Y-von bớt phập phồng khi thấy Văn Bình buớc xuống đò máy. Nếu trời không tốt, ai nhìn kỹ mặt nàng cũng sẽ khám phá ra hai gò má đỏ ửng trong vẻ thẹn thò đặc biệt.
Nàng mới xa Văn Bình một ngày mà có cảm tưởng là một năm. Lòng nàng xôn xao nhiều cảm giác khác nhau, khiến nàng không còn nhớ đến chứng bệnh ung thư bất trị của nàng nữa.
Khi tàu cặp bờ ở Hồng kông, nàng vẫn thấy Văn Bình lẽo đẽo theo sau tuy hành khách đông nghẹt. Liếc nhìn A-len, nàng lấy lại bình tĩnhVẻ mặt vênh váo của hắn chứng tỏ hắn chưa biết bị Văn Bình bám sát.
Nhưng khi đến đường Des Voeux, và bị A-len kềm lại trước tủ kính rực rỡ ánh sáng của tiệm bán máy ảnh Y-von mới biết bị lừa. Nàng thoáng gặp một cử chỉ đầy bí mật của A-len. Nàng đoán biết A-Ien ra hiệu cho đồng lõa ở sau lưng Văn Bình.
Linh tính có chuyện chẳng lành, Y-von vội vã tiến về phía Văn Bình. Nàng thấy rõ hai tên cao lớn lăn xả vào người chàng. Nàng há miệng toan kêu song A-len đã chẹn cổ nàng kèm theo lời đe dọa, lạnh buốt như nước đá :
- Ngậm miệng thì sống, Nancy...
Nàng thở dài trong sự khuất phục.
Dầu sao địch cũng chưa phăng ra nàng là Nancy giả. Địch đang cần nàng. Chi bằng theo chúng rồi đến đâu hay đến đó. Một khi còn cần nàng, địch chưa dám thủ tiêu Văn Bình.
A-len đẩy nàng lên chiếc xe hơi sơn đen. Đây là lần đầu nàng ngự xe Rolls-Royce. Nàng vốn thích xe hơi, và giấc mộng thường ngày của nàng là làm cách nào để sắm chiếc xe chứa thật nhiều mã lực hầu ban đêm, dưới trăng vàng rực rỡ nàng có thể phóng trên trăm cây số một giờ miệng ca hát
những điệu ái tình muôn thuở.
Nàng thích xe Rolls với cảm tình pha lẫn kính nể. Xe này do Anh quốc chế tạo, giành cho hoàng gia Anh và một số ít nhà đại phú trên thế giới. Y-von vốn mê hình dáng cao quí và nghiêm nghị của nó, nhất là những bộ phận tiện nghi bên trong, từ điện thoại liên lạc với tài xế, đến máy ghi âm gắn ở chỗ tì tay, với những cái nút bằng gỗ quý.
Y-von đã toại nguyện : nàng được ngồi xe Rolls. Chỉ khác một điều: nàng không được tự do phóng tầm mắt lơ đãng qua kính, nhìn thiên hạ hai bên đuờng..
A-len ngồi bênHắn không quên cảnh cáo thêm:
- Một lần nữa, tôi nhắc lại. Bà phải tuân lệnh. Nếu bà kêu lên, dầu là một tiếng nhỏ, tôi sẽ dùng võ lực.
Y-von đáp, giọng mai mỉa :
- Dầu ông thừa biết tôi chỉ là đàn bà yếu đuối.
Alen làm thinh. Chiếc Rolls loanh quanh một hồi, rồi xả hết tốc lực phóng về hướng Tây.
Tuy đã ghé thăm Hồng kông nhiều lần hồi còn con gái và sau khi lấy chồng. Y-von chưa quen lắm với thắng tích trên đảo. Ông Hoàng đã bắt nàng học thuộc lòng một cuốn cẩm nang do Sở biên soạn về cảng Thơm. Nàng còn được xem nhiều phim mầu và đen trắng, và nghe những bài ca điệu nhạc địa phương. Và thưởng thức những món ăn độc đáo chỉ được nấu lại đó.
Xe hơi đang lên giốc giữa một rừng ánh sáng muôn mầu. Lòng nàng bỗng buồn rười rượi. Nếu xe chạy thẳng, rẽ sang bên phải, nghĩa là lộ trình ngày xưa nàng từng qua, sẽ đến đại lữ quán Hiu-tơn (Hilton) nhà thờ, khu dinh thự chính quyền, và đường Công viên (Garden Road) dẫn đến trạm xe điện trèo núi.
Đỉnh núi cao hơn mặt biển 500 mét, con tàu kỳ lạ lên xuống từ cuối thế kỷ trước đến nay đều đặn, không hề gặp tai nạn. Trước khi mắc bệnh ung thư ruột, nàng qua Hồng kông lên đỉnh núi với một người bạn gái, tự dưng người bạn thở dài, ao ước con tàu treo bằng dây cáp thép này đứt tuột, và rớt xuống. Lý do khiến người bạn chán đời là "chị ơi, trong đời cần nhất là tình yêu, mình không còn tình yêu nữa, thà chết cho rồi, và chết như thế này sướng hơn, trước khi chết mình được ngắm vũ trụ bao la, biển cả mênh mông và thiên hạ dưới chân....".
Nói là làm, người bạn gái yếm thế này đã bỏ đi đâu biền biệt. Có lẽ đã chết. Giờ đây chỉ còn lại Y-von. Đúng,"không còn tình yêu nữa thì thà chết cho rồi". Nàng mắc bệnh nan y song nàng đang còn tình yêu. Mối tình với Văn Bình Z.28...
Câu nói khô khan của Alen đã lôi nàng trở về với thực tại phũ phàng :
- Phiền bà luồn cái này vào đầu.
Đó là cái túi da đen. Y-von không phản đối vì biết vô ích. Chụp bao bố là biện pháp an ninh thông thường ngăn ngừa đối phương phăng ra sáo huyệt của mình.
- Bà hút thuốc lá ? Alen hỏi..
Y-von gật. Alen đánh diêm châm thuốc rồi cắm vào miệng cho nàng. Luồng khói quen thuộc thấm vào buồng phổi làm nàng khoan khoái. Đầu bị bịt mắt kín mít, nàng đã đoán ra là thuốc Kent, loại thuốc mà nàng ưa thích.
Sàn xe nghiêng nghiêng, nàng biết là xe đang lên giốc. Nếu nàng không lầm, Alen đang dẫn nàng đến gần khu Aberdeen. Bánh xe nghiến mặt đường lạo xạo. Tài xế chạy chậm lại. Rồi ngừng hẳn.
Alen cất tiếng :
- Đến nơi rồi. Mời bà gỡ túi vải.
Y-von phải nheo mắt để tránh những tia sáng chói lọi. Nàng đang ở bên trong tòa biệt thự rộng mênh mông. Trước mặt nàng là hòn giá sơn, toàn kỳ hoa, dị thảo, và hồ nước thả cá vàng. Những ngọn đèn nê-ông từ trên chiếu xuống sáng đến nỗi nàng thấy rõ từng sợi rong bể và từng cái đuôi óng ả của bầy cá thia lia nhỏ nhắn và xinh xẻo.
Alen dắt nàng qua một hành lang sâu thẳm, thắp đèn sáng trưng. Nàng có căm tưởng chủ nhân đang mở cuộc tiếp tân sang trọng. Ở đâu cũng thấy đèn, duy khác một điều : ngôi nhà vắng tanh. Y-von nghe rõ tiếng gió đêm từ ngoài khơi thổi vào vù vù.
Alen đẩy cánh cửa bằng gỗ quý vào một phỏng khách to lớn, trang tri bàn ghế và tranh ảnh đắt tiền. Tuy không sành hội họa, nàng vẫn có thể ước lượng những bức họa lập thể ký tên Pi-cát-sô treo la liệt trên tường, trị giá trên một triệu đô-la Hồng kông.
Alen mời nàng ngồi xuống ghế sa-lông lùn thấp, bọc da báo rằn ri. Một á xẩm mặc đồ lụa màu đon đá chạy ra. Alen hỏi bằng tiếng Tàu:
- Ông chủ đàu ?
Á xẩm đáp :
- Ông chủ dặn chờ một lát.
Đoạn, quay sang Y-von, á xẩm hỏi :
- Chào bà. Bà dùng gì, tôi bưng lên hầu..
Alen xen vào :
- Nếu có thể, chị mang cho một ít rượu mạnh.
Á xẩm rón rén ra ngoài. Hai phút sau, á xẩm đẩy vào cái xe nhỏ bằng sắt sơn trắng, trên đặt hàng chục chai rượu đắt tiền. Nhìn thấy, Y-von xốn cả mắt. Á xẩm khoan thai khui sâm banh. Ly rót rượu toàn hàng pha lê, thứ pha lê đắt tiền, phải thửa riêng mới có. Bình đựng nước đá và cái nắp nước đá đều bằng vàng khối. Cả muỗng quấy rượu cốc-tay cũng bằng vàng.
Y-von còn bối rối, á xẩm đã bưng ly sâm banh tận miệng nàng. Đĩa lót ly rượu cũng bằng vàng. Tất cả đều bằng vàng.
Alen mỉm cười bảo nàng:
- Bà sửng sốt phải không ? Chẳng riêng gì bà, mọi người đến đây đều lắc đầu, lè lưỡi. Rồi bà còn kinh ngạc nhiều hơn nữa. Nếu bà làm ông chủ vui lòng, bà sẽ được ở trong căn phòng mà giường ngủ bằng vàng, chậu rửa mặt buồng tắm đều bằng vàng...
Y-von tợp hết ly rượu sàm banh. Alen rót thêm cho nàng:
- Không cần tôi giải thích, hẳn bà đă biết. Lát nữa bà sẽ được vinh dự giáp mặt ông chủ. Đây là vinh dự rất lớn, tôi không nói sai. Tôi làm việc ở đây đã lâu mà thỉnh thoảng, đôi khi hang tháng trường, mới được ỏng chủ gọi tới. Còn bà...bà mới đến nơi mà ông chủ đã để ý. Bà đừng dại bỏ lỡ cơ hội tốt. Ông chủ rất tử tế, rất rộng rãi, nhưng lại rất nghiêm khắc mỗi khi tình thế bắt buộc.
Y-von hỏi, giọng ngây thơ:
- Các ông đưa tôi đến "ông chủ" làm gì ?
Alen cười híp mắt :
- Bà cứ đùa mãi ! Tôi mời bà đến đây để hỏi thăm về đồng chí Lêônít.
Y-von nín bặt. Lêônít ? Lêônít là ai mới được chứ. Khi rời tàu ngầm, nàng đã được ông Hoàng nói đến nhiều tên, nhưng đây là lần đầu nàng nghe tên Lêônít.
Tiếng giầy lộp cộp từ ngoài đi vào. Alen đứng thẳng trong dáng điệu kính cẩn và sợ sệt. "Ông chủ" là người Tàu lai Tây phương, bộ mã to lớn và bệ vệ. Mái tóc cắt ngắn làm nổi bật vầng trán rộng và cao, cặp mắt sáng quắc như điện, cái cằm vuông vức báo hiệu một tâm tính quả quyết và gan góc.
Hắn không già, cũng không trẻ. Trông cách ăn mặc thượng lưu — bộ com lê xanh nhạt, cắt đúng thời trang, cái cà-vạt trắng điểm hoa cà trên nền sơ mi ni-lông trắng — hắn chỉ trạc độ 45 là cùng, những nếp răn ở đuôi mắt, và những sợi tóc bạc hai bên màng tang lại tố cáo hắn trên ngũ tuần.
Gặp Y-von, hắn đứng lại, nghiêng đầu chào một cách lịch sự, không khác vương tôn thi lễ quận chúa :
- Hân hạnh chào bà.
Y-von chìa bàn tay, hắn cằm lấy hôn. Đoạn hắn ra lệnh cho Alen :
- Thôi, cho anh ra.
Trong xa-lông mông mênh chỉ còn lại Y-von và người đàn ông bí mật. Hắn rót thêm sâm banh cho nàng và nói tiếp :
- Mời bà uống nữa rồi ta bàn chuyện. Chắc bà mệt lắm. Xin lỗi bà vì không còn cách nào mời bà đến đây nhã nhặn hơn. Dọc đường, nếu bộ hạ của tôi xúc phạm, xin bà thẳng thắn cho tôi biết. Tôi sẽ không ngần ngại trị tội chúng.
Y-von nói :
- Thưa ông, họ đối xử rất tử tế.
- Vậy,tôi có thể yên lòngÀ, bà ghé đảo hồi nào?
Câu hỏi khách sáo của hắn làm nàng rung mình. Nàng có cảm giác như mỗi tiếng nói là một mũi dao kề ngực nàng.
Nàng đáp lại rụt rè :
- Thưa...tôi đến hồi chiều....
Lại hút thuốc lá. Lại uống sâm banh. Y-von liếc trộm chủ nhân : mặt hắn vẫn thản nhiên, không lộ vẻ nào khác. Nàng chưa phải là điệp viên lành nghề, nhưng ít ra đã học qua những lớp huấn luyện căn bản, nên đã biết sự nhã nhặn kia chỉ là thủ đoạn mật ngọt chết ruồi. Nếu cần, mắt hắn sẽ quắc lên, đỏ ngầu như máu, và bàn tay trắng trẻo vung ra có thể đánh vỡ sọ một con bò mộng.
Y-von im lặng hồi lâu. Gã đàn ông cũng im lặng nhìn nàng. Trong cái nhìn của hắn, nàng đọc một cái gì quyến rũ say sưa, khiến nàng phải quay đầu ra chỗ khác. Dường như hắn muốn kéo dài không khí im lặng để nàng có đủ thời giờ ngắm nghía đồ đạc đắt tiền trong phòng...
Lát sau, hắn mới nói :
- Trước khi đến đây, chắc bà đã nghe Alen nói về tôi. Tôi rất hào hiệp với những ai thành thật cộng tác. Và tôi tin bà là một trong những người như vậy.
Y-von vẫn im lặng. Gã đàn ông thượng lưu nói tiếp:
- Tôi sẵn sàng trả giá rất cao. Bao nhiêu tôi cũng mua. Miễn bà nhận lờiThế nào bà Nancy ? Bà nghĩ ra sao về đề nghị của tôi ?
Nghĩ mãi, Y-von mới tìm ra câu trả lời thích hợp nhất :
- Thưa ông, tôi sợ lắm.
- Bà sợ Lêônít ? Đừng sợ, đã có tôi. Tôi sẽ có cách làm hắn không bén mảng được đến người bà. Tôi đề nghị với bà năm ngàn đô-la. Năm ngàn đô-la Mỹ, không phải đô-la Hồng kông đâu. Bù lại, tôi chỉ yêu cầu bà một việc, bà trao cho tôi những tài liệu mà bà sắp trao cho Ru-sô-lốp.
Máu nóng chạy rần rần lên thái dương. Y-von đã lấy lại được bình tĩnh. Nàng bỗng nhớ lại vở tuồng mà ông Hoàng đã tập cho nàng đóng thuần thục. Nàng bèn mỉm cười, một cái cười tính toán đúng với bản chất hám lợi của cô gái nuốt lửa Nancy :
- Năm ngàn à, thưa ông?
- Phải, năm ngàn. Bà chê ít ư?
- Thưa...ông đã biết rất rõ giá trị của tài liệu ấy cho nên...
- Bà quả là người có óc thương mại Văn kỳ thanh bây giờ kiến kỳ hình mới thấy tiếng đồn không ngoa. Người ta báo cáo là bà tính toán tiền bạc thật giỏi. Quả là thế. Năm ngàn, bà chê ít, tôi xin trả gấp đôi. Nghĩa là...mười ngàn đô-la...
Y-von vẫn mỉm cười :
- Đề nghị ông trả thêm vài tiếng nữa.
Gã chủ nhăn mặt, cái nhăn mặt đầu tiên :
- Mười ngàn đô-la, bà vẫn chưa chịu ? Mười ngàn đã là quá nhiều. Tôi không thể trả thêm được nữa.
Y-von nói :
- Nếu tôi nhớ không sai hồi nãy ông vừa hứa sẽ trả bất cứ giá nào tôi đòi hỏi. Tại sao bây giờ ông lại kêu đắt ?
Gã chủ nuốt nước bọt :
- Không, tôi không bảo thế. Tôi không thể trả thêm vì ở đây tôi không đủ tiền.
- Điều này không đáng ngại. Nếu ông cho phép, tôi xin lấy tạm mấy bức tranh sơn dầu Pi-cát-sô treo trên tường.
Gã chủ xua tay:
- Không được...
Y-von nhún vai:
- Đáng tiếc. Tôi tính nhẩm hai bức họa Pi-cát-xô trong phòng này có thể đem bán hai, ba trăm ngàn đô-la. Chẳng dám giấu ông: riêng việc lập hệ thống lấy tin ở Đông Nam Á, tổ chức của tôi đã mất trên 5 triệu mỹ kim. Nói cách khác muốn có trong tay các tài liệu tối mật mà ông đang cần ít nhất phải chi trên 5 triệu đô-la.
Gã đàn ông ngẩn người khi Y-von nói đến số tiền khổng lồ 5 triệu mỹ kim, Y-von đòi thật nhiều tiền chẳng phải vì ông Hoàng dặn nàng. Ông Hoàng chỉ dặn nàng tìm kế trì hoãn mỗi khi gặp trường hợp khó xử.
Y-von mới được biết một phần điệp vụ. Nàng có bổn phận tuân theo chỉ thị của Văn Bình. Những chỉ thị nào, Y-von chưa biết. Bắt buộc nàng phải kéo dài thời giờ, hầu giúp Văn Bình phăng ra tòa biệt thự bí mật. Như nàng đoán trước, gã chủ trợn mắt :
- Bà quyết đòi 5 triệu.
- Thưa, tôi đâu dám tham lam quá mức. Đó là tôi muốn lưu ý ông đến mức độ quan trọng của tài liệu này, về phần tôi, tôi chỉ xin một món tiền nhỏ.
- Bao nhiêu?
- Thưa, một triệu. Một triệu đô la.
Nói xong. Y-von nhẹ cả người. Mội triệu đô-la, vị chi là một trăm triệu bạc Việt Nam [1], Trong đời, nàng chưa bao giờ dám mơ tưởng đến một số tiền lớn như thế. Đối với nàng, một ngàn đô-la đã là nhiều lắm. Với ngàn đô-la, bé Hồng có thể ăn học đến nơi, đến chốn, và nàng có thế thảnh thơi bước sang thế giới bên kia.
Gã chủ lẩm bẩm :
- Một triệu ? Một triệu đô-la ? Bà đòi đô-la Hồng kông hay là đô-la Mỹ?
- Thưa ông, đô-la Mỹ.
- Trời? Một triệu đô-la Mỹ ? Đào đâu ra số tiền khổng lồ ấy bây giờ ? Quả là bà không muốn hợp tác.
- Ông lầm. Tôi rất muốn hợp tác với ông. Nhưng đã là mua bán phải có sự mặc cả. Và sự mua bán phải đúng với thực giá của món hàng. Một triệu đô-la dẫu nhiều, nhưng xét kỹ, vẫn còn hời, rất hời.
- Bà bằng lòng bớt ?
- Dĩ nhiên. Để chứng tỏ ý chí hợp tác của tôi. Nhưng cái đó còn tùy. Tùy hoàn cảnh ông có thẩm quyền trả tiền, hay ông chỉ là trung gian.
- Tôi không có quyền xuất ngân một triệu đô-la. Nhưng thưa bà...
- Tôi sẵn sàng nghe điều kiện của ông.
- Không, tôi chẳng có đề nghị nào cả. Tôi chỉ muốn nhắc bà là già néo thường đứt giây. Bà yêu sách quá lố, tất tôi không thể chấp thuận. Và bất đắc dĩ tôi phải dùng phương pháp khác.
- Nghĩa là ông dọa tra tấn tôi để cướp lại tài liệu ?
- Thưa bà, trong trường hợp thương lượng tan vỡ về mặt tiền bạc, tôi e sợ không còn lối thoát nào ổn thỏa hơn.
Y-von cười nửa miệng :
- Ông đã nói vậy thì thôi, tôi không điều đình với ông nữa. Ông muốn làm gì với tôi thì làm.
- Bà đừng dại dột vô ích. Fu-Chun này có đủ thủ đoạn bắt ép kẻ gan góc nhất phải tuân lệnh.
- Hân hạnh. Bây giờ tôi mới biết tôn danh là Fu-Chun....
Fu-Chun rít hơi thuốc lá thơm :
- Tôi xin nhắc lại; 30 ngàn đô-la, gấp ba lần khoản tiền dự định. Đây là con số cuối cùng. Bà từ chối, tôi phải dùng phương pháp mạnh.
- Ông cứ dùng phương pháp mạnh. Như thế ông sẽ hà tiện được 30.000 mỹ kim.
- Bà không cần dạy, tôi cũng biết. Mời bà cho biết ý kiến dứt khoát về đề nghị 30.000 đô-la.
- Ông đặt tôi vào tình trạng tiến thoái, lưỡng nan. Tôi muốn 1 triệu đô-la, ông chỉ trả số tiền chết đói 30.000 nghĩa là 3/100 số tiền tôi muốn có. Ông lại không cho tôi cái quyền được từ chối. Vậy, tôi chỉ còn một cách : xin một thời gian để cân nhắc.
- Bà muốn suy nghĩ đến bao giờ ?
- Xin ông 24 tiếng.
- Nhiều quá.
- Từ phút này đến chiều mai được không ?
- Cũng nhiều quá. Tôi chỉ có thể giành cho bà một giờ đồng hồ để suy nghĩ.
- Đã thế thì thôi. Tôi không ngoan cố như ông tưởng. Tôi rất muốn thỏa thuận. Nhưng tôi phải có thời giờ tính toán lợi hại. Đây là đề nghị chót : thời hạn từ giờ đến sáng mai..
- Nội đêm nay thì được.
Fu-Chun vỗ tay, á xẩm chạy vào, đợi lệnh. Fu-Chun nói :
- Đưa bà lên phòng số 1.
Y-von đứng dậy. Fu-Chun cầm ly sâm-banh sủi bọt áp lên môi, chờ nàng đi khuất khỏi cầu thang mới nốc một hơi.
Leo hết cầu thang, Y-von đặt chận lên tấm thảm Ba-tư bằng len cừu ngũ sắc. Sự trần thiết trong cung điện của xử ngàn đêm lẻ cũng chỉ nguy nga đến thế này là cùng.
Á xẩm mở cửa phòng. Một căn phòng rộng thênh thang, tường, mùng, đệm, ánh sáng đều một mầu hồng nhạt. Y-von sững sờ một phút, như lạc vào cõi Thiên thai. Trên tường, trước mặt nàng, uốn éo bức tranh một thiếu phụ khỏa thân, suối tóc dài bao phủ những kho tàng đắt giá. Y-von nhận ra chữ ký của danh họa Pi-cát-sô. Thì ra tòa biệt thự này là viện triển lãm tranh Pi-cát-sô !
Bàn, ghế, tủ, giường đều bọc phọt-mi-ca mầu hồng. Thậm chí cái lược, bàn chải đánh răng, chậu sứ rửa mặt cũng mầu hồng.
Chẳng nói, chẳng rằng, á xẩm cáo lui. Y-von ngồi phịch xuống ghế, tay ôm đầu cho đỡ mệt.
Chuông điện thoại reo nhẹ. Nàng nhận ra giọng nói quen thuộc của Alen :
- Chào bà ! Ông chủ dặn tôi săn sóc bà thật chu đáo. Bà cần gì xin nhấc điện thoại, chúng tôi sẽ làm bà vừa ý ngay. Sáng mai đúng 8 giờ, tôi sẽ đến hầu chuyện bà.
Y-von buông thõng :
- Cám ơn ông.
Nàng gác điện thoại. Sau khi cởi áo ngoài, sửa soạn nằm, bỗng nàng đau nhói trong ruột. Từ chiều đến giờ, trải qua nhiều giây phút căng thẳng nàng quên bẵng chứng bệnh nan y của mình.
Giờ đây, Y-von có cảm giác ruột nàng bị cắt thành nhiều đoạn. Nàng nén chặt bụng, bồ hôi ướt đẫm áo lót. Nàng nghiến răng để khỏi thốt lên tiếng rên đau.
Chưa lúc nào nàng chán đời bằng lúc này. Nàng chỉ mong Fu-Chun phăng ra nàng là Nancy giả hiệu để tặng nàng băng đạn tiểu liên, phủi sạch nợ đời.
Nàng run rẩy mở ví tay. Ống thuốc ngủ cực mạnh bẳn rơi tung tóe những viên tròn trắng trên nền vải giường màu hồng mát dịu. Nàng nuốt luôn 2 viên. Đoạn nàng nằm ngửa nhìn trần phòng. Trong giây lát, giấc ngủ đến với nàng.....
❀ ❀ ❀
[1] 1