Phạm Huề ra được 10 phút thì người đàn ông trong tòa nhà trên đường Nguyễn văn Giai chụp mũ dạ lên đầu, cặp cái dù vào nách, khoan thai mở cửa.
Trông hắn, ai cũng lầm là một tư chức hiền lành, sau bữa cơm chiều, đi bộ một lát cho dạ dày làm việc. Thật vậy, đồ phục sức của hắn đều thuộc loại rẻ tiền: sơ mi ngắn màu tối mua ngoài chợ Bến Thành, giày da heo đế cờ rếp hơn hai trăm một đôi, quần da cờ rông, thứ hàng may ít tiền nhất dành cho người lao động. Thuốc lá của hắn cũng là loại thuốc bình dân: Bát-tô xanh, sợi đen chưa đến 10 đồng một gói. Ở nhà, hắn hút toàn thuốc lá Mỹ, nhưng khi ra đường phải phù hợp với vai trò tiểu chức tầm thường nên hắn hút Bát-tô. Hắn không được quyền tiêu pha hoang tàn, và chơi bời thục mạng như Phạm Huề, nhân viên hành động. Phạm Huề sinh sống ở Sài Gòn, và được kết nạp vào tổ chức, trả lương hàng tháng. Phạm Huề lại có gia đình, có giấy tờ do chính phủ Sài Gòn cấp.
Còn hắn, hắn từ Miền Bắc tới bằng đường Nam vang, vượt biên giới vào Tây Ninh, rồi xuống Sài Gòn trà trộn vào hai triệu dân của thủ đô. Giấy tờ của hắn đều do cơ quan gián điệp ở Hà Nội chế ra. Nghĩa là giấy tờ giả.
Hắn chống tay lên cây dù được dùng như cái can. Bề ngoài, đó là một trong hàng vạn cây dù được bán và dùng ở Sài Gòn - một nơi mưa nắng thất thường - cán đồi mồi, vải đen ni lông, gọng mạ kền trắng toát. Giá mua từ 200 đến 400 đồng một cái. Thật ra bỏ bạc vạn cũng không thể nào mua được cây dù đặc biệt này.
Vì nó là một cây dù đặc biệt được chế tạo cho công tác gián điệp. Ở cán có một cái nút riêng, trông như nút mở của loại dù tự động. Bấm mạnh vào, đầu nhọn của dù sẽ rơi ra, lộ một lỗ tròn và một viên đạn vọt ra như chớp. Đạn này không giết người, nhưng nếu bắn ở tầm gần thì nạn nhân có thể bị thương nặng. Bên trong viên đạn nhỏ bằng hột bắp là một loại hóa chất đặc biệt, tỏa ra một làn khói lớn làm nạn nhân bất tỉnh trong khoảnh khắc.
Hắn chỉ bắn đạn thuốc mê này trong trường hợp bị vây không có lối thoát. Cây dù còn có thể được bẻ đôi, biến thành cái ống nhòm có tầm nhìn xa rất rõ. Mắt khác, hắn có thể dùng cây dù làm dây trời cho điện đài liên lạc vô tuyến. Khi cần, hắn buộc một sợi dây thép li ti từ điện đài vào gọng dù, và gọng dù trở nên một cái ăng-ten cực mạnh.
Rẽ vào đại lộ Đinh tiên Hoàng, hắn mĩm cười hãnh diện. Sau 18 tháng hoạt động tại miền nam vĩ tuyến 17, hắn chưa hề gặp khó khăn. Nhân viên phản gián của ông Hoàng dường như biệt tích, nên hắn tha hồ ra tay. Thế mà thượng cấp của hắn ở Hà Nội lại dặn hắn năm lần bảy lượt là phải thận trọng, tuyệt đối thận trọng trước mạng lưới phản gián đắc lực của ông Hoàng...
Hắn vẫy một chiếc xích lô đạp. Ngồi trên xe bon bon xuống chợ Bến Thành, hắn phì phèo điếu thuốc Bát-tô. Lát nữa hắn có một cái hẹn quan trọng gần chợ. Là giám đốc trú sứ khôn ngoan và sáng suốt, hắn áp dụng chỉ thị của thượng cấp được viết thành một cuốn chỉ nam, tựa đề là "Chỉ nam hoạt động cho điệp viên của Ta ở Sài Gòn".
Trang 10 của cuốn chỉ nam - hắn còn nhớ số trang và số dòng - có đoạn như sau:
"Nguyên tắc của các cuộc gặp gỡ điệp viên là sĩ quan phụ trách phải tổ chức gặp gỡ ở xa nơi mình ở, đồng thời xa nơi điệp viên ở. Cũng như các thị trấn khác trên thế giới, Sài Gòn là khu vực thuận tiện cho hoạt động tình báo.
"Các đại lộ Tự Do, Nguyễn Huệ, và Lê Lợi gần chợ Bến Thành luôn luôn đông người qua lại, nhất là buổi chiều, buổi tối, đặc biệt là những ngày nghĩ cuối tuần và ngày đầu tháng mới lãnh lương. Tổ chức gặp gỡ trên đường đông đúc, chúng ta sẽ làm cho nhân viên phản gián của địch theo dõi khó khăn. Tuy nhiên, không nên gặp gỡ dọc đường Tự Do vì ở đó có nhiều ngoại kiều, và nhiều nhân viên công lực, mà phần đông là mặt thường phục.
"Đại lộ Nguyễn Huệ được chia làm 3 khúc, khúc đầu gần bờ sông, gần tòa đai sứ Hoa Kỳ, và đặc biệt gần Tổng Ngân khố, nên được canh gác nghiêm mật; khúc cuối kế cận Tòa Đô chính và Sở Thông tin Mỹ, cũng không nên làm địa điểm gặp gỡ, tốt hơn là ở khúc giữa, gần các quán bán hoa, và đường vào bin-đinh bách hóa Tax.
"Tốt hơn nữa là đại lộ Lê Lợi. Hai bên đường đều có quán bán sách và tạp hóa bày la liệt trên vỉa hè. Có thể giả vờ mua sách để liên lạc. Có thể ngồi chờ xe buýt ở trạm. Có thể ngồi hóng mát trên ghế đá. Tiện nhất là ghế đá đối diện rạp chiếu bóng thường trực Vĩnh Lợi"
Đêm nay, hắn có hẹn với nhân viên dưới quyền trên ghế xi măng trước rạp Vĩnh Lợi.
Xích lô đậu lại ở đường Tạ thu Thâu. Hắn đi bộ đến nhà hàng Thanh Thế, kéo ghế ngồi, gọi một chai xá xị. Thấy hắn đứng tuổi, lại ăn mặc xềnh xoàng, bọn trẻ đánh giày không bu lại. Những người bán thuốc lá thơm và vé số Kiến thiết di qua mặt hắn mà không chào mua.
Đúng 15 phút sau, hắn trả tiền, lững thững đi ngược Tạ thu Thâu ra Phan bội Châu, rồi men lề đường Lê Lợi. Cái ghế xi măng đối diện rạp chiếu bóng vẫn trống không.
Ngay khi ấy, một thanh niên mặc áo ni lông màu xám, tay dài như vượn, từ rạp xi nê bước ra, đến ghế xi măng, rút khăn mặt trong túi ra phủi bụi trên ghế. Người trung lưu thường có cử chỉ cẩn thận này, để cho quần khỏi bẩn.
Tuy nhiên, đối với hắn, cử chỉ phủi bụi kia là một ám hiệu. Hắn ung dung tiến lại ghế xi măng, và ngồi xuống bên.
Thanh niên mặc áo xám lên tiếng trước:
- Chào ông.
Hắn gật đầu giọng nhỏ nhẻ:
- Chào anh. Gặp chưa?
- Thưa rồi.
- Có đề phòng bọ theo không?
- Thưa, tôi đã thay đổi ba tắc xi, và vào rạp chiếu bóng.
- Tài liệu đâu?
- Thưa, cô ta đưa 10 tài liệu. Bỏ trong hộp diêm.
- Anh lấy thuốc ra hút đi.
Thanh niên đưa điếu thuốc lá lên môi. Gã đứng tuổi cho mượn bao diêm. Thanh niên châm lửa xong, rít một hơi dài, đoạn thong thả trả bao diêm lại, nhưng không phải bao diêm cũ, mà là bao diêm đựng phim nhựa do Quỳnh Bích trao hồi nãy.
Gã đứng tuổi nói:
- Trong bao diêm tôi vừa đưa cho anh có 2 cái rao vặt. Thú nhất là bản lai cảo báo tin cho con về nhà gấp vì mẹ đau nặng. Lai cảo này sẽ được đăng trên báo Sống. Báo Sống ở đường Gia Long, nhớ chưa?
- Thưa nhớ.
- Còn cái thứ nhì bằng tiếng Pháp, nội dung: một người chồng tên là Paul năn nỉ vợ là Marie trở về đoàn tụ, sẽ tha thứ tội lỗi. Cái này anh đưa cho hãng Quốc tế Quảng cáo AIP đường Mạc đỉnh Chi, nhờ đăng lên nhật báo Journal d'Extréme Orient. Cả hai cái rao vặt này phải đăng luôn ba ngày liên tiếp. Ba ngày liên tiếp, nhớ chưa?
- Thưa nhớ.
- Anh lặp lại xem.
Thanh niên đọc lại không sai một chữ. Gã đứng tuổi nói:
- Tôi sẽ tạm đình liên lạc với anh trong vòng ba tháng. Sáng mai, anh đưa lai cảo tới tòa soạn báo. Chiều mai, anh phải đi Đà Lạt.
- Thưa, đi Đà Lạt làm gì?
- Dưỡng sức một thời gian. Bao nhiêu phí tổn, tôi đài thọ hết.
- Thưa, nếu đi nghỉ mát, tôi xin đi Nha Trang.
- Không được. Tôi không thích những nhân viên trái lệnh.
- Thưa vâng.
- Bây giờ, anh đi được rồi. Cẩn thận: anh phải đi bộ lên đường Tự Do. Đến tiệm Linh Nam, anh vào trong và giả vờ mua đồ. Đúng 10 phút sau, anh gọi tắc xi về, và đừng quên thay đổi tắc xi nhiều lần.
- Chào ông.
Gã đứng tuổi không nhích mép. Hắn lơ đãng nhìn những cặp trai gái cười nói huyên thuyên từ rạp chiếu bóng túa ra. Rạp Vĩnh Lợi đêm nay chiếu một bộ phim gián điệp ăn khách, mô tả hoạt động xuất quỷ nhật thần của một điệp viên Mỹ mang số hiệu OSS 117.
OSS 117 là nhân vật chính của những bộ truyện thú vị của một nhà văn gián điệp Pháp. Chuyến công tác nào 117 cũng toàn thắng, và các cơ quan tình báo cộng sản cũng thảm bại.
Gã đứng tuổi mĩm cười khoái trá. Các khán giả của cuốn phim OSS 117 không ngờ rằng một giám đốc trú sứ cộng sản đang ngồi nghênh ngang trên ghế đá trước mặt họ. Và lần này, phe thắng không phải là OSS 117. Hắn đứng dậy lẩm bẩm:
- Hừ, lão Hoàng già nua kia chỉ là đồ bỏ!