Khi Galatée kể xong câu chuyện của mình thì đám người nghe giải tán, và các “Néréide” rủ nhau xuống bơi giữa các làn sóng êm ả. Nhưng Scylla trở lại bờ biển vì nàng không dám phó thác thân mình cho biển khơi sâu thẳm, và khi thì nàng đi thơ thẩn, trần truồng, dọc theo bờ cát nóng, khi thì nàng dừng bước ở nơi có những cái vũng hẻo lánh do nước biển chảy ngược vào tạo ra, ngâm đôi chân mỏi mệt trong nước mát và an toàn.
Và nhìn này, Glaucus rẽ sóng đến; chàng là một cư dân mới của vùng biển sâu vì hình dạng của chàng vừa mới bị biến đổi ở thành phố Anthédon bên vịnh Eubée. Chàng trông thấy nàng trinh nữ Scylla và đem lòng yêu nàng ngay lập tức, và buột miệng nói ra bất cứ điều gì chàng nghĩ có thể cầm chân nàng lại, không để nàng biến mất. Nhưng nàng vẫn trốn chạy, nỗi sợ hãi khiến đôi chân như có cánh, và nàng chỉ dừng lại khi lên đến một đỉnh núi gần bờ biển. Đó là một ngọn núi rất lớn nằm đối diện với biển, chỉ có một cái chóp núi duy nhất và rất rộng, lại vươn ra ngoài biển, tỏa bóng xuống mặt nước bên dưới. Scylla đứng lại vì cảm thấy an toàn nơi đây; và dù không biết kẻ mà mình thấy là thần linh hay quái vật, nàng vẫn ngắm nhìn với vẻ ngạc nhiên màu sắc trên người và mái tóc dài của chàng che khuất đôi vai và phủ lên một phần lưng, và cái đuôi cá bắt đầu cuộn lại từ chỗ thắt lưng. Tựa người vào một mỏm đá bên cạnh, Glaucus thấy nàng và lên tiếng:
“Cô gái ơi, ta không phải là quái vật hay con thú hoang dã, nhưng là một thần Biển; và Protée, Triton và Palémon[1], con trai của Athamas, tất cả đều không có uy quyền trên biển lớn hơn ta. Trước đây ta là người phàm nhưng cả đời ta lại sống nhờ biển khơi: khi thì ta kéo lưới lên có đầy cá, khi thì ngồi trên mỏm đá nhô ra biển ta miệt mài buông câu. Có một bờ biển được viền hai bên cạnh bởi những đồng cỏ xanh tươi, và phía trước mặt là biển, phía sau lưng cũng là đồng cỏ, nơi mà không bao giờ có đàn bò nào đến gặm cỏ mà làm tổn thương, và các đàn cừu hiền lành hay các con dê cái nhiều lông cũng không được chăn thả; các đàn ong bận rộn không bao giờ tụ tập ở đó để thu nhận mật và phấn hoa; và không bao giờ có những vòng hoa cho người dự lễ hội đội lên đầu được kết ở đó cũng như không có bàn tay nào dùng lưỡi liềm cắt cỏ. Ta là người đầu tiên ngồi trên bãi cỏ đó, phơi khô những cái lưới đánh cá còn nhỏ nước và sắp lượng cá bắt được trên mặt đất để đếm, hoặc do tình cờ mà chúng lọt vào lưới của ta, hoặc do ngây thơ mà chúng mắc vào lưỡi câu của ta. Chuyện mà ta sắp kể đây nghe có vẻ vô lý, nhưng bịa đặt để đánh lừa nàng thì ta có lợi gì?
Vừa mới chạm đến cỏ, những con cá ta bắt được bắt đầu cựa quậy rồi lật qua bên này bên kia và di chuyển loanh quanh trên mặt đất như thể chúng còn ở trong biển. Và trong khi ta há hốc mồm ngạc nhiên, tất cả bọn chúng trượt dần xuống nước, trở lại môi trường tự nhiên của chúng, bỏ rơi ông chủ mới của chúng và cái bến bờ xa lạ. Ta vẫn đứng đó một đỗi lâu, vừa kinh ngạc, vừa hồ nghi, đầu óc suy nghĩ để tìm hiểu nguyên do của chuyện vừa xảy ra. Có phải một vị thần nào đó đã làm chuyện này, hay là chất cốt của cỏ gây ra? Nhưng cỏ nào có thể có sự công hiệu như thế cơ chứ? Ta tự hỏi, và đưa tay bứt vài cộng cỏ rồi đưa vào miệng nhai. Và vừa mới nuốt cái chất cốt lạ lùng đó thì ta bỗng cảm thấy trái tim mình run rẩy bên trong lồng ngực và cả con người mình bỗng khao khát một môi trường khác. Không thể chống cự lâu sự ham muốn bất ngờ nhưng mãnh liệt này, ta la lớn: ‘Ôi quả đất, ta sẽ không bao giờ trở lại với mi nữa! Vĩnh biệt!’ và đâm đầu nhảy xuống biển.
Các vị thần Biển tiếp đón ta, nghĩ rằng ta xứng đáng bầu bạn với họ, và yêu cầu Oceanus và Téthys[2] đến gột rửa tất cả những gì thuộc người phàm trong ta. Họ đã làm việc thanh lọc đó, đầu tiên bằng một câu thần chú được lặp đi lặp lại đến chín lần để rửa sạch mọi cái ác trong ta, tiếp đó họ ra lệnh cho ta đến tắm gội trong một trăm dòng nước. Ngay tức khắc các con sông chảy đến từ mọi phía tuôn nước ào ạt lên đầu ta. Ta chỉ có thể nhớ đến thế, và ta kể lại cho nàng nghe những gì tình cờ xảy ra cho ta; ta chỉ nhớ được đến thế thôi, trí óc ta không biết gì về phần còn lại. Khi các giác quan trở lại với ta thì ta cảm thấy mình khác xa, về mặt cơ thể lẫn trí tuệ, với những gì vừa mới đây. Rồi lần đầu tiên ta nhìn thấy bộ râu màu lục sậm này, những lọn tóc dài trôi theo các làn sóng biển này, đôi vai cực kỳ to rộng và hai cánh tay có màu xanh lơ này, hai chân cong lại và biến mất để thành cái đuôi cá có vây. Nhưng để làm gì cái hình dạng mới này cơ chứ? Để làm gì sự ưu ái mà các ông thần Biển dành cho ta? Ta có lợi gì khi chính ta cũng là thần, khi nàng không thấy rung cảm trước những thứ này?” Glaucus đã nói như vậy và trong khi tỏ vẻ còn muốn nói nữa thì Scylla bỏ chạy; chàng thấy tức điên người trước sự cự tuyệt này bèn tìm đến dinh thự kỳ lạ của Circé[3], con gái của Mặt trời[4].
❀ ❀ ❀
[1] Về hai thần Biển Protée và Triton, xem Thiên 2; về thần Biển Palémon, xem Thiên 4.
[2] Oceanus và Téthys là hai anh em và cũng là chồng và vợ; cả hai đều là thần Biển.
[3] Circé: tiểu nữ thần có tiếng về sắc đẹp cũng như tài ma thuật, con gái của Hélios, thần Mặt trời và bà Perséis (hay Hécate, tùy theo truyền thuyết); sống ở đảo Éa, gần mũi đất Circéi ở vùng bờ biển Tyrrhénienne (biển Tyrrhénienne là một phần của biển Địa Trung Hải nằm ngay phía Tây của nước Ý).
[4] Hélios: hay Sol (Mặt trời) là con trai của Titan Hypérion, anh của Rạng đông và Mặt trăng, thường được biểu hiện bởi một thanh niên rất đẹp, cưỡi cổ xe ngựa có lửa đi xuyên qua bầu trời. Về sau Hélios được đồng hóa với Apollon (Phébus). Ovide thường dùng các từ Apollon-Phébus và Hélios-Sol (Mặt trời) như đồng nghĩa với nhau, chỉ chung cho một người.