Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 970 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 178
Thánh điện Xu Mật

❊ ❊ ❊

"Ha ha ha..." Hi Sắt cười rộ lên, "Hy vọng quân cờ hoàn toàn tuân mệnh vốn dĩ không quá khả năng, chỉ cần giữ nhất quán với mục đích cuối cùng của chúng ta là được. Bất kể hắn đánh nơi nào, chỉ cần không ngừng tiêu hao chiến sĩ là được. Dù sao Hôi Bảo cũng là vương quốc cuối cùng bị tấn công trong kế hoạch, vẫn còn có thời gian cho bọn chúng chém giết. Lần trước Roland Wimbledon chẳng phải đã từ chối thuốc viên của chúng ta sao? Có thể để Timothy gây thêm chút áp lực cho Tây Cảnh, biết đâu hắn lại chấp nhận."

Lời tuy nói vậy, nhưng việc Bích Thủy nữ vương công khai trở mặt vẫn khiến Mai Ân có chút không vui, dù sao quân cờ này cũng là do ông đích thân chọn lựa. Nếu Timothy sau khi chiếm đóng địa bàn khác của Hôi Bảo mà vẫn không quyết chiến với Garcia, mà chỉ đồn trú quân đội duy trì đối đầu, thì "Tranh Vương Lệnh" không thể đạt được hiệu quả dự kiến. Xem ra buộc phải áp dụng một số thủ đoạn khác rồi.

"Bên phía Tây Cảnh vẫn là đợi tin tức từ sứ đoàn truyền về rồi mới quyết định," ông chốt hạ, "Hôm nay đến đây thôi, hai vị đại nhân xin hãy hành sự theo kế hoạch, ta còn phải đi một chuyến đến cơ quan Hermes."

"À, đúng rồi," Hi Sắt như chợt hiểu ra điều gì đó, "Hôm nay là ngày chuyển hóa nhỉ? Lại có bao nhiêu người đăng ký tham gia nghi thức chuyển hóa?"

"Đây là bí mật của cơ quan." Mai Ân đứng dậy, không quay đầu lại mà bước ra khỏi mật thất.

---❊ ❖ ❊---

Trải qua bậc thang treo lơ lửng dài dằng dặc để xuống đáy động, Đại giám mục bước qua phiến đá mài trắng mịn như gương, hướng về phía sâu bên trong cơ quan mà đi.

Khác với vẻ u tĩnh thường ngày, hôm nay cơ quan tỏ ra khá náo nhiệt, một nhóm Thẩm Phán Quân đã qua xét duyệt đang đứng ngoài cơ quan chờ đợi, bọn họ đa phần là lần đầu tiên đặt chân đến nơi này, đều hiếu kỳ nhìn quanh. Nhìn thấy Mai Ân, tất cả mọi người ưỡn ngực, nắm tay hành lễ, "Giám mục đại nhân!"

Ông mỉm cười gật đầu đáp lễ. Những Thẩm Phán Quân này đều là võ sĩ tinh nhuệ của giáo hội, đối với thần linh thành kính và cam lòng hy sinh, nghi thức chuyển hóa Thần Phạt Quân cũng không hẳn là chắc chắn thành công, bọn họ trước khi nộp đơn đã hiểu rõ điểm này, dù vậy, bọn họ vẫn nguyện ý dâng hiến sinh mệnh vì vinh dự to lớn này.

Dưới ánh mắt sùng kính của các võ sĩ, ông xuyên qua cửa ải thứ ba, đi đến trước khu Xu Mật. Thị vệ của Giáo hoàng đã đợi sẵn ở đây. Họ cúi mình hành lễ, sau đó đẩy cánh cửa kim loại phía sau ra.

Mai Ân theo thị vệ bước vào trong cửa. Từ nơi này bắt đầu, chính là bộ phận trái tim của cơ quan Hermes, mọi nghiên cứu và phát minh của giáo hội đều được thực hiện tại nơi đây.

Trong khu Xu Mật không có đuốc, tầm nhìn của ông đột nhiên tối sầm lại, đợi sau khi thích nghi một chút, một đường hầm hẹp dài xuất hiện trước mắt ông. Vách tường và tấm trần của đường hầm đều được đúc bằng sắt, hai bên khảm đầy Huỳnh Quang Thạch, loại đá kỳ lạ này là một dạng của Thần Phạt Chi Thạch, sau khi dính máu tà thú, có thể phát ra ánh huỳnh quang màu xanh biếc.

Cuối đường hầm đặt một chiếc lồng treo. Bước vào trong lồng, thị vệ gạt cơ quan, dây xích trên đỉnh đầu phát ra tiếng kêu cọt kẹt, trong đường hầm tĩnh lặng nghe vô cùng chói tai. Theo âm thanh này, lồng treo chậm rãi chìm xuống hố sâu dưới lòng đất, tiếp đó tầm mắt Mai Ân bỗng chốc thông thoáng.

Một không gian dưới lòng đất vô cùng trống trải hiện ra trước mắt ông.

Khung cảnh chấn động như thế này dù có nhìn bao nhiêu lần, cũng sẽ khiến ông nảy sinh cảm giác nhỏ bé.

Theo lẽ thường, hang động chôn vùi dưới lòng đất nên là một mảng tối đen, đưa tay không thấy năm ngón, nhưng ở nơi đây, toàn bộ hang động đều được chiếu sáng bởi ánh sáng phát ra từ Thần Phạt Chi Thạch. Những viên Thần Phạt Chi Thạch khổng lồ tựa như vô số cột lăng trụ trỗi dậy từ lòng đất, hình thành từng cụm hoa pha lê. Cột lăng trụ nhỏ nhất cũng to bằng thân người, những cột lớn gần như phải mười người mới ôm xuể, chiều cao không đều nhau, cột cao nhất gần như xuyên thẳng lên trần động, còn cao hơn cả Thiên Chi Tháp của đại thánh đường Hermes.

Màu sắc của chúng cũng khác nhau, cụm Thần Phạt Chi Thạch rậm rạp nhất có màu tím nhạt, vài cụm bên cạnh biến đổi từ màu xanh thẳm sang xanh lá nhạt, loại nhỏ hơn thì màu trắng, còn có một số cột lăng trụ vừa mới nhú đầu khỏi mặt đất, gần như trong suốt. Ánh sáng phát ra từ Thần Phạt Chi Thạch màu tím là nổi bật nhất, đặc biệt là cột vượt qua cả Thiên Chi Tháp kia, độ sáng gần bằng trăng rằm, khiến cho dưới đáy động dù không cần đuốc cũng có thể lờ mờ nhìn thấy mặt đất.

Dưới sự ảnh hưởng của Thần Phạt Chi Thạch dày đặc và to lớn như vậy, bên trong lòng núi đều nằm trong khu vực ma lực không thể tác động. Mà Thần Phạt Chi Thạch mà giáo hội bán ra, đều là khai thác từ nơi này.

Không gian hang động đủ sức chứa năm sáu tòa đại thánh đường Hermes, họ cũng thực sự đã xây dựng một tòa kiến trúc y hệt đại thánh đường ở đây, và đặt tên là Thánh điện Xu Mật. Tuy nhiên so với nhà thờ trên đỉnh núi, tòa này trông có vẻ cũ kỹ hơn nhiều. Mai Ân từ giữa không trung có thể nhìn thấy, trên vách núi phía sau thánh điện còn có một cánh cửa sắt màu đen, đó là lối ra vào dẫn tới chân núi Hermes, kết nối với thánh thành cũ. Cho nên tòa kiến trúc cổ xưa này theo một ý nghĩa nào đó mới chính là bản thể của cơ quan, từ trước khi tân thánh thành được xây dựng, nó đã tồn tại ở nơi đây.

Lồng treo mất tròn nửa khắc đồng hồ mới chạm tới mặt đất, Mai Ân bước ra khỏi lồng, chỉnh lại y bào của mình, đi theo sứ giả tiếp ứng tiến về phía thánh điện.

Nghi thức chuyển hóa được tổ chức ngay tại đại sảnh tầng một.

Sau khi vào đại sảnh, Giám mục cảm thấy xung quanh lại khôi phục ánh sáng, không còn là ánh sáng xanh tím u lạnh nữa, mà là ánh cam phát ra từ hàng ngàn ngọn nến đang cháy. Trên đỉnh đầu là đèn chùm nến hình tháp ba tầng, xung quanh đại sảnh cũng đặt rất nhiều giá nến, chớp mắt nhìn qua giống như vô số vì sao đang lay động. Nhờ có ánh lửa, cái lạnh trong động bị xua tan đi không ít.

Người đàn ông đứng giữa hai đài chuyển hóa, chính là lãnh tụ tối cao của giáo hội, Giáo hoàng Oberon. Ông mặc trường bào viền vàng trên nền đỏ bắt mắt, trên đầu đội vương miện đính đá quý lấp lánh ánh vàng, đang cẩn thận kiểm tra dụng cụ chuyển hóa, chuẩn bị cho nghi thức lần cuối.

"Giáo hoàng miện hạ," ông tiến lên quỳ bái trước mặt Oberon, hôn lên những ngón tay của ngài.

"Đứng lên đi, con trai," giọng Giáo hoàng khàn đục và chậm chạp, "Ở đây ngoại trừ thị vệ ra không có người khác, không cần phải câu nệ lễ tiết rườm rà."

"Vâng," Mai Ân đứng dậy, không khỏi sửng sốt, dáng vẻ của Miện hạ so với lần gặp trước đã già đi nhiều, trên mặt ông đầy những nếp nhăn sâu, làn da hiện màu trắng không khỏe mạnh, nhão và không có độ bóng, những đốm nâu dày đặc trông vô cùng bắt mắt. Giám mục thấy xót xa, "Người... vất vả rồi."

"Đây là dấu vết của thời gian," Oberon bình tĩnh nói, "Không ai có thể chống lại thời gian. Tuổi thọ của ta chẳng còn lại bao nhiêu, e là không thể nhìn thấy ngày nhân loại chiến thắng ác ma, nên cũng không cần phải chịu đựng nỗi đau không biết trước kia. Nhưng các con vẫn phải tiếp tục chiến đấu, cho đến khi cuối cùng đánh bại kẻ địch, hoặc bị chúng đánh bại."

Mà nếu thất bại thêm lần nữa, chúng ta sẽ hoàn toàn diệt vong. Mai Ân gật đầu, "Con sẽ tận trách đến giây phút cuối cùng."

"Rất tốt," ông lão mỉm cười, "Con làm rất tốt, lại tăng thêm hơn ngàn tên Thẩm Phán Quân cho giáo hội, lần này đăng ký chuyển hóa cũng có sáu mươi hai người, đã có thể coi là nhiều nhất trong những năm qua."

"Miện hạ, người có thể nói cho con biết, muốn chiến thắng ác ma, chúng ta rốt cuộc cần bao nhiêu Thần Phạt Quân không?" Mai Ân do dự một chút rồi hỏi, "Về ác ma, thông tin con biết đều đến từ Thánh Thư. Nhưng ghi chép trên Thánh Thư không hoàn toàn, không có lai lịch của chúng, không có ghi chép về số lượng và phương thức tác chiến. Con biết những bí văn này phải đợi đến khi trở thành Giáo hoàng mới có tư cách biết, nhưng mà..."

Oberon đưa tay ngăn lời ông, "Con quá vội vàng rồi con trai, phải có kiên nhẫn. Không lâu nữa, con sẽ có thể tiếp nhận vương miện này, trở thành Giáo hoàng đời tiếp theo, đến lúc đó mọi nghi vấn đều có thể tìm thấy đáp án trong tàng thư quán trên đỉnh Thánh điện Xu Mật. Hiện tại ta chỉ có thể nói với con, càng nhiều càng tốt."

Ông thở dốc một hơi, "Ngoài ra, dù ta tìm con đến đây không phải vì nghi thức chuyển hóa, nhưng đã gặp rồi, đợt chuyển hóa lần này cứ để con thử chủ trì đi, có ta quan sát, cũng coi như là tích lũy chút... khụ khụ... kinh nghiệm cho sau này."

Mai Ân vội vàng vỗ vỗ lưng Giáo hoàng, đợi ông thở dễ dàng hơn một chút, mới cúi đầu nói: "Tuân mệnh, Miện hạ."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:62
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.