Lại là ngày nghỉ, Lý Hòa quyết định đến chỗ thuê để xem xét một chút. Buổi chiều hoàn thành hai tiết học cũng mới chỉ bốn giờ, cậu về ký túc xá thu dọn mấy bộ quần áo trước, rồi ra cổng trường đợi Hà Phương.
Hà Phương đã hình thành thói quen đến ăn chực, lấy danh nghĩa là "cải thiện bữa ăn", cô đã báo trước với Lý Hòa, yêu cầu cậu đợi ở cổng trường để cùng đi.
Có đôi lúc cô cũng cảm thấy, từ chỗ không cơm ăn đến mức kén chọn ăn uống chính là sự thay đổi của vận mệnh con người.
Nhớ lại thời cấp ba, bữa sáng chỉ ăn một cái bánh.
Bữa trưa là một cái màn thầu, phải mua thêm bát canh rau giá năm xu.
Bữa tối lại là canh rau màn thầu, nếu muốn cải thiện bữa ăn thì phải đi tìm muối, sau đó chạy ra chợ tìm mấy lá rau chân vịt vàng úa, lặng lẽ nhặt lên, mang đến nơi không người rửa sạch, bẻ vào trong bát.
Bây giờ cô gần như đã quên mất mình đã vượt qua những ngày tháng khổ cực đó như thế nào, đôi khi cũng mắng Lý Hòa làm cô hư hỏng đi, thế mà lại mắc tật kén ăn.
Vừa ra khỏi cổng trường, cô đã nhìn thấy Lý Hòa đang dắt xe đạp, định chạy bước nhỏ qua đó thì bị người ta gọi lại. Cô tưởng mình nghe nhầm, nhưng khi quay đầu lại thì thấy một nam sinh đang thẹn thùng đi về phía mình.
Lý Hòa đứng không xa cũng nhìn thấy, nam sinh này cậu cũng biết.
Đây là Hùng Hải Châu khoa Triết học, không cần nhìn cũng biết, lại là người đến đưa thư tình.
Hùng Hải Châu không tính là tuấn tú anh vũ, nhưng khuôn mặt tràn đầy sức sống thanh xuân vẫn lộ ra vài phần ngượng ngùng của con trai. Cậu ta đưa một bức thư viết tay cho Hà Phương: "Chúng ta làm bạn nhé".
Trong lòng Hà Phương thấy bất đắc dĩ, nhưng trên mặt vẫn phải giả vờ biểu cảm nghiêm túc: "Cảm ơn ý tốt của bạn, bạn học Hùng Hải Châu, mình sẽ cân nhắc kỹ".
Từ chối cũng không được, đồng ý cũng chẳng xong, Hà Phương khá đau đầu.
Hà Phương là một cô gái tốt ai thấy cũng yêu, vóc dáng cao ráo ẩn chứa một loại sức sống thanh xuân, ngũ quan thanh tú toát ra vẻ hồng hào tươi tắn, mái tóc đen nhánh buộc thành đuôi ngựa sau gáy, toát lên vẻ đẹp tự nhiên, phóng khoáng một nét thanh tao thoát tục. Dưới đôi lông mày lá liễu cong cong là hai con mắt sáng ngời đầy thần thái, ánh mắt phản chiếu trí tuệ và sự tự tin, cách ăn mặc giản dị cho thấy sự trưởng thành và nghiêm túc của phái nữ.
Hiện tại cơm ăn ngon, tâm trạng tốt, nguồn năng lượng thanh xuân vô địch này đã khiến không ít nam sinh trong trường mê mẩn, thư tình nhận được quả thực không ít.
Không ít người biết Lý Hòa và Hà Phương có quan hệ tốt nên thường tìm Lý Hòa để nói giúp.
Trong lứa tuổi tràn đầy sức sống thanh xuân, chịu ảnh hưởng của phim ảnh Hồng Kông - Đài Loan, cách bày tỏ tình cảm bắt đầu trở nên phong phú đa dạng, ngày càng có nhiều người dũng cảm thể hiện tình yêu của mình hơn.
Trong lòng hồi hộp, về nhà cầm bút viết một bức thư tình còn mang đậm tình cảm cách mạng, đại loại như: Đồng chí XX, sau hoạt động XX, hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó vẫn còn hiện rõ mồn một.
Độ tuổi chớm nở tình yêu, ôm một xấp giấy viết thư tinh xảo, nằm úp sấp trên giường kể lể những tâm sự vấn vương.
Cứ như vậy, một bức thư cũng được cân nhắc kỹ lưỡng, viết rồi xé, xé rồi viết, sau khi cảm thấy đối phương nên hiểu được ý mình, liền gấp bức thư đã viết thành hình trái tim, nhờ người chuyển giúp hoặc là trực tiếp đưa tận tay.
Hà Phương ỉu xìu nhét bức thư vào túi xách, vô cùng bất đắc dĩ, lập tức ngồi lên yên sau xe đạp, nhìn Lý Hòa đang cười gian xảo, cô tức giận không chỗ phát tiết, đấm cho Lý Hòa một cú: "Mau đi đi, đừng cười cái kiểu lén lút đó nữa".
Lý Hòa đạp xe như bay, cuối cùng cũng cảm nhận được một chút gió mát mùa hè, nhưng vẫn không ngăn được mồ hôi chảy như mưa. Cậu quay đầu nói với Hà Phương: "Này cô em, sức hút của em lớn quá đấy, có bao nhiêu chàng trai trẻ phải chết thảm dưới váy lựu của em rồi".
Hà Phương nói: "Anh rảnh rỗi quá nhỉ, bớt nói nhảm về tôi đi".
"Tôi nói là sự thật".
Hà Phương cười nói: "Anh đọc thử 'Bốn là bốn, mười là mười, bốn mươi là bốn mươi, mười bốn là mười bốn' xem nào".
"Sự thực là sự thực, sự thực là sự thực, sự thực là sự thực..."
Hà Phương cười ha hả: "Anh đọc tiếp 'Thiền là một nhành hoa' xem".
Lý Hòa đọc: "Sàn là một nhành pha".
Lại một trận cười lớn, cười xong cô nói: "Cái âm uốn lưỡi với âm phẳng, âm mũi với âm bên này, cả đời anh đừng hòng phân biệt được".
Lời của Lý Hòa lập tức chọc trúng điểm cười của Hà Phương.
Lý Hòa bình thường cũng hay đọc "máy bay" thành "hôi bay", "ám sát" thành "tự sát", "Hoa Phong" thành "phát điên".
Về đến nhà, Hà Phương rửa mặt, tranh thủ lúc chợ chưa đóng cửa vội vàng đi mua thức ăn, rồi múc cho Lý Hòa một chậu nước: "Anh cũng rửa đi, thay áo sơ mi ra, mồ hôi ướt sũng hết rồi".
Lý Hòa lau mặt, vắt khô khăn mặt rồi treo lên dây: "Tôi qua chỗ ông lão họ Lý xem sao, làm thêm chút cơm, tối nay uống với ông ấy một chén".
Lý Hòa vừa vào cửa, từ trong nhà lao ra hai cái bóng, cứ thế đòi chồm lên người Lý Hòa.
Hai con chó con ngày trước giờ đã lớn thành chó lớn, cao hơn cả đầu gối của Lý Hòa.
Vì Lý Hòa ở trường nhiều thời gian hơn nên cứ để nó ở chỗ ông lão họ Lý làm bạn với ông ấy.
Trông nó gần giống như chó Greyhound, nhưng chó Greyhound ngoài chạy nhanh ra thì chẳng được tích sự gì.
Trải qua hàng ngàn năm đào thải tự nhiên mới tạo nên giống chó săn nhỏ Sơn Đông, người xưa cũng nói sức bền tốt có thể chạy theo ngựa, mặc dù không phải chạy nhanh nhất nhưng lại là bậc thầy săn bắn, rượt đuổi thỏ vài vòng là tóm được.
Đi vào sân, góc cổng chất đống lộn xộn một ít đồ sứ và mảnh vỡ.
Vẫn là cái nóng oi bức như mọi khi, trong căn phòng chật hẹp cái quạt trần đang quay ù ù, ông lão họ Lý đang cởi trần dùng dao cạo tỉ mỉ tu bổ đồ sứ, ngẩng đầu nhìn Lý Hòa một cái: "Tôi không nghe thấy tiếng chó sủa, là biết cậu về rồi".
Lý Hòa cầm một món đồ sứ đã tu bổ lên, có mấy chiếc đinh phân bố trên thân bình: "Cái này vá tốt quá, thật sự là vất vả cho ông rồi".
Ông lão họ Lý lườm Lý Hòa: "Đây gọi là trám gốm, có mấy vết nứt thì có mấy vết xung, hai đầu mỗi vết xung đều dùng đinh trám lại. Đáng lẽ phải dùng đinh đồng vàng, tiếc là không tìm được, nên đành dùng đinh sắt tạm bợ".
Lý Hòa xem đến mức chăm chú, chỉ thấy ông lão họ Lý đặt dao cạo xuống, trước tiên dùng dây cố định mảnh vỡ, sau đó ở hai bên vết nứt khoan lỗ, tì chặt khoan tay, qua lại kéo chiếc cung nhỏ, rồi gắn đinh trám vào lỗ, cẩn thận đóng chặt, cuối cùng bôi lên lớp vữa gạo nếp và keo xương.
Lý Hòa buông lời hay ý đẹp không mất tiền: "Ông Lý đúng là chuyên gia, bái phục, bái phục".
"Nghề này sắp thất truyền rồi, nhớ chỉ có Cố Cung còn vài vị sư phụ già biết làm, ở Cảnh Đức Trấn còn truyền nhân hay không thì tôi không biết. Cái gọi là 'bát không thấy dấu đinh, đựng canh đựng nước không rò', chính là nói về trám gốm". Ông lão họ Lý thở dài, nói xong lại đứng dậy lấy một tờ giấy đưa cho Lý Hòa: "Đây là danh sách tôi liệt kê cho cậu, trên này đều là đồ thật, nhìn không chắc chắn tôi đều ném ra sân cả rồi, hôm nào bảo Tô Minh chở đi, còn nhiều đồ nội thất lớn nữa, mau chở đi đi, chiếm chỗ quá".
Lý Hòa cầm lấy xem, không biết xé từ cuốn vở bài tập nào ra, nhìn vào nhà, lại nhìn ra sân, thất vọng nói: "Chú Lý, không thể nhiều đồ giả thế chứ, căn phòng của cháu sắp bị chú ném trống không rồi".
Ông lão họ Lý vừa uống ngụm nước, vội nuốt xuống, gắt gỏng: "Cậu còn chưa biết đủ, đồ sứ, ngọc thạch chưa nói, chỉ riêng đồ gỗ tử đàn, gỗ trầm hương trong nhà thôi, nhiều người cả đời cũng không tích góp nổi đâu. Cậu đấy, là gặp được cơ hội tốt".
Lý Hòa nghe vậy, nghi hoặc chỉ vào cái bàn tròn lớn ngoài sân: "Cháu không có ý đó, cái bàn kia nặng như thế, chắc là tử đàn chứ, cháu đích thân đi mua, người bán còn nói là đồ Minh Thanh, truyền lại từ tổ tiên, sao có thể không phải chứ?".
Ông lão họ Lý bĩu môi: "Cậu nghi ngờ mắt nhìn của tôi? Nếu mà sai, tôi móc mắt ra cho cậu. Cái này là gỗ hoàng đàn, kém xa tử đàn mười vạn tám nghìn dặm. Tử đàn Minh Thanh thật sự hiếm như lá mùa thu, tuy món này không phải thật, nhưng hai căn phòng khác của cậu cũng thu được mấy món thật đấy, thằng nhóc cậu đừng có được voi đòi tiên".
Lý Hòa cuối cùng vẫn không cam tâm ôm lấy hy vọng mong manh hỏi: "Đồ thật chiếm đa số là đồ giả?".
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn từ ông lão họ Lý, Lý Hòa không rõ trong lòng cảm giác gì, mặc dù biết có rất nhiều đồ thật, nhưng hoàn toàn không đạt được kỳ vọng trong lòng. Gần ba năm thời gian, tốn hơn 20 vạn, vậy mà có đến hai phần ba là đồ giả, cú đả kích này hơi nặng nề.
Lúc ra cửa, cậu sút một cú thật mạnh vào chiếc bình mai, vẫn chưa hết giận, lại giơ cao lên, ném mạnh xuống đất.
Ông lão họ Lý không nói gì, lắc đầu, nhỏ giọng mắng một câu: "Đồ dở hơi".