Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỘT VỤ GIẾT NGƯỜI: KẺ VÔ TỘI BỊ KẾT ÁN.

❊ ❊ ❊

Và trước ngực, một tấm bảng khác đề:

MỘT VỤ GIẾT NGƯỜI: THỦ PHẠM VẪN TỰ DO.

❀ ❀ ❀

Chuyện gì vậy? Chắc đây là màn đầu của một chiến dịch quảng cáo khéo léo diễn ra trong nhiều tuần lễ?

Chín giờ rồi, Paul vẫn đi mãi, mắt nhìn thẳng bất động, hai bàn tay bấu chặt vào hai tấm bảng gỗ. Chàng tránh các ngã tư đường, nơi thường có nhân viên cảnh sát đứng để khỏi gặp rắc rối với nhà chức trách. Một đôi lần, chàng cảm thấy mình bị quan sát một cách chăm chú, nhưng may mắn vẫn còn, chàng không hề bị chận giữ lại.

Buổi sáng trôi qua và bây giờ Paul đã thấm mệt, nhưng mục đích chính chưa đạt được; cuộc diễu hành này mới chỉ là màn mở đầu, và chàng sẽ không bỏ lỡ chương trình. Tai bị ù vì những tiếng động của đương phố, mình mẩy dính đầy bùn do những chiếc xe chạy qua làm văng lên, nhưng chân Paul vẫn bước.

Tuy nhiên tình trạng yếu sức của Paul mỗi lúc một gia tăng, làm thỉnh thoảng chàng lảo đảo gần ngã.

Gần trưa, một đám đông tò mò bám theo chàng, phần lớn là những kẻ hiếu kỳ và những kẻ thất nghiệp, thêm một số trẻ nhỏ và một con chó gầm gừ, sủa mãi không thôi. Paul trở thành mục tiêu của những câu châm chọc hạ cấp, nhưng vì chàng không trả lời nên đám đông cũng lặng thinh. Khoảng gần một giờ trưa, đám người kéo ra quảng trường Leonard, và Paul dừng lại dưới chân bức tượng của Robert Greenwood, vị thị trưởng đầu tiên của thành phố Wortley, Paul tháo hai tấm bảng quảng cáo ra, đặt xuống đất, rồi quấn sợi xích vào cổ tay; chàng tự buộc mình vào chân sắt của bức tượng và bóp ống khóa lại. Đám người hiếu kỳ quay quanh Paul mỗi lúc một đông và ồn ào hơn. Khi quay đầu lại, Paul ước lượng số người đứng trước mặt đã lên đến cả trăm. Paul dùng bàn tay không bị xiềng nới rộng chiếc cà vạt thắt quá chặt ở cổ. Chàng không cảm thấy sợ hãi hay xúc động, cương quyết sẽ nói lên nỗi oan ức của cha trước các công dân của Wortley. Dịp may đã đến: mọi người đang lắng tai nghe; Lena bảo rằng những người nghèo bao giờ cũng có lòng và đây là dịp tốt nhất để chàng xác nhận điều đó. Phải chi đầu chàng ít đau nhức hơn! Nhưng sự đau nhức này cũng chưa khó chịu bằng cái cảm giác chàng đang sống trong một khung cảnh nửa hư nửa thực: hai chân như bị cột vào những quả bóng và đang lơ lửng giữa không trung. Paul đưa lưỡi liếm đôi môi khô: “Thưa các bạn, tôi đến đây để nói lên… những điều mà các bạn phải được biết. Tôi tên là Mathry, và cha tôi đang bị ở tù…”

Câu nói này làm cả đám đông cười rộ. Paul lặng yên chờ đợi.

“Cha tôi bị tù đã mười lăm năm nay vì một tội ác mà ông không hề làm.”

“À! Anh bạn hãy đi chỗ khác mà kể chuyện!” Một giọng khác đáp lại.

Tiếng cười rộ lại nổi lên, tiếp theo là những tiếng la ó.

“Im! Để hắn nói!”

“Tôi có bằng chứng về sự vô tội của cha tôi, nhưng không ai muốn nghe tôi…”

“Chúng tôi cũng thế, anh bạn ơi! Nói to lên.”

“Nào! Nói đi! Nói đi! Kể đi!”

Paul nuốt nước miếng. Chàng hiểu, mặc dù rất cố gắng, giọng nói của chàng vẫn quá yếu ớt, không đủ để gây tác động. Chàng ráng hết sức: “Cha tôi đã bị giam mười lăm năm nay rồi. Nhưng cha tôi không hề phạm tội ác đó…”

Con chó hoang nãy giờ vẫn bám theo chân Paul cũng sủa lên dữ dội.

“Tôi lặp lại… Cha tôi vô tội… Tôi có bằng cớ…”

Tiếng sủa của con chó át cả tiếng nói của Paul. Được khuyến khích bởi những kẻ hiếu kỳ, nó nhảy xổ lên mình chàng, làm chàng lảo đảo. Paul vừa vịn vào hai tấm bảng quảng cáo để khỏi ngã thì có xầm xì trong đám đông:

“Hắn say rượu.”

“Hắn muốn gạt chúng mình chơi.”

Một miếng vỏ chuối bay đến dính vào má Paul, mở đầu cho những mẩu bánh mì vụn, những thức ăn thừa, những cùi trái táo bay tới tấp vào người Paul. Giữa lúc đó, hai người cảnh sát rẽ đám đông tiến tới. Một người rất trẻ, và người kia là trung sĩ Jupp.

“Chuyện gì vậy? Anh phá rối trật tự công cộng à?”

Paul nhìn hai người cảnh sát và mơ hồ nhận ra viên trung sĩ. Chàng đã kiệt sức, mở miệng nhưng không thốt ra được một tiếng nào. Đám đông càng dày nghẹt thêm.

“Anh ta say rượu, thưa trung sĩ,” một giọng nói nịnh bợ phát ra từ hàng đầu, “anh ta kể chuyện bá láp bá xàm.”

“Lần này cậu tới số rồi, cậu bé ơi!” Jupp vừa nói vừa tìm cách lôi Paul đi.

Thấy không lôi được, anh kéo rất mạnh suýt làm trật cổ tay Paul mới nhận ra sợi dây xích. Đỏ mặt tía tai, anh quay lại nói nhỏ với người cảnh sát kia: “Nó tự cột mình vào bức tượng. Phải đem xe tới.”

Hai người cảnh sát bực bội kéo mạnh Paul qua bên này rồi qua bên kia, cố bứt đứt sợi dây xích trong lúc dân chúng chung quanh họ mỗi lúc một đông hơn. Một nhân viên khác xuất hiện, nhưng liền vội chạy đi, miệng thổi tu huýt sáo ầm ĩ. Người ta xô đẩy nhau, la hét vang dội.

Lưu thông bị gián đoạn. Sự hỗn độn lên đến tột độ. Đây là lúc Paul mong đợi để hét lên trước đám đông quần chúng lời kêu gọi thiết tha nhất của chàng: “Hỡi các bạn! Tôi chỉ yêu cầu công lý được thực hiện! Một kẻ vô tội…”

Người cảnh sát trẻ lấy dùi cui đập vỡ được cái ống khóa. Paul bị lôi xềnh xệch lên xe về bót. Gần như bất tỉnh, Paul chẳng còn biết chuyện gì đã xảy ra, mãi đến khi người ta ném chàng vào xà lim, trán va mạnh vào nền xi măng. Cái đập đầu này không làm tăng thêm nỗi đau nhức trong người, trái lại nó làm cho trí óc chàng bừng tỉnh. Tiếng rên rỉ của Paul làm cho ba người cảnh sát đang đứng giám sát ở bậc cửa càng thêm quạu vì những rắc rối do chàng đem đến.

“Thằng khốn!” Viên cảnh sát thứ nhất nói: “Nó tỉnh rượu rồi.”

“Không, nó không say đâu.” Trung sĩ Jupp bảo.

Người thứ ba, một lực sĩ, run lên vì giận. Trong lúc Paul, anh ta bị một cú đạp đau điếng vào bụng.

Anh ta cúi xuống, dựng Paul dậy như người ta dựng một bao bột. Đoạn, thu nắm tay lại, anh ta đấm một quả thật mạnh vào giữa hai mắt của người tù. Máu phun ra. Paul ngã quỵ, bất tỉnh.

“Anh chớ nên làm vậy.” Jupp lạnh lùng nói: “Nó sẽ được lãnh đủ, yên chí.”

Cánh cửa phòng giam đóng sầm lại. Người cảnh sát trẻ nhất cười hơi gượng như để xoa dịu lương tâm của mình: “Dầu sao, chính nó đã gây ra chuyện này.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.