Đám đông vây kín quanh xưởng đóng tàu tạm thời bên bờ sông Xích Thủy.
Ai cũng biết, trong nhà kho gỗ này đang đóng một loại tàu kỳ lạ. Vỏ tàu trông như một cái chậu tắm khổng lồ, được xây bằng xi măng xám. Thứ đó một khi đã đông cứng thì chẳng khác gì đá tảng, ném xuống nước ngoài tiếng "bõm" ra, thì ngay cả bóng dáng cũng chẳng thấy đâu.
Những thợ thủ công làm việc tại đây đã đặt cho nó một cái tên rất sát thực tế: Tàu chậu tắm.
Hôm nay chính là ngày hai chiếc tàu mẫu đầu tiên hạ thủy.
Đám đông vây xem chia làm hai nhóm chính. Một nhóm là những cư dân mới gia nhập thị trấn Biên Thùy, họ cảm thấy khá tò mò hoặc không thể tin nổi vào tin tức này, ôm tâm thái hoài nghi đến xem cho biết. Trong số đó không thiếu những ngư dân và thủy thủ đến từ phía Đông và phía Nam. Nhóm còn lại là cư dân bản địa, họ đã sớm quen với đủ loại kỳ tích do Điện hạ tạo ra, cũng từng nghe nói đến chiếc "Thị trấn hào" trước đây. Họ đội tuyết tụ tập ở đây, chẳng qua chỉ là muốn gặp mặt vị Vương tử Điện hạ mà họ sùng bái.
Kacxim thuộc nhóm thứ nhất.
Khi Điện hạ dán tin tức này và lệnh chiêu mộ mới lên bảng thông báo ở quảng trường, ông lão đã bày tỏ thế nào cũng phải đến đây xem thử. Vede không còn cách nào khác, đành phải xin phép Carter đại nhân một chuyến để đi cùng ông lão. Nơi này vốn lạ nước lạ cái, cộng thêm tuyết đọng dày đặc, cậu thật sự không yên tâm để ông lão một mình chạy đến nơi đông người. Nếu chẳng may bị xô đẩy ngã bị thương, thì đối với một người già đó gần như là tổn thương không thể chữa lành.
"Cậu coi thường tôi quá rồi, chàng trai," ông lão xua tay, ra hiệu cậu không cần phải đi theo sát mình, "Tôi cũng từng trải qua sóng to gió lớn, tuy tuổi đã cao, nhưng cơ thể này cũng chẳng kém các cậu là bao."
"Vâng vâng," Vede không cho là đúng đáp, "Dù sao con cũng đã xin nghỉ rồi, ông có nói gì thì cũng muộn. Con chỉ không hiểu lắm, tại sao ông nhất định phải đến xem thứ này hạ thủy? Chẳng phải chỉ là một con tàu thôi sao?"
"Nhưng cậu nói nó được làm bằng đá xám," Kacxim lắc đầu, "Thời đại này đá to bằng cái chậu tắm cũng có thể nổi trên mặt nước sao?"
Đều tại mình lắm mồm, Vede thầm nghĩ, lúc tán gẫu với ông ấy không biết thế nào lại nói đến bảng thông báo ở quảng trường, "Có lẽ Điện hạ chỉ nói quá lên thôi, một con tàu gỗ chắc chỉ có một phần nào đó là được làm từ cái thứ xi măng gì đó kia thôi?"
"Vậy thì càng không thể nào," ông lão kiên trì nói, "Cậu nghĩ xem, nhà kho gỗ này được dựng lên từ khi nào?"
"Hình như là... hơn một tháng trước."
"Đúng vậy, còn sớm hơn cả khi cậu được tuyển làm cảnh sát. Khi chúng ta chuyển vào nội khu thị trấn, nơi này vẫn là một bãi đất trống!" Bộ râu của ông run lên, "Dựng nhà kho mất một tháng, vậy chẳng phải là nói Điện hạ chỉ tốn nửa tháng đã đóng xong con tàu đầu tiên sao?"
"Ờ, có gì không đúng sao?" Vede khó hiểu hỏi.
"Tất nhiên là không đúng rồi!" Kacxim kêu lên, "Nhân danh Hải Thần! Tôi chưa từng thấy con tàu nào chỉ cần nửa tháng là đóng xong. Điều này không liên quan đến kích thước, chỉ cần là một con tàu buồm, riêng việc gia công sườn tàu đã tốn hơn một tháng rồi. Nó cần đợi gỗ khô hoàn toàn rồi mới dùng hơi nước để uốn cong, quá trình này cực kỳ phiền phức, không thể nào hoàn thành trong thời gian ngắn được."
Vede ngạc nhiên hỏi, "Sao ông lại... am hiểu về đóng tàu như vậy?"
"Tôi từng là một thuyền trưởng, nhóc à," ông lão phà một hơi trắng, "Khi còn trẻ, tôi thường mang theo lượng lớn hàng hóa, đi lại giữa quận Hải Phong và cảng Bích Thủy, còn từng đến Vương quốc Thần Hi và quần đảo Hiệp Loan. Sau đó vì vài chuyện... mới rơi vào tình cảnh này."
"Trước đây ông chưa từng kể với con những chuyện này." Cậu mở to mắt.
"Cậu cũng chưa từng hỏi mà, nhóc." Kacxim nhún vai.
"Được rồi," Vede dời ánh mắt về phía xưởng đóng tàu, "Vậy điều ông thực sự tò mò chính là kỹ thuật giúp Điện hạ đóng xong một con tàu buồm chỉ trong nửa tháng."
"Không có thuyền trưởng nào là không tò mò cả," ông vuốt râu nói, "Nếu Điện hạ không nói dối, cậu có biết điều này có nghĩa là gì không? Chỉ cần một hai năm, ngài ấy có thể khiến cho cả đội tàu của mình chạy đầy trên các con sông trong lãnh thổ Xám."
Vede lòng rung động, "Chẳng lẽ ông định..."
Ông lão cười cười, "Tôi không thể cứ ăn cháo mạch của cậu mãi được."
"Vương tử Điện hạ tất nhiên sẽ không nói dối," một người bên cạnh đột nhiên lên tiếng, "Hơn nữa đó cũng không phải tàu buồm."
Vede quay đầu lại, người nói chuyện là một thanh niên, nghe giọng điệu giống như cư dân bản địa miền Tây, "Không phải tàu buồm?"
"Đúng vậy, nó không cần buồm cũng có thể đi lại, hơn nữa tốc độ còn nhanh hơn bất kỳ con tàu buồm nào." Đối phương đắc ý nói, "Đã thấy máy hơi nước tỏa sương trắng trong hầm mỏ chưa? Loại nhẹ nhàng kéo được cả giỏ quặng ra khỏi hầm mỏ ấy. Những con tàu xi măng này chính là lấy nó làm động lực, theo lời Điện hạ, chúng đều là tàu hơi nước!"
"Không dùng buồm mà vẫn đi được?" Kacxim chất vấn, "Nhóc, cháu đang nói nhảm cái gì vậy? Nếu một con tàu không có cánh buồm thì chỉ có thể dựa vào tay chèo, tốc độ như vậy không thể so được với các con tàu buồm khác. Vả lại, chúng hiện vẫn chưa hạ thủy, cháu còn chưa nhìn thấy bao giờ, làm sao biết chúng có thể chạy?"
"Tất nhiên là tôi từng thấy rồi," chàng trai trẻ nhoẻn miệng cười, "Các người là người ngoại bang mới đến đúng không? Không biết cũng là chuyện bình thường. Còn từ mùa hè, tôi đã từng cải tạo một con tàu hơi nước cho thương đoàn bên kia eo biển. Nhưng con tàu đó vẫn là làm bằng gỗ, không bền bằng những con tàu đá này."
Vede còn muốn nói gì đó, đối phương đột nhiên mắt sáng lên, chỉ về phía xưởng đóng tàu, "Nhìn kìa, Vương tử Điện hạ ra rồi!"
Trong đám đông vang lên một tràng hoan hô, tất cả mọi người đều giơ hai tay lên, chào kính lãnh chúa của họ.
Vương tử Roland bước lên bục gỗ tạm dựng cạnh xưởng đóng tàu, sau khi nói ngắn gọn vài câu chúc mừng, liền tuyên bố hạ thủy tàu mới.
Trong tiếng hô hào trầm bổng, các công nhân tháo dỡ một bên nhà kho gỗ hướng về phía sông Xích Thủy. Một thân tàu màu xám dài tới bốn mươi mét trượt theo lớp tuyết xuống bờ sông, cắm đầu lao xuống dòng nước lạnh giá.
Tim Vede thắt lại, cậu suýt chút nữa cho rằng thứ này sẽ chìm thẳng xuống đáy sông, nhưng không ngờ phần còn lại sau khi xuống nước, mũi tàu lại vểnh lên, còn kéo theo đó là một vốc bọt nước lớn.
Đám đông lần nữa bùng nổ những tràng pháo tay nhiệt liệt.
"Trời ạ, nó thực sự nổi lên rồi," Kacxim ngẩn người một lát, "Nhưng mà, đó thực sự là được làm bằng đá sao?"
Vede cũng có cùng nghi vấn. Bề mặt tàu chậu tắm trông thật sự quá nhẵn nhụi, giống như tấm đá hoa cương được mài giũa tinh xảo, nhưng trên toàn thân nó lại không thể tìm thấy dấu vết chắp vá nào, toàn bộ thân tàu liền mạch như một. Khoang tàu chưa lát sàn rất nông, hoàn toàn không thể cung cấp chỗ ngủ cho người, hơn nữa đáy tàu vô cùng bằng phẳng, căn bản không thể cố định cột buồm, đúng như mọi người đã nói, đây hoàn toàn là một cái chậu tắm.
Nhưng dù thế nào đi nữa, Điện hạ thực sự đã đóng xong con tàu trong thời gian nửa tháng.
Cậu nhìn về phía Kacxim, phát hiện trong mắt đối phương đang lóe lên tia sáng đầy hứng thú.
"Tôi muốn ứng tuyển vị trí thuyền trưởng," ông lão nói.