Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 143 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXVI

❊ ❊ ❊

Về đến căn phòng nhỏ của Castles trong khu Hành lang, Paul nặng nề buông mình trên một chiếc ghế. Castles cẩn thận kéo tấm màn lại, mở tử lấy ra một chai rượu rót đầy hai ly.

“Chúng ta xứng đáng được thưởng.” Castles vừa nói vừa cầm một ly trao cho người khách trẻ: “Rượu ngon, không làm cậu mệt đâu.”

Rượu hâm nóng Paul và làm thần kinh chàng bớt căng thẳng. Đang lúc tinh thần suy sụp, chàng thấy cần nó, không lưu tâm đến các ảnh hưởng do rượu gây ra.

Chưa bao giờ Paul thấy cay đắng như hôm nay. Chàng ực một hơi hết ly rượu và không phản đối khi Castles nghiêng chai rót đầy một ly nữa.

Đặt ly rượu của mình lên trên lò sưởi, người tù khổ sai kín đáo quan sát Paul bằng khóe mắt. Cơn khủng hoảng đến rồi. Ừ, dịp may độc nhất bất ngờ đã đến với ông. Phải, cái xấp giấy mà một người bạn tù kín đáo nhét vào tay ông ta trong sân chơi, vài ngày trước khi đi được thả là một dịp may qua bất ngờ không thể bỏ qua được. Mathry, trong bốn bức tường của nhà tù Stoneheath, chẳng có ý nghĩa gì hết đối với Castles. Hơn nữa, cuộc đời của Mathry kể như chấm dứt với bản án chung thân rồi, không còn một chút hy vọng cỏn con nào. Còn Paul? Castles cũng không coi chàng ra gì, chỉ là một dụng cụ trời cho giúp ông ta trả thù.

Trước lúc bị “nạn”, Castles đang làm chuyên viên cho một công ty bảo hiểm lớn. Độc thân, say mê môn đua ngựa, ông ta sống rất thoải mái, thỉnh thoảng đi săn và thường xuyên có mặt ở các trường đua. Đối với một con người mưu mẹo và liều lĩnh như ông, việc lợi dụng một “tuy-dô” tốt để thử thời vận không có gì là đáng ngạc nhiên. Được biết tin công ty của ông ta, Công ty bảo hiểm Midland Countries sắp sát nhập với Công ty bảo hiểm sinh mạng và hỏa tai Haddon Hall - một cuộc kết hợp sẽ có lợi rất lớn cho công ty thứ nhì - Castles bèn “mượn” ở két một số tiền để mua năm mươi ngàn cổ phiếu của công ty Haddon Hall.

Tuy đã hành động khá kín đáo, nhưng sự chuyển nhượng một số cổ phần quá lớn như vậy không thể không đến tai nhà chức trách. Biện lý Matthew Sprott liền ra lệnh xét sổ sách của Castles. Vốn quen biết với Sprott, Castles liền tìm đến gặp riêng ông ngay và yêu cầu ông đình hoãn việc kiểm soát. Castles xin một thời hạn mười ngày để dàn xếp và trả nợ.

Sprott từ chối rất lịch sự và ra lệnh tiến hành nhanh cuộc điều tra. Kết quả, Castles bị truy tố ra tòa và chịu án tối đa. Thời gian đó, giá trị các cổ phần Haddon tăng lên gấp ba. Thay vì hưởng được bảy mươi ngàn bảng tiền lời, Charles Castles lãnh bảy năm tù khổ sai. Một con người như Castles không biết tha thứ ai hết, ông ta đã không ngừng căm thù Sprott và không ngừng tìm một cách trả thù mà không gây nguy hiểm gì cho mình. Và sau bao năm chờ đợi, bỗng xuất hiện người con của Mathry, một chàng thanh niên mang ý định ngu ngốc muốn “rửa danh dự cho gia đình”. Chuyện thật đáng buồn cười. Trong cái thế giới của Castles đang sống này, chuyện gì có dính dáng tới cảnh sát thì cũng đều được biết ngay nên ông chẳng khó khăn gì để nghe đến các hành động vụng về của Paul. Đối với một con người khôn lanh như Castles, việc lợi dụng cơ hội này để trả thù riêng là một điều không có gì dễ dàng hơn.

Không thể kìm hãm lâu hơn nữa sự thù hận trong lòng, Castles tiến lại phía Paul, mặt vẫn giữ nét bình thản. Ông ghé mình ngồi lên cánh tay dựa của chiếc ghế bành rồi nói: “Phải nhìn nhận tôi khâm phục thái độ của cậu ở tòa án hồi chiều này. Và tôi càng tin chắc rằng cậu đã hiểu tất cả.”

Paul nín lặng không trả lời.

“Có lẽ hôm qua tôi đã tỏ ra bất công đối với cậu. Cậu đã gặp toàn chuyện không may, bị cảnh sát gây rắc rối, và tôi không trách cậu đã có một lúc rất can đảm. Nhưng, cậu thấy không?” Castles làm điệu bộ lắc đầu: “Ý định của cậu chẳng khác gì húc đầu trần vào tường. Chính vì vậy mà hôm nay tôi cho cậu thấy tận mắt cách thức làm việc của mấy vị chức trọng quyền cao của chúng ta ở tòa án. Ồ, tôi không đếm xỉa gì đến Oman, tuy vẫn còn khát máu, nhưng nay chỉ là con chó già thở dốc. Kẻ tôi muốn nói, chính là Sprott…”

Nhắc đến cái tên này, bộ mặt của Castles tối sầm lại và mặc dầu đã cố gắng tự kiềm chế, giọng của ông ta rắn lại như thép: “Chính hắn là kẻ đóng vai trò then chốt trong hệ thống tổ chức này tên phản động bị ghét cay ghét đắng nhất ở thành phố Wortley. Tôi không thể nói hết cho cậu biết tất cả những gì hắn đã làm, hắn luôn luôn ném đá giấu tay. Chính hắn đã ném Mathry vào địa ngục Stoneheath. Và ngày nào hắn còn sống, ngày đó cậu không thể nào cứu được cha cậu đâu.”

Trong sự im lặng, Paul thấy hình ảnh của viên biện lý đắc thắng và cao ngạo lao đến tấn công chàng và chàng nghe một cơn nóng sốt kỳ lại chạy rần rật trong mạch máu.

Castles lấy lại vẻ bình tĩnh bên ngoài và tiếp tục cuộc độc thoại: “Phải, các đồng bọn khác của Sprott chỉ là những kẻ khờ khạo. Dale chẳng hạn, là một con người chất phác, chỉ biết có nhiệm vụ của mình. Phải công nhận rằng ông ta có lý, đừng nên để lòng thù ghét; Oman, viên chánh án, là một người nông cạn. Nhưng Sprott thì khác hẳn, Sprott là một đầu óc xuất sắc. Chắc chắn hắn thấy rõ những khuyết điểm của phần buộc tội, nhưng hắn vẫn xúc tiến và sử dụng tất cả xảo thuật của lý luận để làm cho cha cậu phải chịu một số phận gớm ghê hơn cả cái chết. Hắn đã chôn sống cha cậu. Chính hắn là kẻ chịu trách nhiệm. Phải, chính hắn!”

Trước lập luận đanh thép đầy hợp lý của Castles, cơn sốt trong người Paul dâng lên. Bây giờ chàng đã thấy rõ vấn đề và tin chắc rằng tất cả trách nhiệm trong vụ này đều do viên biện lý. Một cách như vô tình, bàn tay của Castles đặt lên vai Paul ve vuốt: “Tôi hiểu những cảm nghĩ của cậu và tôi thấy thương cậu. Làm sao cậu có thể đụng đến Sprott? Một con người được bảo vệ rất kỹ.”

Paul đưa đôi mắt sáng quắc nhìn Castles: “Nhưng chắc phải có một cách đến gần được hắn.”

“Không, Paul… không có cách nào.”

Castles nói với một giọng thương hại. Đoạn ông ta ngập ngừng, tất cả những thớ thịt trên gương mặt như co thắt lại: “Có lẽ có một cách… Nhưng không, không thể được.”

Đôi mắt Paul sáng rực trên khuôn mặt xanh xao: “Không thể được? Tại sao?”

Castles suy nghĩ rồi ra vẻ quyết định: “Không. Cậu còn quá trẻ. Cậu không thể đi đến nhà Sprott được… Ngay tại nhà hắn… để thanh toán hắn.”

Castles nhìn Paul thật nhanh và hơi thở dồn dập của ông ta tố cáo cái vẻ bình tĩnh bên ngoài, nhưng Paul không còn tâm trí nào để chú ý đến điều đó: “Ai có thể ngăn tôi đến gần hắn? Tôi có thể tìm gặp hắn?”

“Cậu chắc không?” Castles run giọng hỏi.

Chàng trẻ tuổi nhìn Castles nhưng không hiểu hết chiều sâu của ý tưởng thầm kín của ông ta.

“Cậu chắc không?” Castles hỏi lại lần nữa.

Paul gật đầu.

“Đối với cậu, đó là cách duy nhất để đòi công lý… Cậu hãy tỏ ra chủ động. Ai có thể trách cứ cậu được? Cậu sẽ làm cho công lý được sáng tỏ về vấn đề này. Nếu cậu hành động, họ bắt buộc phải xét lại vụ án. Sự thật rõ ràng như ban ngày và sẽ làm họ hổ thẹn, nếu cậu chịu hành động. Mọi trách nhiệm sẽ trút lên đầu họ… Và Sprott, kẻ chủ mưu, vĩnh viễn bị loại khỏi chức vụ, bị quật ngã. Đáng kiếp cho hắn! Hành động của cậu sẽ được biện minh.”

Paul vụt đứng dậy. Những lời của Castles như ngọn lửa thiêu đốt chàng. Cảnh xử án mà chàng vừa chứng kiến, cuộc sống khốn khổ, nhục nhã của chàng trong những ngày vừa qua, tất cả đều thúc đẩy chàng, kích thích chàng hành động. Lửa đã vào tận trong đầu. Rót đầy thêm một ly, Paul nốc một hơi cạn hết.

“Này…” Castles hạ thấp giọng nói: “Nếu có kẻ muốn cản trở cậu… Cậu hãy cầm lấy vật này.”

Ông ta trao cho Paul một khẩu súng lục, đen sì và đẹp. Paul chẳng lộ một vẻ ngạc nhiên nào. Castles không nói thêm gì nữa, mở cửa cho Paul ra ngoài. Bước xuống cầu thang, chàng cảm thấy khẩu súng đè nặng lên bắp đùi. Chàng dấn mình vào con đường tối đen.

Còn lại một mình, Castles đứng tựa vào khung cửa, bàn tay ép một bên hông, tìm cách lấy lại nhịp thở, miệng nhăn nhúm, đôi má lõm sâu. Đoạn ông ta run rẩy vấn một điếu thuốc, đốt lên rồi liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Chuyến xe lửa ngược lên miền Bắc sẽ khởi hành trong mười phút nữa. Không cần phải nán lại làm gì nữa. Khoác chiếc áo choàng lên người, ông ta đưa điếu thuốc lên môi rít lia rít lịa nhiều hơi. Rồi bằng một cử chỉ mạnh bạo, ông ném điếu thuốc xuống đất, lấy gót chân chà lên và bước ra ngoài.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.