Huyết Tộc Nguyên Thủy Nhất

Lượt đọc: 4776 | 6 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 291
Yến tiệc cung đình (Thượng)

❊ ❊ ❊

"Anglie, ta mặc bộ này tham dự yến tiệc cung đình lát nữa liệu có phù hợp không?" Vera thay xong quần áo, dáng vẻ yểu điệu thướt tha bước đến bên cạnh chồng, lên tiếng hỏi với giọng nũng nịu.

Anglie bỗng chốc sáng rực cả mắt.

Vera chọn một chiếc váy dài chiết eo hở vai tông đen, phối cùng tất tơ tằm đen và giày cao gót nhọn màu bạc, làm tôn lên làn da trắng nõn mịn màng, trông vừa bí ẩn quý phái lại vừa quyến rũ thanh lịch.

"Nàng chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm của buổi tiệc, người yêu dấu!"

Lời khen ngợi của người thương khiến Vera mừng rỡ, gương mặt xinh đẹp ửng hồng, đôi bàn tay thon dài trắng trẻo thuận thế khoác lên vai Anglie, khẽ đẩy anh ngã xuống ghế sofa, rồi chủ động trao một nụ hôn sâu nồng nàn.

Sau những phút giây mặn nồng, Vera ngoan ngoãn nằm rạp trên lồng ngực Anglie, tận hưởng sự vuốt ve của người yêu.

Anglie vừa vẽ những vòng tròn trên tấm lưng trơn láng của Vera, vừa hỏi: "Nàng nói xem, bệ hạ dự định khi nào mới chịu tiếp kiến nàng?"

Vera nheo mắt đầy thoải mái, giống như một chú mèo nhỏ lười biếng, mơ màng đáp: "Yến tiệc buổi tối chắc là sẽ gặp được bệ hạ thôi."

Anglie lại cười hì hì, lắc đầu nói: "Ta lại thấy, sợ rằng yến tiệc buổi tối bệ hạ vẫn sẽ không xuất hiện."

"Tại sao?" Lúc này Vera mới mở mắt, trong ánh nhìn vẫn còn chút mơ hồ.

"Trực giác." Giọng điệu Anglie hơi trầm xuống, "Chuyến đi tới Ngự Long Thành lần này sợ là sẽ không suôn sẻ như ta dự tính."

"Thôi được rồi, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Để ta thay quần áo cho chàng nhé?" Vera lên tiếng dỗ dành.

"Thưa quý cô xinh đẹp, đó là vinh hạnh của ta!" Anglie cũng không nghĩ ngợi nữa, ôm lấy Vera đứng dậy từ ghế sofa.

"Vậy chàng phải nghe theo sự chỉ đạo của ta, không được hối thúc ta!"

"Ta chỉ là hy vọng đừng đến muộn..."

"Chàng cứ an phận một chút, chúng ta sẽ không đến muộn đâu."

Phải mất hơn hai tiếng đồng hồ loay hoay, hai người mới chuẩn bị xong xuôi.

Lúc này gương mặt xinh đẹp của Vera đỏ bừng, thở hổn hển, xem ra việc giúp Anglie chọn quần áo đúng là một công trình vĩ đại.

Sau đó, cả hai lên chiếc xe ngựa đã đợi sẵn bên ngoài điện, đi đến Cung điện Phượng Hoàng dự tiệc.

Đại sảnh yến tiệc kim bích huy hoàng đã thắp lên những chùm đèn nến pha lê, hàng trăm quý tộc của đế đô tụ họp lại một chỗ, vô cùng náo nhiệt.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Anglie, Đại đế Reinhardt vẫn không hề xuất hiện, yến tiệc do Hoàng hậu Di Đại Lạp chủ trì.

Có lẽ vì Vera dù sao vẫn chưa phải là Công tước phương Bắc, quy cách của tiệc chào mừng lần này không được tính là cao cấp nhất, những nhân vật lớn thực sự có mặt cũng chỉ có Hoàng hậu Di Đại Lạp.

Hoàng đế bệ hạ, Thân vương La Hi, Thủ tướng đế quốc, năm vị chấp chính quan của Nguyên lão viện... đều không tham dự.

Anglie biết rõ, trong năm vị chấp chính quan của Nguyên lão viện có một người xuất thân từ gia tộc Thánh Hilde, tính theo vai vế thì vẫn là chú tổ của Vera, không ngờ ngay cả ông ta cũng không xuất hiện tại tiệc chào mừng.

Hừm, thật là thú vị.

Sau bài phát biểu chúc mừng, yến tiệc chào mừng long trọng chính thức bắt đầu.

Anglie cũng không thèm bận tâm xem rốt cuộc đế đô hiện nay đang ở cục diện thế nào nữa, lúc này anh tập trung tinh thần đối phó với những món sơn hào hải vị trên bàn.

Bản thân anh vốn không mấy quen thuộc với những đại lão đứng trên đỉnh cao nhất của đế quốc này, học giả Dawn đã đi bái kiến Thủ tướng đế quốc rồi, Anglie dự định đợi ông ấy quay về, sẽ cùng thảo luận kỹ hơn về tình hình hiện nay.

Cá vược hấp chanh vị rất ngon, sườn bò tót áp chảo cũng vô cùng dai giòn, xà lách trộn kem tươi cũng thanh mát dễ ăn, món sâm panh không rõ xuất xứ và năm sản xuất khiến người ta say mê...

Ngoài việc không có rượu máu hươu ra, Anglie rất hài lòng với thực đơn yến tiệc, xem ra đầu bếp cung đình cũng thực sự có tay nghề.

Khi nến trên chùm đèn pha lê sắp cháy hết, Hoàng hậu Di Đại Lạp tuyên bố kết thúc yến tiệc, các vị khách lần lượt trở về phòng nghỉ của mình, để thị tòng cung đình dọn dẹp bát đĩa bàn ghế, thay nến, trải thảm, sắp xếp hiện trường khiêu vũ.

Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, các vị khách quay trở lại đại sảnh.

Giai điệu du dương vang lên, buổi khiêu vũ chính thức bắt đầu.

Anglie ôm Vera khiêu vũ điệu đầu tiên, sau đó dự định mời Hoàng hậu Di Đại Lạp.

Vừa là để bày tỏ lòng cảm ơn vì bữa tiệc chào mừng bà đã chuẩn bị, cũng là muốn nhân cơ hội này dò xét thái độ của vị hoàng đế cứ mãi không chịu xuất hiện kia rốt cuộc là thế nào.

Tuy nhiên, điều khiến Anglie không ngờ tới là, lại có người chen ngang.

"Tử tước Anglie, tôi có thể mời ngài nhảy điệu tiếp theo không?"

Chỉ thấy Công chúa Judy đứng xinh xắn trước mặt Anglie, cô bé mặc một chiếc váy voan cánh hoa trắng như tuyết, đội vương miện công chúa, gương mặt trắng như sữa ửng lên từng đợt hồng hào.

"Đương nhiên, đó là vinh hạnh của ta!" Anglie chỉ đành lịch sự đáp lại.

Từ chối lời mời khiêu vũ của một quý cô không phải là việc mà một quý ông nên làm, huống hồ đây lại là một quý cô nhỏ tuổi.

Anglie đỡ bàn tay nhỏ bé của Judy, bước vào sàn nhảy trải thảm đỏ, tiếng đàn hạc du dương vang lên những chương nhạc nhẹ nhàng.

Công chúa Judy năm nay mười một tuổi, chiều cao khoảng một mét bốn, trông rất đỗi yểu điệu, nhưng Anglie vẫn phải khuỵu gối cúi mình mới có thể phối hợp với đối phương tạo dáng nhảy cung đình.

"Tử tước Anglie, anh trai Harrison nói với em, ngài rất biết kể chuyện." Công chúa Judy thì thầm bên tai Anglie.

Anglie dẫn dắt cô bé chậm rãi xoay vòng trong sàn nhảy, nghe vậy liền cười nhạt nói: "Hoàng tử Harrison quá khen rồi."

Đồng thời, trong lòng anh có chút nghi hoặc.

Bởi vì nhìn vào phản ứng của Hoàng tử Harrison khi gặp Anglie lúc sớm, Anglie vốn dĩ phải để lại cho đối phương một bóng ma tâm lý rất lớn mới phải, sao lại khen anh biết kể chuyện chứ?

Đang mải mê suy nghĩ, Anglie chợt cảm thấy chân mình nặng trịch, sau đó liền nghe thấy lời xin lỗi của Công chúa Judy:

"Á, xin lỗi, Tử tước Anglie, em lỡ dẫm phải ngài rồi."

"Không sao." Anglie cười cười, không hề để tâm.

"Khi nào rảnh ngài có thể kể cho em nghe một câu chuyện không?" Công chúa Judy làm nũng nói.

"Ừm... thật ra câu chuyện của ta không phù hợp để trẻ con nghe đâu..."

Anglie đang từ chối, ngay lập tức cảm giác chân lại nặng thêm lần nữa.

"Á, xin lỗi, Tử tước Anglie, lại dẫm phải ngài rồi!"

Anglie cúi đầu, liền nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ áy náy và ngây thơ.

Thế nhưng, Anglie lại không thấy đối phương vô ý chút nào.

"Điện hạ, điệu nhảy cung đình của người cần phải luyện tập thêm đấy ạ."

"Đúng vậy. Hay là ngài dạy em đi."

"Điện hạ, người quá đề cao ta rồi, ta làm gì có tư cách làm giáo viên dạy nhảy cho người."

"Tử tước Anglie ngài quá khách sáo rồi, em thấy ngài nhảy còn đẹp hơn cả giáo viên dạy nhảy hiện tại của em..."

Trong lúc trò chuyện, Công chúa Judy lại mấy lần suýt "vô tình" dẫm vào Anglie, nhưng đều bị Anglie né tránh không dấu vết.

Với phản ứng và tốc độ của một kỵ sĩ cấp năm như Anglie, muốn tránh được cú dẫm của một cô bé thì thực sự dễ như trở bàn tay.

Thế nhưng, Công chúa Judy lại rất kiên trì, đôi giày pha lê bên dưới gấu váy liên tục thò ra, dường như không dẫm trúng thì thề không bỏ cuộc.

Biểu cảm trên mặt cô bé cũng lúc thì bực bội, lúc thì giận đùng đùng, lúc lại nghiến răng nghiến lợi, hoàn toàn vứt bỏ lớp vỏ bọc ngoan ngoãn đáng yêu ban đầu, bộc lộ bản tính tinh quái.

Anglie cười không nói, tao nhã né tránh sự "tấn công" của Công chúa Judy.

Đồng thời, không quên trêu chọc: "Điện hạ, nhịp điệu của người loạn cả rồi kìa."

"Hừ!"

Công chúa Judy không thèm đếm xỉa đến Anglie, vẫn tập trung tinh thần tiếp tục sự nghiệp "dẫm chân" của mình.

Thế là điệu nhảy trở nên lạch cạch, chẳng còn chút vẻ đẹp nào nữa, những khán giả xung quanh cũng nhìn ra manh mối, tất cả đều mỉm cười, hiển nhiên là đều biết ít nhiều về tính khí của Công chúa Judy.

Nhìn thấy thế nào cũng không dẫm trúng Anglie, Công chúa Judy vội đến sắp khóc, vẻ mặt đáng thương khiến người ta vô cùng xót xa.

Thế nhưng, Anglie lại không mắc mưu, anh đoán chắc cô bé này lại đang diễn kịch rồi.

Dường như thấy Anglie không mắc mưu, Công chúa Judy đảo mắt một vòng, đột nhiên mở lời: "Tử tước Anglie, ngài có biết tại sao cha không tham dự yến tiệc không?"

Ánh mắt Anglie ngưng tụ, tò mò hỏi: "Tại sao?"

Thế nhưng, Công chúa Judy cười đắc ý, lại không trả lời nữa.

Anglie hiểu ra, chỉ đành thở dài một tiếng, không né tránh nữa, mặc cho Công chúa Judy dẫm mạnh lên chân mình.

Cô bé lập tức nở nụ cười tươi rói, như thể đã giành được thắng lợi vĩ đại nào đó.

Cô bé vừa dùng sức nghiền trên chân Anglie hai cái, vừa thì thầm nói: "Bởi vì, cha bị bệnh rồi."

"Bị bệnh?" Tim Anglie thắt lại, đang muốn đuổi theo hỏi tiếp, nhưng âm nhạc vừa hay lại dừng lại đúng lúc này.

Công chúa Judy ngẩng cái đầu nhỏ lên, khép gấu váy lại, cúi người hành lễ với Anglie một cái, rồi tung tăng bỏ đi.

Nhìn cô bé chạy về phía Hoàng tử Harrison, chắc là đi khoe khoang với anh trai mình rồi.

Anglie bật cười lắc đầu, ngay sau đó liền thấy Hoàng hậu Di Đại Lạp thong dong đi tới.

Tối nay bà mặc một chiếc váy dài chiết eo khoét ngực sâu màu tím mang phong cách cung đình, lộ ra bờ vai tròn trịa và vùng ngực trắng ngần rộng lớn, kỹ thuật cắt may tinh xảo phác họa đường cong cơ thể hoàn hảo đến mức tận cùng, mái tóc vàng dài được búi lên kiểu quý bà, mỗi bước đi uyển chuyển, dáng vẻ thướt tha, phong thái đoan trang mà quyến rũ khiến Anglie nhất thời thất thần.

"Xin lỗi, Tử tước Anglie, Judy hơi nghịch ngợm một chút."

Anglie mỉm cười nhẹ: "Không sao, Công chúa điện hạ rất đáng yêu."

Tiếng nhạc lại vang lên, Hoàng hậu Di Đại Lạp cười tươi, đưa tay trái ra.

Anglie vội vàng bước tới ôm lấy eo thon của Hoàng hậu, bắt đầu lắc lư theo điệu nhạc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:284
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.