Biến Thể - Những Huyền Thoại Hy-La Chọn Lọc Và Kể Lại

Lượt đọc: 1410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhà điêu khắc Pygmalion

❊ ❊ ❊

“Pygmalion, từng chứng kiến những cô ‘Propétide’ đó sống trong nhục nhã và thấy chán ghét trước những khiếm khuyết, những méo mó do tạo hóa gây ra không thiếu chút nào trong tâm tính đàn bà, đã chọn lối sống độc thân và cứ thế từ lâu lắm rồi không một cô gái nào chia sẻ chăn gối với chàng.

Nhưng trong thời gian đó, bằng tài năng tuyệt diệu của mình, chàng đã tạc được một bức tượng đàn bà bằng ngà trắng như tuyết, mang một vẻ đẹp hoàn hảo hơn bất cứ người đàn bà nào từng có mặt trên đời. Và, chàng đem lòng yêu say đắm tác phẩm của mình. Vẻ mặt là vẻ mặt của một nàng trinh nữ có thật giữa chúng ta; nhìn nàng, bạn hẳn nghĩ là nàng đang sống và ham muốn cử động nếu sự khiêm tốn không ngăn giữ nàng lại. Đúng là tài năng nghệ thuật của chàng được cất giấu sâu trong tác phẩm nghệ thuật thần tình đến thế. Pygmalion cứ ngẩn ngơ đứng nhìn, ánh mắt đầy cảm kích, và ngọn lửa tình yêu dành cho cái hình dạng không có thực chất này bùng cháy trong lòng.

Nhiều khi không ngăn nổi cảm xúc dạt dào, chàng đưa tay lên vuốt ve bức tượng, bâng khuâng tự hỏi không biết đây là da thịt hay chỉ là ngà, và không muốn thừa nhận đó là ngà. Chàng đặt môi lên hôn và tin là những nụ hôn của mình được đáp trả. Chàng trò chuyện với nó, chàng ôm nó trong vòng tay mình, chàng cảm thấy dường như các ngón tay mình gặp phải thịt da mềm mại khi chạm vào tay chân nó, và chàng lại đâm ra lo sợ là mình có thể để lại những vết sướt hay vết bầm ở đó. Khi thì chàng thầm thì những lời yêu thương tha thiết bên tai nó, khi thì chàng mang về tặng nó những món quà các cô gái ưa thích như vỏ sò, vỏ ốc và các hòn cuội trắng mịn, các con chim nhỏ và những bông hoa đa sắc, hoa huệ trắng và những quả bóng được tô màu, với những giọt lệ màu hổ phách của các nàng ‘Héliade’[1] rơi xuống từ những cây dương.

Chàng cũng mặc áo đẹp cho bức tượng, đeo vào các ngón tay nó những chiếc nhẫn đính ngọc, và một sợi dây chuyền dài quanh cổ; hai tai thì đeo ngọc trai, bụng thắt đai lưng. Tất cả những thứ này đều đẹp nhưng khi không đeo, không mặc gì cả, thân thể trần truồng, thì nó cũng đẹp không kém. Chàng nhẹ tay đặt nó lên giường trải khăn nhuộm màu tím của thành Tyr, gọi nó là người tình chăn gối của mình, dịu dàng nâng cổ nó dựa cao lên một chút trên chiếc gối lông ngỗng mềm mại làm như nó có thể cảm thấy thích thú.

Rồi ngày lễ hội dành cho nữ thần Vénus đến, cả đảo Chypre[2] tụ tập đông đảo để cử hành; các con bò cái tơ với đôi sừng cong được đeo vàng ngã sõng soài vì những nhát chém chí tử xuống chiếc cổ trắng như tuyết của chúng, và các bàn thờ thì nghi ngút khói hương. Pygmalion, sau khi dâng đồ cúng liền lùi lại đứng trước bàn thờ, miệng ngập ngừng cầu nguyện: ‘Hỡi chư vị thần linh có quyền năng ban tặng mọi thứ, tôi mong sao lấy được làm vợ’, chàng không dám nói thêm ‘cô trinh nữ bằng ngà của tôi,’ nhưng nói, ‘một người giống như cô trinh nữ bằng ngà của tôi.’

Nhưng nữ thần Vénus, trên người đeo nhiều đồ trang sức bằng vàng, cũng có mặt tại lễ hội của mình và biết được ý nghĩa của lời cầu xin đó; và như là một điềm lành nói lên thiện ý của bà đối với Pygmalion, ngọn lửa bỗng sáng rực và vươn lên cao ba lần.

Khi trở về nhà, chàng đến gần bức tượng yêu dấu, khom người xuống bên giường và đưa môi hôn nàng. Chàng có cảm giác người nàng ấm. Thêm một lần nữa, chàng hôn nàng, và bàn tay chàng thì rờ lên ngực nàng. Chất ngà trở nên mềm dần với sự tiếp xúc này, nó mất đi sự rắn chắc, nó chịu khuất phục dưới các ngón tay chàng, giống như sáp ong ở núi Hymette[3] mềm ra dưới ánh nắng mặt trời, và dễ dàng được các ngón tay nhào nặn thành nhiều hình dạng khác nhau, và càng được dùng thì càng trở nên hữu dụng.

Anh chàng si tình đứng ngây người, thấy ngạc nhiên quá đỗi, muốn tỏ ra vui mừng nhưng còn do dự vì sợ mình lầm, rồi đưa tay sờ nắn đi, sờ nắn lại đối tượng ham muốn của mình. Úi chà, đúng là da thịt thực sự rồi! Chàng cảm thấy mạch máu đập nhịp nhàng dưới các ngón tay vuốt ve tìm kiếm của mình. Rồi người anh hùng của thành Paphos[4] buột miệng cám ơn nữ thần Vénus không tiếc lời, và cũng không quên đặt môi mình hôn lấy hôn để đôi môi rốt cuộc là thật đó.

Nàng trinh nữ cảm nhận các nụ hôn say đắm của chàng, đôi má ửng hồng, ngước đôi mắt e lệ nhìn về phía có ánh sáng và thấy bầu trời và người tình của mình cùng lúc.

Và sau đó đám cưới của hai người có được vinh dự đón tiếp Vénus, vị nữ thần đã tạo tác ra mối lương duyên lạ lùng này. Chín mùa trăng qua đi, và hai người có đứa con gái đầu lòng sinh ra, đặt tên là Paphos, mà về sau hòn đảo[5] sẽ mang tên.”

❀ ❀ ❀

[1] Héliade: bảy cô con gái của thần Mặt trời Apollon với bà Clymène, tức các chị gái của cậu bé Phaéthon; họ bị biến thành cây dương và nước mắt họ chảy ra thì cứng lên thành hổ phách. Xem Thiên 2.

[2] Chypre: Vénus được thờ phụng đặc biệt ở đây nên nàng cũng thường được gọi là “nữ thần đảo Chypre”. Nàng cũng được cho là sinh ra từ bọt biển ở gần Paphos, một thành phố trên đảo.

[3] Hymette: ngọn núi ở vùng Attique, phía Nam thànhAthènes, nổi tiếng sản xuất ra mật và sáp ong.

[4] Chỉ Pygmalion, vì chàng sống ở thành phố Paphos (đảo Chypre). Thật ra ở đây Ovide đã dùng từ “Paphos” quá sớm vì đó là tên con gái của chàng sẽ sinh ra sau này và việc thành phố mang tên cô gái này sẽ xảy ra sau. Xem tiếp đoạn dưới về chuyện này.

[5] Tức đảo Chypre. Paphos là tên thành phố, nhưng ở đây Ovide cho là tên của đảo Chypre.

Người dịch: Quế Sơn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.