Ngày thứ hai sau khi hoàng đế trở về kinh thành, Dương Phụng trực tiếp đưa ra yêu cầu từ nhiệm, đây không phải trò "lạt mềm buộc chặt", thái độ của ông rất kiên quyết.
Đến giờ dùng bữa trưa, Hàn Nhụ Tử dùng bữa ngay tại Lăng Vân Các, cũng ban cơm cho Dương Phụng, nhưng hai người không ngồi chung một phòng. Hàn Nhụ Tử ăn xong từ sớm, bảo thái giám dọn thức ăn đi, rồi đi tới bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Đám cận vệ quý tộc lại tụ tập đầy đủ, số lượng còn đông hơn trước. Trong đó rất nhiều người từng theo hoàng đế xuất cung, tham gia trận Tấn Thành. Không ít con em quyền quý tử thương, những kẻ sống sót đều được ban thưởng. So với tiền bạc và đất đai của binh lính thông thường, họ quan tâm đến tước vị và quan chức hơn. Chẳng mấy năm nữa, trong số những người ngoài cửa sổ kia sẽ xuất hiện một đám lớn tướng quân, còn về văn quan, họ vẫn phải cạnh tranh với đám văn nhân xuất thân từ khoa cử.
Thôi Đằng trở thành hạt nhân tuyệt đối của mọi người. Bên cạnh hoàng đế, hắn chỉ là một kẻ tùy tùng, nhưng khi ra ngoài, hắn khôi phục thân phận chân chính của người nhà họ Thôi, ngồi trên chiếc ghế duy nhất dưới gốc cây, hai gã huân quý đang quạt mát cho hắn, trông vô cùng đắc ý, không hề cảm thấy xấu hổ chút nào.
Hơn mười người vây quanh hắn, những người khác chỉ có thể đứng xa nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.
Đông Hải Vương không tham gia vào chuyện này, không biết đang đứng nơi nào, Hàn Nhụ Tử không thấy bóng dáng hắn đâu.
Phía sau truyền đến một tiếng ho.
Hàn Nhụ Tử quay người, nói với Dương Phụng vừa tiến vào: "Dương công lo sợ bị trả thù sao?"
Với Dương Phụng, hắn không muốn vòng vo. Hoàng đế không hề bận tâm chuyện lập trữ quân khác, nhưng Vương Mỹ Nhân thì không làm được, bà rất để tâm, thậm chí còn nảy sinh lòng hận thù. Đối với bà, đó chắc chắn là một khoảng thời gian vô cùng dày vò.
Dương Phụng suy nghĩ một lát: "Đó chỉ là một nguyên nhân."
"Còn nguyên nhân nào khác sao?"
"Bệ hạ coi Dương mỗ là hạng người nào?"
"Trẫm coi Dương công là thầy." Hàn Nhụ Tử quay về sau bàn ngồi xuống. Dương Phụng là một trong những người hắn tín nhiệm nhất, nhưng không phải người thân cận, nên vẫn phải tự xưng "Trẫm".
"Dương mỗ cả gan, cũng coi bệ hạ là đệ tử, nhưng hiện tại ta đã không còn gì có thể dạy cho bệ hạ nữa."
Hàn Nhụ Tử mỉm cười nhẹ: "Học không có điểm dừng, trẫm chuyến xuất tuần lần này, điều lĩnh ngộ được nhiều nhất chính là điểm này."
"Vậy bệ hạ đã có thể tự học, không cần tới Dương mỗ. Ta rất trân trọng mối quan hệ thầy trò với bệ hạ, không muốn nó bị hủy hoại."
"Không ai có thể hủy hoại được." Hàn Nhụ Tử khẳng định.
Thần sắc Dương Phụng hơi nghiêm nghị, xem ra ông vẫn phải dạy cho hoàng đế một bài học: "Chuyện ta cùng đại thần trong triều cùng lập Lâm Tri Vương, bệ hạ hiểu chứ?"
"Tất nhiên, đó là thủ đoạn tất yếu để khiến người Hung Nô tuyệt vọng."
"Nhưng người khác có hiểu không?"
"Hửm?"
"Dương mỗ với bệ hạ có tình thầy trò, chứ với thiên hạ thì không. Trong mắt người khác, Dương mỗ chẳng qua chỉ là một tên hoạn quan đắc thế, vào lúc bệ hạ nguy hiểm nhất, vội vàng lập trữ quân khác để lo đường lui."
Hàn Nhụ Tử hiểu rất rõ, điều Dương Phụng thực sự để tâm không phải là "thiên hạ", "người khác", mà chỉ có một mình Vương Mỹ Nhân.
"Mẫu thân của trẫm sẽ không... trẫm sẽ không để bà ấy ảnh hưởng tới Dương công." Hàn Nhụ Tử vẫn hy vọng có thể giữ Dương Phụng ở lại bên mình.
"Ta tin vào năng lực của bệ hạ, nhưng ta không muốn bệ hạ làm như vậy."
"Tại sao?" Hàn Nhụ Tử vẫn không thể nhìn thấu Dương Phụng hoàn toàn.
"Xin cho phép ta đưa ra một ví dụ thô tục."
Sau khi thấy hoàng đế gật đầu, Dương Phụng nói tiếp: "Ta đang đi trên phố, chỉ vì không cẩn thận chặn đường người khác, đối phương vung nắm đấm định đánh, lúc này lại có một người tới, trượng nghĩa ra tay, giải vây cho ta, ta có nên cảm ơn người đến sau này không?"
Câu hỏi của Dương Phụng chưa bao giờ có thể đối đãi đơn giản. Hàn Nhụ Tử nghĩ một lát, vẫn chỉ có thể đưa ra một kết luận: "Nên."
"Ta cũng nghĩ như vậy, không chỉ là nên, mà là bắt buộc. Nhưng trong lòng ta vẫn thấy hơi cấn, bởi vì ta không làm sai chuyện gì, tự nhiên suýt bị đánh, lại còn nợ ân tình, cuối cùng chẳng nhận được gì. Nếu có lựa chọn, ta thà không đi con đường đó, vừa tránh được kẻ đánh người, cũng tránh được người giúp đỡ."
Hàn Nhụ Tử muốn nói Dương Phụng ít nhất có thể kết giao với một người trượng nghĩa, cũng coi như là đạt được gì đó, nhưng lập tức nuốt lời vào trong, bởi vì hắn cuối cùng đã hiểu ra: Dương Phụng trước kia là văn nhân, sau làm thái giám, hiểu đế vương thuật, ở trong quan trường cũng có thể du ngoạn có dư, nhưng trong xương tủy ông vẫn là một người giang hồ.
Đỗ Mô Thiên, Đỗ Xuyên Vân ông cháu khi Quyển Hầu sắp xưng đế đã phiêu nhiên rời đi, Sửu Vương sau khi lập đại công lại cam tâm chấp nhận lưu đày. Dương Phụng đang đưa ra lựa chọn tương tự, họ đều coi trọng ân tình quá mức, thà để người khác nợ mình, chứ không muốn bản thân nợ người khác.
Dương Phụng từ chối tham gia vào tranh đấu hậu cung, bởi vì dù thắng hay thua, ông đều là kẻ thua cuộc về mặt ân tình.
Hàn Nhụ Tử không nhịn được nghĩ, Võ Đế năm xưa tàn sát hào hiệp, nguyên nhân thực sự có lẽ không phải vì những người này có tâm phản nghịch, mà là họ không chịu để đế vương sai khiến.
"Dương công định truy tra Thánh Quân Sư sao?"
"Ừ, dù thế nào, hắn chắc chắn có mối quan hệ dây mơ rễ má với Thuần Vu Kiêu. Ta nhận được tin, sau khi quân phản loạn thất bại, Thánh Quân Sư trước tiên trốn ra biển, giờ rất có thể đã quay về Vân Mộng Trạch."
"Đã vậy, trẫm giao cho ông hai nhiệm vụ."
"Xin bệ hạ hạ chỉ."
"Thái Tổ bảo kiếm vẫn còn lưu lạc bên ngoài, có thể đang ở trong tay Thánh Quân Sư, ông phải tìm về."
"Tuân chỉ."
"Anh Vương là con út của Võ Đế, bị gian nhân bắt cóc, cũng đang lưu lạc bên ngoài, ông cũng phải tìm về, hơn nữa phải đảm bảo sự an toàn của ngài ấy."
"Tuân chỉ." Dương Phụng cúi người thật sâu, sau khi đứng dậy còn bồi thêm một câu: "Cảm ơn."
Tìm kiếm bảo kiếm và Anh Vương tuy đều rất quan trọng, nhưng chưa thể coi là việc cấp bách. Hoàng đế sắp xếp hai nhiệm vụ này, thực chất là cho Dương Phụng một loại quyền lực công khai. Nếu chỉ là tìm kiếm tung tích một nhân vật truyền thuyết, thật sự không đáng để triều đình động can qua, thậm chí không thể nói ra miệng.
Thánh chỉ phải thành văn mới có hiệu lực, nhưng Dương Phụng không vội vàng nhất thời, chuẩn bị cáo lui.
Hàn Nhụ Tử còn một việc cần thỉnh giáo: "Về chuyện trong cung... Dương công có kiến nghị gì không?"
"Việc trong thì hỏi Lưu Giới, Cảnh Diệu; việc ngoài thì hỏi nhiều Triệu Nhược Tố."
"Cảnh Diệu..."
"Hắn vẫn còn ở trong cung làm nô lệ, chỉ đợi bệ hạ cứu ra khỏi nước sôi lửa bỏng. Nói về chuyện hậu cung, có lẽ hắn còn thạo việc hơn cả Lưu Giới."
Hàn Nhụ Tử gật đầu: "Dương công quen biết Trung thư xá nhân Triệu Nhược Tố?"
"Không quen, nhưng nghe nói hắn từng vì bệ hạ mà bôn ba cống hiến ở Tấn Thành. Ta đoán người này đại khái chính là cái gọi là 'Lại'."
"'Lại'?" Hàn Nhụ Tử lần đầu tiên nghe thấy từ này.
"Quan là quan, thường là tể tướng; Lại là Lại, nhưng rất ít khi lộ diện. Trung thư xá nhân vị thấp mà chức trọng, Triệu Nhược Tố dám đứng ra, tất có chỗ dựa, có lẽ chính là Lại, hoặc là người cực kỳ thân thiết với Lại. Hắn chịu bôn ba vì bệ hạ, đó là sự trung thành thật sự. Công dụng của người này không thể đong đếm, mong bệ hạ trân trọng và trọng dụng."
Hàn Nhụ Tử cũng rất tán thưởng Triệu Nhược Tố, nhưng chưa tới mức như Dương Phụng nghĩ, ngạc nhiên nói: "Phải đề bạt hắn làm quan lớn?"
"Bệ hạ có để loại người như Đỗ Xuyên Vân làm tướng quân không?" Dương Phụng vô tri vô giác lại bộc lộ thói quen thích làm thầy, không trực tiếp trả lời, mà dùng chuyện trông có vẻ không liên quan để phản vấn, khiến người hỏi tự suy một ra ba.
Hàn Nhụ Tử mỉm cười, lập tức hiểu ý của Dương Phụng. Triệu Nhụ Tố một khi làm quan, sẽ mất đi tác dụng của "Lại". Hơn nữa hắn cũng biết, Dương Phụng sẽ không giới thiệu tỉ mỉ cho hắn ý nghĩa và tác dụng của "Lại", tất cả đều phải nhờ hắn tự mình đào sâu tìm hiểu.
"Giang hồ hiểm ác, Dương công bảo trọng." Hai người không phải từ nay không còn gặp lại, Hàn Nhụ Tử vẫn nói lời chia tay.
Dương Phụng lại không có nhiều cảm xúc như vậy, nhẹ nhàng vung tay: "Dương mỗ đã không còn như trước, bệ hạ không bằng hãy để 'giang hồ' bảo trọng đi."
Dương Phụng hiếm khi nói ra lời cuồng ngạo như vậy, Hàn Nhụ Tử cười lớn, Dương Phụng cúi người lui ra.
Hàn Nhụ Tử ra lệnh cho người gọi Đông Hải Vương vào.
Đông Hải Vương tới cực nhanh, hình như đã chờ sẵn ngoài các từ lâu.
"Đại tướng quân Thôi Hoành sắp về kinh, lần bình loạn, ngăn chặn người Hung Nô này, ông ta đều có đại công, trẫm muốn trọng thưởng, nhưng Đại tướng quân quan đến cực phẩm, tước là Liệt hầu, không còn chỗ nào để phong nữa, chỉ có thể ban ân cho con cháu, ngươi thử cho ý kiến xem."
Chuyện loại này quả thực là sở trường của Đông Hải Vương. Nghĩ một lát, hắn đáp: "Thôi Thắng qua đời, Thôi Đằng chính là đích tử, sớm muộn cũng sẽ thừa kế tước hầu của Thôi Hoành, không cần phải phong hầu nữa."
"Thôi Thắng chẳng phải có một đứa con trai sao? Nên để nó tập tước mới phải chứ?"
Đông Hải Vương cười: "Quy tắc thì đúng là quy tắc đó, nhưng luôn có chỗ để thương lượng: Con trai Thôi Thắng tuổi còn quá nhỏ, không chống đỡ nổi nhà họ Thôi, Thôi Đằng lại đang được bệ hạ yêu mến, nhà họ Thôi sớm muộn cũng sẽ tìm lý do, thỉnh cầu lập Thôi Nhị làm đích. Bệ hạ nếu muốn mọi người đều vui, chi bằng tiết lộ khẩu phong với Hoàng hậu, bảo nhà họ Thôi sớm dâng tấu chương, bệ hạ để Thôi Nhị tập tước, rồi phong thêm cháu của Thôi Hoành làm hầu, một nhà hai hầu, nhà họ Thôi chắc là thỏa mãn rồi."
"Ngươi không thấy nhà họ Thôi... quá lớn sao?" Hàn Nhụ Tử thích Hoàng hậu, cũng tín nhiệm Thôi Đằng, nhưng Thôi Hoành quá coi trọng quyền thế, Thôi Đằng lại không có bản lĩnh thực sự, khiến hắn cảm thấy khó xử.
"Thưởng phạt cần phân minh, nhà họ Thôi đã lập công này, thì nên nhận thưởng này."
Hàn Nhụ Tử hơi bất ngờ, Đông Hải Vương lại nói tốt cho nhà họ Thôi, nhất là khi Thôi Đằng không có mặt ở đó: "Trẫm sẽ cân nhắc. Còn ngươi thì sao? Đã nghĩ ra phong thưởng gì chưa?"
Đông Hải Vương cười: "Bệ hạ cho phép ta mang vợ về kinh đã là ân đức lớn bằng trời rồi, ta không cần phong thưởng, cũng không cần quan chức. Nếu bệ hạ cần ta thỉnh thoảng đưa ra vài kiến nghị nhỏ, thì cứ giữ ta lại làm thị tòng đi."
Đông Hải Vương chỉ khi chiếm ưu thế hoàn toàn mới nói vài câu thật lòng. Hàn Nhụ Tử cười lắc đầu, nói: "Được thôi, ngươi tạm thời ở lại, gọi là có mặt."
"Tạ bệ hạ."
Hàn Nhụ Tử không gọi Thôi Đằng vào, một mình xem tấu chương cả buổi chiều, cuối cùng phát hiện một vấn đề: Hắn không thể triệu kiến Triệu Nhược Tố mà không để lại dấu vết.
Triệu Nhược Tố là Trung thư xá nhân, thuộc ngoại thần. Khi hoàng đế xuất cung thì có thể tùy cơ hành sự, nhưng sau khi về kinh, mọi thứ đều có quy củ. Triệu Nhược Tố không thể tùy tiện vào cung. Đợi đến khi hoàng đế chấp chính bình thường, hắn mới có thể xuất hiện ở Cần Chính điện, nhưng nơi đó thuộc về tể tướng và đám người, hoàng đế rất khó vượt qua các đại thần để trực tiếp nói chuyện riêng với một viên Duyện lại chuyên đưa công văn.
Việc này chỉ có thể tự mình giải quyết, không thể cầu trợ người khác. Hàn Nhụ Tử cũng không vội, chạng vạng tối, trước tiên đi bái kiến Thái hậu và mẫu thân, sau đó quay về tẩm cung nghỉ ngơi.
Nghe tin hoàng đế muốn phong thêm một tước hầu cho nhà họ Thôi, Hoàng hậu không những không vui, ngược lại còn khuyên hoàng đế đừng làm vậy: "Quyền thế nhà họ Thôi đã quá nặng, không thể tăng thêm nữa. Nếu là ta, nên để cha ta giao lại binh quyền, về nhà dưỡng già."
Đông Hải Vương vốn có hiềm khích với Đại tướng quân lại đi đòi công xin thưởng cho nhà họ Thôi, còn con gái Đại tướng quân lại kiến nghị tước đoạt quyền lực của cha. Hàn Nhụ Tử thực sự hơi hồ đồ rồi: "Đại tướng quân nam chinh bắc chiến, tuyệt đối không phải để dưỡng già. Ông ta đã lập công thì nên được phong thưởng, việc này không liên quan tới thân phận ngoại thích của ông ta."
Thôi Tiểu Quân lại không nghĩ vậy, suy nghĩ một lát rồi nói: "Để ta viết thư thương lượng với cha trước đã. Nếu ông không muốn giao quyền trí sĩ, thì bệ hạ cứ tùy ý ban thưởng." Nói xong, nàng cười: "Bệ hạ có phải thấy ta không biết điều không?"
Hàn Nhụ Tử lắc đầu, hắn cảm thấy Hoàng hậu dường như đang đề phòng điều gì đó, nên mới phải lo xa cho nhà họ Thôi.
Điều khiến hắn cảm thấy đáng tiếc là, bản thân và Hoàng hậu có lẽ không thể chuyện gì cũng nói hết với nhau nữa. (Còn tiếp.)