĩu môi:
- Chê đắt hả? Em chỉ lấy đờ-mi thôi.
Phạm Huề lùi lủi bước xuống thang. Cô gái nắm áo sơ mi hắn, giọng lè nhè hơi rượu:
- Bằng lòng không?
Hắn vùng ra, gắt gỏng:
- Buông ra cho người ta đi.
Cô gái quắc mắt:
- Anh phải trả lời, tôi mới chịu buông.
- Tôi không mang tiền, hẹn cô lần khác.
- Không mang tiền, tôi cho chịu.
- Còn người bạn ngoại kiều của cô?
- Tôi cho hắn rơi rồi.
Cô gái lải nhải theo Phạm Huề xuống đường, tay nắm áo hắn như đòi nợ. Thường lệ, hắn đã tát cho cô gái một cái méo mặt, nhưng "ông chủ" dặn hắn rút vào bóng tối, nên hắn không muốn kiếm chuyện. Xuống đường, cô ả quay lại nói leo lẻo với gã ngoại kiều:
- Chờ em một lát.
Con đường Phạm đăng Hưng chật chội nghẹt cứng xe cộ. Phạm Huề gỡ tay cô gái, mặt nghiêm nghị:
- Cô cần bao nhiêu tiền, tôi đưa, đừng giở cái thói rước khách thô bỉ như vậy.
Cô gái chĩa ngón tay nhọn hoắc cào vào má Phạm Huề. Nổi xung, hắn vung tay tát trả. Cô gái ngã chúi vào tường. Hắn chưa kịp băng sang bên kia đường, trèo lên tắc xi vừa đậu lại, cô gái đã rượt theo hô lớn:
- Ai cứu tôi với!
Cô gái ôm lấy Phạm Huề giữa đường. Xe hơi đang chạy đều dừng lại, phanh nghiến ken két. Phạm Huề cố xô cô gái dâm đãng ra, song hai bàn tay dai như đĩa đói cứ bám riết lấy hắn. Nghiến răng, hắn đấm cho cô gái một cái thật mạnh vào hàm. Cô gái ngã lăn trên đường nhựa.
Phạm Huề mở tung cửa xe tắc xi. Một cảnh sát dừng mô tô huýt còi inh ỏi. Tài xế tắc xi từ chối không chịu chở Phạm Huề. Cô gái làng chơi nhỏm dậy, la hét um sùm:
- Bắt lấy nó, nó đánh tôi, Trời ơi!
Cử chỉ miễn cưỡng và bực bội, Phạm Huề lên xe công an. Cô gái ngồi bên thản nhiên rút thuốc lá ra hút. Đầu óc Phạm Hề rối beng: hắn biết về quận trong năm, ba phút rồi ra về, vì trên thực tế sự việc xảy ra không lấy gì là quan trọng. Thỏa thuận được thì tốt, bằng không 60 đồng bạc phạt là cùng. Tuy nhiên, hắn lại lo ngại: về quận, phải xuất trình thẻ căn cước.
Trong người Phạm Huề mang nhiều thẻ căn cước và giấy tờ tùy thân. Hắn dùng giấy tờ giả để hoạt động tại đô thành, và trong hoàn cảnh bất đắt dĩ mới phải đưa căn cước bọc nhựa mà hắn được cấp với tư cách là công dân lương thiện. Vì không ai ngờ được Phạm Huề đã nhúng tay vào những việc không lương thiện chút nào. Hắn lẩm bẩm một mình:
- Đúng là ra ngõ gặp gái.
Máu nóng trào lên màng tang, hắn muốn vả vào mặt ả gái điếm ngồi bên cho hả giận. Trong khi hắn lo lắng, cô gái vẫn ung dung hút thuốc lá thơm.
Xe hơi cảnh sát phóng qua một quãng đường tối. Phạm Huề nảy ra ý định đánh ngã người cảnh sát đi theo, và nhảy xuống đường. Khu đại học rộng mênh mông giữa đại lộ Thống Nhất và Hồng thập Tự là nơi trú ẩn lý tưởng. Một khi hắn vọt được khỏi xe, băng vào khu đại học thì một trung đội cảnh sát cũng khó tìm ra.
Nghĩ vậy, Phạm Huề tươi hẳn lên. Chiếc xe chạy chậm lại, rẽ vào trụ sở cảnh sát quận Nhất. Trời tối nên Phạm Huề không nhìn rõ nét mặt của cô gái điếm. Vì nếu nhìn rõ, hắn sẽ giật mình toát mồ hôi.
Nàng vừa liếc trộm Phạm Huề.
Trên môi nàng - cặp môi đỏ loét một cách khiêu khích - phảng phất một nụ cười bí hiểm.