Sáng sớm hôm sau trời đẹp và mát mẻ. Paul thức dậy rất sớm trong căn phòng nhỏ chàng mướn đêm qua sau khi ra khỏi nhà ông Prusty. Dùng điểm tâm xong, Paul viết cho mẹ một lá thư để bà bớt lo. Rồi, với vẻ cương quyết, chàng đi vào trung tâm thành phố.
Prusty ít khi ra khỏi khu mình ở nên không biết địa chỉ của Swann và Gillett, nhưng lục trong đống giấy tờ cũ, ông tìm được chỗ văn phòng luật sư Gillett ở đường Temple Lane. Prusty cũng cho biết, hai năm về trước Swann đã ngụ tại khu Corn Market.
Paul đến trước số 15 đường Temple Lane lúc chín giờ rưỡi và may gặp lúc một người đàn ông vừa mở các của sổ ra và đang lau chùi bóng tấm bảng đồng đóng trên cửa lớn.
“Thưa ông, có phải đây là văn phòng của luật sư Walter Gillett không?”
Người gác cổng nhỏ bé, ốm yếu, chân có tật, đôi mắt ti hí đỏ ngầu, dừng tay, đáp cộc lốc: “Lúc trước là ở đây.”
“Ông ấy dọn đi rồi à?”
“Đúng thế.”
Im lặng một lúc: “Ông có biết hiện giờ ông ấy ở đâu không?”
“Có thể lắm.” Người gác cổng đáp, vừa nhìn xéo về phía chàng.
“Tôi có thể gặp ông ấy ở đâu?”
“Gặp ông ta? Có lẽ sẽ không dễ đâu. Nhưng cậu hãy cứ thử xem.” Và hắn đưa tay xoa xoa cái mũi, dáng suy nghĩ: “Lời chỉ dẫn có lẽ đáng được boa, tạm cho là một si-ling đi.”
Paul thò tay vào trong cái túi xẹp lép của mình, lấy ra một đồng. Người gác cổng lẹ làng nhét tiền vào túi rồi đưa lưng bàn tay lên chùi miệng: “Ông ấy ở tại Quảng trường Orme. Rất gần đây, trong khu phố cũ, bên cạnh nhà thờ City Church. Cậu đi xuống dưới đường Temple Lane, quẹo phải rồi tiếp tục đi thẳng. Cậu sẽ thấy tên của ông ta. Không thể nào lầm được.”
Trước đó, Paul không hy vọng sẽ thành công nhanh chóng như vậy. Chàng quay gót, bước đi vội vã trên con đường dài hai bên có những ngôi nhà với những cửa sổ nhô ra ngoài.
Paul tìm ra Quảng trường Orme không mấy khó. Đúng như người gác cổng đã chỉ, nó ở sát bên nhà thờ. Thực ra, nó chính là nghĩa trang của nhà thờ, một nơi an nghỉ yên tĩnh sau một cái cổng cổ kính bằng gỗ sơn màu đen trắng, dưới bóng những cây du lớn. Paul đã không kịp hiểu ý nghĩa những lời chỉ dẫn của người gác cổng. Sau cùng chàng hiểu Gillet nằm ở nghĩa trang, nghĩa là ông ấy đã chết. Chàng bỗng đỏ mặt và trong một lúc có ý nghĩ trở lại tìm người gác cổng đã đùa giỡn chàng, để hỏi cho ra lẽ. Nhưng nén cơn tức giận, chàng bước dọc theo các lối đi và khoảng nửa giờ sau, chàng tìm thấy nơi mình muốn biết: một nấm mộ bằng đá cẩm thạch trắng, trên đó có khắc mấy hàng chữ: