Paul ngồi lại rất lâu trên ghế. Vậy là chàng sẽ thực hiện được chương trình của chàng. Đó không còn là hình ảnh êm đềm đã thoáng qua ngày xưa của một ngôi nhà nhỏ ngập giữa hoa hồng, trên một ngọn đồi nhìn xuống những đồng cỏ xanh ở vùng quê. Sự già dặn trước tuổi đã biến chàng thành một con người có óc thực tế, không thích những hứng khởi dễ dãi. Paul sẽ hoàn tất việc học của chàng, không phải ở Belfast mà tại một trường đại học nhỏ ở tỉnh. Có lẽ ở Durham, nơi mà học phí thấp và bài dạy rất hay. Trong vùng ngoại ô của các tỉnh miền Bắc này, chàng sẽ tìm một căn nhà khiêm nhường, để hai cha con cùng ở, với một mảnh vườn nơi đó cha chàng sẽ tìm được việc làm cần thiết để cứu lấy tinh thần của ông. Việc này có thể thành công được không? Paul không rõ, nhưng chàng có nghe nói đến trường hợp của những cựu tù khổ sai được thả sau nhiều năm bị giam cầm - mười năm, hai mươi năm - đã trở lại một cuộc sống bình thường như mọi người, và vui hưởng một tuổi già yên lành. Có điều họ không phải là nạn nhân của một sự sai lầm công lý.
Paul vội vã đứng lên, không để lòng thù hận xâm chiếm lại. Trời hãy còn sớm và ra ngoài đi dạo sẽ làm cho chàng thấy thư thả. Paul tắt đèn, bước nhẹ khỏi phòng để đừng phá giấc ngủ của cha và đi ra đường.
Ngày còn kéo dài và đêm chậm đến. Không khí ấm và sáng, Paul bước đi, lòng xúc động trước vẻ đẹp của hoàng hôn. Chàng đi thơ thẩn không mục đích, nhưng cũng không ngạc nhiên khi nửa giờ sau, chàng thấy mình đến khu Ware quen thuộc. Trước ngôi nhà của Lena, chàng dừng lại, tựa vào lan can sắt, ngước mắt nhìn lên lớp cửa sổ tối đen của tầng lầu không người ở.
Những ngày đau khổ không còn nữa mà còn được giải thoát khỏi sự nghi ngờ ám ảnh, bây giờ Paul có thể thảnh thơi đánh giá đúng những gì Lena đã giúp chàng. Bây giờ chàng hiểu rằng nếu không có nàng, cha chàng có thể vẫn còn ở Stoneheath và chính chàng chắc chắn không còn sống. Chàng nguyền rủa sự vô tình, bội bạc của mình, và bỗng nao nức muốn được gặp lại nàng. Ước gì nàng từ bóng tối hiện ra, đầu trần trong chiếc măng-tô cũ kỹ gài nút ở cổ, gương mặt trầm tư, độ lượng và khiêm tốn, đầy lòng vị tha và vẻ tươi mát của giọt sương mai miền Bắc Âu. Thái độ của chàng thật ấu trĩ khi nghe nói về nàng. Sự ô nhục ấy, bây giờ chàng có thể nghĩ đến không chút oán giận, trái lại còn tăng thêm tình thương đối với nàng.
Đồng hồ trên tháp chuông điểm mười một tiếng. Mặt trăng xuống thấp về phía chân trời. Paul vẫn còn đứng nhìn mãi các cửa sổ âm u như đôi mắt chàng đã trông thấy nàng. Chưa bao giờ hình ảnh nàng xuất hiện trước mắt Paul sáng láng, rõ rệt như đêm nay. Và trong Paul nảy ra niềm tin sẽ được gặp lại nàng. Không, chàng sẽ không đến gặp bà Hanley. Vì chắc chắn khi gặp Paul, bà sẽ tâm sự mãi không thôi. Ngày mai, chàng sẽ gặp Dunn xin địa chỉ Lena, Paul tưởng tượng ra cảnh gặp lại nàng, lòng tràn ngập niềm vui.
Từng bước chậm đưa Paul về khách sạn. Đại lộ vắng ngắt, các cửa hàng đóng kín từ lâu, nhưng ở các góc đường, vài cậu bé bán báo hãy còn rao to những tin tức. Suốt buổi tối, Paul không còn muốn chú ý gì đến tin tức. Chàng vĩnh viễn chán và sợ các tin “giật gân”. Nhưng khi đi qua vùng sáng của ngọn đèn đường, mắt chàng chạm phải một hàng tít lớn. Paul lấy tiền quay bước trở lại mua một tờ Wortley Chronicle. Có ba hàng ở mục tin giờ chót: “Cảnh sát đã phá cửa gian nhà ở Ushaw Terrace và tìm thấy Enoch Oswad: ông ta đã thắt cổ chết dưới chiếc đèn treo ở phòng khách”.
Paul từ từ bình tĩnh lại sau cơn xúc động mãnh liệt. Chàng thì thầm: “Tội nghiệp! Quả ông ta ra đi như hứa”. Và sau ý nghĩ thương hại này, Paul cảm thấy những hận thù cuối cùng còn lại đã rời khỏi lòng mình. Chàng phồng ngực lên hít thở không khí mát mẻ. Từ một cửa hiệu đông người xây ngầm dưới đất gần đó, bay ra mùi bánh mì nóng thơm ngon. Mặt trăng đã lặn, nhưng vài ngôi sao chiếu lấp lánh bên trên những mái nhà cao của thành phố đang ngủ yên. Paul bước nhanh. Đã từ lâu, đây là lần đầu tiên chàng cảm thấy yêu đời và tin tưởng vào ngày mai đầy hứa hẹn.
HẾT