Biến Thể - Những Huyền Thoại Hy-La Chọn Lọc Và Kể Lại

Lượt đọc: 1471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Con chó sói của Pélée

❊ ❊ ❊

Trong khi người con trai của Lucifer kể câu chuyện kỳ lạ của đứa em trai ông thì Onétor, người xứ Phocide và chăn bò cho Pélée, ba chân bốn cẳng chạy vào, và vừa thở hổn hển, vừa nói:

“Ông Pélée! Ông Pélée! Tôi đến báo cho ông biết cái tin đáng sợ này.” Pélée bảo hắn cứ nói ra trong khi ông vua Céyx ngồi im chờ đợi trong sự lo lắng tột độ. Tên chăn bò tiếp tục nói:

“Tôi dẫn đàn bò mệt mỏi xuống tận bờ nước quanh co khi mặt trời đã đi được nửa đường trên vòm trời, cung đường nó sắp đi trước mặt thì cũng bằng cung đường đã đi sau lưng. Một số con trong đàn bò đã khuỵu gối nằm xuống trên bãi cát vàng, đưa mắt nhìn ra vùng biển rộng và bằng phẳng; một số con khác thì chậm rãi đi thơ thẩn chỗ này, chỗ kia, còn một số con nữa thì lội xuống bơi, hay đứng trong nước lên đến tận cổ. Gần biển thì có một ngôi đền, không chói sáng với vàng hay cẩm thạch đâu, nhưng được xây dựng với gỗ cứng và nặng, và có nhiều bóng mát nhờ một vườn cây ăn trái có từ thời xa xưa. Đây là ngôi đền dành cho thần Nérée và các ‘Néréide’[1], theo lời một tên chèo thuyền đang phơi lưới trên bãi biển nói lại với tôi thì họ là thần của vùng biển này. Ngay sát nó là một bãi đầm lầy dày đặc những cây liễu, đó là nước biển tù đọng lâu dần biến khu đất thành vũng lầy.

Từ chỗ đó phát ra một tiếng ồn to đến điếc cả tai, gây khiếp sợ cả vùng lân cận: một con thú lớn quá cỡ, một con chó sói! Nó chạy bổ ra, trên thân lấm bùn, cái hàm rộng gây chết người thì dính đầy máu và sùi bọt mép, và đôi mắt thì tóe lửa. Nó đang nổi điên vì giận dữ tột độ hay vì đói, nhưng chắc là vì giận hơn. Bởi vì nó không dừng lại để ăn cho thỏa thích cơn đói ghê gớm với chỉ vài con bò bị giết nên tấn công cả đàn bò, không chừa con nào, và giết hết chúng trong sự độc ác vô cớ. Vài người trong bọn tôi, trong khi ra sức đánh đuổi nó, cũng bị thương nặng do những cái răng nanh chết người của nó, họ bị bỏ lại vì xem như chết rồi. Bãi cát, bờ nước cạn, bãi đầm lầy thấy đỏ ra vì máu, và tiếng rống yếu ớt của đàn bò còn nghe được đâu đó. Nhưng đừng để mất thì giờ nữa, nguy hiểm lắm đấy; lúc này là không phải lúc để lưỡng lự. Trong khi vẫn còn lại cái gì đó thì tất cả chúng ta hãy cùng nhanh chân chạy lấy binh khí, đúng rồi, binh khí! Và cùng nhau phối hợp để tấn công con chó sói đó!”

Tên nhà quê đã nói xong nhưng Pélée không tỏ ra xúc động trước sự mất mát này. Nhớ lại tội ác của mình, chàng biết rõ là bà “Néréide”[2] đang chịu cảnh tang tóc, người mà mình đã giết đứa con trai, đã gởi đến chàng cái tai họa này như một thứ đồ cúng tế cho vong linh của Phocus, đứa con bị giết của bà.

Vua Céyx ra lệnh cho binh lính mặc áo giáp và cầm lên các ngọn giáo nguy hiểm chết người, và cùng lúc chính ông cũng sửa soạn để sẵn sàng lên đường với họ. Nhưng vợ ông, Alcyone, bị đánh thức bởi những tiếng la hét ồn ào bên ngoài liền vội vã chạy ra khỏi phòng, đầu tóc còn rối bù vì chưa kịp bới chải; bà lao đến ôm lấy cổ ông, và van nài trong nước mắt là ông cứ việc gởi lính đi nhưng bản thân ông không nên đi cùng họ, và như vậy mới cứu được hai mạng sống của hai người họ bằng cách cứu mạng của chính ông. Thấy vậy, Pélée, con trai của vua Éaque, lên tiếng:

“Thưa Hoàng hậu Alcyone, nỗi lo sợ của bà rất là chính đáng, đó là nỗi lo sợ của một người vợ tốt, nhưng xin bà hãy quên nó đi. Tôi không phải là người vô ơn bạc nghĩa trước sự giúp đỡ do nhà vua đề xướng, nhưng tôi không muốn vì tôi mà nhà vua cũng như binh lính phải cầm lấy binh khí chống lại con quái vật lạ thường đó. Thay vào đó, tôi phải cầu nguyện với nữ thần Biển này.”

Ở trên bức tường thành có một cái tháp cao giữ vai trò của một ngọn hải đăng, một điểm mốc đáng vui mừng cho những con tàu lắc lư trong giông bão. Họ leo lên tận cái tháp đó, đưa mắt nhìn ra với tiếng thở dài thương xót xác đàn bò nằm la liệt ở bãi biển; họ cũng thấy con chó sói đáng sợ đó với cái miệng đẫm máu và các sợi lông dài tua tủa trên thân cũng bị máu nhuộm đỏ. Ở đó, với hai tay dang rộng và hướng về phía bờ và biển khơi ngoài xa, Pélée cầu nguyện với tiểu nữ thần Biển Psamathé, van nài bà bỏ qua một bên nỗi uất giận và hãy đến giúp đỡ mình. Psamathé thực sự không tỏ ra mảy may động lòng trước những lời cầu xin của chàng; nhưng Thétis cũng xen vào khẩn nài giúp chồng mình và nhận được sự tha thứ của bà.

Tuy vậy, dù bà đã gọi con chó sói về nhưng nó vẫn tiếp tục cuộc tàn sát vì còn say sưa với vị ngọt của máu; và ngay khi nó còn đang ngoạm chặt với các răng nanh cái cổ bị xé của một con bò cái tơ thì Psamathé biến nó thành đá cẩm thạch. Toàn bộ thân xác con chó sói vẫn được giữ nguyên si, ngoại trừ màu sắc của nó; người ta thấy rõ qua màu sắc của đá là bây giờ nó không còn là chó sói nữa, và do đó không cần phải sợ nó nữa.

Nhưng số mệnh không cho phép Pélée, người bị xua đuổi, ở lại trên đất nước của vua Céyx. Trở thành kẻ lưu đày lang thang rày đây mai đó, chàng cuối cùng đến được xứ Magnésie[3] và được nhà vua Acaste ở đó ân xá cho tội giết người.

❀ ❀ ❀

[1] Nérée và Néréide: Nérée là một trong những ông thần Biển; cùng với vợ là Doris, ông có đến năm mươi cô con gái, gọi là “Néréide”, trong đó có hai nàng Thétis và Psamathé.

[2] Bà “Néréide” này có tên là Psamathé, vợ vua Éaque. Pélée là anh cùng cha khác mẹ với Phocus, con trai của bà Psamathé này.

[3] Magnésie: miền Đông của vùng Thessalie, bên bờ biển Égée.

Người dịch: Quế Sơn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.