Hécube đã nói xong, và với những bước chân lảo đảo vì tuổi già bà đi xuống bờ biển, vừa đi vừa giật tóc đã bạc. “Này các chị em thành Troie, hãy cho ta một cái lọ!” người mẹ bất hạnh nói, vì bà muốn lấy lên một ít nước biển. Và ngay đó bà bỗng thấy cái xác của Polydore bị sóng đẩy lên bãi biển, còn thấy rõ trên người những vết thương do ngọn giáo của Polymestor, vua xứ Thrace, gây ra. Những người đàn bà Troie hét lên khi thấy nó nhưng bà thì hoàn toàn câm nín vì nỗi đau quá lớn; thật vậy, nỗi đau riêng này làm tắc nghẽn cả khả năng nói lẫn nước mắt trào lên bên trong.
Bà đứng bất động, như một tảng đá rắn chắc, khi thì để mắt nhìn sững mặt đất, khi thì ngửng cái bộ mặt đáng sợ lên phía trời cao; rồi bà khi thì nhìn đăm đăm khuôn mặt của đứa con trai đã chết nằm đó, khi thì nhìn những vết thương trên người nó, nhất là nhìn những vết thương, cảm thấy sự phẫn uất lớn dần bên trong, trở thành một thứ vũ khí. Và khi nó bắt đầu bốc lửa, và như thể vẫn còn là hoàng hậu, bà nhất quyết tìm cách trả thù và để cả đầu óc mải mê trong việc hình dung ra một sự trừng phạt đích đáng. Không khác gì một con sư tử cái giận điên lên vì con thú non còn bú của mình bị đánh cắp mất tiêu, bèn tìm theo dấu vết của kẻ thù dù không thấy nó, Hécube thấy nỗi đau đứt ruột kết hợp với cơn giận dữ dội, và tạm quên đi tuổi tác nhưng không thể quên mục đích chết người, bà đi thẳng tới chỗ Polymestor, kẻ đã gây ra việc giết người tồi tệ, và xin được hội kiến với tên vua này. Bà giả vờ lấy cớ muốn đưa cho hắn xem một số vàng dành cho Polydore mà bà đã tích trữ một cách bí mật trước đó và bây giờ muốn trao cho con. Không biết mình bị lừa, và bị dẫn dắt bởi lòng tham quen thuộc, Polymestor chịu đi cùng bà tới chỗ giấu vàng. Rồi với miệng lưỡi giảo quyệt và ngọt xớt, hắn nói:
“Hécube ơi, ta nhanh chân lên nhé! Hãy trao ta của cải quý giá dành cho con trai bà đó! Ta thề trước các đấng thần linh trên thượng giới, tất cả sẽ là của Polydore, những gì bà trao bây giờ và những gì bà đã trao trước đây.”
Bà trừng mắt dữ tợn nhìn hắn khi nghe hắn nói và thề một cách láo khoét, và khi cơn giận sôi sục trong người lên đến đỉnh điểm, bà vừa kêu gọi đám đông đàn bà thành Troie bị bắt làm tù nhân chạy đến giúp một tay vào cuộc tấn công, vừa chụp lấy người hắn, thọc mạnh các ngón tay vào cặp mắt gian dối của hắn và móc hai cái nhãn cầu ra khỏi hốc mắt - sự căm thù tạo ra cho bà một sức mạnh như thế. Rồi bà thọc cả hai bàn tay đẫm máu tội lỗi của hắn vào trong vết thương, và đào bới không phải hai con mắt vì chúng không còn ở đó nữa mà những cái lỗ hổng gớm ghiếc.
Dân chúng Thrace, giận dữ trước thảm họa của vua mình, bèn bắt đầu tấn công những người đàn bà Troie bằng gạch đá, bằng đao thương. Nhưng Hécube, miệng vang ra tiếng gầm gừ khàn đục, chạy theo ngoạm lấy những cục đá họ ném tới, và dù hai cái hàm là để dùng cho lời thì bây giờ chúng chỉ phát ra tiếng sủa khi bà cố gắng nói. Ngày nay, nơi chốn ấy vẫn còn đó, được đặt tên theo biến cố xảy ra[1], và Hécube vẫn tiếp tục tru tréo một cách thê thảm giữa những cánh đồng Sithonie[2] vì bà không thể quên được những nỗi bất hạnh xa xưa. Số phận bi thảm của bà làm xúc động không những người Troie đồng hương mà còn kẻ thù của họ, tức người Hy Lạp, và thậm chí tất cả chư vị thần linh; quả thực là tất cả, vì Junon, vợ và em gái của Jupiter, cũng buột miệng than rằng Hécube không đáng chịu đựng một kết cuộc như vậy.
❀ ❀ ❀
[1] Tức chuyện Hécube bị biến thể thành con chó cái. Địa danh đó là Cynossima (Mộ của chó).
[2] Sithonie là một bán đảo ở xứ Thrace.