TRUYỆN THỨ BẢYCUỘC THANH TRỪNG ĐẪM MÁU
Sau nhiều ngày tháng đồn đãi, phỏng đoán, bàn tán úp mở, cái chết của thống chế Lâm Bưu đã được Bắc kinh chính thức nhìn nhận. Lâm Bưu không phải là nhân vật thường mà là phó chủ tịch đảng Cộng sản Trung hoa, kiêm Bộ trưởng Quốc Phòng, và được Trung ương Đảng bầu làm lãnh tụ kế vị Mao trạch Đông.
Ngày 12-9-1971, Lâm Bưu đáp máy bay vượt biên giới toan trốn sang Liên Sô cùng vợ con và một số tướng lãnh thân cận nhưng đến Ngoại Mông thì tử nạn. Tin Bắc Kinh cho biết Bưu đi đôi với điện Cẩm Linh, mưu phá chính sách hòa hoãn với Mỹ của Mao, đồng thời bố trí đảo chính, lật đổ Mao. Ý đồ của Bưu bị lộ, Bưu tìm đường đào tẩu, tuy nhiên phi cơ của Bưu lọt vào ổ phục kích và bị bắn hạ.
Cho đến nay, màn bí mật chỉ mới hé mở phần nào nên người ta chưa thể biết rõ Bưu gặp nạn hay bị bắn hạ, Bưu có thật tâm bội phản hay Mao bịa tội để thanh trừng khi thấy ảnh hưởng của Bưu và của phe quân nhân công thần trong Đảng ngày một gia tăng, khả dĩ lấn át phe chính trị. Người ta cũng chưa thể xét đúng hay sai một nguồn tin về sự dúng tay của tình báo Mỹ, Mỹ tung tài liệu giả, gây ly gián trong hàng ngũ Bắc Kinh khiến họ nghi ngờ nhau, loại trừ nhau, tiềm lực sút giảm, bắt buộc họ phải thủ hòa với Mỹ. Và sau khi Bưu chết, tổng thống Nixon đã qua thăm Bắc Kinh...
Lịch sử là sự tái diễn không ngừng...hơn 30 năm trước, nhà độc tài Sít ta Lin (mà Mao hằng hâm mộ) đã cho hành hình một loạt 8 thống chế của Hồng quân vì tội...phản bội. Về vụ này, người ta đã biết rõ ngọn ngành vì những tài liệu lịch sử đã được công bố.
Tám thống chế Nga chẳng hề phản bội. Chẳng qua họ là nạn nhân của cuộc chiến tranh điệp báo.
Và kẻ gây ra vụ thảm sát không tiền khoáng hậu này là một người Đức. Trùm mật vụ quốc xã Rein-hard Heydrich. Mưu kế ly gián của Hêdrít có thể được coi là thành công nhất từ trước đến nay. Đáng tiếc Hêdrít là kẻ vô lương tâm chứ nếu y chịu tôn trọng "luật chơi" như đại tá Gích thì có lẽ hậu sinh không nhắc đến tên y với một sự ghê tởm. Nhưng ở dãy chúng ta chỉ nhắc đến tài của Hêdrít, còn y có tài mà thiếu đức thì đó lại là việc khác...
I.
Dư luận trên khắp thế giới đều bàng hoàng, tưởng như đang mê ngủ. Tass, hãng thông tấn chính thức của Liên sô vừa loan một mẩu tin ngắn nhưng làm mọi người inh tai nhức óc hơn tiếng ầm ầm của những trận mưa bom lớn nhất trong đại chiến thứ hai. Mẩu tin như sau :
"Tám tư lệnh quân sự cao cấp nhất Liên Sô bị Tòa kết án về tội phản quốc vừa bị xử bắn". Đó mới là bước đầu. Trong những tháng kế tiếp khoảng 35.000 sĩ quan các cấp — nghĩa là một nửa tổng số sĩ quan Hồng quân sô viết — bị xét xử bí mật, đem ra hành hình, hoặc bị lưu đầy trên đất chết Tây bá Lợi á. Tội danh của họ: phản quốc. Và cuộc thanh trừng vì tội danh "phản quốc" này được coi là đẫm máu nhất và kỳ quặc nhất trong lịch sử thế giới từ cổ chí kim.
Điện Cẩm Linh không loan báo gì về các vụ xử,cũng như chi tiết của bản cáo trạng. Đùng một cái hàng chục, hàng trăm tướng lãnh chỉ huy bị cất chức và bị lôi ra pháp trường.
Hồi ấy là năm 1937, đại chiến thứ hai sửa soạn nổ bừng. Hồi ấy, những người ở bên kia hoặc bên này bức màn sắt đều chịu phép, không tài nào khám phá ra tại sao Sít-ta-Lin lại cho hạ sát hàng loạt tướng lãnh. Có thật là phe quân nhân Nga phản quốc chăng ?
Giờ đây, sự thật toàn diện đã được phơi bày. Một người Đức đứng sau cuộc thảm sát Sô-viết, ấy song y không tuyên bố với báo chí, sau này y cũng không viết hồi ký nên sự thật được bưng bít khá lâu. Y chưa từng đặt chân lên đất Nga, y cũng chưa từng bắn một viên đạn hoặc gài một trái bom ngầm, ấy thế mà y đã làm Hồng quân sô-viết chìm ngập trong biển máu, hệ thống quân sự Sô-viết bị lay chuyển đến tận gốc, mấy chục năm sau vẫn chưa bình phục.
Y đã làm gì ?
Rất giản dị. Y áp dụng chiến thuật xưa như trái đất: chiến thuật ly gián. Y phịa ra một số tài liệu, dụ Sít-ta-Lin tin rằng các tướng lãnh Hồng quân bắt tay vớii Đức để lật đổ chế độ cộng sản sô-viết. Bịa đặt như vậy đâu phải là dễ. Thế mà y đã thành công. Và là thành công vẻ vang...
II.
Dưới triều đại quốc xã Đức, Hít-le là ông trời. Để giữ vững uy quyền, Hít-le thiết lập màng lưới công an mật vụ trên toàn quốc, do các đảng viên quốc xã cao cấp nắm địa vị then chốt. Không riêng người lớn, con nít Đức nghe tiếng Giét-ta-pô cũng xanh máu mặt. Giét-ta-pô là mật trụ quốc xã, bắt người, đánh người, giết người như ngóe. Tuy nhiên Giét-ta-pô chỉ mới là một bộ phận của SD (Sicherheitsdienst) tức sở an ninh do Hêđrít điều khiển, và sở An Ninh làm kinh hồn táng đởm này cũng chỉ mới là một bộ phận của RSHA (Reichssicherheithauptamt), tức là Tổng Nha An ninh đặt dưới quyền tiền trảm hậu tấu của ông trùng mật vụ Himle 1.
Phần vụ của SD là khủng bố, phiến động và tình báo quân sự trên khắp thế giới, Giám đốc Hêđrít khét tiếng về sự tàn ác, sau này khi y lên đến tột đỉnh danh vọng và bị người ái quốc Tiệp ám sát chết tại Pra-ha, y đã mang hỗn danh "đao phủ thủ", và Quốc Xã báo thù cái chết của y bằng cách loại bỏ thị trấn Liđixơ (Lidice) ra khỏi bản đồ Âu châu.
Đức quốc là nơi sản xuất ra những kỳ tài điệp báo. Nếu hiện thời có đại tướng không mặt Gêlen 2 thì dưới thời thế chiến có những thủ lãnh lỗi lạc như đô đốc Canari, đặc trách Phòng Nhì và Hêđrít. Về chuyên môn, Canari hơn Hêđrít xa. Về đức độ quân tử, Hêđrít chưa thể dính gót Canari. Nhưng về thủ đoạn, về mức độ hữu hiệu, "cứu cánh biện minh cho phương tiện" thì từ nửa thế kỷ nay — và cả trong thế kỷ 20 này nữa — thật khó tìm được ai bằng Hêđrít.
Nếu y sinh ra ở một xã hội tự do thì chẳng bao giờ y có thể trèo lên địa vị lớn lao như vậy. Vì đời y, tính tình y, khả năng y, tất cả chỉ thích hợp với chế độ độc tài sắt thép. Y có bàn tay đẹp, những ngón tay dài, thật dài, kéo vĩ cầm cũng giỏi mà ký tên vào lệnh tra tấn hoặc hành quyết người vô tội cũng giỏi không kém. Trí thông minh của y thuộc loại phi thường, và sự man rợ của y cũng phi thường không kém. Thượng cấp của y, Himle, là người nổi danh về tàn bạo mà cũng phải gọi Hêđrít là "con người tim sắt".
Hêđrít chào đời năm 1904, dường như gốc gác Do thái, nghĩa là chủng tộc bị Đức quốc xã tàn sát hàng triệu. Gốc gác Do thái mà thoát chết đã tài, trở thành xếp sòng công an mật vụ thì quả là đại kỳ tài. Năm 1919, mới 15 tuổi, y chưa được ép đăng lính, y bèn gia nhập một tổ chức khủng bố và đã giết người không gớm tay. Y vào hải quân, và đeo lon thiếu úy. Y khá đẹp trai, đàn bà con gái thường mê y, cho nên y mồi chài được ái nữ của một kiến trúc sư hải quân có tiếng tăm. Cô gái nhẹ dạ mang thai, yêu cầu y cưới, y liền quất ngựa truy phong. Nội vụ được đưa ra bộ tư lệnh, và Hêđrít thẳng thừng khai :
- Tôi không thể nào kết hôn với một cô gái đã hiến dâng trinh tiết của mình cho kẻ chưa phải là chồng mình. Con gái như vậy là con gái hư, không xứng đáng làm vợ sĩ quan.
Lập luận của Hêđrít bị bộ tư lệnh cho là lưu manh, tàn bạo, và y bị tống cổ ra khỏi quân đội. Lưu manh, tàn bạo là tật xấu đối với quân đội. Song lại là tính tốt đối với đảng độc tài Quốc xã. Y gia nhập Đảng. Và chẳng bao lâu từ cấp thiếu úy quèn hải quân Hêđrít vọt lên cấp tướng trong hệ thống tình báo của Đảng, có quyền hành gấp trăm ngàn lần các vị đô đốc đã lột lon y ngày nọ.
Lợi khí giúp y thành công nhanh chóng và chắc chắn là sự săng-ta. Y luôn luồn rình rập, tìm hiểu đời tư của các ông bự, Càng ăn trên ngồi trốc càng hay rượu chè, bài bạc, đĩ điếm. Càng dễ ăn hối lộ. Càng dễ có vợ bé và nhân tình. Y chỉ cần chộp được một vài hồ sơ là đủ. Bước chân vào nghề tình báo, y nghe phong phanh một lý thuyết gia lỗi lạc của đảng Quốc Xã (Gregor Strasser), đối thủ chính trị của Hítle, có một số liên lạc thư từ bất lợi. Y bèn bắt bồ với một thiếu phụ đang nắm giữ những tài liệu này. Và y đem nộp cho Hítle để làm phương tiện tiển thân. Hêđrít lên cao như diều vào năm 1931, trước ngày ăn mừng sinh nhật 27 tuổi, y được cử làm trưởng ban Tình báo đặc biệt của Đảng, kiêm tư lệnh đạo quân xung kích gồm những đảng viên gan dạ, khỏe mạnh, trung thành và..uống máu người không tanh.
Hêđrít không hề nhân nhượng đối với bất cứ ai dại dột ngáng đường tiến thủ của y. Kẻ thù của y đều phải chết. Kẻ thù chết lợi hơn kẻ thù sống. Và không cần có hành động chống đối mới bị y liệt vào hàng kẻ thù. Y chỉ nghi ngờ cũng đủ chết.
Hêđrít là đàn em của trùm mật vụ Him-le, vậy mà y không ngần ngại theo dõi luôn Him-le để lập hồ sơ săng-ta, thậm chí ông trời Hítle cũng không được y buông tha. May mà Hêđrít bị ám sát, nếu không chưa biết con người đệ nhất lưu manh, con người quá nhiều tham vọng ấy sẽ tiến đến đâu nữa.