CHƯƠNG III NGƯỜI ĐÀN BÀ BÍ MẬT

Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4040 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Bí Mật Hồng Kông - Quyển Thượng - III. Người Đàn Bà Bí Mật

❊ ❊ ❊

Trong khoảnh khắc, mệnh lệnh của ông Hoàng đã tới trụ sở kín đáo của sở Mật Vụ gần trường bay Tân sơn Nhất.

Nguyên Hương, nữ bí thư trẻ đẹp của ông tổng giám đốc, choàng tỉnh dậy trên chiếc máy chữ điện IBM, khi cánh cửa kẹt mở, và mảnh giấy màu xanh ghi bức điện được đặt ngay ngắn trước mặt nàng. Đối với nàng thì thức đêm là thường, nhưng ít khi nàng phải thức suốt sáng sau nhiều đêm bị mất ngủ vì công việc và cũng ít khi nàng phải nhờ tới công hiệu của cà phê đen.

Từ tối đến giờ, nàng đã uống hơn chục tách cà phê đậm đặc như hắc ín mà vẫn không cản được giấc ngủ. Vì thật ra, sau nửa tháng nghỉ phép lang thang hết Đà Lạt đến Nha Trang nàng đã mất ngủ quá nhiều đáng lẽ nàng phải ngủ bù. Ngờ đâu chân ướt, chân ráo mới về Sở nàng lại nhận được chỉ thị thức đêm để làm tròn một công tác quan trọng. Dĩ nhiên, phải là tối quan trọng ông Hoàng mới đích thân rời Sài gòn xuống tàu ngầm, lập tổng hành doanh tạm trên biển khơi lênh đênh.

Những going chữ cụt lủn của bức điện như cái lò so làm Nguyên Hương bật dậy. Lệnh khởi hành của ông Hoàng đã đến. Nàng vớ máy điện thoại trong tầm tay.

Không đợi gọi, Lê Diệp đã lù lù đẩy cửa. Chàng vẫn gầy cao, và nghiêm nghị như thường ngày. Khác một điều là lối phục sức có phần chải chuốt hơn trước. Chàng mỉm cười, chào hỏi tươi rói. Là nhà tâm lý thành thạo, Nguyên Hương đoán biết phía sau thái độ thoải mái khác thường này thấp thoáng một bông hồng kiều diễm. Nguyên Hương hỏi bạn:

- Đêm nay, anh Lê Diệp vui ghê ! Anh không mua số nên không thể trúng độc đắc cả cặp. Anh mới nhận được hồi âm phải không ?

Lê Diệp xua tay :

- Phải. Mới nhận dược. Nhưng không phải là hồi âm thơm tho như cô nói. Đó là hồi âm nghẹt thở cô ạ. Ông Hoàng vừa có chỉ thị về. Chừng nào Văn Bình đi ?

Nguyên Hương gấp tư bức điện, cất trong túi áo trên cái áo sơ mi hồng khêu gợi :

- Anh đừng đánh trống lảng. Anh phải trả lời xong xuôi rồi mới được đọc bức điện.

Lê Diệp đưa hai tay lên trời, ra vẻ thất vọng. Với đàn bà, nhất là đàn bà trẻ đẹp và chưa chịu lấy chồng như Nguyên Hương, mọi việc trên cõi đời này dẫu to tát đến mấy cũng chỉ là hạt bụi vô nghĩa so với việc riêng của họ. Nguyên Hương thừa hiểu bức điện của ông Hoàng chứa đựng một điệp vụ to tát, khả dĩ định đoạt một phần tương lai của nhân loại. Nhưng nàng trót yêu thầm, nhớ trộm Văn Bình quá mức. Nàng rất thích được nghe nói đến Văn Bình, đến những thắng lợi mới trên tình trường của chàng thanh niên đẹp trai và cường tráng ấy. Câu hỏi của nàng chỉ là cái cớ để nói chuyện về Văn Bình.

Lê Diệp bèn thở dài :

- Khổ quá, tôi mới bắt đầu vui, cô đã làm tôi buồn rồi. Cô biết tại sao tôi vui không ? Nếu biết cô cũng vui chung với tôi nữa. Vì tôi sắp phá đám được Văn Bình.

- Phá đám ?

- Phải. Tôi sẽ hợp lực với cô, làm cho hắn một mách và hắn sẽ tởn đến già. Giờ này, hắn đang ngủ say tại đường Võ Tánh, và như cô đã biết, hắn ít khi chịu ngủ một mình.

Nguyên Hương cắt ngang :

- Tôi không thích nghe chuyện tọc mạch.

Lê Diệp cúi đầu, nhại lối chào cung kính của người Nhật :

- Tại cô hỏi. tôi mới nói. Cô đừng chấp nhé. Ông Hoàng bắt Văn Bình khởi hành nội đêm nay phải không ?

Tuy phản đối ngoài miệng, Nguyên Hương luôn luôn đồng ý với Lê Diệp trong thâm tâm. Không còn gì thú bằng đập cửa phòng, dựng Văn Bình dậy, không cho phép chàng được tỉ tê tạm biệt người đàn bà mũm mĩm đầy hấp dẫn nằm trên giường. Máu ghen của nàng sôi sục. Nàng bỗng căm tức Mộng Kiều hơn bao giờ hết. Mộng Kiều là hoa hậu đắt giá của vũ trường, đối thủ nguy hiểm của nàng. Hiện thời Mộng Kiều chiếm phần thắng, bằng chứng là Văn Bình đang vui thú với Mộng Kiều trong căn gác xinh như mộng ở đường Võ Tánh.

Nguyên Hương lẳng lặng trao mảnh giấy xanh cho Lê Diệp.. Nàng nhắm mắt, gắng xua đuổi ý nghĩ riêng tư ra khỏi tâm trí.

Đọc xong Lê Diệp nói:

- Tôi đến bin-đinh Võ Tánh ngay bây giờ. Trong khi chờ đợi, cô gọi dây nói cho phi trường Tân sơn Nhất lấy trực thăng.

Nguyên Hương đáp :

- Đã lo liệu xong xuôi. Trực thăng sẵn sàng từ hồi nửa đêm. Hễ các anh đến nơi là cất cánh....

- Còn hai người kia ?

- Hai người kia ư ? Xe hơi của Sở sẽ đến đón họ và chở lên sân bay sau khi các anh có mặt.

Không kịp chào, Lê Diệp băng ra cửa. Ngoài vườn, gió thổi rì rào. Đế giầy của chàng nghiến sỏi lạo xạo. Chàng trèo lên chiếc DS 19 sơn đen. Chiếc xe đang dán sát mặt nhựa bỗng nhổm lên, nhún mình phóng ra đằng trước, nhanh như tên bắn.

Trong phòng giấy, Nguyên Hương hết buồn ngủ. Nàng đứng dậy ấn nút bí mật dưới bàn. Nút này sẽ mở hệ thống canh phòng bằng điện tử quanh biệt thự, đặc biệt là quanh căn phòng không trổ cửa sổ của ông Hoàng.

Đứng ngoài trông vào, ai cũng tưởng đây là biệt thự cổ, chủ nhân ưa tĩnh mịch không muốn cọ sát với đời sống ồn ào bẩn thỉu đầy cám dỗ vật chất. Tường vôi loang lổ, rêu xanh khắp nơi, mấy cái ghế sắt tróc sơn vứt lỏng chỏng bên hồ nước đặc sịt và đen ngòm : những chứng tích điêu tàn và quạnh quẽ này lại chính là tấm bình phong che đậy một guồng máy đắc lực : Sở Mật vụ vạn năng của ông Hoàng.

Một người đàn ông cao lớn không biết từ đâu hiện ra. Hắn là một trong những nhân viên an ninh bí mật trong tòa biệt thự vắng vẻ. Nguyên Hương rồ máy nhè nhẹ. Chiếc xe chạy từ từ khỏi cổng, đèn pha quét hai vệt dài trên con đường nhựa bóng loáng dẫn về trung tâm thành phố.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.