Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4040 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 13 Giờ Định Mạng - Chương 4

❊ ❊ ❊

Rạng đông 17-9 năm ẩy, cuộc đổ bộ bằng binh sĩ dù lớn nhất trong thế chiến thứ hai bắt đầu. Gần 10000 người của sư đoàn Dù I Anh quốc nhảy xuống Ác-nơ-hem, trong khi 20000 quân dù Mỹ và 3000 quân Ba lan được thả xuống một vị trí kế cận, với nhiệm vụ chiếm giữ hai đầu cầu chiến lược, đồng thời các mũi dùi cơ giới sẽ tiến thật sâu vào địch, bắt liên lạc với các đơn vị dù....

Mọi việc đã diễn ra trôi chảy, gần đúng với dự định. Cuộc không thám sáng 16-9 cho thấy không có hoạt động bất thường của địch trong khu vực Ác-nơ-hem. Nhưng chập choạng tối đoàn chiến xa Đức lặng lẽ án ngữ những địa điểm yết hầu. Sáng sớm, quân đội không vận đồng minh đến nơi và rơi vào ổ phục kích khổng lồ. Tuy vậy, Bộ tổng tư lệnh Đồng minh còn tin là quân Đức gặp may mắn không ngờ, nên họ đã tập trung cả thiết kỵ lẫn bộ binh hùng hậu tại một địa điểm mà họ....không ngờ là nơi đồng minh thả dù...

Chín ngày sau, lương thực và đạn dược thiếu hụt trầm trọng, vòng vây phòng thủ dần dà bị thu hẹp khiến đồ tiếp tế từ trên máy bay thả xuống đều lọt vào tay địch. 2400 binh sĩ sống sót của đạo thiên thần mũ đỏ Ac-nơ-hem phải liều chết mở con đường máu vượt qua sông, để lại phía sau 7000 thương vong.

Kế hoạch tấn kích chớp nhoáng của quân Đồng minh đã thất bại.

........................

Đại tá Pinto viết một tờ trình chi tiết về vụ King Kong, đệ lên bộ tổng tư lệnh. Sau đó, ông phải bù đầu lo những vụ khác. Ông vẫn không quên theo dõi mặc dầu ông biết trước là bản báo cáo của ông nằm kẹt ở một góc ngăn kéo nào đó trong bộ tổng tư lệnh đồng minh bao la. Ngành Tình báo có hàng đống việc phải giải quyết, việc nào cũng quan trọng. Vảlại, đa số sĩ quan cao cấp quen điều khiển bằng giấy tờ, quen đọc những báo cáo ca tụng King Kong một tấc đến trời sẽ khó có thể "tiêu hóa" những lời buộc tội của Pinto. Chắc chắn họ sẽ gạt sang bên, với bút phê "để xét sau". Bởi vậy Pinto mỏi mẳt chờ đợi mà thượng cấp không hề hỏi đến. Ông đành than thở với một đại tá Phản gián Anh biệt phái tại SHAEF, với hy vọng tìm thêm đồng minh. Vị đại tá này có tiếng tăm và thế lực lớn. Nhưng Pinto đã thất vọng.

Trong 6 tuần lễ dài đằng đẵng, Pinto không nhận được phúc đáp của Bộ tổng tư lệnh về vụ King Kong. Nói cho đúng tờ trình của ông cũng chỉ đề cập tới một số sự kiện khả nghi, kèm theo những suy dẫn, chứ ông chưa hề nắm được bằng chứng cụ thể.

Tình cờ bằng chứng cụ thể này đã đến tay ông vào một buổi tối kia. Quân đội đồng minh vẫn tiếp tục chiếm đất, tuy rằng từ sau thảm bại Ac-nơ-hem thì cuộc chiến trở nên ác liệt hơn. Pinto di chuyển đến En-hô-ven, hiện đã rơi vào tay đồng minh và hôm ấy ông mới thẩm vấn xong một điệp viên địch sau ba giờ mệt nhọc. Ông không còn nhân viên phụ tá và xe cộ ê hề như trước nữa, ông phải hoạt động một mình, vừa là nhân viên thẩm vấn, vừa kiêm luôn chánh án và quản đốc khám đường.

Điệp viên này là một người Hòa lan, tên là Vơ-lúp (Cornelis Verloop). Bằng thủ đoạn hạch hỏi tinh vi, ông đã thành công, Vơ-lúp chối quanh hồi lâu để rồi chịu thú nhận là tay sai của địch. Ông đứng dậy, vươn vai duỗi gân cốt, và phủi tàn thuốc bám đầy bộ quân phục. Vơ-lúp chăm chú nhìn ông, hỏi nhỏ, miệng khô đét vì sợ hãi :

- Tôi có bị xử bắn không, đại tả ?

Pinto nhún vai không đáp. Dĩ nhiên hắn sẽ bị đem bắn vì hắn là gián điệp địch.

- Vợ tôi hiện ở Am-te-đam (Amsterdam) còn rất trẻ. Nàng là công dân Hòa lan tốt, nàng hoàn toàn vô tội, tôi xin thề với đại tá.

- Vậy hả ? Anh yên tâm. Tôi không đi xử bắn vợ anh đâu. Tội ai nấy chịu. Bọn quan thầy Đức của anh bắn bất kể ai, chúng tôi thì không.

Vơ-lúp bèn trắng trợn đề nghị :

- Thưa đại tá, tôi xin cung cấp một tin vô cùng quan trọng... nếu tôi được tha chết.

- Anh điên rồi. Anh cũng đừng trông đợi hão huyền nữa. Trước khi đem anh ra bắn, chúng tôi bắt anh phải khai hết những điều anh biết.

- Nhưng thưa đại tá, đại tá chỉ có thể bắt tôi khai những điều đại tá tưởng tôi biết. Trên thực tế, tôi còn biết những điều lạ lùng hơn nhiều.

- Hà hà... anh biết những điều lạ lùng nào ? Nói thử tôi nghe chơi !

Giọng nói của Pinto đượm vẻ khinh bỉ rõ rệt. Nhưng Vơ-lúp vẫn tỉnh bơ. Hắn ngồi thẳng người tay bóp trán một phút, đoạn cất tiếng đọc vanh vách tên và tướng mạo các cộng sự viên của Pinto trong tổng hành doanh tình báo. Pinto lặng người vì những nhân viên này đang hoạt động trong lòng địch, mạng sống của họ có thể bị đe dọa từng giây, từng phút. Tên khốn Vơ-lúp đã biết như vậy, chủ của hắn tất còn biết nhiều hơn nữa. Tuy vậy, ông giữ cho xúc động khỏi hiện ra mặt, rồi hỏi hắn, giọng bình thản :

- Ai nói với anh ?

Mắt hắn sáng rực :

- Đại tá Ki (Kiesewetter) của Phòng Nhì Đức. Một người khác báo cáo với đại tá Ki. Tôi biết tên người ấy. Nhưng tôi sẽ không nói, trừ phi...

Trong đời, Pinto đã gặp nhiều người bị dồn vào đường cùng sẵn sàng bán hết bạn bè, thân thích, cộng sự viên và cả tổ quốc nữa, miễn sao giữ được chỗ đội mũ, nhưng chẳng hiểu sao sự mặc cả của Vơ-lúp lại làm ông lộn mửa. Ông đã ra lệnh cho hắn bước ra ngoài. Trời tối om. Ông phải đích thân áp giải hắn về quân lao ở đầu kia thị trấn. Đề phòng hắn bỏ chạy, ông rút súng, gằn giọng :

- Đi. Tôi đã chán ngấy cái trò lưu manh đổi chác của anh. Tôi hỏi và anh phải trả lời : Ai báo cáo với đại tá Ki ?

Nụ cười hy vọng tắt ngúm trên môi, hắn cố nài nỉ:

- Xin đại tá xét lại. Tôi xin khai rõ nếu đại tá hứa tha giết cho tôi.

Pinto lia mạnh họng súng :

- Đi ngay, đừng lộn xộn nữa.

Bản tâm của ông là nhốt hắn một đêm, đến mai, sáng sẽ kêu hắn lên hỏi lại.

Một đêm vắt tay lên trán sẽ làm hắn ngoan ngoãn hơn trướcNhưng Vơ-lúp lại tưởng lầm ông ta lia súng để sửa soạn bắn hắn. Hắn kêu to, giọng hoảng hốt :

- Thong thả, thong thả, đại tá. em xin nói, đại tá đừng bắn em...Người báo cáo mọi việc lên đại tá Ki là Lin-đơ-man, tức King Kong.

IV.

Đúng là món quà tự trên trời rơi xuống, Pinto không ngờ tới thì nó lại xảy ra. Ông dí mũi súng vào xương sống Vơ-lúp. Hắn run lẩy bẩy, như thể thân thể hắn trở thành bùn. Ông quát to :

- King Kong báo cáo với đại tá Ki về vụ Ac-nơ-hem nữa phải không ?

Hắn gật đầu lia lịa như chầy máy :

- Thưa phải, thưa phải.

- Báo cáo như thế nào ?

- Thưa... thưa. King Kong báo cáo rằng binh sĩ Anh và Mỹ sẽ nhảy dù xuống.

- King Kong đến gặp đại tá Ki ?

- Vâng, gặp ngay tại trụ sở Phòng Nhì. King Kong nói rõ rằng một sư đoàn không vận Anh cát lợi sẽ...

Pinto hạ mũi súng xuống làm tên gián điệp giật nảy người. Hắn vội quỳ gối, van lơn:

- Đại tá ơi, đại tá định giết em ư ? Em đã khai hết rồi... đại tá thương hại em...

Giọng nói mếu máo vá ướt nhèm nước mắt của tên gián điệp chỉ gây thêm sự khinh bỉ trong lòng Pinto. Ông nghiêm giọng:

- Tôi không bắn anh đâu. Tòa án quân sự sẽ quyết định số phận của anh sau. Giờ đây nên đứng lên và ngoan ngoãn về khám. Vì nếu anh thiếu ngoan ngoãn tôi mới bắn, khi ấy anh đừng trách.

Sau nhiều năm lăn lộn trong ngành phản gián, đại tá Pinto đã tập được bộ mặt luôn luôn lạnh như tiền. Theo ông, bộc lộ cảm xúc là điều tối kị của nghề nghiệp. Dầu vậy, ông vẫn không ngăn được cảm xúc trước lời tiết lộ của tên tay sai Phòng Nhì quốc xã. Ông giận dữ đến nỗi mặt ông trắng bệch như tờ giấy, lưỡi ông cứng lại, ông không nói thêm được tiếng nào nữa. Sở dĩ ông giận dữ vì ông đã trình báo đầy đủ, ông đã lưu ý thượng cấp đến sự khuất tất của King Kong, yêu cầu mở ngay cuộc điều tra sâu rộng, thượng cấp chẳng nghe thì thôi, lại còn giao hắn thực hiện điệp vụ quan trọng mà kết quả là tiềm lực quân sự của đồng minh bị thương tổn nặng nề.

7000 thương vong tại mặt trận Ac-nơ-hem... trời ơi, giờ đây không còn phép lạ nào cứu sống những chiến sĩ mũ đỏ anh dũng này nữa, chỉ còn cách bắt giữ, truy tố, hành quyết King Kong may ra linh hồn họ nơi chín suối mới khỏi ngậm hờn...Nhưng làm cách nào tóm được King Kong?

Nhốt phạm nhân vào xà lim xong, đại tá Pinto lên xe phóng đến trụ sở tình báo Hòa lan, xô cửa chạy như điên vào câu lạc bộ sĩ quan. Nhìn thấy đồng bào ông, những sĩ quan Hòa lan phây phây thả lưng xuống ghế xa-lông êm ái, tay cầm ly rượu sủi bọt, miệng cười toe toét. Pinto muốn gầm thét, đập phá cho hả giận.

Một người bạn của Pinto nhìn thấy, vội hỏi:

- Ơ kìa, Pinto, anh đi đâu đấy? Tại sao mặt anh nhợt nhạt thế kia?

Được thể, ông trút luôn một hơi:

- Nhợt nhạt còn là tốt, tôi tưởng không còn đủ sức về đây nữa...Tôi nói hoài, nói hủy mà chẳng ai chịu nghe. Khi nào tôi nghi ngờ thì các anh nên lưu ý, các anh đừng ném báo cáo của tôi sọt rác... và như vậy còn chưa đủ, các anh còn phái hắn vào hậu địch, nướng mất mấy ngàn binh sĩ của ta nữa, trời ơi.....

Mọi người xúm quanh, Pinto vẫn nói thao thao bất tuyệt, nhưng chẳng ai hiểu ông định nói gì. Mấy phút sau, ông mới thở dốc:

- Lin-đơ-man, King Kong... thằng phản bội... Hắn là nhân viên gián điệp Đức. Phải đến bắt hắn ngay kẻo hắn trốn mất.

- Bắt King Kong hả? Thôi, anh khùng rồi. Thứ nhất, ai cũng cho hắn là đệ nhất anh hùng kháng chiến, anh không thể bắt hắn vì những tin đồn lăng nhăng. Nghĩa là anh phải trưng bằng cớ. Và lại, dẫu anh có bằng cớ hẳn hòi, thộp cổ hắn cũng chẳng dễ chút nào. Chỉ bằng tay không, hắn có thể bóp chết hai người lực lưỡng như chơi. Thêm vào đó, hắn luôn luôn luôn đeo hàng đống súng ngắn, súng dài và lựu đạn. Chạm đến hắn chỉ tổ rước họa vào thân.

Pinto lớn tiếng :

- Nghĩa là chúng mình nhắm mắt cho gián điệp Đức hoành hành trong hàng ngũ đồng minh ?

Một sĩ quan cao cấp vỗ vai ông. Không khí trong câu lạc bộ trở lại êm dịu hơn. Sĩ quan này nói :

- Đồng ý, nhưng chưa ai ở đây hiểu gì hết. Yêu cầu đại tá kể lại từ đầu đến cuối. Nếu đại tá đưa ra bằng chứng xác đáng, chúng ta sẽ quyết định.

Mọi người đều sững sờ sau cuộc thuyết trình ngắn của Pinto về vụ phản bội. Tuy nhiên, hầu hết còn băn khoăn về cách bắt giữ King Kong. Đột ngột, Pinto nghĩ ra mưu kế. Ông bèn chỉ hai sĩ quan đứng gần :

- Giao việc ấy cho 2 anh. Nhưng không phải đi bắt hắn đâu. Hai anh đến trụ sở, gặp hắn và nói là Bộ tổng tư lệnh đồng minh tuyên dương công trạng của hắn đối với kháng chiến, và lễ gắn huy chương sẽ cử hành ngay. Nghe đến tuyên dương và mề-đay, hắn sẽ khoái chí tử, hai anh sẽ yêu cầu hắn thay đổi y phục, chải tóc chỉnh tề. Tham dự gắn huy chương hắn phải cất tạm võ khí ở một nơi, hai anh đã hiểu chưa ? Xong xuôi, dẫn hắn đến chờ ở một phòng riêng nào đó, về phần tôi, tôi sẽ liên lạc ngay với bộ Tổng xin 10 quân cảnh to con. Với hai tay không, hắn sẽ không thể nào đương đầu lại với 10 lực sĩ có súng ống hẳn hoi.

Hai viên sĩ quan được chọn cười mỉm ra vẻ thú vị. Trước khi đi, một người nói với Pinto :

- Đại tá kiếm 10 quân cảnh to con nhất mới được.

Kế hoạch "gắn huy chương" của đại tá Pinto đã thành công đúng như dự tính. King Kong sướng rơn quên nghĩ rằng hắn là kẻ phản quốc. Bộ Tổng tư lệnh đồng minh vừa mù vừa điếc hay sao mà gắn mề-đay chiến công cho hắn. Ngoan ngoãn như một con cừu non, hắn tháo gỡ súng đạn, hối hả đi tìm sơ-mi mới, cạo râu, rẽ tóc tử tể. Hắn mở cửa phòng, ngực ưỡn lên, sửa soạn nhận tấm huy chương rực rỡ. Hỡi ôi, tấm huy chương đang đợi hắn chẳng rực rỡ chút nào. Vì đó là một tiểu đội quân cảnh, người nào cũng cao xấp xỉ bằng hắn, và bề ngang cũng chẳng thua hắn bao nhiêu. Hắn chùn lại, song không kịp nữa. Toán lực sĩ quân đội đã ùa lại, hắn trổ tài tả xung hữu đột, tuy nhiên, chỉ mấy phút sau hắn bị quật ngã trên đất, và hai tay khổng lồ của hắn bị đút vào còng sắt.

Khác với bọn phản quốc bị lột mặt nạ trước hắn, Lin-đờ-man tức King Kong khỏi phải ra pháp trường, lãnh 12 phát đạn đền tội.

Vì hắn đã tự tử chết trong nhà giam.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.