Bây giờ thì mụ đã loan truyền cái tin là hạm đội của người Hy Lạp chở đầy chiến binh dũng cảm sắp sửa cập vào bờ, vì vậy mà họ mất đi yếu tố bất ngờ. Người thành Troie đã sẵn sàng cản trở sự đổ bộ của kẻ thù và bảo vệ bờ biển của mình. Protésilas[1] ơi, mi là người thứ nhất ngã xuống dưới ngọn giáo chết người của Hector.
Những trận đánh đầu tiên khiến người Hy Lạp trả giá rất đắt và họ sớm nhận ra dũng khí trong chiến trận của Hector qua việc hạ sát một chiến binh tầm cỡ Protésilas. Và người xứ Phrygie đến lượt mình cũng nhận ra sức mạnh của người Hy Lạp qua những tổn thất nặng nề mà họ chịu đựng. Và bây giờ bờ cát trắng ở Sigée[2] trở nên đỏ vì thấm máu quá nhiều; bây giờ Cygnus, con trai của Neptune, đã sát hại cả ngàn người; bây giờ Achille đứng trên cỗ xe ngựa chiến của mình, tay chỉ vung ngọn lao đến từ núi Pélion[3] mà truy kích và hạ được hàng hàng lớp lớp các chiến binh của thành Troie. Và trong khi tìm, xuyên qua các hàng quân bên phía địch, Cygnus hay Hector thì chàng bắt gặp Cygnus - bởi vì vào năm thứ mười của cuộc chiến thì số mệnh mới sắp đặt cuộc gặp gỡ giữa Achille và Hector.
Thế là Achille vừa hét lớn về phía các con ngựa mà cái cổ trắng như tuyết bị căng ra dưới cái ách, vừa điều khiển cỗ xe phóng như bay về phía kẻ thù, và khi đến gần thì chàng vung ngọn lao lên với cánh tay đầy sức mạnh, và kêu to: “Hỡi người trẻ kia, bất kể mi là ai, hãy tự an ủi là đã có vinh dự chết dưới tay Achille thuộc xứ Thessalie!”
Đứa cháu nội của Éaque[4] không nói thêm lời nào nữa. Ngọn lao rất nặng của chàng bay theo lời nói. Thế nhưng, dù rằng ngọn lao đó được phóng ra đã không trật đích, mũi sắt nhọn của nó đâm vào người lại không có hiệu quả, chỉ làm bầm da ngực của Cygnus như thể nó bị cùn. “Hỡi người con trai của Thétis,” Cygnus nói, “ta đã biết mi rồi, nhờ mụ Dao ngôn đó. Tại sao mi lại ngạc nhiên khi thấy ta không hề hấn gì?” Achille thực sự ngạc nhiên về điều đó. “Cái mũ sắt này, mi thấy đó, với cái ngù bằng lông ngựa màu vàng, và cái khiên hõm vào này, nó làm ta mỏi cánh tay trái lắm, cả hai đều không phải dùng để bảo vệ ta; ta chỉ dùng chúng như đồ trang trí thôi. Thần Chiến tranh Mars mặc bộ áo giáp lên người cũng vì lý do này đó. Cởi hết những thứ bảo hiểm này ra thì ta vẫn ra khỏi trận đánh mà không bị thương tích gì. Đúng là đáng được làm con trai, không phải của con gái ông Nérée, mà của vị thần cai quản cả Nérée và các con gái của ông ấy cũng như cả đại dương nữa.”[5]
Nói xong Cygnus liền phóng mạnh ngọn giáo đến Achille nhưng nó chỉ cắm chặt vào tấm khiên cong của chàng; nó đã đâm thủng qua lớp đồng thau ngoài cùng và chín lớp da bò nhưng dừng lại ở lớp thứ mười. Rút nó ra khỏi tấm khiên, Achille một lần nữa dùng cánh tay cứng cáp phóng ngọn lao còn rung đi. Và một lần nữa thân thể của kẻ thù vẫn nguyên vẹn, không thương tích. Thậm chí một ngọn lao thứ ba cũng không làm trầy xước Cygnus dù anh ta đưa người ra trước một cách khá sơ hở.
Achille thấy tức cành hông, như con bò mộng trong đấu trường rộng lớn, khi nó hùng hổ lao tới tấm áo choàng màu đỏ tươi, đối tượng của sự giận dữ của nó, với hai cái sừng chết người, rồi thấy ra là tấm áo luôn tránh thoát cuộc tấn công ác liệt của mình. Chàng nhìn kỹ cây lao, xem mũi nhọn của nó có bị lỏng hay rớt ra không; nó vẫn còn dính chặt với cái cán gỗ. “Có lẽ nào tay ta lại yếu đi lắm sao,” chàng tự hỏi, “và sức mạnh mà nó từng sở hữu có lẽ nào đã giảm sút chỉ riêng trong trường hợp này sao? Chắc chắn là ta từng có đủ sức mạnh khi ta dẫn đầu cuộc tấn công và đánh đổ được những bức tường của thành Lyrnèse, hay khi ta gây ra cảnh máu chảy như suối ở đảo Ténédos, ở Thèbes, thành phố của Eétion, máu là máu của chính họ đấy, hay khi con sông Caïque trở nên đỏ ngòm vì cuộc tàn sát những bộ tộc lân cận, và khi Télèphe hai lần cảm nhận sức mạnh ngọn lao của ta.[6] Ở chiến địa này nữa, bao nhiêu người bị giết, bao nhiêu là xác chết chất thành đống ngoài bãi biển mà chính ta đã ra tay hay nhìn thấy, chứng tỏ là bàn tay mặt của ta đã rất mạnh, và giờ đây vẫn còn mạnh mà.”
Nói xong, và như thể không tin vào những kỳ công trước đây của mình, Achille ném ngọn lao thẳng vào Ménétès, một tên lính người xứ Lycie vô danh tiểu tốt, nó xuyên thủng tấm giáp bảo vệ ngực và cả bộ ngực ở dưới nữa. Trong khi nạn nhân sắp chết gục ngã gây ra tiếng choang choảng, đầu đi trước đập mạnh xuống mặt đất cứng, Achille giật mạnh cây lao ra khỏi vết thương còn nóng, và la lên: “Đây là bàn tay, đây là ngọn giáo, với nó ta vừa mới chiến thắng. Ta sẽ dùng nó như thế đối với kẻ thù này và ta cầu mong hắn sẽ nhận một kết cục tương tự.”
Vừa nói xong, Achille liền phóng ngọn lao một lần nữa vào người Cygnus, và cây lao làm bằng gỗ tần bì đó bay thẳng, không bị lệch chút nào, và đâm vào vai trái, gây ra một tiếng động chan chát, nhưng nó bật ngược lại như thể từ một bức tường hay từ vách đá. Tuy vậy Achille vẫn thấy vết máu trên người Cygnus, ở chỗ ngọn lao đâm vào, và cảm thấy mừng. Nhưng vô ích: không có vết thương nào hết, đó chỉ là máu của tên lính Ménétès!
Thế là thực sự giận điên cả người, chàng liền nhảy xuống đất từ cỗ xe cao, tay cầm thanh gươm sáng loáng, và tiến đến đánh xáp lá cà với kẻ thù bất khả xâm phạm; chàng thấy mình đã đâm thủng được cả tấm khiên lẫn mũ sắt nhưng lưỡi gươm thì như bị cùn nhụt khi chém vào cái thân thể không thể thâm nhập được đó. Không thể chịu đựng được nữa cái sự việc lạ lùng này, chàng dùng tấm khiên và cán gươm của mình đánh nhiều lần vào mặt, vào chỗ lõm của thái dương Cygnus. Thấy anh ta lùi lại, chàng xáp tới gần hơn nữa, đánh liên tiếp khiến anh ta tối tăm cả mặt mũi, không để cho anh ta qua khỏi sự choáng váng. Cygnus bắt đầu kinh hãi, thấy chập chờn trước mắt mình những mảng bóng tối trôi nổi, và trong khi bước lùi thì anh ta bị một tảng đá nằm chình ình giữa bãi đất chặn mất đường rút lui. Achille đẩy anh ta vào sát tảng đá, và với tất cả sức mạnh của mình, quật anh ta ngã ngửa và giữ chặt dưới đất; và chàng lúc thì dùng tấm khiên đánh, lúc thì lên gối dồn dập vào ngực anh ta, rồi dùng các dây da của cái mũ sắt quấn quanh cổ và siết chặt cho đến khi anh ta tắt thở.
Rồi khi Achille sửa soạn lột trần kẻ thù vừa tử trận của mình: chàng chỉ thấy bộ áo giáp trống rỗng. Vì thần Neptune đã biến con trai mình thành một con chim có bộ lông trắng và mang cái tên của anh ta[7].
❀ ❀ ❀
[1] Achille: một trong những người anh hùng Hy Lạp trong cuộc Chiến tranh thành Troie; con của Pélée, và nữ thần Biển Thétis. Xem Thiên 11. Thessalie (nằm ở miền Trung nước Hy Lạp ngày nay) cũng là quê hương của người anh hùng Jason, của đám “centaure” (nhân mã), và có ngọn núi thiêng Olympe.
[2] Cygnus: con trai của thần Đại dương Neptune, tham gia chiến đấu bảo vệ thành Troie; nổi tiếng là có thân xác không thể bị vũ khí (thời cổ đại) gây ra thương tích. Xin đừng lộn với hai nhân vật cùng mang tên Cygnus ở Thiên 2 và Thiên 7.
[3] Protésilas: một hoàng tử xứ Thessalie; theo lời sấm truyền thì người đầu tiên đổ bộ sẽ chết ngay tức khắc; Protésilas xung phong đi trước và bị giết bởi Hector, con trai đầu của vua Priam và là một chiến binh anh dũng nhất của thành Troie.
[4] Sigée: một mũi đất nằm ở phía Tây Bắc thành Troie.
[5] Pélion: dãy núi ở vùng Thessalie. Ngọn lao của Achille được làm từ gỗ cây tần bì ở núi này. Con nhân mã Chiron trước đó đã tặng nó cho Pélée, cha của Achille, và chỉ có Achille mới đủ sức mạnh để sử dụng nó.
[6] Tức Achille, con của Pélée, mà Pélée là con trai của Éaque.
[7] Cygnus khoe khoang trước Achille về dòng dõi mình. Cyngus là con của Neptune, thần Đại dương, trong khi Achille là con của Thétis, một “Néréide”, tức con gái của Nérée, cũng là thần Biển nhưng ở địa vị thấp kém hơn Neptune rất nhiều.