Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4081 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Bà Chúa Thuốc Độc - Chương 10

❊ ❊ ❊

Văn Bình cười:

- Ông thày tướng số đoán sai rồi. anh định lái theo xe hơi của Sulivong.

- Vì sao?

- Rồi em sẽ biết.

- Hừ, đối với em anh cũng bí mật.

- Anh muốn dành cho em một sự ngạc nhiên thích thú.

Văn Bình mở đề ma-rơ. Dưới trời đêm mù mịt, chàng lẳng lặng phóng theo chiếc Mercedes cực mạnh của Sulivong. Xe hơi trước vặn đèn hậu nên Văn Bình rượt theo dễ dàng. Gió khuya thổi phần phật qua cửa xe, nhiều sợi tóc mềm mại của Quỳnh Loan dính vào mặt chàng.

Đột nhiên, nàng hỏi chàng:

- Anh sợ Quốc tế Đặc vụ phục kích Sulivong đoạt lại thùng độc dược phải không?

Chàng lắc đầu:

- Không.

Giọng nàng đầy vẻ sửng sốt:

- Vậy anh đi theo làm gì?

- Rồi em sẽ biết.

- Hừ, em không phải là bà phù thủy.

- Em lầm rồi. Em chính là bà phù thủy cao tay nhất của ban Biệt vụ. Phép màu kỳ lạ của em đã quật ngã được anh.

- Đừng ỡm ở. Anh lăng nhăng với ai thì chết với em.

Xe hơi của thiếu tướng Sulivong dừng trước một tòa nhà rộng. Quỳnh Loan giật mình:

- Khổ quá em bảo, anh không nghe. Đây là trụ sở Phòng Nhì của bộ Tổng tham mưu. Tướng Sulivong mang thùng độc dược đến cất. Rõ mình rượt theo vô ích. Nếu anh đừng tự phụ…

Chàng gật gù, giọng bí mật:

- Rồi em sẽ biết.

Quỳnh Loan gắt:

- Từ nãy đến giờ, anh đã ba lần hăm dọa là em sẽ biết. Vâng, sớm muộn, em sẽ biết. Nhưng thưa anh, em biết cái gì?

- Biết những điều em muốn biết.

Quỳnh Loan nhìn ra chỗ khác, vẻ mặt hậm hực. Bỗng nàng níu lấy áo chàng:

- Kìa anh.

Linh tính đàn bà báo nàng một việc khác thường. Văn Bình chưa kịp đáp thì hai bên đường đèn pha chiếu sáng rực vào cửa xe. Kèm theo tiếng nói oang oang:

- Yêu cầu ông bà xuống xe.

Văn Bình bị rơi vào ổ phục kích, đúng như Quỳnh Loan tiên đoán. Chàng khựng người trong một giây đồng hồ. Tuy nhiên, da mặt chàng vẫn bình thản như không hề xảy ra chuyện gì quan trọng. Nhìn chàng, người ta tưởng là người từ trên cung trăng rơi xuống, đầu óc đầy thơ và mộng không lưu tâm đến thực tế phũ phàng.

Quỳnh Loan ghé vào tai chàng:

- Em mang sẵn lựu đạn sa mù. Anh cúi xuống mở máy để em ném ra ngoài.

Văn Bình thản nhiên mở cửa xe:

- Không sao. Chúng mình cứ nghe lời họ. Xen này không được ghi trong vở kịch, nhưng cũng không sao.

Nàng lại hừ - tiếng hừ cố hữu của nàng:

- Hừ, lúc này mà anh còn tự phụ.

Quỳnh Loan giữ Văn Bình lại không kịp nữa. Chàng đã đặt chân xuống đường. Bất đắc dĩ nàng phải bước xuống theo. Hai người được đón tiếp bằng một họng súng tiểu liên Tiệp khắc. Một quân nhân Lào đội mũ sắt từ vệ đường trước mặt đứng dậy. Thì ra y núp sẵn trong hố cá nhân, đợi xe hơi của hai người đậu lại rồi xuất hiện.

Ủy ban tiếp đón không gồm một khẩu tiểu liên lẻ loi mà là 2, 4, 6 toàn là quân nhân đội mũ sắt, vây kín hai người vào giữa. Người đi đầu đeo lon trung úy, nghiêng đầu thi lễ:

- Chào ông

Văn Bình cũng nghiêng đầu:

- Không dám. Tại sao trung úy lại chặn tôi ở đây?

Viên trung úy cười nụ:

- Thưa, tôi không biết. Lệnh trên dặn chúng tôi giữ ông bà lại và mời vào văn phòng.

- Văn phòng?

- Vâng, văn phòng của thiếu tướng Sulivong.

Văn Bình hất hàm:

- Mời trung úy dẫn đường.

Hai người đi qua một cánh cổng lớn vào sân.

Lính núp sau lô cốt bằng bao cát chĩa súng cắm lưỡi lê ra ngoài. Đèn trong sân sáng rực. Viên trung úy mời chàng vào phòng khách, một căn phòng rộng trang trí bằng đồ gỗ tối tân. Hắn kéo ghế, giọng lễ độ:

- Xin mời ông bà ngồi.

Quỳnh Loan cất tiếng:

- Trung úy đưa chúng tôi vào đây có chuyện gì?

Hắn đáp, giọng ngọt ngào:

- Để gặp thiếu tướng Sulivong.

- Thiếu tướng Sulivong ra lệnh cho trung úy?

- Vâng.

- Tôi có công việc quan trọng, không thể chờ được.

- Yêu cầu ông bà đợi trong 5 phút

Mặc cho Quỳnh Loan gợi chuyện tên Trung úy nhanh nhẩu. Văn Bình bắt chân chữ ngũ, phì phèo thuốc lá Salem. Điếu thuốc quen thuộc đối với chàng trong lúc này quý hơn thang thuốc đại bổ. Chàng ung dung ngửa cổ nhả từng vòng khói trắng lên trần nhà quét vôi trắng xóa, như kẻ vô công rỗi nghề.

Nhìn chán trần nhà, chàng quay ra nhìn tranh treo trên tường. Liếc chàng bằng đuôi mắt, Quỳnh Loan tỏ vẻ khó chịu. Nếu trong phòng không có ai, nàng đã nhảy bổ lại, véo chàng đến tóe máu. Là người đàn bà bách chiến bách thắng, nàng không chịu nổi thái độ bình tĩnh đến ngạo nghễ của chàng.

Tuy viên trung úy dặn đợi 5 phút, hai người ngồi đợi đã gần nửa giờ. Sốt ruột, Quỳnh Loan than thở với Văn Bình:

- Hỏng việc mất rồi.

Văn Bình thở dài:

- Đành vậy chứ sao.

Bộ mặt ưu tư của Quỳnh Loan bỗng đượm vẻ kinh ngạc. Nàng ngó chàng như đứa trẻ quan sát con sư tử trong vường bách thú. Từ xưa đến nay, Văn Bình không phải là hạng người chủ bại. Trước cái chết cận kề, chàng vẫn tươi cười. Tại sao…

Nàng không kịp nghĩ thêm nữa. Cửa phòng mở rộng, hơi lạnh bên trong hắt ra mát rượi.

Thiếu tướng Sulivong ngồi sau cái bàn chữ nhật bằng sắt sơn xanh, bên trên để 2 cái máy điện thoại và khẩu súng lục, họng chĩa ra cửa.

Y phục của Sulivong không khác lần sơ kiến với Văn Bình tại khách sạn Setha Palace. Vẫn cái sơ mi chim cò rộng thùng thình, vãn làn râu mép gọt tỉa diêm dúa, tương phản với cái miệng mím chặt, như không bao giờ biết cười.

Thấy hai người vào, Sulivong không đứng dậy, mà chỉ giơ tay chỉ cái đi văng kê sát tường. Văn Bình nghiêng đầu:

- Hân hạnh được gặp lại ông bạn buôn gỗ bạch đàn.

Trong cuộc tiếp xúc đầu tiên, Văn Bình đội lốt hoàng thân Sariket, còn thiếu tướng Sulivong là lái buôn gỗ bạch đàn. Đêm ấy, chàng khôi hài, nhắc đến thú ăn chơi của Vạn Tượng, nên Sulivong nhếch mép cười nhỏ nhẹ. Tuy nhiên, nụ cười chỉ thoáng qua trên cặp môi mỏng rồi tắt ngúm. Đêm nay, Sulivong cũng cười, song là cái cười chứa đầy chết chóc:

- Không dám. Chào hoàng thân Sariket.

Sulivong bật lửa châm thuốc hút, không quan tâm đến Quỳnh Loan mà nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành đã làm đàn ông trên thế giới phải bồi hồi. Sulivong mơ màng nhìn khói thuốc màu lam quyện tròn trong căn phòng đóng kín.

Văn Bình ngồi xuống đi văng:

- Ông mời tôi đến đây làm gì?

Sulivong đứng dậy, giọng nghiêm nghị:

- Ông lầm rồi. tôi không mời ông đến. Mà là ông tự ý ông đến.

- Vậy tôi xin phép ông được cáo từ.

Sulivong khoát tay:

- Muộn rồi, ông Văn Bình ạ. Muộn rồi, ông không thể tự do ra về nữa.

- Ông không có quyền giữ tôi.

- Thưa ông, tôi không có quyền giữ cô Quỳnh Loan vì trên giấy tờ cô Quỳnh Loan là nhân viên sứ quán được hưởng chế độ bất khả xâm phạm ngoại giao. Còn ông…ông phạm rất nhiều tội đối với luật pháp nước Lào.

- Tội gì?

- Thứ nhất, tội nhập cảnh lậu. Hồi chiều, ông đã rời thủ đô Vạn Tượng. Nửa đêm, ông bí mật trở lại. Riêng tội này đủ làm ông rũ tù. Thú thật với ông, người khác nhập cảnh lậu chỉ bị phạt vạ, hoặc nặng lắm là nửa tháng tù. Riêng ông, tòa án sẽ phạt nặng hơn.

- Tại sao?

- Vì ông đã trái lời cam kết. Thái độ ngoan cố của ông làm chính phủ hoàng gia gặp rất nhiều khó khăn trong việc thương thuyết với Quốc tế Đặc vụ.

- Dầu sao tôi cũng là đồng mình của ông. Tôi lên đây, không phải để bảo vệ quyền lợi cho nước tôi.

- Đồng ý. Song chúng tôi đã khẩn khoản yêu cầu ông về Sài Gòn. Ông cố tình trở lên để phá chúng tôi. Sự có mặt của ông đã đi ngược lại quyền lợi của chính phủ hoàng gia.

- Bây giờ, ông muốn gì?

- Ồ, tôi chẳng muốn gì cả. Vì mọi việc đã được hoàn tất. Chúng tôi đã thu hồi thùng độc dược trong tay Quốc tế Đặc vụ, sau khi thanh toán số tiền 2 triệu đô la.

- Vậy, ông hãy để tôi tự do.

- Hà, hà, nội vụ không dễ dàng như ông tưởng đâu. Thú thật là tôi rất muốn tha ông, nhưng còn Quốc tế Đặc vụ.

- Quốc tế Đặc vụ?

- Vâng. Sam Phoun đòi chính phủ hoàng gia bắt ông. Nhân danh hoàng thân Thủ tướng tôi phải cam kết với hắn. Nếu không, hắn từ chối không trả thùng độc dược.

- Bắt về tôi nhập cảnh lậu không đi đến đâu ông ạ. Nếu cần, chính phủ Sài gòn sẽ ông bố bức công điện của ông mời tôi lên Lào để hợp tác. Sợ mang tiếng, chính phủ hoàng gia sẽ phải tha tôi.

Sulivong ném điếu thuốc vào cái bình lớn pha lê đựng hoa:

- Ông quên rồi. Tội nhập cảnh lậu không đủ giữ ông trong tù một thời gian, thì chúng tôi còn tội khác. Chẳng hạn, tội giết người.

- Tôi không giết ai hết.

- Hừ, xác Simun còn nằm trong xe ông ngoài đường. Không lẽ ma quỷ đất Lào hiện lên, giết chết Simun. Ông Văn Bình ơi, Simun là võ sĩ nổi danh ở Vạn Tượng. Ngoài ông ra, không ai đọ sức nổi với hắn. Chúng tôi đã nắm được bằng cớ cụ thể.

Văn Bình quay sang Quỳnh Loan:

- Thôi, em về đi.

Quỳnh Loan lắc đầu:

- Em không về.

Sulivong quay khẩu súng ru lê trong tay:

- Cô Loan không về là đúng. Lẽ nào cô Loan bỏ được ông cô đọc ở nơi đồng đất xứ người.

Quỳnh Loan quắc mắt:

- Tôi rất ghét đàn ông hỗn xược.

Sulivong cúi đầu:

- Xin lỗi cô.

Văn Bình đứng dậy:

- Ngoài ra, tôi lại yêu cầu ông không được đụng chạm vào đời tư của người khác. Quỳnh Loan vô tội. Nàng có quyền rời khỏi căn nhà này.

Giọng Sulivong trở nên gay gắt:

- Bảo có quyền e không đúng. Vì cô Quỳnh Loan cũng phạm tội giết người. Cô Loan đã giết nhân viên của tôi gần Công ty dược phẩm Thần Tiên.

Quỳnh Loan đờ người, dựa lưng vào ghế. Sulivong quả là một con cáo già tình báo.

Văn Bình vẫn thản nhiên, nhưng không nghe Sulivong nói. Chàng rút thuốc ra hút:

- Té ra ông cho người theo sau chúng tôi.

Suivong nhún vai:

- Dĩ nhiên. Vì đây là giang sơn của tôi. Ông đề phòng rất chu đáo, song ông còn quên Sulivong chu đáo hơn ông.

Đột nhiên Văn Bình nhăn mặt vứt điếu Salem xuống đất:

- Tấn kịch hạ màn rồi. Tôi xin chào ông để về tòa đại sứ.

Sulivong nhếch mép cười nham hiểm:

- Vâng, ông sẽ được về sau khi trả lời với tòa án về tội hạ sát Simun.

- Ông không có bằng cớ.

- Hừ, để tôi trương bằng cớ cho ông khỏi thắc mắc. Trong phòng Simun, tôi đã sai gắn một cái khẩu cầm nghe trộm. Là sĩ quan điệp báo lỗi lạc, hẳn ông đã biết rõ công dụng của dụng cụ điện tử tân tiến này. Tôi biết Simun là nhân viên của Quốc tế Đặc vụ từ lâu nên để tâm theo dõi. Nhờ khẩu cầm nghe trộm, tôi đã ghi âm được cuộc đối thoại giữa ông và Simun. Tôi cũng theo dõi được cuộc đấu võ hào hứng giữa hai người dưới hầm. Ông khôn mà không khôn ngoan. Simun là đệ tử của điện thoại, ở đâu hắn cũng đặt điện thoại, vì vậy hắn lọt vào cạm bẫy của tôi. Hai sĩ quan hữu thệ cấp tá đã có mặt trong văn phòng của tôi và nghe hết những lời ông nói với Simun. Giết người, ở nước nào cũng xử tử. Luật pháp Lào rất khoan hồng nên chỉ xử ông chung thân khổ sai mà thôi. Tuy nhiên…

Sulivong ngừng lại, rít thuốc lá, rồi tiếp:

- Tuy nhiên, tôi sẵn sàng xét lại số mạng của ông và của cô Quỳnh Loan, nếu…

Quỳnh Loan cướp lời:

- Nghĩa là thiếu tướng muốn điều đình?

Sulivong lắc đầu:

- Danh từ điều đình của cô không đúng với thực trạng. Đúng ra, đây là sự khoan hồn của tôi với một cơ quan điệp báo bạn. Nếu tôi giao ông Văn Bình cho tòa án, không ai có thể cứu nổi. Vậy, tôi yêu cầu cô nghĩ lại.

Quỳnh Loan nổi nóng:

- Ông đừng hòn tôi thuyết phục Văn Bình đầu hàng.

Sulivong xua tay:

- Cô dùng danh từ quá nặng. Tôi đâu dám bắt ông Văn Bình đầu hàng. Vả lại, người ta chỉ bắt địch đầu hàng. Dầu sao chúng ta là bạn…

Văn Bình cười nhạt:

- Vâng, chúng ta là bạn. Vậy thưa bạn, bạn đòi điều kiện gì?

Sulivong gieo mình xuống ghế, giọng nhỏ nhẹ:

- Rất dễ dàng. Chỉ một phút xong.

Văn Bình chìa tay:

- Tôi bằng lòng. Ông đưa giấy ra cho tôi ký.

Lần đầu tiên, trên mặt thiếu tướng Sulivong, con cáo già điệp báo Lào quốc, hiện ra vẻ sửng sốt. Quỳnh Loan cũng sửng sốt không kém Sulivong. Nàng có cảm tưởng Văn Bình cố tình dẫn nàng vào mê hồn trận và bỏ nàng lạc lõng, không tìm ra lối thoát.

Giây phút sửng sốt trôi qua, Sulivong lấy lại vẻ điềm đạm cố hữu. Rút trong túi ra mảnh giấy gập tư. Sulivong nói:

- Ông bạn Z28 quả là một nhân vật phi thường. Tôi giao dịch với hàng trăm người , bạn có, địch có, song chưa hề gặp người nào mưu dũng song toàn như ông bạn. Ông bạn đã đọc được tư tưởng của tôi. Vâng, tôi muốn ông bạn ký vào tờ giấy nhận tội. Nhận tội giết Simun. Phiền ông bạn đọc lại trước khi hạ bút. Kẻo mai kia lại bảo tôi ép buộc.

Văn Bình vớ lấy cái bút chì nguyên tử trên bàn, sửa soạn ký. Quỳnh Loan cản lại:

- Anh để em đọc lại.

Văn Bình lắc đầu:

- Đọc lại vô ích. Trong hoàn cảnh này, anh phải chọn một trong hai điều, ký hoặc không ký, thế thôi. Không ký, anh sẽ phải ra tòa về tội sát nhân. Thà anh ký.

- Thì anh ký cũng vậy. Mai kia, người ta sẽ dùng chữ ký để làm áp lực đối với anh.

Sulivong xen vào:

- Cô đừng nghi oan cho tôi, tội nghiệp. Tôi không hề có ý định bắt chẹt. Phải có chữ ký của ông Văn Bình, tôi mới thuyết phục nổi Sam Phoun.

Văn bình hỏi Sulivong

- Hiện Sam Phoun ở đâu?

- Theo thỏa ước, chính phủ hoàng gia cấp cho Sam Phoun một sổ thông hành ngoại giao đặc biệt. Giờ này có lẽ hắn đã rời khỏi Vạn Tượng. Song tôi không thể liên lạc với hắn bằng siêu tần số.

Văn Bình nói:

- Cám ơn ông. Bây giờ tôi xin ký. Ông cũng là lãnh tụ điệp báo đại tài. Vì ông đã đoán trước tôi phải ký.

- Ồ, phen này tôi tạm thắng, và ông tạm thua. Lần sau đến lượt tôi tạm thua, và ông tạm thắng. Nghề điệp báo thành công hoặc thất bại là thường.

Sulivong xô ghế, giọng trở nên ngọt ngào:

- Từ phút này, chúng ta hòa lại với nhau. Xin đề nghị uống mừng một chai sâm banh.

Sulivong bấm nút trên bàn giấy. Tường sau lưng nứt làm đôi, để lộ một tủ rượu bằng gỗ quý nổi vân tròn bóng loáng. Mở ra, Văn Bình thấy toàn rượu Pháp. Sulivong giải thích:

- Tôi còn một chai sâm banh 1953. Chắc ông bạn sẽ hài lòng.

Văn Bình soi chai rượu dưới ánh đèn:

- Thật hân hạnh. Trong vòng 16 năm, từ 1943 đến 1958, chỉ có sâm banh cất năm 1953 là ngon nhất. Có lẽ ông phải mua mấy chục ngàn kíp một chai.

Sulivông nở nụ cười tươi như hoa (lần đầu tiên cười vui vẻ):

- Ông là người sành rượu thật. Đúng vậy, sâm banh 1953 hiện nay đắt như vàng. Tôi phải nhờ bạn thân mua riêng bên Pháp. Tính theo tiền quan, giá tiền như ông vừa nói. Tôi để dành trong tủ từ một năm nay. Chả mấy khi có bạn quý.

Văn Bình mỉm cười, ý nhị:

- Ông đừng cho chúng tôi uống acônít thì khốn

Acônít - phụ tử - là một trong những độc dược đựng trong thùng kẽm vừa được Quốc tế Đặc vụ hoàn trả cho chánh phủ hoàng gia. Mặt Sulivông hơi tái - có lẻ vì giận dữ - rồi trở lại bình thản:

- Hừ, nếu đầu độc ông, tôi dùng nọc độc nhện đen, nguy hiểm hơn nhiều. Nhân viên trong Công ty Thần tiên thường gọi nó là Bà chú Thuốc độc.

Quỳnh Loan xen vào:

- Lạ nhỉ, sao không gọi là ông vua thuốc độc?

Sulivông giải thích:

- Vì thưa cô, giống nhện độc Latrodectua mactana này là nhện cái. Đặc điểm của nó là 8 chân, 8 mắt. Thuốc độc do nó tiết ra rất nguy hiểm. Con cái nguy hiểm hơn con đực. Hơn nữa, con cái lại chuyên ăn thịt con đực.

Văn Bình nâng ly sâm banh sủi bọt lên môi.

Trông cử chỉ thân thiện của Văn Bình và Sulivông, không ai ngờ được họ có thể ăn tươi, nuốt sống nhau như chơi.

Chuông điện thoại reo nhè nhẹ. Cầm lên nghe, Sulivông bỗng nhăn mặt. Rồi quay sang phía Văn Bình:

- Xin lỗi ông bạn. Tôi phải đi ngay. Nhân viên của tôi xe lái xe đưa ông bạn và cô Quỳnh Loan về sứ quán Nam Việt.

Văn Bình đặt ly pha lê xuống bàn:

- Trừ phi ông muốn kiểm soát chặt chẽ, còn nếu chúng tôi được hoàn toàn tự do thì khỏi cần tài xế đưa về.

Sulivông giơ ngón tay lên trời, phân bua:

- Ồ, ông được tự do, hoàn toàn tự do. Ông muốn đi đâu, muốn làm gì, tùy ý. Tuy nhiêm, đề phòng Quốc tế Đặc vụ ám hại ông, tôi cho một vài nhân viên tin cậy bí mật theo sau. Cho đến ngày ông lên phi cơ. Mai có chuyến phi cơ sớm, ông và cô nên về là hơn.

Văn Bình cảm ơn một tiếng cộc lốc. Sulivông cho chàng hoàn toàn tự do song lạ phái nhân viên rình mò từng giây, từng phút. Nhưng chàng đã quen với cạnh hộ tống bất dắc dĩ này nên thản nhiên như không. Sulivông mở cửa cho Văn Bình và Quỳnh Loan ra ngoài. Văn Bình khen ngợi:

- Văn phòng của thiếu tướng được canh phòng nghiêm mật ghê. Về Sài gòn, tôi sẽ bắt chước sáng kiến của thiếu tướng.

Sulivông phỗng mũi:

- Đại tá quá nhũn nhăn, Giới đồng nghiệp quốc tế đều khét tiếng đại tá.

Lần đầu hai đối phương xưng hô với nhau theo cấp bậc. Quỳnh Loan nhún vai cười thầm một mình. Nàng biết Văn Bình đã sắp sẵn kế hoạch đối phó nên không phát biểu ý kiến.

Lính gác bống súng chòa. Ra khỏi cổng, Văn Bình lên tiếng:

- Chúng tôi có xe riêng. Nếu cần, xin thiếu tướng cho nhân viên lái xe theo sau.

Mặt Sulivông hơi cau:

- Vâng, tôi xin lãnh ý của đại tá. Tuy nhiên, tôi trân trọng nhắc lại ràng đại tá đừng hy vọng cho nhân viên của tôi ngửi bụi, Vạn Tượng nhỏ như mùi soa hỉ mũi, nhân viên của tôi thuộc từng ngõ hẻm, từng căn nhà. Sau những chuyện đáng tiếc, tôi không muốn gây thêm hiểu lầm nữa.

- Thiếu tướng vừa hứa là chúng tôi muốn đi đâu tùy ý…

- Vâng, Đại tá được tự do trong địa phận Vạn Tượng

Không bắt tay Sulivông. Văn Bình treo lên xe. Chàng nhường vô lăng cho Quỳnh Loan. Xe hơi bon bon trên con đường heo hút. Chiếc Mercedes hộ tống lù lù theo sau. Quỳnh Loan hỏi chàng:

- Chúng mình đi đâu?

Chàng đáp:

- Em về tòa đại sứ.

- Còn anh?

- Đến khúc rẽ, em cho anh nhảy xuống.

Văn Bình treo ra băng sau. Sumun vẫn ngồi dựa lưng vào ghế, gương cắp mắt thao láo nhìn chàng. Trông hắn, không ai dám bảo là người chết. Sulivông cố tình quen thi thể Sulivông trên xe, không sai nhân viên mang đi nơi khác.

Sực nhớ ra, Văn Bình lúc túi xác chết. Trong bót phơi, ngoài giấy bạc và căn cước, chàng tìm thấy nửa tờ đô la xé theo hình răng cưa. Đó làm ám hiệu liên lạc của Quốc tế Đặc vụ. Văn Bình cất nửa tờ đô là vào túi. Chàng hơi giật mình khi thấy một tấm danh thiếp in chữ nổi bằng kim nhũ để tên một thương gia ở đường Khoun Bourom:

Tiao Saho

38 đường Khoun Bourom

Vạn Tượng.

Con số 38 như làn chép xẹt trong tiềm hức Văn Bình. Tập hồ sơ về Quốc tế Đặc vụ từ từ diễn qua trí chàng, rõ ràng như cuốn phim trên màng ảnh đãi vĩ tuyến..,.

…. 38, con số 38 lạ lùng….

Trước khi tắt thở vị độc được, thiếu ta Sim Leng đã nhắc đến hai tiếng ba, tám… Mila cũng trối trăng… ba, tám…

Văn Bình không quên được giấy phút lâm chung Simun dưới hầm vũ trường. Trước khi chết, hắn muốn nói nhiều với chàng song lưỡi đã cứng lại. Luồng mắt lờ đờ của hắn dán vào túi chàng bỏ ví tiền. Khi ấy, chàng không để ý. Giờ đây, chàng đã hiểu.

Quỳnh Loan lái xe vào một con đường tối om. Văn Bình nói vào tai nàng:

- Em phóng nhanh lên, Phóng hết tốc lực.

Quỳnh Loan đạp ga xăng. Văn Bình kiêng xác Simun đặt ngồi ngay ngắn bên nàng. Nàng nhăn nhó.

- Trời ơi, em sợ lắm.

Văn Bình suýt phì cười. Tuy là điệp viên lỗi lạc, nàng vẫn là đàn bà. Đàn bà không sợ chết, song lại sợ kiến bò vào quần áo, sợ chuột lắt chạy qua phòng. Chàng an ủi.

- Hắn phải ngồi gần em để đánh lừa nhân viên Phản gián của Sulivông.

Chàng gỡ bóng đèn trên trần xe, vút qua cửa xuống đường. Lát nữa, chàng mở cửa, đèn xe sẽ không bật sáng. Phương pháp nhảy xa ở đường quẹo thường được điệp viên trên thế giới sử dụng mỗi khi bị rượt đuổi. Tuy nhiên, Văn Bình có hy vọng bịt mắt được bọn nhân viên của Sulivông thiếu kinh nghiệm quốc tế.

Kim đồng hồ tốc độ vượt qua con số 140. Xe hơi chồm lên như muốn hất ngã hai người qua cửa. Ngồi trước vô lăng, Quỳnh Loan bình tĩnh nhìn con đường gồ ghề. Văn Bình nói lớn:

- Thêm ga nữa.

Quỳnh Loan đã tới tốc độ tối đa, 160 cây số một giờ. Đến ngã tư nàng thắng lại. Bánh xe rít lên một tiếng kinh hồn. Văn Bình băng mình ra ngoài.

Đèn hậu hấp háy rồi biến mất. Quỳnh Loan tắt đèn, rẽ sang bên trái. Chiếc Mercedes đen sì vút tới.

Quỳnh Loan lái vào đường bờ đê dẫn tới khu Si- mương, nơi tọa lạc tòa đại sứ Việt nam. Nàng mở đèn, rồi giảm tốc độ. Tuy gió lạnh thổi phần phật, trán nàng vẫn ước mồ hôi. Từ lâu, nàng chưa có dịp phóng trên 150 cây số một giờ, Ở độ nhanh kinh khủng này, một con muối bay qua mắt có thể đưa tay lái xuống ruộng.

Quỳnh Loan cười mỉm khi thấy đèn ngoài cổng sứ quán sáng rực, và cửa sắt mở hé. Nhân viên an ninh của sứ quan đã tuân lệnh nàng. Nàng bóp kèn 3 lần liên tiếp. Một người đàn ông mặc kaki mở toang cửa. Nàng lái tuột vào.

Thế là xong!

Bây giờ đến lượt Văn Bình. Như đã quyết định từ trước, chàng sẽ liên lạc với nàng bằng vô tuyến. Chàng đi đâu, nàng không biết, song nàng có linh tính là chàng đang đánh ván bài chót đêm nay giữa những nguy hiểm chết người.

Toàn thân Quỳnh Loan đau nhừ như bị đánh. Nàng dặn người gác khóa cổng, rồi thông thã trèo lên lầu. Đột nhiên, nàng cảm thấy lạnh. Nàng cảm thấy thèm uống một ly rượu, thứ huýt-ky đặc biệt mà chàng ham thích. Nàng thèm rượu không phải vì lạnh. Có lẽ vì nhớ đến Văn Bình.

° ° °

Văn Bình nhỏm dậy trên nền cỏ. Chiếc Mercesdes của phản gián đã vụt qua. Từ phút này, chàng có thể yên tâm hành động. Chàng vuốt vai, hít khí trời trong trẻo và mát rợi gần sáng vào ngực. Đồng hồ tay chàng bị vỡ kính nên chàng không biết mấy giờ. Tuy nhiên, chàng đoán đã tới 2 giờ sáng. 2 giờ sáng là giờ thần tiên nhất của đàn ông và đàn bà yêu nhau.

Định mạng oái ăm đã đưa chàng trở lại khu Chợ mới, một trong các khu thanh lâu của Vạn Tượng ban đêm. Tiệm đấm bóp Sen Trắng đã đóng cửa kín mít. Thiếu Cơ, người đàn bà điếm đàng kỳ lạ, đã chết. Giờ này, Văn bBình thường vào tiệm đấm bóp, nằm dài trên ghế cho bàn tay phụ nữ mềm mại mân mê từng thớ thịt trước khi tắm nước rũ hết bụi bặm ưu tư trong ngày. Nếu Thiếu Cơ còn sống, chàng đã hẹn nàng trên lầu của tiệm Sen Trắng.

Những người đàn bà quen chàng tại nhà tắm công cộng đều sa vào số kiếp thảm thương. Suzy, đóa hoa phi thường của Đông kinh, đã làm vợ Timosenko, kẻ thù không đội trời chung của chàng. Lâu lắm, chàng không được tin tức về nàng.

Bất giác, chàng nhớ lại những nhà tắm lạ lùng ở Đông Kinh, nơi chàng gặp mỹ nhân Suzy. Với số tiền tương đương 10 đồng Việt Nam, người dân Nhật có thể tắm gội sạch sẽ trong nhà tắm công cộng. Văn Bình từng tắm chung lộn với đàn ông, đàn bà, trẻ con trần như nhộng trong hồ tắm nước nóng ở Beppu[34]. Chàng cũng đã tắm cát, nằm dài trên bãi cát gần hỏa diệm sơn, trong khi một người xúc cát bằng xẻng, phủ kín thân thể. Sau nửa giờ, cát nóng bỏng làm da thịt thoải mái.

Chàng thú nhất tắm hơi Thổ nhĩ kỳ ở Đông kinh[35]. Chàng đã la cà tới hàng chục nhà tắm[36] trong một đêm. Chán chê, chàng mò xuống khu Asakusa dưới sự hướng dẫn của bọn ma cô chuyên nghiệp đợi du khách trước cửa nhà tắm thượng lưu Tokyo onsen ở đại lộ Ginza. Tại đó, với 1.000 yên - gần 500 đồng Việt Nam - du khách được coi những cuộc trình diễn đặc biệt vô cùng đặc biệt giữa đàn ông và đàn bà…

Những thú vui quái đản này đã được nhập cảng vào thành phố Vạn Tượng. Cũng có những nơi chiếu phim cho khán giả thừa tiền và dư sức khỏe. Cũng có quán rượu chơi đánh bài thoát y, nghĩa là thua một ván là - bất luận nam nữ - phải cởi bỏ một món quần áo cho đến lúc không còn gì nữa[37]… Với Quỳnh Loan cặp kè một bên, Văn Bình như tù nhân bị giam lỏng. Có lẽ chuyến công tác này là chuyến ngoan nhất của chàng, từ ngày phục vụ dưới quyền ông Hoàng.

Chàng mừng rơn khi thấy một chiếc xe Chevrolet kiểu mới dài ngoằng nằm sát hàng rào một biệt thự lớn, bảng số ngoại giao đoàn lấp lánh dưới ánh đèn đường. Hiện chàng cần xe hơi để tới đưuòng Khoun Bourom.

Nụ cười trên môi chàng vụt tắt. Chàng tiến lại gần xe, sửa soạn mở cửa thì một nhân viên cảnh sát đeo súng ngồi thụp phía sau vụt đứng dậy, hỏi lớn:

- Ai đấy?

Thế mới rầy rà! Dầu muốn dầu không, chàng phải trình giấy. Song chàng không có thời giờ. Chàng phải cấp tốc bịt miệng gã cảnh sát đa sự.

Hắn khệnh khạng vòng đầu xe lại phía chàng, một tay về vào thắt lưng. Sở dĩ hắn thận trọng vì đêm nào gian phi cũng cướp súng của nhân viên công lực.

Cách Văn Bình một thước, hắn đứng lại, giọng hách dịch:

- Căn cước đâu?

Chàng đoán đúng. Hắn bắt chàng trình giấy. Chàng bèn gật đầu:

- Thưa, giấy đây.

Chàng phóng quả đia rét vào mặt gã cảnh sát hớ hênh. Tuy chàng đánh nhẹ, hắn vẫn ngã nhào vào tường. Chàng lôi hắn dậy bồi thêm một phát atemi êm ái vào xương sườn. Chàng cần hắn ngủ thiếp trong vòng một giờ. Sau thời gian này, chàng đã hoàn thành công tác.

Xe hơi có lính gác, chắc chủ nhân phải là nhân viên ngoại giao quan trọng. Trên nguyên tắc, "mượn" xe của ngoại giao đoàn là điều cấm kỵ nghề nghiệp. Song trời đã khuya, chàng không thể tìm ra xe nào nữa.

Chàng chắt lưỡi nổ máy. Động cơ tối tân đến nỗi xe chạy được một quãng vẫn không gây ra tiếng động. Chàng tắt đèn pha, lái vòng ra bờ đê, lên đường Khoun Bourom.

Ngôi nhà mang số 38 là một biệt thự rộng mênh mông ở khuất trong hẻm, vườn đầy cây trái um tùm, tường cao hai thước rưỡi, cửa sắt bọc tôn dầy, đạn bắn không thủng.

Văn Bình rút máy vô tuyến walkie-talkie trong người ra, kéo ăng ten lên cao, bắt đầu liên lạc với Quỳnh Loan.

- Alo, Alo, Lê Lợi đây. Yêu cầu Nguyễn Huệ lên tiếng.

Quỳnh Loan đợi chàng gọi từ lâu trước cửa sổ mở rộng. Nàng ghé miệng sát máy:

- alo, Nguyễn Huệ nghe rõ rồi. Lê Lợi ở đâu?

- Ở địa chỉ em đã biết.

- Ở đâu?

- Khổ quá, anh dặn e hồi tối, em quên rồi ư?

- Xin lỗi, em quên mất rồi.

- Gần phi trường Wattay. Con đường hẻm trước mặt tòa đại sứ Bắc Việt.

- À, em nhớ ra rồi. Anh cần em lên không?

- Cần.

- Nhưng em đi sao được? Họ đậu xe án ngữ ngoài cổng.

- Bảo cho họ biết là họ không được quyền rượt theo. Nếu họ ngoan cố, em xỉa cho họ một băng tiểu liên.

- Em van anh. Em ngán súng đạn lắm.

- Vậy thì chịu.

- Em đề nghị với anh, sau tòa đại sứ có một ngõ hẻm ra chợ Si mương. Em đi lối này thì họ không thể biết được.

- Họ gồm mấy người.

- Ba. Một tài xế. Hai nhân viên mặc thường phục.

- Được. Em chuẩn bị lẻn ra lối sau đi. Anh sẽ chờ em ở đầu hẻm gần trường bay.

- Từ Si mương lên Wattay em không có xe. Giờ này, không còn tắc xi nữa.

- Phiền nhỉ!

- Anh về đón em được không?

- Anh sẽ cố gắng. Nhớ nhé, anh lái xe díp màu trắng. Loại xe díp của Ủy hội Quốc tế.

- Vâng. Em đi liền.

- Chào em và hôn em ngàn lần.

Cả Văn Bình lẫn Quỳnh Loan đều tắt máy walkie-talkie. Songlập tức cả hai đều mở một luồng sóng khác: làn sóng 8 kiloxich của nhân viên phản gián Vạn Tượng. Trong máy nổi lên tiếng rè rè quen thuộc. Rồi giọng nói khàn khàn vọng ra:

- Trăng rằm gọi Mặt trời. alo alo…

- Mặt trời đáp, cũng bằng giọng đàn ông ngái ngủ khàn khàn:

- Mặt trời ghé đây, Trăng rằm nói đi.

- Thưa, chúng tôi vừa bắt được một cuộc nói chuyện bằng vô tuyến, làn sóng 5 kiloxich giữa cô Quỳnh Loan và Z.28

- Lạ quá, họ về tòa đại sứ rồi còn gì?

- Vì vậy chúng tôi rất ngạc nhiên.

- Còn ngạc nhiên gì nữa? Dọc đường Z.28 đã nhảy xuống. Tôi đã nói trước mà các anh không chịu mở rộng mắt. Lúc xe hơi tắt đèn hậu và phóng trên 140 cây số một giờ, anh quên rồi ư?

- Thưa…

- Đồ ăn hại. Thiếu tướng biết chuyện thì các anh rũ tù.

- Thưa bây giờ, chúng tôi vào trong sứ quán tìm Z.28.

- Muốn chết mất xác hả? Tòa đại sứ được hưởng quyền bất khả xâm phạm, các anh tới, họ bắn nát óc.

- Nguy lắm, xin đại úy cứu anh em chúng tôi.

- Lái xe cấp tốc lại chợ Si mương đón họ. Riêng tôi, tôi sẽ cho một toán lên chặn đường hẻm gần phi trường.

- Cám ơn đại úy.

- Cám ơn cóc khô. Không theo kịp Z.28 thì đừng trách.

- Dạ.

Cả Văn Bình lẫn Quỳnh Loan đều cười khoái trá. Cuộc liên lạc vô tuyến chỉ là kẽ mọn để phỉnh gạt bọn thuộc viên khờ khạo của con cáo già phản gián Sulivong.

Quỳnh Loan chiếu viễn kính hồng ngoại tuyến ra đường. Con đường trước sứ quán vắng tanh. Bọn nhân viên phản gián đã hối hả trèo lên xe Mercedes phóng nhanh như bị ma đuổi.

Quỳnh Loan mở ga-ra lấy chiếc Iso-Griffo, loại xe 2 chỗ ngồi đặc biệt, tốc lực 250 cây số một giờ, tính tiền Việt Nam gần 9 triệu đồng. Nàng điềm nhiên phóng ra cổng. Dầu nhân viên phản gián còn túc trược ngoài đường cũng không theo kịp nàng. Loại Iso-Griffo là xe hơi chạy nhanh như mũi tên, được giới gián điệp quốc tế coi là báu vật, giá tiền đắt hơn xe Hoa kỳ khổng lồ hoặc xe đua sang trọng của hãng Mercedes.

Trong nháy mắt, Quỳnh Loan đã biến dạng. Nàng có cảm tưởng đang lướt trên mây. Tay xe chạy nhanh, nàng không bị ngợp vì ổ gà và gió mạnh Chiếc Iso-Griffo được chế tạo riêng cho những người mêm say tốc độ và tiện nghi tối tân.

Ba phút sau, nàng băng băng lên giốc. Ở đầu giốc là một biệt thự mới cất trên một khoảng đất rộng bằng dinh Độc Lập ở Sài Gòn. Theo lời Văn Bình dặn, nàng vòng xe ra sau, nhìn lên mái nhà. Hai ngọn đèn nê-ông bên cửa sổ ở lầu hai mở hé, còn sáng. Cửa sổ ở lầu hai mở hé nghĩa là nàng có thể tự do lên lầu, không sợ gặp ai.

Quỳnh Loan nhún vai cười thầm. Nàng cười thầm ông Hoàng vì quá cẩn thận, cẩn thận đến thành khôi hài. Tấn kịch sắp hạ màn, giá ai gặp nàng vào tòa biệt thự này cũng chẳng sao.

Nàng mở xắc lấy ra một chùm chìa khóa. Toàn chìa Vachette loại đặc biệt. Loại này rất khó mở. Nhiều tay bợm quốc tế đã phải bó tay chịu thua trước khóa Vachette. Chủ nhân tòa nhà đã lo liệu chu đáo bằng cách giao cho Văn Bình một bộ chìa. Ổ khóa được bỏ dầu thường xuyên nên cửa sắt mở ra êm ru.

Quỳnh Loan đi xuyên qua một vườn rau trồng hoa. Mùi hoa thơm ngát tạt vào mũi nàng. Hương hoa gần sáng chứa đựng một sự quyến rũ lạ lùng. Nàng khựng người, da thịt nóng bừng, máu đập mạnh trên thái dương. Nàng có cảm giác như Văn Bình đang ôm nàng hôn trong gian phòng vắng…

Nàng đến một cửa hông lớn bằng gỗ tếch bọc kém dầyCửa mở, nàng lọt vào. Nàng đứng yên một phút cho quen với bóng tối, rồi trèo thang lầu. Thang lầu bóng như sàn nhảy ở vũ trường, nhiều lần nàng suýt trượt ngã.

Nên gác ở lầu nhất được rót một loại mô-két bằng len pha chất ni lông màu cặn rượu chát. Riêng tấm thảm này đã trị giá hai, ba triệu đồng. Chủ nhân phải là người tỉ phú.

Quỳnh Loan đi hết hành lang, rẽ sang bên phải, và tra chìa khóa vào một ổ khóa đặc biệt. Ổ khóa này là một kỳ công của kỹ nghệ Đức quốc. Cái chìa dài đúng 7 phân, gồm một trăm răng khác nhau, không ai mở nổi. Muốn lọt vào phòng phải có chìa. Rèn chìa giả không được vì ổ khóa gồm nhiều bộ phận tinh vi, ruột bánh mỳ hoặc sáp ong không thể lấy khuôn. Dùng đạn để phá ổ khóa là hành động vô ích vì cánh cửa được gắn thép dầy, loại thép chiến xa, đạn đại liên bắn không suy xuyển.

Nằm trong phòng, chủ nhân được an toàn không khác trong lô cốt bê tông cốt sắt. Quỳnh Loan nóng ruột muốn biết chủ nhân là ai. Văn Bình cho biết chủ nhân là một nhân vật quan trọng thân cận với hoàng thân Thủ Tướng Ai Lao. Văn Bình không rõ tên thật của nhân vật này. Theo kế hoạch, Quỳnh Loan gọi y là Perrette. Còn y gọi nàng là Pierrẹ

Nàng bước vào một phòng khách rộng rãi, trần thiết cực kỳ sang trọng: bàn ghế đời vua Lộ y 16 mua từ Pháp gửi sang, thảm len Ba Tư, đá vân Ý đại lợi, thủy tinh và pha lê của Đức…

Nàng đến cánh cửa cuối phòng gõ 5 tiếng. Nghỉ hai phút, nàng gõ lại. Cửa mở. Một người đàn ông mặc quần áo sẵn bước ra, chào bằng tiếng Pháp đúng mẹo luật:

- Hân hạnh được gặp anh Pierre.

Nàng đáp ngay:

- Chào Perrette.

Người được gọi là Perrette đờ người trên ngưỡng cửa như bị đánh vào gáy. Y lặng tái trong giây phút, mắt nhìn Quỳnh Loan trân trân. Rồi y lắc đầu nhiều lần như để kiểm điểm lại hình bóng trước mắt là ma quỷ hay là người thật. Vì người thật bằng xương bằng thịt không thể đẹp đến thế.

Vẻ mặt ngơ ngác của gã đàn ông đa tìnhlàm Quỳnh Loan phì cười. Rồi nàng cười lớn khi nhớ đến mật danh Pierre và Perrette. Y là đực rựa lại mang tên Perrette, tên đàn bà. Còn nàng là đàn bà thì y gọi là Pierre. Y ngắm nàng hau háu:

- Xin lỗi, tôi đinh ninh "Anh Pierre" là đàn ông.

Quỳnh Loan khép cửa giùm gã đàn ông đứng bất động như bị chôn chân vòa sàn gác:

- Tôi cũng vậy. Tôi đinh ninh Perrette là đàn bà…Song danh tính không phải là điều quan hệ. Ông đã biết tôi là ai.

- Vâng. Cô là nhân viên thân tín của Z.28. Tôi đợi cô từ nhá nhem tối. Công việc xong chưa, thưa cô?

- Gần xong rồi. Tôi đến đây mời ông đi.

- Vâng, tôi xin liên lạc ngay với bộ tham mưu riêng của hoàng thân Thủ tướng.

Quỳnh Loan khoát tay, giọng ngọt ngào:

- Thưa, Z28 dặn tôi nói với ông…

Sực nhớ ra, Perrette đập trán.

- Trời, suýt nữa tôi quên. Xin lỗi cô lần nữa. Theo thỏa ước riêng giữa ông Hoàng và chúng tôi, tiền phí tổn cho công tác này là một triệu đô la. Tôi đã bỏ trong va li, toàn bạc 100, phiền cô mang vềSài Gòn.

Y cầm cái va li nhỏ đặt trên giường, đưa cho Quỳnh Loan. Nàng cám ơn bằng nụ cười quyến rũ. Như bị nàng thôi miên, y tiếp:

- Còn điều khoản thứ hai, tôi đã ra lệnh cho quân khu miền Nam dành mọi sự dễ dãi cho biệt kích của ông Hoàng vượt biên giới vào đường mòn Hồ Chí Minh.

- Cám ơn ông.

- Cô dẫn tôi đi không?

- Thưa không. Xin ông đọc chi tiết trong thư riêng của Z.28.

Nàng rút gói thuốc lá, lấy một điếu ở ngoài góc trao cho Perrete.

- Thôi, chào ông…

Y gọi giật:

- Thưa cô…

- Ông muốn dặn gì nữa?

- Không. Tôi rất hân hạnh được gặp cô.

- Xin đa tạ.

- Tuần sau, tôi xuống Sài Gòn. Nếu được cô cho phép…

- Đáng tiếc. Vì sáng mai tôi phải đáp phi cơ qua Pháp.

- May quá. Tôi cũng sang pháp.

- Tới Ba lê, xin ông liên lạc với sứ quán Nam Việt.

- Thưa, quí danh là….

Quỳnh Loan đáp liều:

- Nguyên Hương.

- Kính chào cô Nguyên Hương.

Quỳnh Loan thoăn thoắt xuống cầu thang với va li đầy giấy bạc. Perrette đứng ngơ ngẩn bên cửa như người mất hồn. Sắc đẹp lạ lùng của nàng làm y quên bẵng công việc quan trọng. Y chỉ nhớ đến thủ đô Ba lê ban đêm, với những tiệm ăn thượng lưu. Khoác tay người đẹp, y sẽ bước vào Tháp Bạc[38], tiệm ăn sang trọng thứ nhì, và ngon nhất Ba lê, gọi món bánh nhân cá và gà sốt nấm[39] nổi tiếng khắp thế giới.

Nước miếng rệu đầy miệng, y nhấc điện thoại.

Đầu giây trả lời lập tức. Perrette nói một hơi:

- Công việc gần xong rồi. Tôi vừa gặp đặc phái viên của Sài Gòn. Phiền ông trình ngay với hoàng thân.

- Thưa, Thủ tướng đang ngủ. Ngài vừa chủ tọa hội đồng nội các xong. Trước khi vào phòng, ngài dặn tôi hễ ông gọi lại thì nói là ông được toàn quyền hành đông. Đội an ninh đặc biệt được đặt dưới sự sử dụng của ông.

- Họ chuẩn bị xong chưa?

- Thưa, đã sẵn sàng. Hai xe bọc sắt. Một đại đội võ trang đầy đủ.

- Cám ơn ông. Tôi sẽ đến ngay.

- Vâng, tôi xin đợi. Chúc ông may mắn.

Perrtette thở phào khoan khoái.

Bên ngoài, sông Cửu Long đột nhiên nổi sóng ầm ầm. Một làn chớp xẹt ngang nền trời đen kịt.

° ° °

Những giọt mưa lạnh buốt tạt vào mặt Văn Bình. Trời đột nhiên trở lạnh làm Văn Bình thèm khói thuốc Salem. Song chàng không có hoàn cảnh bắt chân chữ ngũ trong ghế sa lông, ngửa cổ thở khói lên trần nhà. Trong bóng tối dày đặc, nhiều con mắt bí mật đang rình rập…

…Hai chùm pha xe màu vàng quét trên đường giốc ngoằn ngèo. Văn Bình nằm rạp xuống vệ cỏ. Xe hơi đến cổng biệt thự thì dừng lại, tắt đèn tối câm.

Trời đã tối, mưa bụi càng làm tối thêm. Tuy nhiên, cặp mắt lão luyện của Văn Bình vẫn nhìn thấy những việc xảy ra. Cửa cổng bằng sắt nặng nề mở ra nhẹ nhàng. Chàng không thấy người mở. Nghĩa là cửa sắt được mở bằng điện.

Chàng sực nhớ đến một vụ ăn trộm nữ trang táo bạo xảy ra ở Hoa lệ ước, khổ chủ là một tài tử màn ảnh tên tuổi triệu phú. Minh tinh này ở trong một tòa nhà kiên cố, tường truyền điện cao thế, đạo tặc không thể nhảy vào, cổng nặng một tấn sắt, đóng mở bằng điện. Người lạ đứng trước cổng, chủ nhân có thể thấy mặt trên khung ảnh vô tuyến truyền hình đặc biệt ban đêm cũng như ban ngày. Ban đêm, máy truyền hình dùng ống kính và phim nhựa hồng ngoại tuyến. Giới đạo tặc Hoa lệ ước đành thúc thủ trước sự bố phòng kiên cố này. Trừ một người ....

Hắn lọt vào biệt thự bằng một thủ đoạn giản dị. Hắn biết rõ cửa sắt mở ra, và tự động đóng lại trong vòng 3 giây đồng hồ, nên phục sẵn bên cổng, chờ xe hơi của khách quen là bám thùng xe lẻn vào.

Văn Bình bỏ thật nhanh lại sau chiếc xe đen dài ngoằng. Loại Rolls Royce này là báu vật ở Vạn tượng, xứ sở của xe Mercedes do Đức quốc chế tạo.

Cửa sắt mở ra rè rè. Tài xế lái vút vào con đường đa dăm trắng xóa. Văn Bình đã đeo chặt vào càng xe. Qua khỏi cổng, chàng buông mình, lăn tròn trên nệm cỏ ướt mưa. Chàng cử động thật nhanh để thoát khỏi ống kính vô tuyến truyền hình. Trong chớp mắt, chàng đã nằm chết bên một bụi rậm um tùm.

Tiếng bẹt-giê sủa gâu gâu. Chàng vẫn nằm yên, không động đậy. Nghe tiếng sủa, chàng biết là chó trận, giống chó tầm thước, đuôi ngắn, mõm dài, lông ngắn, chỉ sủa rất ít, chuyên cắn cổ người lạ. Nhưng chàng không lo ngại, vì chàng đã lo liệu sẵn phương pháp chống bẹt-giê giữ nhà nguy hiểm.

Trong quá khứ, đột nhập nhà lạ, chàng chống bẹt-giê bằng cái ná cao su bắn đạn đồng. Một viên đạn nhỏ bằng viên kẹo vào giữa hai mắt có thể làm chó bất tỉnh tức khắc. Hoặc chàng sử dụng bàn tay cứng như thép, giáng nhẹ là bẹt-giê lăn lông lốc trên đất. Lần này, chàng mang theo một hóa chất đặc biệt giấu trong cái bút máy Pạc ke găm ở túi áo trên.

Sau khi rời khỏi xe hơi, nhào mình vào bụi rậm, Văn Bình đã rút bút máy, bấm nhẹ vào đầu. Một mùi hương lạ lùng bay ra, đánh lạc hướng tìm tòi của bẹt-giê. Dùng hương này bẹt-giê đứng trước mặt cũng không đánh hơi thấy.

Tầng dưới của biệt thự tối om. Ở lầu nhì đèn sáng lấp loáng. Tuy nhiên cửa sổ đều che riềm kín mít.

Văn Bình nằm yên đúng 5 phút. Chàng móc túi lấy đôi kính hồng ngoại tuyến. Lệ thường, kính hồng ngoại rất cồng kềnh. Ban chuyên môn của Sở mới phát minh một thứ kính nhẹ, hệt như kính mát bán trên thị trường. Đeo vào có thể nhìn xuyên màn tối trong vòng 100 thước. Nhờ một bộ phận thu âm điện tử tí hon ở gọng kính, Văn Bình còn có thể nghe mọi tiếng động khả nghi chung quanh.

Nếu muốn, chàng có thể mang theo một dụng cụ đặc biệt giúp chàng đứng ngoài biệt thự cũng nghe được câu chuyện thì thào trong nhà. Song nhiệm vụ của chàng đêm nay không phải để nghe trộm, vì chàng đã biết gần hết sự thật. Chàng đến đây là để thanh toán một chuyện lòng dòng, theo sự yêu cầu tha thiết của hoàng thân Thủ Tướng Ai lao. Đền lại, chính phủ hoàng gia trả cho ông Hoàng số tiền một triệu mỹ kim, và cho phép biệt kích của sở Mật vụ vượt biên giới vào đường mòn Hồ chí Minh để thâm nhập khu vực đóng quân bí mật của Bắc Việt.

Qua kính hồng ngoại, chàng thấy một con bẹt-giê khổng lồ nằm dài bên hòn giả sơn, tai vểnh lên, dường như đang cố lắng nghe. Con bẹt-giê Đức khổng lồ không làm Văn Bình ngại bằng con beo vằn, đôi mắt lân tinh sáng quắc, đang nhìn vào bụi rậm mà chàng núp.

Trước khi rời Sài Gòn, chàng mang theo 3 cái bút máy Pạc ke giả. Bút thứ nhất màu đỏ chứa thuốc đánh lạc hướng chó săn. Bút thứ nhì đựng thuốc nổ. Bút thứ ba màu đen chứa thuốc mê cực mạnh, bấm nút, hơi thuốc vọt ra như làn đạn.

Loại bút máy thuốc mê chỉ hiệu nghiệm trong đường kính 5 thước. Con beo vằn đứng cách chàng gần 20 thước. Chàng phải lập mưu cho nó lại gần. Chàng bèn đóng nắp bút máy đỏ. Trong vòng một phút, hóa chất tản hết, con thú sẽ đánh hơi thấy chàng và sẽ nhảy lại.

Như chàng tiên liệu, con beo vằn ngốc nghếch mõm lên trời, rồi co 2 cẳng trước. Nó vọt như tên bắn về phía chàng. Tia thuốc mê từ bút máy màu đen như trái đấm ngàn cân bổ vào giữa mặt. Nó bị ngáng lại, và ngã tóm xuống cỏ.

Con bẹt-giê lùi lũi chạy tới, không thèm gâu gâu như thường lệ. Loại chó trận này thường ngậm miệng mỗi khi sửa soạn giết người. Song chàng đã chặn trước bằng tia thuốc mê. Như con beo vằn, con bẹt-giê khổng lồ biến thành khối thịt vô tri giác.

Trở ngại lớn nhất đã được khắc phục, Văn Bình ung dung đứng dậy tiến lại tòa nhà bí mật.

Cửa phòng khách đóng kín và khóa bên trong. Chàng phải mở cửa sổ, nhảy vào. Ánh đèn trên lầu hắt xuống lờ mờ. Bốn bức tường cao nhất đều quét vôi trắng toát, tương phản với cầu thang đá rửa màu đen, đen tuyền như mực tàu.

Văn Bình núp trong góc, nhìn tứ phía. Phòng khách được trần thiết theo lối Ả-rập. Chàng có cảm tưởng lạc vào lâu đài một quốc vương xứ ngàn một đêm lẻ. Thảm trải chân đều bằng len cừu Ba Tư êm mịn và ấm áp. Ghế sa lông đều chạm trổ công phu. Trên tường được treo toàn ảnh phụ nữ khỏa thân.

Chàng không nghe tiếng động khả nghi nào, ngoại trừ tiếng gió rì rầm trong vườn rộng xen lẫn tiếng mưa rơi bắt đầu nặng hạt. Chàng định trèo thang gác bỗng khựng lại. Cặp mắt sáng quắc của chàng vừa khám phá ra một chi tiết khác thường.

Một con dơi đen sì từ cửa sổ bay vào, đậu trên bục thang đá rửa. Văn Bình nghe tiếng sèo sèo. Mùi khét lẹt xông lên. Chàng rùng mình: trong khoảnh khắc, con dơi vô tội biến thành than vì cầu thang được truyền điện cao thế 6000 vôn, thứ điện mạnh hơn điện hành quyết tử tội trong khám đường Sing Sing, bên Mỹ. Nếu chàng vội vàng đặt chân lên cầu thang, thân thể chàng đã cháy xém như chả nướng. Chàng chợt hiểu tại sao chủ nhân không cần đặt người gác ở nhà dưới. Vì trong biệt thự đã có một bộ máy canh phòng kiên cố và ghê gớm bằng điện tử.

Toàn thân Văn Bình nóng ran rồi ớn lạnh. Một lần nữa, chàng được gặp may mắn. Nếu không, đêm nay Quỳnh Loan sẽ phải nằm một mình ...

Không thể lên lầu bằng thang xi-măng, Văn Bình đành trèo qua cửa sổ ra thềm. Chàng hơi bực mình vì quá tự tin không đem theo khẩu súng W-15. W. là tên tắt của mọi dụng cụ gián điệp do sở Mật vụ của ông Hoàng chế tạo. W-15 là một khẩu súng lạ lùng. Tuy là súng, nó không bắn đạn, cũng không bắn tên. Mà là bắn một sợi dây dài bằng ni-lông, thứ ni-lông riêng, bền hơn ni-lông làm dây dù gấp 10 lần. Sợi dây đặc biệt này dài đúng 100 thước, tuy nhiên, nó cuộn tròn bằng viên đạn 9 li, và khẩu W-15 còn nhỏ hơn khẩu súng bắn đạn 6,35 của đàn bà.

Lâm sự, sợi dây phong thần này biến thành một cái thang dây tuyệt diệu. Chỉ cần bóp cò, sợi dây vụt ra và dính chặt vào tường. Khúc đầu của sợi dây được tẩm chất nhựa epoxi, nghĩa là thứ keo dính nhất trên trái đất, nên chạm vào đâu là nó dính chặt vào đấy. Sau đó, tay nắm sợi dây, chân đạp vào tường, điệp viên sẽ trèo lên lầu, nhanh không kém lên bằng cầu thang.

Với khẩu W-15, Văn Bình tiết kiệm được một số giây phút và sức lực quý báu. Tuy nhiên, với hai tay không, chàng vẫn phải tìm cách đột nhập căn phòng sáng đèn trên gác.

Dưới mưa bụi lạnh thấu xương, chàng mầy mò bám ống máng, thoăn thoắt trèo lên.

Trong vòng 3 phút, chàng đã đặt chân xuống lầu nhì. Chàng thận trọng núp thật lâu trong bóng tối, đến khi biết chắc tứ phía không có người lạ mới rảo bước qua hàng lang.

Chàng nghe tiếng thì thầm xa xa. Định thần, chàng nhận ra tiếng trò chuyện từ phòng số 10 vọng ra.

Đặc biệt là cửa phòng được gắn hai quả nắm đồng sáng loáng và to lớn. Định đặt tay vào, Văn Bình bỗng rụt lại. Chàng sực nhớ đến con dơi xấu số. Chàng lại nhớ đến phương pháp giết người thông thường của thủ lãnh Phản gián Sô viết Smerch: truyền điện vào nắm cửa.

Không hy vọng mở cửa, chàng bèn nghĩ cách dùng sức mạnh. Với đôi vai lực lưỡng và tài ngoại công siêu việt, chàng có thể húc đổ những tấm cửa lim đồ sộ và nặng nề. Tuy nhiên...

Một họng súng bí mật có thể khạc đạn vào người chàng trước khi cánh cửa sụp đổ...

Chàng không còn cách nào khác, ngoài cách đợi bên ngoài. Chàng tin rằng cánh cửa sắp mở.

Tiếng thì thầm nhỏ dần rồi tắt. Có lẽ họ chuẩn bị chia tay. Họ gồm 2 người ....

Quả Văn Bình đoán đúng. Cánh cửa lim dầy vụt mở. Cũng mở bằng điện để lộ bức tường trắng toát, và cái bàn bầu dục, lợp phô-mi-ca màu đen đặt giữa 12 cái ghế bọc da hổ rằn ri. Trên bàn, 2 điếu xì-gà hút dở bốc khói nghi ngút trong cái dĩa đựng tàn khổng lồ bằng nhựa đen. Một người đàn ông tầm thước, tóc hớt ngắn, mặc sơ mi sặc sỡ xoay lưng ra cửa. Người thứ hai trạc ngũ tuần, đeo mặt nạ đen, hàm răng vàng ệch chất nicotin, cái thẹo dài 10 phân nằm vắt vẻo trên má, xô ghế bành đứng dậy.

Văn Bình ung dung bước vào, khẩu súng Olem-pích trên tay sẵn sàng khạc đạn. Lẫm liệt như thiên thần, chàng đứng giữa cửa, giọng dõng dạc:

- Kính chào nhị vị.

Phản ứng của hai người lạ là đặt tay vào thắt lưng. Song tiếng quát chát chúa của Văn Bình đã làm họ khựng lại:

- Đứng im.

Người đàn ông mặc sơ mi sặc sỡ nhìn Văn Bình bằng cặp mắt pha lẫn sửng sốt và lo ngại. Văn Bình cười gằn:

- Mời thiếu tướng Sulivông ngồi lại xuống ghế.

Phải người lạ này là thiếu tướng Sulivông, chỉ hay phản gián ở Lào quốc. Sulivông lẳng lặng kéo ghế. Văn Bình lại ra lệnh cho người đeo mặt nạ đen:

- Còn ông Sam Phoun, chủ tịch Quốc tế Đặc vụ nữa. Phiền ông để tay lên bàn. Hai ông chẳng lạ gì nghề bắn súng của tôi. Súng này lại không bắn đạn thường. Mà là đạn chứa nọc độc nhên đen, được mệnh danh trên khắp thế giới là Bà chúa Thuốc độc. Trúng đạn thường còn có hy vọng mổ xẻ, nhưng trúng nọc độc nhện đen chỉ có nước chờ chết ....

Sulivông nghiến răng ken két:

- Biết vậy, tôi đã giết ông hồi nãy, không cho về sứ quán nữa.... Tôi nhân nhượng với ông vì không muốn gây thù chuốc án. Ngờ đâu, ông lại cạn tàu ráo máng.

Văn Bình cười nửa miệng:

- Thiếu tướng ơi, kể công làm gì nữa! Hồi nãy, tôi không bị giết, chẳng phải vì ông nhân nhượng, không muốn gây thù chuốc án, mà chính vì ông tìm cách bịt mắt tôi. Ông đinh ninh tôi chưa khám phá ra vai trò hàng hai nguy hiểm của ông, vừa là chỉ huy trưởng Phản gián, vừa là nhân vật cao cấp của Quốc tế Đặc vụ, nên ông giả vờ tha tôi. Ông bắt buộc phải tha tôi... Vì nếu ông giết tôi, Sài gòn sẽ mở cuộc điều tra tỉ mỉ, sớm muộn ông sẽ bị lột mặt nạ...

Sulivoong bặm môi, thái độ miệt thị:

- Ông nói dối tài lắm. Chẳng qua ông tình cờ đến đây gặp tôi, thật ra ông không biết gì về tôi. Nếu biết, ông đã hành động ngay trong văn phòng Phản Gián.

Văn Bình lắc đầu:

- Hừ, tôi đóng vai thằng ngốc mà ông không chịu nhìn thấy. Tôi bắt ông trong văn phòng Phản Gián không được, vì lẽ khi ấy ông chưa gặp Sam Phoun. Tôi phải giả vờ ngu xuẩn cho ông yên lòng đến đây, đến số 38 đường Khoun Bourom.

Sulivông nhún vai:

- Thành thật khen ngợi ông. Nhưng ông Z.28 tài hoa ơi, ông đừng hy vọng áp đảo tôi. Chúng tôi có thể lật ngược tình thế, nếu muốn. Vì như ông đã đoán biết, ngôi nhà này được gắn nhiều dụng cụ điện tử kỳ lạ, giết người trong chớp mắt, không để lại dấu vết. Chúng tôi có thể giết ông, rồi báo cáo với chính phủ là ông bị gián điệp RU thanh toán. Chi bằng ông điều đình với chúng tôi. Bao nhiêu tiền, tôi cũng chịu, miễn là...

- Miễn là ông được tự do?

- Vâng. Miễn là ông cho tôi thong thả rời biệt thự này.

Văn Bình nhíu mày suy nghĩ. Sulivông nói tiếp:

- Bao nhiêu tôi cũng chịu. Chẳng hạn, một triệu đô la.

Văn Bình lắc đầu:

- Một triệu hơi ít. Các ông đã đòi chính phủ hoàng gia nộp hai triệu đô la để chuộc thùng độc dược.

Sam Phoun xen vào:

- Vậy, hai triệu, ông bằng lòng nhé? Tôi có sẵn hai triệu ở đây.

Văn Bình cười nhạt:

- Hai triệu cũng vẫn còn ít, tuy nhiên, tôi sẵn sàng chấp thuận. Song chỉ chấp thuận với thiếu tướng Sulivông. Còn ông, chúng ta sẽ bàn sau.

Sulivông thở dài chua chát:

- Ông là tên cướp đáo để nhất thế giới. Trong cặp da của tôi đã có hai triệu. Hai triệu và một gói kim cương. Tôi xin lại gói kim cương.

- Tiếc quá! Giá tôi đòi hơn nữa.

- Dẫu sao ông cũng không nên giả nẻo đứt giây. Nếu bị dồn vào đường cùng, tôi phải liều mạng chống trả. Có thể tôi mất mạng. Song cũng có thể người mất mạng là ông.

- Dọa nhau làm gì, ông bạn? Bây giờ, phiền ông mở cặp, đặt tiền lên bàn cho tôi. Xin nhớ, ông chỉ được lấy tiền và hạt soàn mà thôi. Ông đừng mò tới võ khí. Cần nhắc lại ông rõ là đạn độc dược latrodeclus maetans có sức giết người ghê gớm có một không hai trên quả đất. Hễ ông có cử chỉ khả nghi là tôi lảy cò... Giết ông, thứ nhất trừ được hậu hoạn, thứ hai, lấy được tiền, và ... hai triệu đô la ...

- Ồ, tôi đưa tiền, ông phủi lời cam kết thì sao?

- Trên thực tế, giới gián điệp thường phủi lời cam kết. Nhưng tôi thì không. Tôi hứa là làm. Ông ráng tin tôi đi.

Mồ hôi lấp lánh trên trán, Sulivông đặt cái cặp da dày cộm trên bàn. Dáng điệu từ tốn, hắn lấy đống mỹ kim xếp ngay ngắn trước mặt Văn Bình, rồi giơ cái gói bằng nhung đen nhỏ xíu cho Văn Bình xem:

- Đây là gói kim cương. Xin phép ông cho tôi bỏ vào túi.

Văn Bình gằn giọng:

- Phiền ông cất vào túi trên. Được rồi. Bây giờ ông có thể ra khỏi phòng. Ông thấy chưa? Tôi là người rất trọng chữ tín...

Sulivông nhìn giữa mắt Văn Bình:

- Trước khi cáo biệt, tôi xin hỏi ông một câu, chỉ một câu thôi, tôi hy vọng ông không nỡ từ chối.

- Mời ông.

- Ông biết tôi dính líu với Quốc tế Đặc vụ từ khi nào?

- Ngay sau khi tôi gặp ông trong khách sạn Settha Palace. Sự hiện diện của tôi tại Vạn Tượng được giữ rất kín. Ông là người duy nhất ở Lào được biết. Thế mà đêm ấy tôi bị nhân viên của Simun bắt giữ. Ông rất khôn, song chưa ngoan. Báo tin cho Simun, ông đã vô tình lạy ông tôi ở bụi này. Sơ hở thứ hai của ông là sai một nhân viên phản gián đến tận khách sạn để đến ám sát, tôi đã tra khảo hắn. Hắn khai ra ông...

Sulivông giơ hai tay lên không:

- Trời!

Văn Bình gật gù:

- Vì vậy, tôi thành thật khuyên ông đừng lưu lại Vạn Tượng thêm phút nào nữa. Rời căn nhà này, ông nên trốn qua sông Cửu Long rồi đáp phi cơ ra ngoại quốc.

- Cảm ơn ông. Trong tương lai, chúng mình còn có dịp tái ngộ.

Văn Bình xua tay:

- Ồ, trong giới giang hồ, cảm ơn nhau làm gì, khách sáo quá. Tôi xin chúc ông thượng lộ bình an.

Sulivông lẳng lặng tiến ra cửa. Văn Bình gọi giật lại:

- Quên, còn điều này nữa. Ông xuống vườn, lên xe Mercedes, và lái ra cổng. Cửa cổng được mở bằng điện, ông Sam Phoun sẽ lo liệu chu tất. Từ phút này, tôi sẽ chĩa súng vào ngực ông Sam Phoun. Nếu ông tiếc tiền, quay lại, miễn cưỡng tôi phải hạ sát bạn ông. Ông nhớ chưa? Trong vòng 3 phút, tôi phải nghe tiếng máy xe hơi nổ.

Sulivông quay lại, giọng ráo hoảnh:

- Tôi chỉ bằng lòng xuống nhà nếu ông cam kết không lại hại Sam Phoun. Vì như ông đã biết, Sam Phoun là chủ tịch Quốc tế Đặc vụ...

Văn Bình cười:

- Vâng, tôi còn biết thêm Sam Phoun là anh em cọc chèo với ông nữa.

Sam Phoun vùng thốt lên:

- Trời ơi!

Văn Bình lùi sát tường, giọng tự tin:

- Kêu Trời làm gì, vô ích. Làm nghề gián điệp, được thua là thường. Thua keo này ta bầy keo khác, phải không hai ông? Tôi xin trân trọng cam kết là không đụng tới ông, nếu ông tuân theo điều kiện của tôi.

Sulivông hỏi:

- Bao nhiêu tiền?

Văn Bình đáp:

- Đối với ông Sam Phoun, tôi không đặt vấn đề tài chính. Mà tôi chỉ cần một vài tin tức. Quốc tế Đặc vụ đang chỉ huy tổ chức buôn vàng lậu, ma túy và võ khí lậu trên toàn châu Á. Tôi không quan tâm đến vàng và ma túy, riêng phong trào buôn võ khí lậu có hại cho nền an ninh của nước tôi. Bằng bất cứ giá nào, phong trào này phải chấm dứt.

Ông Sam Phoun phải cung cấp toàn bộ hồ sơ buôn võ khí lậu cho tôi.

Sam Phoun trố mắt:

- Ông đòi một điều tôi không thể thỏa mãn được.

Văn Bình lia khẩu súng:

- Vậy thì thôi. Tôi sẽ phải giết ông. Giết xong tôi lục lọi trong nhà này. Trong vòng đêm nay, tôi sẽ tìm ra tài liệu. Tại sao ông khờ dại thế, ông Sam Phoun? Đàn em ông sẽ không biết được cuộc điều đình bí mật giữa ông và tôi đêm nay. Thiếu tướng Sulivông? Thiếu tướng khuyên Sam Phoun đi. Vì tôi không muốn có sự đổ vỡ,

Sam Phoun nghẹn ngào:

- Ông ức hiếp tôi quá.

Văn Bình cười:

- Thế là xong.

Sulivông bước nhẹ xuống cầu thang. Văn Bình nép sau cửa, nhìn hắn đi khuất sau tường, trên miệng nở nụ cười khoan khoái. Đúng 3 phút sau, động cơ xe Mercedes nổ dưới vườn.

Văn Bình ra lệnh cho Sam Phoun:

- Tài liệu đâu, ông đưa cho tôi.

Sam Phoun nhún vai:

- Tôi cất trong tủ sắt.

- Hừ, ông còn lừa tôi làm gì? Đêm nay, ông rời Vạn Tượng, hồ sơ về Quốc tế Đặc vụ, ông đã thu xếp xong rồi.

Sam Phoun đứng dậy:

- Mời ông đi theo tôi.

- Đi đâu?

- Sang phòng bên.

- Ông coi chừng! Hễ ông đụng vào nút bí mật trên tường là tôi bắn bỏ.

- Tôi không dại gì liều mạng để lãnh độc dược latrodectus mactans vào người.

- Vậy, ông là người biết điều đệ nhất châu Á. Nào chúng ta lên đường.

- Ông làm như chúng ra là bộ hành trên đường thiên lý.

- Còn là gì nữa, thưa ông? Ông và tôi là hai kẻ đi đường. Con đường dài vô tận. Phen này, tôi đi nhanh hơn ông. Nhưng lần sau ông lại vượt qua mặt tôi. Cứ thế cho đến ngày chúng ta tắt hơi thở.

- Ông có tài trào lộng ghê.

- Chuyện! Gián điệp là nghề của những người ưa hài hước. Thôi, khuya rồi, thưa ông. Xin ông ra trước. Tôi xin kính cẩn theo sau, với bà Chúa thuốc độc luôn luôn nhìn vào lưng ông.

Đến cửa sang phòng bên, Sam Phoun đứng lại. Cửa này bằng gỗ, dán phọt-mi-ca màu xanh nhạt, gắn quả nắm bằng đồng. Văn Bình hỏi:

- Ông rút điện ra chưa?

Sam Phoun đáp:

- Rồi. Tại sao ông biết?

- Không ai nói cả. Chẳng qua thói quen mà ra.

Cửa mở ra, Văn Bình giật mình trước sự trang trí lộng lẫy và cầu kỳ với đồ đạc nhập cảng từ Âu châu. Sam Phoun quay lại đóng cửa, giọng buồn rầu:

- Mất bao công phu tôi mới xây cất được tòa nhà tối tân này. Bỗng dưng tôi phải ra đi.

- Đề nghị ông ở lại, tiếp tục điều khiển Quốc tế Đặc vụ.

- Nhưng đặt dưới quyền kiểm soát của chính phủ Sài gòn?

- Không hẳn thế. Chúng tôi chỉ làm cố vấn riêng cho ông. Về hoạt động nội bộ, ông được toàn quyền.

- Cảm ơn ông. Thà chết, tôi không thể làm thuộc viên.

Văn Bình không đáp. Chàng bắt đầu nhận thấy đối phương có cử chỉ khác lạ. Vẻ lo âu trên mặt hắn đã tan biến, nhường chỗ cho sự bình tĩnh và tin tưởng. Có thể hắn đã nghĩ ra mưu kế hại chàng. Chỉ cái va-li màu xanh trên buýp-phê, Sam Phoun nói:

- Hồ sơ buôn súng được cất trong ấy. Trước khi trao tài liệu, tôi muốn mời ông một ly sâm banh.

- Hừ, tôi không thích uống rượu pha độc dược aconit như thiếu tá Sim Leng.

- Hắn dại nên chết đáng đời.

- Chết vì hám tiền, phải không thưa ông? Sim Leng ăn lương của ông nên báo ông biết kế hoạch vận chuyển thùng độc dược bằng phi cơ AN-2P. Nhờ hắn, ông có thể thực hiện chiến dịch Hoa Phong Lan một cách dễ như trở bàn tay.

- Thật vậy, nếu ông không can thiệp, chúng tôi đã nuốt trọn hai triệu mỹ kim ngon lành. Và trong tương lai, còn nhiều món ngon lành hơn nữa.

- Ông hà tiện quá, Sim Leng trung tình với Quốc tế Đặc vụ mà ông nỡ thủ tiêu.

- Đặt vào địa vị tôi ông cũng giết hắn. Ông tính, chẳng ai dại gì chia cho kẻ ngồi mát ăn bát vàng số tiền khinh khủng 300 ngàn đô la. Vả lại, tôi cần giết hắn để bảo vệ bí mật.

- Cũng như ông giết trung úy Thao La.

- Ồ, Thao La đáng giết hơn Sim Leng nhiều. Vì hắn tham lam đòi đúng 500 ngàn đô la, không bớt một đồng.

- Nếu có cơ hội, ông cũng giết tôi không thương tiếc.

- Dĩ nhiên. Ông cũng vậy. Ông không giết tôi vì giết vô ích. Chúng mình đều là điệp viên chuyên nghiệp, sống lợi hơn chết. Còn sống, tôi sẽ tiếp tục làm cái mỏ vàng cho ông khai thác. Chết đi tôi chẳng giúp được gì cho ông và một người khác sẽ lên thay, các ông lại phải điên đầu lần nữa.

- Thái độ thẳng thắn của ông làm tôi cảm kích. Chắc chắn trong tương lai chúng ta sẽ thành bạn thiết.

- Thời gian sẽ trả lời. Nào, xin mời ông cụng ly.

Văn Bình lắc đầu. Sam Phoun nhún vai:

- Buồn quá. Thôi, xin phép ông tôi uống một mình vậy.

- Tính tôi dở hơi ông ạ. Tôi không thích ai uống rượu trước mặt cả.

- Tôi lại không thích kẻ nào cấm tôi uống rượu. Chắc ông chưa biết tôi nghiện sâm banh. Hàng ngày, tôi uống sâm banh thay nước lạnh.

- Lát nữa, ông tha hồ giải khát. Hiện giờ tôi cấm ông.

- Ông không co quyền.

- Khẩu súng của tôi có quyền.

- Cử chỉ độc đoán của ông làm tôi chán nản. Trước kia, tôi vẫn kính trọng ông là kẻ hào hoa mã thượng.

- Thưa ông, dầu hào hoa mã thượng đến đâu tôi cũng không thể cho phép ông giả vờ rót rượu để tấn công tôi.

- ?

- Vâng, ông định rót sâm banh ra để gây tiếng nổ. Cách đây một phút, ông đã dùng ngón tay vặn cái nhẫn ở bàn tay trái. Nhẫn này - nếu tôi không lầm - chứa một thứ bột nổ riêng. Pha vào rượu, nó sẽ gây ra tiếng nổ lớn, đủ cho ông phản công, dành lại chủ động. Ông Sam Phoun ơi, mấy năm trước, một đồng nghiệp của tôi đã dùng hột giấu trong khuy áo để phản công RU ở căn cứ Vang Vieng[40]. Ông lừa tôi sao được, thưa ông?

Sam Phoun thở dài:

- Ông đáng là bực thầy. Tôi xin bái phục.

Văn Bình cười ròn rã:

- Vậy ông mở va li ra.

Sợ đối phương dùng quỷ kế, chàng đứng lách bên trong khi khẩu súng Olem-pích vẫn chĩa vào buýp-phê. Trước khi Sam Phoun đặt tay vào cái va li, chàng dặn dò:

- Một lần nữa, xin ông ghi nhớ. Tôi sẽ nổ súng nếu ông thiếu thành thật.

- Ông đã cảnh cáo tôi 3 lần rồi.

- Thêm lần nữa cũng chẳng sao.

Sam Phoun chạm vào kháo va li. Tách một tiếng nhẹ, nắp va li bật ra.

Tuy đề phòng cẩn mật, Văn Bình vẫn sa vào cạm bẫy tinh vi của chủ tịch Quốc tế Đặc vụ, và suýt nữa chàng mất mạng.

Hai viên phi đao nhỏ xíu bay vụt vào người chàng. Lưỡi thứ nhất trúng giữa yết hầu. Lưỡi thứ hai, nhỏ và nhọn hơn hướng vào tim. Văn Bình vội vàng tung người sang bên trái để tránh. Chàng vập vào đi-văng, lộn nhào một vòng. Hai lưỡi dao kinh khủng cắm phập vào cửa gỗ. Văn Bình chồm dậy, chưa kịp đối phó thì Sam Phoun đã ào tới.

Lâm trận, Sam Phoun không hổ danh là chủ tịch Quốc tế Đặc vụ, một tổ chức coi thường pháp luật trên thế giới. Vết thẹo dài 10 phân trên má hắn đột nhiên đỏ rực như bôi máu. Bàn tay xương xẩu của hắn hạ vào cườm tay cầm súng của Văn Bình. Tuy nội công thâm hậu, Văn Bình cũng te té ở hổ khẩu.

Sam Phoun phải là cao thủ về quyền Tàu. Về nhu đạo, hắn phải thắt lưng đen đệ tứ. Nghĩa là hắn đủ tài ba quần thảo với Văn Bình. Tuy nhiên, hắn không sử dụng Thiếu lâm quyền hoặc nhu đạo. Dường như giới võ lâm quốc tế đã tiểu di hắn về nghệ thuật siêu đẳng của Văn Bình nên hắn tấn công chàng bằng một phương pháp độc đáo.

Phương pháp thắt cổ đối thủ theo bi thuật Ấn độ. Trước ngày Ấn độ thu hồi độc lập trong tay Anh quốc. một đảng cướp lạ lùng mọc ra dọc giải Hy mã Lạp sơn, gồm những tên côn đồ chuyên cướp của, giết người. Song đảng cướp này không dùng khí giới, và không bao giờ làm nạn nhân đổ máu.

Khí giới của họ là một giải lụa[41] đặc biệt. Phương pháp thắt cổ được giữ tuyệt đối bí mật, thường là cha truyền con nối. Đặc điểm của nó là hạ sát rất nhẹ nhàng, nạn nhân chưa kịp kêu đã tắt thở. Nhiều võ sư nổi tiếng đã chết vì môn thắt cổ Ấn độ. Trên thực tế, giải lụa đã vòng quanh cổ là không cách nào thoát chết.

Văn Bình thoáng thấy Sam Phoun rút trong túi ra giải lụa thêu kim tuyến rực rỡ. Chàng không ngờ hắn dùng giải lụa mềm mại để thắt cổ chàng. Đến khi cổ chàng bị kẹt trong giải lụa chàng mới biết.

May thay cho chàng, trong dĩ vãng tung hoành, chàng đã học được thuật ninjutsu phi thường của võ sĩ đạo Phù Tang. Chàng lại tập luyện được thần ảo công trong thời gian thí phát qui y trong một ngôi chùa cổ gần Vạn Tượng. Nhờ ninjutsu và thần ảo công, thớ thịt ở cổ chàng rắn lại như đá, hoặc khi cần, mềm nhũn như bún. Giải lụa vừa xiết chặt, Văn Bình đã ưỡn cổ, vận nguyên khí để giữ cho cuống họng thở khỏi bị chặn nghẹt. Rồi chàng nhảy vút lên cao.

Thế nhảy dị kỳ này là một trong các bí quyết phá gỡ phương pháp thắt cổ Ấn độ. Sam Phoun không biết Văn Bình được ông Hoàng đặc phái qua Ấn độ nghiên cứu nghệ thuật của Kormi, đệ nhất danh thủ về thắt cổ bằng giải lụa. Nếu biết, chắc hắn không dám múa rìu qua mắt thợ nữa.

Lúc tung giải lụa sát thủ, Sam Phoun đinh ninh Văn Bình vô phương kháng cự. Tài chuyển thắng siêu việt của chàng làm hắn bủn rủn tay chân. Chàng giằng lấy giải lụa, đánh cùi tay vào mặt cho hắn loạng choạng, rồi quăng giải lụa thật nhanh. Dường như giải lụa biết được cử động như người nên trong nháy mắt đã quấn chặt cổ Sam Phoun. Và dường như giải lụa là băng keo, nó dán vào da thịt hắn.

Văn Bình vặn tréo lại, Lưỡi nạn nhân lè ra. Văn Bình xô Sam Phoun ngã xuống. Nếu chàng xiết chặt, hắn đã chết không kịp trối. Song chàng chưa muốn hắn chết.

Sam Phoun ngã ngồi vào đi văng, mắt trắng dã, hơi thở yếu ớt. Chàng tát vào má cho hắn tỉnh lại. Hắn rít lên một tiếng não nùng. Chàng nói, giọng ôn tồn:

- Tại anh gây ra, miễn cưỡng tôi phải tự vệ. Phép thắt cổ của Kormi[42] đã giết hàng trăm người, nhưng không giết nổi tôi. Sinh ư nghệ, tử ư nghệ, xuống suối vàng anh đừng oán trách tôi.

Sam Phoun nhìn chàng, mắt trợn trừng, chứa đầy căm hờn:

- Rồi sẽ đến lượt anh. Sulivông.... Sulivông sẽ báo thù cho tôi.

Văn Bình cười gằn:

- Anh ngây thơ lắm. Đây này, anh nhìn xem...

Chàng nhặt khẩu súng Olem-pích đưa cho hắn, kèm theo lời giải thích:

- Anh quan sát khẩu súng rồi biết... Đây là khẩu súng vô hại, không có đạn. Không có đạn trong bi. Trong nòng cũng không có viên nào. Tôi nói dối là súng chứa đạn nọc độc nhện đen, anh đã bị lừa dễ dàng. Điều này chứng tỏ tôi đến đây đêm nay với các anh là để điều đình, không phải để giết.

Sam Phoun lắp bắp:

- Thật, tôi không ngờ... Giỏi như Sulivông mà cũng bị anh phỉnh phờ.... Nhưng anh ơi, Sulivông nhớ dai lắm. Hắn và tôi nặng tình máu mủ. Anh sẽ chết. Chết nát thây. Anh trốn lên trời cũng không thoát.

- Anh lại lầm nữa rồi. Phen này, tôi không cần trốn mà vẫn sống như thường. Vì lẽ giản dị, nhân viên an ninh của Phủ Thủ Tướng đã đợi sẵn Sulivông dưới vườn. Hắn ra khỏi cổng là bị bắt. Nhử hắn ra đường cho Phủ Thủ Tướng thộp cổ, tôi được lời hai triệu đô la.... Tôi không tin hắn còn sống để rửa thù giùm anh.

- Hắn còn nhiều bạn cao cấp trong chính phủ. Hoàng thân Thủ Tướng có cảm tình đặc biệt với hắn. Hắn sẽ được tự do và sẽ tìm anh...

- Ha ha, tội nghiệp cho ông, sắp chết rồi vẫn chưa thấy rõ sự thật phũ phàng. Ông Sam Phoun đáng thương ơi, tất cả mọi việc xảy ra từ một tuần nay đều do hoàng thân Thủ Tướng bố trí. Thủ Tướng không hề có cảm tình đối với Sulivông. Chẳng qua thủ tướng đóng kịch để lôi Sulivông vào tròng.

- Tôi không tin. Ông đã cố tình bịa đặt.

- Ông hi vọng là chuyện giả mạo để khỏi tủi thân trước khi nhắm mắt. Nhưng đây là sự thật trăm phần trăm. 10 năm trước, Sulivông học ở Ba lê: trong khi ông ông là một tay anh chị khét tiếng trên đất Pháp. Một hôm, ông rủ em rể Sulivông về miền nam đánh bạc. Trong cơn ăn thua gay gắt, Sulivông bị một dân bịp quốc tế lột hết tiền. Cậy giỏi võ, Sulivông gây sự. Ngờ đâu, dân bịp quốc tế giỏi võ hơn. Hắn quật ngã Sulivông, sửa soạn hạ độc thủ thì ông nhảy vào vòng chiến.

Một trận xô xát đẫm máu xảy ra, và ông toàn thắng, hai tên bịp bị giết. Ông bỏ trốn về Viễn đông. Ở lại, Sulivông được vô can. Nhà chức trách Pháp không muốn làm ô danh một gia đình quý phái ở Lào. Tuy nhiên, công an Mỹ FBI theo sát nội vụ, vì hai nạn nhân là công dân Mỹ. Dấy tay và hồ sơ ông được cất kỹ trong thư khố FBI tại Hoa thịnh Đốn.

Năm ngoái - nghĩa là 9 năm sau - ông xuất hiện ở Macao trong một vụ buôn vàng đại quy mô, dưới lốt chủ tịch Quốc tế Đặc vụ. Tình cờ CIA lấy được dấu tay của ông. Và người ta phăng ra tông tích của Sam Phoun, chủ tịch Quốc tế Đặc vụ, là anh em cọc chèo với thiếu tướng Sulivông, chỉ huy trưởng phản gián Lào quốc. Tin tức đặc biệt này của CIA được chuyển đến Vạn Tượng cho hoàng thân Thủ tướng. Từ lâu, hoàng thân đã để ý tới Sulivông, vì từ lâu Sulivông bí mật liên lạc với phe tả ở Cánh đồng Chum để sửa soạn đảo chính.

Ông Sam Phoun ơi, sự hiện diện của ông tại Vạn Tượng thúc giục hoàng thân Thủ Tướng phải nhờ sự hỗ trợ của CIA và ông Hoàng. Vì thưa ông, bề ngoaifoong điều khiển Quốc tế Đặc vụ, một tổ chức đạo tặc phi chính trị nhưng bên trong ông là một đặc phái viên điệp báo khét tiếng của Trung hoa lục địa.

Thủ tướng muốn triệt hạ Sulivông song không tìm ra bằng cớ. Triệt hạ Sulivông là việc rất khó khăn vì Sulivông có đông đảo bạn bè cao cấp trong chính phủ. Gia đình Sulivông lại có thế lực ghê gớm ở Lào quốc. Theo kế hoạch của ông Hoàng, phải treo con dê béo thơm tho giữa rừng cho cọp tìm đến. Là người Lào, lại là thiện xạ, ông đã quen với phương pháp nhử mồi cổ điển này. Con cọp ghê gớm này là ông, còn con dê béo là thùng đựng độc dược của Công ty Thần Tiên.

Không hiểu sao một người lọc lõi kinh nghiệm như ông lại bị phỉnh phờ dễ dàng đến thế. Nhà máy Dược phẩm hoàn toàn do người Mỹ điều khiển, lẽ nào CIA lại xuẩn động đến mức vận chuyển một trăm kilo thuốc độc trên một phi cơ mảnh mai, không hộ tống. Chẳng qua ông lao đầu vào vì thấy hai triệu đô la là món tiền quá ngon lành. Qua trung gian Simun, ông bèn tổ chức thiếu tá Sim Leng và trung úy Thao La. Mọi việc xay ra đúng như theo dự tính. Trong khi ấy nhân viên CIA và mật vụ Nam Việt rình rập ở hậu trường.

- Nghĩa là thùng độc dược được chở trên phi cơ AN-2P là giả mạo?

- Dĩ nhiên. Thùng độc dược chính cống đã được đưa lên máy bay riêng của CIA sau khi chiếc AN-2P cất cánh 30 phút.

- Trời ơi!

- Ván cờ đã xong rồi, ông Sam Phoun ạ. Tôi sẵn sàng dùng thuật hồi sinh kuatsu cứu ông. Tôi không ra điều kiện nào nặng nề, chỉ cần....

- Cám ơn ông. Công trình xây dựng 10 năm đã tan thành khói, tôi sống vô ích. Dầu bị thua sát ván, đem mạng sống đổi lấy sự lầm lẫn tai hại, tôi vẫn khâm phục ông. Giờ đây, ông hãy ban cho tôi một đặc ân... tay chân tôi đã bị tê liệt... phiền ông gỡ cái nhẫn ở bàn tay phải của tôi, bên trong chứa nọc độc nhện đen, Bà Chúa Thuốc Độc...

- Tự sát làm gì, ông Sam Phoun?

- Chết trong còn hơn sống đục, ông Văn Bình ạ. Nếu ông không giúp, tôi đành phải cắn lưỡi quyên sinh. Nhờ ông, tôi sẽ ra đi được nhẹ nhàng.

Văn Bình quỳ xuống, cầm bàn tay run run của Sam Phoun. Bất thần, Sam Phoun vùng dậy thét lên tiếng kiai, sống bàn tay trái giáng vào yết hầu. Văn Bình ngả người để tránh, song miếng đòn chí tử đã rớt trúng xương bả vai.

Rắc một tiếng khô khan, Văn Bình gục xuống. Sam Phoun vận tàn lực bò tới, định kết liễu bằng một atémi hiểm độc, nhưng chỉ được nửa chừng rồi ngã sóng soài trên sàn nhà.

Văn Bình nghiến răng chịu đau, dựa vào đi-văng đứng dậy. Một bên vai chàng hoàn toàn gãy lìa. Chậm một li nữa, chàng đã nát bấy cuống họng.

Chàng nhìn Sam Phoun lần chót. Hắn nằm ngửa, mắt trợn trừng. Thở dài, Văn Bình xách cái va-li tài liệu trên tủ buýp-phê, rồi thong thả xuống cầu thang.

Quỳnh Loan đang đợi chàng. Ngoài trời, mưa bắt đầu nặng hột.

o0o

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.