Đế Quốc La Mã Thần Thánh

Lượt đọc: 8103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chap 855: Càng ngày càng nghiêm trọng

❊ ❊ ❊

Đại học Berlin, kể từ sau thất bại trong cuộc chiến tranh Phổ - Nga, nơi đây đã trở thành cái nôi của chủ nghĩa dân tộc Đức, sản sinh vô số tư tưởng cấp tiến.

Do chiến tranh thất bại, Vương quốc Phổ gánh trên lưng khoản nợ khổng lồ. Để trả nợ, chính phủ Phổ sớm đã bị dồn ép đến nghẹt thở, không còn tiền để phát triển kinh tế.

Áp lực cuộc sống của người dân tăng cao, sự bất mãn với xã hội lớn, tạo điều kiện cho các tư tưởng liên hồi được lan truyền.

Việc gia nhập Liên minh các quốc gia Đức đã giúp Vương quốc Phổ nhận được viện trợ kinh tế từ chính phủ trung ương, nhờ đó kinh tế trong nước có chút khởi sắc.

Tuy nhiên, giai đoạn này cũng đã kết thúc. Với việc ký kết hiệp ước xuất khẩu than sang Pháp, thời đại Liên minh các quốc gia Đức dựa vào giá than cao để thu lợi nhuận kếch xù đã chấm dứt, thu nhập tài chính của chính phủ trung ương giảm mạnh.

Không có khoản thu này, các bang quốc lại không muốn nộp thuế lên chính phủ trung ương. Bản thân chính phủ trung ương cũng lâm vào tình cảnh thu không đủ chi, nên không có khả năng giúp đỡ Vương quốc Phổ.

Trong bối cảnh đó, ngoài vùng Rhineland thịnh sản than, Vương quốc Phổ là nơi phản ứng kịch liệt nhất.

Ngay từ đầu, chính phủ Phổ đã kiên quyết ngăn chặn đàm phán với Pháp, tiếc rằng họ ở trong liên bang "người nhỏ lời nhẹ".

Việc họ có thể tiến vào quốc hội đế quốc đã là kết quả của nhiều năm nỗ lực ngoại giao, căn bản không có quyền quyết định.

Tay không thể cưỡng lại bắp đùi, chính phủ Berlin chỉ có thể bị động chấp nhận. Chính phủ chấp nhận thực tế, nhưng dân gian lại không thể nhẫn nhịn.

Cũng giống như toàn bộ khu vực Liên minh các quốc gia Đức, các cuộc biểu tình phản đối Pháp với quy mô khác nhau đã nổ ra.

Trong Đại học Berlin, một nhóm sinh viên đang thảo luận sôi nổi. Nghe qua là biết họ đang trù tính cùng nhau ngăn chặn hành động của người Pháp.

...

Một sinh viên bước lên bục giảng: "Thưa các bạn, việc tiến hành biểu tình thị uy hiện tại không có tác dụng gì. Người Pháp căn bản không nhìn thấy, chính phủ nhu nhược lại không dám chống lại người Pháp.

Muốn thay đổi tất cả điều này, chúng ta nhất định phải chọn lựa các biện pháp tích cực hơn, để cho lũ Pháp đáng chết biết chúng ta không phải dễ bị bắt nạt."

Các cuộc biểu tình phản đối Pháp có tác dụng, các tờ báo, tạp chí trong nước đã ngừng đăng tin giải trí, ủng hộ các phong trào yêu nước do sinh viên tổ chức.

Công nhân, tầng lớp trung lưu, nhà tư bản, thậm chí ngay cả nhân viên công chức chính phủ cũng tham gia vào các hoạt động biểu tình thị uy.

Một vài bang quốc nhỏ, quân chủ cũng chạy đến tham gia náo nhiệt, xuất hiện trong đám đông biểu tình thị uy.

Ảnh hưởng là đủ lớn, tiếc rằng hiệu quả chẳng ra sao. Người Pháp không chọn thỏa hiệp, chính phủ Liên minh các quốc gia Đức cũng không dám xé bỏ hiệp ước.

"Fritz, hành động tích cực hơn là gì?

Chẳng lẽ là bắt giữ công sứ Pháp?

Vô ích thôi, chính phủ trung ương mục nát đã sớm phái quân đội phong tỏa khu sứ quán, chúng ta căn bản không vào được!

Hướng chính phủ thỉnh nguyện, càng không có tác dụng.

Chính phủ Berlin vẫn luôn phản đối thỏa hiệp với người Pháp, trên thực tế ngoại trừ Hannover, toàn bộ bang quốc cũng không ủng hộ thỏa hiệp với người Pháp."

Là chính phủ bang quốc, loại chuyện bị mắng này đương nhiên phải phản đối.

Trừ Hannover, cái gai trong mắt chính phủ trung ương, tránh không thoát nên phải ra mặt, những người khác đều trốn càng xa càng tốt.

Từ việc quốc hội đế quốc không bác bỏ hiệp ước này cũng có thể thấy, thỏa hiệp là ý nguyện chung của đông đảo bang quốc, chỉ bất quá để Hannover một mình gánh tiếng xấu.

Ngay cả Wilhelm II, người vừa mới kế vị, cũng nghĩa chính ngôn từ tuyên bố một bức thư khiển trách, mắng người Pháp và chính phủ trung ương thậm tệ.

Dù sao, trong thể chế Liên minh các quốc gia Đức, chính phủ trung ương cũng không làm gì được quân chủ các bang quốc, mắng thì cứ mắng thôi.

Phổ trước đây chịu phối hợp chính phủ trung ương là để đạt được viện trợ kinh tế. Đây cũng là điều kiện để Phổ đồng ý cùng Hannover xây dựng lưỡng viện đế quốc.

Bây giờ cam kết viện trợ không còn, Wilhelm II không trở mặt đã là nể mặt lắm rồi, chỉ mắng vài câu không đau không ngứa.

Fritz lắc đầu: "Đương nhiên không phải, chính phủ trung ương quá mức mềm yếu, Hannover cấu kết với Anh, Pháp bán đứng lợi ích của đế quốc, đây không phải là thỉnh nguyện có thể giải quyết.

Muốn thay đổi tình hình trước mắt, biện pháp tốt nhất là để người Pháp thấy được quyết tâm của chúng ta, bức bách họ nhượng bộ.

Trước đó, chúng ta đã hiệu triệu dân chúng cự tuyệt mua hàng Pháp, nhưng vẫn chưa đủ. Muốn người Pháp thỏa hiệp, chúng ta còn phải làm nhiều hơn.

Tôi đã tính toán sơ bộ, tổng số giao dịch mua bán hàng năm giữa Liên minh các quốc gia Đức và Pháp ước chừng ở mức sáu mươi bảy triệu thần thuẫn.

Trong đó, xuất khẩu than đã chiếm một phần tư. Người Pháp không phải muốn cướp đoạt than giá rẻ sao? Chúng ta sẽ khiến họ một khối than cũng không mua được.

Chỉ riêng than xuất khẩu từ Anh cũng không đủ cho người Pháp dùng. Chỉ cần có thể đoạn tuyệt giao thương giữa hai nước, sẽ không sợ người Pháp không thỏa hiệp."

Đây là sự thật, một khi Liên minh các quốc gia Đức ngừng xuất khẩu than đá sang Pháp, trong thời gian ngắn người Pháp thực sự không tìm được nguồn cung thay thế.

Hiện tại, các nước sản xuất than chủ yếu ở châu Âu là Anh, Đức, Nga, Áo. Than của Nga vận chuyển đi sẽ có giá trên trời, Áo rất ít xuất khẩu.

Sản lượng than xuất khẩu của Anh tuy lớn, nhưng để bù đắp lỗ hổng thị trường đột ngột tăng lên thì không phải một sớm một chiều có thể làm được.

Phóng đại ra, mỗi ngày nước Pháp cần tiêu thụ một lượng than khổng lồ. Một khi nguồn cung không đủ, kinh tế Pháp lập tức sẽ gặp vấn đề.

Tuy nhiên, không chỉ kinh tế Pháp gặp xui xẻo, Liên minh các quốc gia Đức cũng chẳng khá hơn.

Chặt đứt giao thương giữa hai nước, Liên minh các quốc gia Đức cũng sẽ tổn thất nặng nề, vô số xí nghiệp sẽ phá sản, hàng triệu người có thể vì vậy mà thất nghiệp.

Nghe kế hoạch điên rồ này, Hans lý trí kinh hô: "Fritz, kế hoạch của cậu quá điên rồ. Làm như vậy, người Pháp sẽ nổi điên!"

Tổn thất gì đó, đối với người theo chủ nghĩa dân tộc mà nói, đều là vấn đề nhỏ.

Dù sao, phần lớn những người có thể vào đại học đều có gia cảnh khá giả, chưa từng trải sự khắc nghiệt của xã hội, không biết tổn thất kinh tế thảm trọng đến mức nào, chú ý nhiều hơn đến phản ứng của người Pháp.

Đừng thấy mọi người hô hào khẩu hiệu vang dội, nói không sợ người Pháp, đó chỉ là nói suông mà thôi. Nếu người Pháp thực sự đánh tới, mọi người vẫn rất hoảng.

Fritz cười lạnh: "Muốn bảo vệ chủ quyền quốc gia, sao có thể không bất chấp nguy hiểm?

Coi như người Pháp thật đánh tới, thì có thể làm gì?

Bệ hạ Franz đã công khai cam kết sẽ bảo vệ an toàn cho chúng ta, uy tín của người thế nào, tất cả mọi người đều rõ.

Tập hợp lực lượng của toàn bộ vùng Germany, chúng ta cũng không e ngại người Pháp, thậm chí thực lực của chúng ta còn mạnh hơn một chút.

Bây giờ, chúng ta chỉ sợ chính phủ trung ương mục nát, họ lo lắng chiến tranh bùng nổ sẽ dẫn đến thống nhất vùng Germany, đánh mất quyền lực của mình."

Nhìn những người đang kích động, Hans lâm vào hoài nghi bản thân. Dường như bùng nổ chiến tranh cũng không đáng sợ như vậy.

Người Pháp tuy hùng mạnh, nhưng Liên minh các quốc gia Đức + Áo cũng không yếu. Chênh lệch sức chiến đấu của quân đội, cái này chưa đánh thì không ai biết.

Nhưng về cơ bản, Đức và Áo hợp lại nhìn rất đẹp. Dân số gấp đôi Pháp, tổng giá trị kinh tế gấp 2,7 lần Pháp, công nghiệp nặng gấp 4 lần Pháp...

Trên thực tế, sản lượng thép và sắt của Liên bang Bắc Germany cũng ngang hàng với Pháp, đặc biệt sản lượng thép còn cao hơn Pháp.

Bỏ qua các yếu tố khác không đề cập tới, chỉ nhìn vào những số liệu này thì mọi người thực sự không tìm được lý do để sợ hãi.

Coi như sức chiến đấu của quân Pháp có thể phá trần, mọi người vẫn có thể dùng số lượng bù lại. Chiến tranh Phổ - Nga đã dùng sự thật chứng minh, chỉ cần số lượng đủ nhiều, chất lượng cao cũng sẽ bị vùi dập.

Từ đầu đến cuối, ý kiến của Franz, người trong cuộc, cũng bị mọi người cho qua, ngầm cho rằng ông sẽ vì thống nhất vùng Germany mà chiến đấu.

...

Muốn chặt đứt giao thương giữa hai nước, nói thì đơn giản nhưng thực hiện lại khó. Ít nhất nhóm sinh viên Đại học Berlin này chưa có đủ năng lực để hoàn thành.

Một chuỗi liên hoàn vận động oanh oanh liệt liệt, từ Phổ bắt đầu lan tràn ra toàn bộ vùng Germany.

Số người tham gia càng nhiều, càng không thể giữ bí mật. Chuyện xâu chuỗi của sinh viên rất nhanh đã xuất hiện trên bàn của các nhà lãnh đạo bang quốc.

Nhận được tin này, Wilhelm II, nơi phát nguyên của bão táp, mặt mày ngơ ngác, chuyện phiền toái đến rồi.

Lựa chọn rất khó khăn, đám sinh viên "con nghé mới sinh" dám đánh cược, không có nghĩa là những người thống trị cũng dám dốc toàn bộ vốn liếng để đánh cược.

Đích thân trải qua thất bại trong chiến tranh Phổ - Nga, Wilhelm II không có cái loại ngạo khí coi trời bằng vung như trong lịch sử. Vương quốc Phổ bây giờ không phải là Đế chế thứ hai oai phong lẫm liệt.

Có thể bức bách người Pháp thỏa hiệp trong tình huống không bùng nổ chiến tranh, đương nhiên là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng vạn nhất thế cuộc mất kiểm soát thì sao?

Một khi chiến tranh bùng nổ, là một phần của Liên minh các quốc gia Đức, Vương quốc Phổ căn bản không thể "độc thiện kỳ thân".

Nếu thua chiến tranh, triều đại Hohenzollern vốn đã không vững chắc sẽ bị tiêu diệt; coi như thắng chiến tranh, đó cũng là "làm áo cưới cho người".

Nếu không phải xác định Áo không có chuẩn bị chiến tranh cho tốt, Wilhelm II cũng muốn hoài nghi đây là âm mưu của vương triều Habsburg.

Đương nhiên, Wilhelm II vẫn còn một lựa chọn khác, đó là lập tức ngăn chặn việc xâu chuỗi của sinh viên, tránh khỏi việc bùng nổ phong trào phản Pháp trên toàn quốc.

Chỉ có điều, việc này sẽ ảnh hưởng đến uy vọng của quân chủ, thậm chí có thể bị những người theo chủ nghĩa dân tộc cho là phản bội, làm suy yếu cơ sở thống trị của bản thân.

George I cũng lâm vào trạng thái mờ mịt tương tự. Là chính phủ trung ương của Liên minh các quốc gia Đức, họ gánh chịu gần như toàn bộ hỏa lực.

Đôi khi, George I thực sự muốn mặc kệ tất cả, đánh thắng đế quốc hoàng đế, đánh thua bang quốc quốc vương, tránh khỏi bị nhiều người "khinh bỉ" như vậy.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.