Các quan tòa vừa đứng dậy thì Sportt đã nóng nảy băng qua phòng treo quần áo vắng người, men theo lối đi bên hông dành riêng cho nhân viên pháp đình, mà ra ngoài. Ông không muốn bị các phóng viên theo quấy rầy và đã dặn tài xế đến rước lúc bốn giờ. Chiếc xe hơi đậu sẵn ở trước cửa. Sprott chạy vội đến và vui mừng nhận thấy vợ ông ngồi ở băng sau. Ông ta nhanh nhẹn ngồi kế bên, và sau khi ra lệnh cho tài xế chạy về nhà, ông đẩy tấm kính ngăn với phía trước, ngả lưng vào tấm nệm và cầm lấy bàn tay vợ.
Ngày hôm nay quả là cực hình đối với một con người có đầu óc ưa đè bẹp kẻ khác như ông. Đặc biệt phần đầu bài biện hộ của luật sư như đặt ông lên một lò lửa. Ngoài ra, bản năng nghề nghiệp báo trước cho ông biết sẽ còn nhiều điều xấu hơn nữa xảy đến. Chỉ nghĩ đến Louisa Burt, đến những gì mà Grahame bắt cô ta phải trả lời vào ngày mai, cũng đủ làm ông ta phải rùng mình. Ông ta nhắm mắt lại, tìm chút thoải mái trong sự yên lặng.
“Cám ơn em đã đến, Catherine. Anh biết có thể trông cậy được vào sự yểm trợ tinh thần của em.” Cuối cùng rồi ông cũng cất tiếng.
Bà không trả lời.
Hé mắt, ông thấy mặt bà tái xanh. Thay vì mặc một chiếc áo dài buổi chiều, bà mặc một bộ đồ bằng dạ rất nhã và đội một chiếc nón “phớt” sụp trên mắt.
Bà rút tay ra khỏi tay ông.
Sprott ngồi thẳng người dậy.
“Nói cho cùng, phiên tòa hôm nay cũng không đến nỗi xấu lắm đối với chúng ta.” Ông ta nói bằng một giọng muốn tỏ ra trấn an cho chính ông cũng như cho bà vợ: “Dĩ nhiên Grahame đang tìm cách gây ảnh hưởng. Anh thừa biết trước điều đó. Hắn định quậy cả cái mớ bùn dơ lên để bôi bẩn chúng ta. Đồ bẩn thỉu.”
“Không, Matt.”
Sprott nghiêng đầu về phía vợ, ngạc nhiên hỏi: “Sao thế?”
Bà quay đi, ngoảnh bộ mặt xanh xao bướng bỉnh nhìn qua cánh cửa kính xe hơi: “Ông Grahame không tìm cách bôi bẩn anh đâu.”
“Sao?”
“Tôi tin rằng ông ấy ngay thẳng và thành thật.”
“Em sẽ không nói như vậy nếu em có dự phiên tòa hôm nay.”
“Tôi có dự.”
Bà quay mặt lại phía ông và tựa má trên những ngón tay thon nhỏ của mình, nhìn ông với đôi mắt thật buồn: “Tôi có mặt tại phòng xử, ngồi ở hàng ghế chót. Không biết có một cái gì đã thúc đẩy tôi đến pháp đình. Tôi muốn giúp đỡ anh, yểm trợ anh bằng tình yêu của tôi, nghe anh tự biện minh cho mình, bác bỏ những lời xuyên tạc hèn hạ của họ. Và thay vì như vậy…”
Ông ta quan sát bà, đến phiên gương mặt ông ta tái xanh lại. Bà đã có mặt ở phiên xử, đã nghe hết tất cả, đó là điều mà ông ta muốn tránh hơn bất cứ điều gì khác.
“Đáng lẽ em không nên đến.” Ông ta nói một cách tức bực: “Anh đã nói trước với em rồi. Đó không phải là chỗ của đàn bà. Anh không giải thích cho em biết trước tất cả rồi sao? Mọi công chức cao cấp đều là đích cho người ta nói xấu, xuyên tạc. Nhưng đó không phải là lý do để vợ ông ta tới xem ông ta bị công kích, bị hạ nhục…”
“Tôi phải đi đến đó.” Bà lặp lại bằng giọng lạnh ngắt: “Một cái gì đó đã thúc đẩy tôi…”
Sprott cố nén cơn tức giận, bởi vì tình yêu bà: “Cũng không có gì quan trọng lắm.” Ông ta nói, vừa nắm lại bàn tay vợ: “Chuyện này rồi cũng sẽ giải quyết xong sớm. Chúng ta sẽ ném cho tên Mathry một cái xương để cho nó gặm. Và người ta sẽ quên tất cả.”
“Anh tưởng như vậy sao, Matt?” Bà vẫn trả lời, cùng một giọng thảm sầu, xa lạ.
Thái độ và giọng nói của bà làm ông như bị một cú đánh bất ngờ. Ông toan rủa to lên một tiếng nhưng lúc ấy chiếc xe hơi đã quanh vào cổng và đậu lại trước thềm nhà.
“Thưa, ông có cần xe hơi tối nay không ạ?” Người tài xế hỏi, khi ông biện lý đặt chân xuống đất.
“Không!” Sprott ném cho anh ta một tiếng trả lời giận dữ: “Cút đi!”
Ông chẳng thấy trong ánh mắt của người tài xế loé lên một tia sáng lạ lùng ư? Mặc kệ, ông chả cần. Ông chạy theo vợ, bắt kịp bà ở chân cầu thang, ở tận cùng của phòng: “Dừng lại, Catherine, anh cần nói với em.”
Ngoan ngoãn, bà dừng lại, đầu cúi gập xuống, vẻ dịu dàng. Xúc động trước vẻ mặt rất xanh xao và trước thái độ của bà, ông ngần ngại nói qua chuyện khác: “Các con đâu?”
“Tôi gởi chúng qua nhà bà ngoại. Tôi hiểu anh không muốn cho chúng biết… cái việc tai hại này.”
Bà đã hành động rất khôn ngoan, ông biết vậy, nhưng ông cảm thấy cần sự âu yếm ấm áp của các con gái ông.
“Thật là một cuộc đón tiếp không được vui lắm cho một người đàn ông trở về nhà, sau khi vất vả tranh đấu suốt cả ngày. Em không thể vui lên một chút được sao, Catherine. Rồi cả hai chúng ta sẽ đi ăn tối…”
“Tôi đã cho chuẩn bị sẵn bữa ăn tối của anh, Matt. Anh hãy tha lỗi cho tôi. Tôi cảm thấy không được khoẻ lắm.”
Một lần nữa, cơn tức giận lại nổi lên khiến mặt ông đỏ gay và mắt ông cũng đỏ ngầu: “Em làm sao vậy, Catherine?”
“Anh không đoán trước được sao?” Bà đáp bằng một giọng héo hắt.
“Không, thật sự là không. Tôi không hiểu vì sao, trong nhà tôi, tôi lại bị đối xử như một tên hủi.”
Đã quay đi nửa người, bà đặt tay lên thành cầu thang: “Xin lỗi anh, Matt. Tôi lên nằm nghỉ một chút.”
“Không!” Sprott kêu lên một cách giận dữ: “Bà sẽ không đi đâu hết trước khi giải thích cho tôi hiểu thái độ của bà!”
Một khoảng im lặng dài. Sau cùng, bà đặt chân lên cầu thang, ngước đầu lên nhìn ông với đôi mắt của một con chim bị thương: “Tôi nghĩ… anh có thể hiểu được… cơn xúc động của tôi. Trong nhiều năm qua, tôi nghe những tiếng đồn, những lời bình phẩm, những lời công kích… và tôi chỉ cười. Tôi không tin. Nhưng ngày hôm nay, ở phiên tòa, không phải Grahame tìm cách vấy bùn lên người anh đâu. Ông ta chỉ nói lên sự thật. Anh đã tròng cái án tử hình vào một người vô tội, còn tệ hơn cả cái chết, để thoả mãn tham vọng của anh, để anh mau bước lên nấc thang danh vọng.”
Nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên trán, bà nói tiếp bằng một giọng đau đớn: “Vì sao anh lại làm chuyện đó? Vì sao? Chỉ nhìn thấy kẻ khốn khổ kia thôi, chỉ tưởng tượng những nỗi đau đớn của anh ta thôi, cũng đủ thấy thật là ghê tởm.”
“Catherine.” Ông ta nói, vừa tiến đến gần bà: “Em không hiểu những gì em nói, bổn phận của anh là làm cho bị cáo phải bị kết án.”
“Không! Bổn phận của anh là bảo vệ công lý!”
“Nhưng, em yêu dấu, anh là công cụ của công lý. Khi một tội phạm có tội rõ ràng, anh bắt buộc phải đưa hắn ra tòa, làm cho hắn phải đền tội.”
“Ngay cả nếu cần phải ém nhẹm các bằng chứng?”
“Việc bào chữa cho bị cáo là bổn phận của luật sư.”
“Trong khi đó, anh sử dụng những phương tiện hèn hạ nhất để cho bị cáo rơi vào bẫy và bị tòa kết án. Anh là… anh là thứ mà người ta gọi là luật sư của quỷ sứ.”
“Catherine! Em bị mệt kiệt sức, nhưng đó không phải là lý do để em nói càn. Hôm nay em đã thấy Mathry như thế nào rồi đó.”
“Hay đúng hơn, anh ta đã trở thành như thế đó. Tuy vậy, anh ta vẫn không có vẻ gì là một tên sát nhân cả. Chính anh ta… chính anh ta… đã bị người ta ám sát.”
“Em đừng nói quá lố.” Ông ta đáp một cách giận dữ: “Hắn chưa được phục hồi danh dự đâu!”
“Anh ta sẽ được.”
“Còn để xem đã.”
Bà nhìn đăm đăm vào mặt ông ta. Đôi môi bà run lên: “Matt, có phải anh biết, có phải lâu nay lúc nào anh cũng biết, rằng anh ta vô tội không?”
Hai tiếng “vô tội”, mà Sprott thường nghe Mathry nói trên chiếc băng bị cáo của anh ta, trong lúc này mang một ý nghĩa ghê gớm. Sprott bỗng cảm thấy một làn sóng xúc động tràn ngập ông ta, quét sạch tất cả, một tình cảm kỳ lạ vừa tức giận vừa thèm muốn, thèm muốn hành hạ vợ ông và đồng thời thèm muốn an ủi bà, thèm muốn được đặt đầu lên ngực bà và khóc.
Ông tiến đến gần, muốn ôm lấy vợ, nhưng bà bỗng thụt lùi lại như ghê sợ: “Đừng đụng đến tôi.”
Ông lạnh mình khi nghe tiếng la đó; trên gương mặt bị tàn phá bởi sự đau khổ chưa hề thấy: sự thù hận và tệ hại hơn nữa, sự sợ hãi. Ông đứng lặng nhìn bà từ từ bước lên cầu thang.
Tiếng chuông báo hiệu bữa ăn tối vang lên. Ông một mình vào phòng ăn, chỉ bày một khăn ăn. Người đàn bà hầu phòng lặng lẽ mang thức ăn lên. Các món được dọn là những thứ ông ưa thích. Nhưng giờ đây chúng trở nên lạt lẽo, không mùi vị và ông ta ăn như một cái máy, giận dữ, đau khổ. Một hai lần, khi cánh cửa phòng ăn mở ra, ông nghe tiếng sột soạt của những trang nhật báo được lật qua và những tiếng thì thầm từ phòng gia nhân. Cơn tức giận bỗng bùng lên, và bằng một giọng thô tục, ông lên tiếng trách bà tớ già nấu ăn quá dở.
Rời bàn ăn, ông ta bước qua văn phòng. Bị thúc đẩy bởi một nhu cầu kỳ lạ, và để xoa dịu những dây thần kinh quá căng thẳng, bất chấp quy tắc mà lâu nay vẫn luôn luôn tuân theo, ông tự pha cho mình một ly rượu whisky lớn và ngả người trên chiếc ghế bành. Trong cuộc đời, chưa bao giờ ông thấy đầu óc quay cuồng với những ý tưởng hỗn loạn như lúc này. Ông ghê sợ những gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Ông như người sau cơn kinh phong, đang cố gắng lấy lại tinh thần một cách vụng về và rối loạn. Tất cả những gì ông đã ước muốn và đã đạt được: nhà lầu, xe hơi, những bức tranh vô giá, tất cả đều không còn ý nghĩa gì nữa. Ông chỉ còn nghĩ đến một mình Catherine mà thôi. Và trong căn nhà lặng lẽ, ông lắng tai theo dõi từng cử động của bà vợ.
Ông tiếp tục uống thêm, và dần dần các giác quan nóng bừng lên, ông cảm thấy hiện tại và tương lai ít đen tối hơn. Catherine là một con người tinh khiết có tâm hồn nhạy cảm, nhưng bà sẽ phải quên câu chuyện tai hại này. Bà không dự phần vào sự thịnh đạt và sự thăng tiến mỗi lúc một lớn đều hay sao? Ông sẽ đi lên phòng gặp vợ. Phải, hơn bao giờ hết, ông cảm thấy đang cần đến bà. Mạch máu ông đập mạnh hơn khi nhớ lại sự dịu hiền, sự ngoan ngoãn, tình yêu, sự hy sinh và lòng tốt vô tận của người vợ đối với ông.
Đồng hồ điểm mười một giờ. Các gia nhân đã ngủ cả và căn nhà trở nên vắng lặng. Ông đứng dậy, tắt đèn và rón rén bước lên cầu thang.
Đến trước cửa phòng vợ, ông đứng im, tim đập thình thịch, lòng khao khát được yêu thương. Ông ta đưa tay xoay nhẹ quả núm cửa phòng đóng chặt. Cửa gài chốt bên trong. Hoảng hốt, ông lên tiếng gọi, lúc đầu còn nho nhỏ rồi sau to hơn. Không có tiếng trả lời. Cơn giận nổi lên thình lình, ông xô mạnh tấm ván cửa, tống vai vào. Cả thân hình to lớn của ông cong lại, định xô bật cánh cửa, nhưng rồi thình lình… oặt xuống.
Đầu cúi gằm, ông biện lý lê từng bước nặng nề về phòng mình.