Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 313 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XII

❊ ❊ ❊

Sáng ngày hai mươi mốt tháng hai, tờ Wortley Chronicle đăng ở trang nhất bài đầu tiên trong loạt bài của Kẻ Tà Đạo về vụ án Mathry. Trái với thói quen của mình là thích nằm nướng trên giường, Dunn ra khỏi nhà rất sớm. Ngoài đường phố đã vang lên tiếng rao lanh lảnh của những người bán báo, và cái tên Mathry đã xuất hiện bằng chữ lớn trên các hàng măng-sét cũng như trên các tờ áp-phích mà Mc Evoy đã cho in. Dunn vui sướng đến run lên. Ông không có những ảo tưởng về nghề viết báo của mình, nhưng ông tin tưởng một cách say mê vào ảnh hưởng tốt đẹp của một tờ báo đứng. “Bây giờ báo đã phát hàng. Họ đã rúng động”. Ông nghĩ thầm.

Đến tòa soạn, ông thấy Mc Evoy đã có mặt ở đấy. Hai người quyết định cùng nhau theo dõi chiến dịch vào đợt mở màn, và Dunn không cưỡng nổi sự thích thú nói lên ý nghĩ của mình với người chủ bút: “Tôi muốn biết bộ mặt của Sprott và Dale như thế nào khi họ thấy món ăn sáng mà chúng ta dọn cho họ hôm nay”

Mc Evoy có vẻ ít nồng nhiệt hơn, ông nhún vai: “Chúng ta đã dấn mình vào vòng chiến. Bây giờ chỉ còn cầu mong mọi sự đều tốt đẹp thôi.”

Ngày hôm đó không có sự kiện quan trọng nào xảy ra. Nhiều đại lí phân phối yêu cầu gửi thêm. Báo bán chạy như tôm tươi. Lúc ra ngoài để ăn cơm trưa, Dunn thấy mọi người đều cầm tờ báo của mình trên tay, khắp mọi nơi, trên xe lửa điện, ở nhà hàng. Tất cả đều có vẻ yên tĩnh. “Sự yên lặng trước cơn bão tố”. Dunn tự bảo.

Hôm sau, bài báo thứ nhì mạnh mẽ hơn bài thứ nhất, tố cáo đích danh Sở cảnh sát đã sai lầm. Vào khoảng mười một giờ, có tiếng chuông điện thoại reo vang. Mc Evoy cầm ống nghe lên, mắt vẫn không rời Dunn, đoạn ông nghiêng đầu nói nhỏ một cái tên: “Dale”.

“Phải.” Ông nói trong ống điện thoại: “Mc Evoy của tờ Wortley Chronicle đây. Ô! Chào ông giám đốc. Ông mạnh giỏi chứ?”

Im lặng. Trong văn phòng không có máy điện thoại đôi, nên Dunn không nghe được câu trả lời của Dale.

“Thưa ông, chúng tôi rất tiếc về việc này. Ông muốn nói bài báo nào? À! Vụ án Mathry. Và điều đó làm ông bực bội?”

“…”

“Tôi không thấy có lý do gì để ông trách cứ chúng tôi. Chúng tôi chỉ làm bổn phận của những người thông tin. Chúng tôi không làm điều gì khác. Sao? Những điều đáng ngờ? Không, không có một điểm nào đáng ngờ cả. Chúng tôi hoàn toàn chắc chắn về những điều chúng tôi đưa ra. Chúng tôi còn có những bằng chứng rất đáng chú ý.”

“…”

“Không, chúng tôi không sợ bị truy tố. Chúng tôi nghĩ rằng công chúng phải được biết rõ sự thật về vụ án này. Và chúng tôi sẽ tiếp tục.”

Một lúc im lặng dài. Đôi mắt của Mc Evoy sáng rực lên đàng sau cặp kính cận: “Ở vào địa vị của ông, ông Dale thân mến, tôi sẽ không liều lĩnh làm việc ấy đâu. Đúng lúc buộc phải đóng cửa tòa soạn chắc chắn chúng tôi sẽ chuyển các bài báo kế tiếp cho hệ thống báo chí Howard Thomson gồm năm tờ nhật báo địa phương và một tờ báo lớn ở Luân Đôn. Các bài báo viết của Dunn sẽ được cung cấp đều đặn cho họ. Không, nếu tôi là ông, tôi sẽ không dấn mình vào con đường đó. Ông hãy bình tĩnh. Ông sẽ cần đến nó trước khi kết cuộc. Nhân tiện, nếu ông muốn đọc lời khai của cảnh sát Swann, ông sẽ tìm thấy nó trong tờ báo của chúng tôi.”

Mc Evoy đặt ống điện thoại xuống. Mặt ông hơi đỏ và ông đốt một điếu thuốc để lấy lại bình tĩnh: “Ông ta giận dữ, đe dọa sẽ truy tố chúng ta. Cách hay nhất của chúng ta là phải trả đũa mạnh mẽ.”

“Dale không phải là hạng người xấu. Ông ta bản chất ngay thật.” Dunn nói: “Chính viên biện lý, cấp trên của ông ta, đã thúc đẩy ông ta. Nhưng ông ta không thể làm gì mình được.”

“Được chứ! Ông ta có thể hành động.” Mc Evoy trả lời: “Nhưng ông ta sẽ không nhúc nhích đâu. Tấn công chúng ta chẳng khác gì họ tự thú nhận họ có tội. Tôi cá với cậu một ly rằng ngày mai, hay trễ lắm là ngày mốt, chúng ta sẽ được ông biện lý đến thăm.”

Rồi cầm một tờ giấy ở trên bàn lên, Mc Evoy tiếp: “Khá lắm, số ấn hành hôm nay tăng thêm hai mươi ngàn. Bán hết sạch.”

Ngày hôm sau, dư luận bắt đầu nói đến vụ án. Xe đưa thư chở đến một bao toàn là thư do độc giả viết. Nhiều tờ báo khác bắt đầu bình luận về những bài báo của Kẻ Tà Đạo. Một số tỏ vẻ thận trọng. Tờ Guardian, ở Blankside, lợi dụng cơ hội này, chỉ trích nhẹ Dunn: “Chúng tôi e rằng, trong sứ mệnh của mình, người bạn đồng nghiệp khả kính của chúng tôi đã đi hơi quá xa”.

Trái lại, tờ Tribune ở Luân Đôn, cơ quan rất có uy tín của đảng Tự do viết ở trang nhất: “Những điều được trình bày trên tờ Wortley Chronicle, nếu chúng được chứng minh là đúng sự thật, sẽ gây một ảnh hưởng lớn trong cả nước”.

Và tờ báo kết luận: “Cũng như bao lần trước, những bài báo tài tình của Kẻ Tà Đạo biểu lộ một niềm tin tưởng hoàn toàn. Chúng tôi chăm chú chờ đợi diễn tiến của chiến dịch quan trọng này”.

“Công việc tiến hành khả quan.” Mc Evoy nói, vừa trao cho Dunn những bài từ báo cắt ra: “Chúng ta hãy chờ xem họ sẽ nói gì về lời khai của Swann. Này… nếu tôi là cậu, tôi sẽ không ở nán ngoài phố quá khuya.”

“Trời! Họ không dám đâu!”

“Đồng ý,” giọng người chủ bút đổi khác đi, “nhưng cậu có thể bị cảm.”

Có tiếng gõ cửa, và người thư ký của Mc Evoy bước vào: “Thưa ông, thư ký của Sir Matthew Sprott gọi điện thoại đến. Sir Matthew sẽ sung sướng được gặp ông. Chiều nay, ông ấy sẽ chờ ông ở tận nhà ông ấy”

Dunn và Mc Evoy đưa mắt nhìn nhau. Mc Evoy ngả lưng vào chiếc ghế bành, duỗi thẳng hai chân: “Anh hãy báo với thư kí của Sir Matthew rằng chúng tôi rất tiếc không thể đến gặp ông ta được. Chúng tôi rất bận. Nhưng chúng tôi sẽ luôn luôn rất sung sướng được tiếp ông ấy tại đây.”

“Ông ta sẽ không đến đâu.” Dunn nói, sau khi cánh cửa khép lại.

“Có thể. Nhưng từ mười lăm năm nay, ông ta đã làm cho bao nhiêu người sợ hãi, giờ đây đã đến lúc nên làm cho ông ta sợ hãi một chút.”

Với bằng chứng kèm theo, hai bài báo sau nói về cách thức đặc biệt mà cảnh sát Wortley đã đối xử với những nhân chứng giải tội và đã cố ý bỏ qua chi tiết thời gian mang thai của nạn nhân. Từ lúc đó, thư từ, điện tín tới tấp bay về tòa báo, đến độ Mc Evoy, phải đặt ra một ban tiếp nhận tạm thời trong căn phòng kế bên phòng làm việc của ông. Một số được viếng bởi những kẻ mất trí, những hội chủ trương bãi bỏ điều này hay điều kia, số khác thì chửi bới, tố cáo chiến dịch của tờ Chronicle làm suy sụp các nền móng của pháp luật và trật tự, nhưng đại đa số viết lên những lời khuyến khích nồng nhiệt. Một số khác lại được những nhân vật tên tuổi ký tên.

Bức điện tín của cha Foster Bowles, nhà thuyết giáo nổi tiếng ở Luân Đôn viết:

“Nhiệt liệt khen ngợi chiến dịch tuyệt vời của các bạn. Tôi sẽ nói đến vụ án Mathry trong buổi thuyết giáo ngày chủ nhật. Xin Chúa ban phước lành cho các bạn - Bowles”.

“Anh chàng đó dính dáng gì đến chuyện này mà xen vào?” Dunn hỏi với một vẻ bực tức: “Hắn ta chỉ là một cái bầu căng gió, một tên hô hào rỗng tuếch.”

Mc Evoy tỏ vẻ thích thú: “Còn tình huynh đệ của bạn, bạn để nó ở đâu, hỡi người anh em của tôi? Bowles chính là hạng người mà lúc này chúng ta đang cần. Tài hùng biện của ông lôi cuốn tất cả các tín đồ và đem đến cho chúng ta một lực lượng yểm trợ không phải nhỏ.”

Rồi Mc Evoy đọc qua bức điện tín kế tiếp:

“Nồng nhiệt tán đồng việc các ông đặt lại vấn đề mà tôi đã nêu lên tại Quốc hội ngày 19 tháng 11. Nhân cuộc bầu cử sắp tới, sẽ rất biết ơn các ông công khai xác nhận những cố gắng của tôi. Tôi là người đầu tiên đã hành động và sẽ tiếp tục hành động để đòi hỏi công lý. - George Birley, dân biểu quốc hội.”

“Cái anh chàng George Birley này.” Dunn nói mà không cuời, y như sợ trễ tàu: “Tiếp tục đòi hỏi công lý. Chữ dùng thật là tuyệt.”

“Nhưng ông ta cũng muốn trả lại nhà Ancaster cái tát mà ông ta đã nhận. Họ đã nện cho ông ta một trận nên thân…”

Cầm một bức điện tín khác lên, Mc Evoy xem nó thật kỹ và trao cho Dunn: “Cậu nghĩ thế nào về cái này?”

Dunn đọc và cau mày. Đó là một bức điện tín của ông giám đốc tờ Diễn đàn Luân Đôn.

“Dư luận ở đây rất quan tâm đến vấn đề Mathry. Đề nghị chuyển cho chúng tôi cùng đăng những bài báo của quý ông. Cho biết giá cả. - Trân trọng kính chào, Lloyd Bennett.

Cả hai người cùng yên lặng. Cả hai người cùng là những ký giả yêu nghề với tất cả tâm hồn và cùng có chung một ý nghĩ. Mc Evoy hí hoáy vẽ trên quyển sổ ghi chú của mình, đoạn ngẩng đầu lên: “Tôi đoán hiểu ý của cậu, Dunn. Cậu đang đi câu và cậu tìm được một chỗ câu riêng tuyệt diệu. Rồi một người thợ câu khác xuất hiện trước mặt cậu và bảo: ‘Câu chung nhé?’ Đây là một đề nghị vuốt ve lòng kiêu hãnh của cậu. Dĩ nhiên… Tờ Diễn đàn… Lloyd Bennett là người biết điều khiển… Sau cùng, cậu hiểu tôi chứ?”

Dunn đứng trước cửa sổ, quay lưng về phía ông chủ bút: “Ở đây không có chỗ cho lòng kiêu hãnh cá nhân, chúng ta nên chấp thuận.”

“Tốt lắm.” Mc Evoy nói như một kẻ vừa trút được một gánh nặng: “Tôi nghĩ rằng cậu sẽ chấp thuận. Chúng ta một số tiền lớn.”

“Thật ra, tất cả những cái đó đều không thuộc về chúng ta. Trong khi chúng ta bỏ tiền vào đầy túi thì cậu bé khốn khổ kia, kẻ đã chiến đấu đến cùng để khám phá ra sự thật, đang nằm trên giường bệnh, với hai xương sườn bị cắt mất và phổi bị thủng lỗ. Thật đáng buồn, anh có thấy không?”

“Cậu ấy bệnh nặng lắm à?”

“Rất nặng. Nhưng vẫn còn hy vọng cứu được. Ước gì cậu ấy có thể được đọc bài báo. Thế còn hơn cả ngàn thang thuốc…”

“Chắc có hiệu quả không?” Mc Evoy nói to ý nghĩ của mình: “Tôi chỉ sợ, không biết anh có bỏ cuộc… vào lúc gay cấn nhất không?”

Dunn tuôn ra cả tràng tiếng rủa sả. Mc Evoy giật nẩy mình, bấm chuông liên hồi gọi người thư ký: “Không thể nào không nghĩ như thế được. Ai cũng thế thôi. Để tôi đánh điện tín ngày cho Lloyd Bennett.”

Sáng hôm sau, tờ Diễn đàn Luân Đôn cho đăng trên trang phụ bản ba bài báo đầu tiên của Dunn về vụ Mathry. Ngày tiếp theo, lại đăng thêm ba bài báo nữa. Bài thứ bảy được đăng cùng một lúc trên cả hai tờ báo Diễn đàn Luân Đôn Wortley Chronicle.

Khuya đêm đó, khi Mc Evoy và Dunn sắp sửa ra về thì nhận được một bản tin viễn ký như sau:

"Ở Hạ nghị viện, ông Douglas Gibson, dân biểu đảng Lao động thuộc hạt Newton, đã đứng lên hỏi Tổng truởng Tư pháp có nghĩ đến việc thay đổi quyết định trước đây về vụ án Mathry, nhân những tiến triển của tình hình vừa qua không?

Trong câu trả lời, ông Tổng trưởng, Sir Walter Hamilton, đã yêu cầu câu hỏi được trao cho ông dưới hình thức một văn bản."

Trong văn phòng, Mc Evoy và Dunn, như bị kích thích bởi một luồng điện, trao đổi nhau một cái nhìn dài đầy ý nghĩa. Họ đã làm việc suốt cả ngày không nghỉ và bây giờ cảm thấy mệt mỏi. Mc Evoy nói giọng rè rè kỳ lạ: “Một câu hỏi dưới hình thức một văn bản. Đây không còn là một lời từ chối gay gắt nữa. Họ đang tìm kế hoãn binh. Đêm nay, những đường dây điện thoại tới Wortley sẽ được sử dụng tối đa. Ngày mai chúng ta sẽ có khách”

Hai người mạnh mẽ siết tay nhau trong im lặng, và ai về nhà nấy.

Hôm sau là ngày thứ ba, vào khoảng bốn giờ chiều, giờ mà bộ tham mưu của tòa báo thường giải khát nước trà đậm trong những cái tách thật dày mép. Có tiếng gõ cửa.

“Mời vào.”

Không phải người đem trà mà là người thư ký của Mc Evoy, gương mặt nóng nảy, và theo sau bén gót là Sir Matthew Sprott. Viên biện lý ăn mặc thật kẻng, có vẻ rất ung dung. Gương mặt ông ta không biểu lộ một sự trái ý nào và vẫn mang cái vẻ nghiêm nghị cách biệt cố hữu của ông ta. Vài giây im lặng khó chịu trôi qua.

“Xin mời ông biện lý ngồi.” Mc Evoy nói.

“Cám ơn ông.” Sir Matthew vừa đáp vừa ngồi xuống: “Mấy bữa nay, thật khó được gặp ông, ông Mc Evoy. Hôm nay tình cờ đi ngang qua tờ báo của ông, tôi thử tạt vào xem may ra có được gặp ông chăng. Dĩ nhiên cuộc viếng thăm của tôi không có tính cách chính thức.”

“Tôi rất hiểu như thế.” Mc Evoy đáp, đôi mắt bình thản nhưng vẫn chăm chú nhìn thằng vào mặt người khách: “Xin ông dùng tạm điếu thuốc.”

“Cám ơn ông, tôi không hút”

Sprott đưa bàn tay đẩy chiếc hộp thuốc lá ra.

“Tôi cũng rất sung sướng được gặp ông, thưa ông Dunn. Những điều tôi muốn nói cũng liên quan đến cả ông nữa”

Ông biện lý tỏ vẻ đầy tự tin. Và ông nở một nụ cười như để chứng tỏ điều đó. Ông ta nói tiếp: “Thưa các ông, tôi không phải đến đây để cãi lý với các ông. Vấn đề không có đáng gì. Hơn nữa, tôi nhìn nhận các ông có quyền tuyệt đối điều khiển tờ báo của các ông. Tuy nhiên, tôi vẫn phải yêu cầu các ông nên lưu ý rằng chiến dịch mà các ông đang theo đuổi đã gây phiền phức không ít cho chính phủ Hoàng gia”

Một sự im lặng. Mc Evoy và Dunn cùng nhìn Sprott.

Giọng điệu ngạo mạn của Sprott không giấu được vẻ lo lắng. Mc Evoy và Dunn nhận thấy có một sự gượng gạo trong lời lẽ huênh hoang của ông ta.

“Thưa các ông, chúng ta đều là những con người hiểu biết. Tất cả chúng ta đều đo lường được những khó khăn có thể xảy ra khi đưa đất nước vào tình trạng hôm nay. Trong ba tháng nữa, sẽ diễn ra những cuộc bầu cử. Tôi không rút ra từ những sự kiện này một kết luận cá nhân nào, nhưng tôi yêu cầu các ông đừng quên những điều đó. Sau cùng, chúng ta không thể nghi ngờ những ý định tốt của chính phủ trong vấn đề mà tờ báo các ông đặt ra.”

“Thật vậy sao?” Mc Evoy hỏi.

“Tôi có thể đoan chắc với các ông như vậy.” Sir Matthew Sprott trả lời với một vẻ đầy tin tưởng: “Tôi đã được nói chuyện rất lâu với ông Tổng trưởng đêm qua”

Mc Evoy đưa mắt nhìn Dunn thật nhanh.

“Và tôi có thể xác nhận với các ông rằng ông Tổng trưởng Tư pháp Sir Walter là một người sáng suốt, muốn chứng tỏ một tinh thần nhân đạo cao cả trong vấn đề đau lòng này.”

“A!”

Sir Matthew nở một nụ cười đậm đà hơn nữa: “Như tôi đã nói với các ông khi bắt đầu câu chuyện, thưa các ông, tôi chỉ đến đây với tư cách hoàn toàn bán chính thức; không có cách nào khác hơn. Mặc đầu vậy, tôi vẫn được phép của thượng cấp, chuyển đến các ông, với tất cả sự kín đáo, một đề nghị đầy khoan hồng, cao cả, mà tôi tin rằng có thể giải quyết vấn đề một cách vĩnh viễn và công bằng.” Viên biện lý đừng lại một chút để lấy hơi thở và nghiêng mình về phía trước: “Tôi được ủy quyền, tôi xin lặp lại, bảo đảm với các ông rằng nếu các ông ngừng đăng những bài báo đó, Sir Walter sẽ chấp nhận ân xá cho Mathry và cho thi hành thủ tục phóng thích anh ta ngay tức khắc.”

Nụ cười giả tạo trên đôi môi ông ta vẫn chưa tắt. Dunn và Mc Evoy không cần phải nhìn nhau cũng hiểu được ý nhau.

“Thế nào? Các ông bằng lòng chứ?”

“Chúng tôi từ chối.”

Sprott rút khăn tay ra lau hai bàn tay ướt mồ hôi. Nụ cười của ông ta đã tắt: “Các ông từ chối? Các ông làm tôi ngạc nhiên vô cùng. Tôi có thể yêu cầu các ông giải thích lý do của thái độ này không?”

“Trước hết, nhân nhượng về điểm này sẽ làm tổn thương đến sự chính trực của tờ báo.” Mc Evoy trả lời, nhìn thẳng vào mắt Sprott: “Sau nữa, người ta không thể ân xá một kẻ vô tội.”

Trong phút im lặng tiếp theo, Sprott đút chiếc khăn tay vào túi: “Về điểm này, như các ông vừa nói, nếu các ông không cho là tôi quá tò mò, xin vui lòng cho tôi biết mục đích của các ông?”

“Làm cho người tù khổ sai được trả tự do vô điều kiện. Đòi hỏi mở lại một cuộc điều tra đầy đủ. Và, nếu có sự thiếu sót và sai lầm của công lý, kẻ vô tội phải được một số tiền bồi thường xứng đáng với những đau khổ ghê gớm mà anh ta đã phải chịu đựng một cách bất công trong mười lăm năm qua.”

Viên biện lý cố gắng mỉm cười, nhưng các bắp thịt trên gương mặt ông ta không tuân theo ý muốn của ông ta nữa. Chúng co rút lại thành một nếp nhăn xấu xí.

Sprott vội đưa bàn tay lên che miệng một lúc lâu. Nhìn ông, người ta có thể tưởng tượng ông đang bị một chứng đau nhức thần kinh dữ dội. Đoạn, ông ta gắng gượng đứng dậy: “Thưa các ông, tôi hy vọng” ông nói bằng một giọng rất lạnh lùng, “rằng các ông sẽ hối tiếc về thái độ mà các ông vừa chọn. Tưởng không cần phải bảo cho các ông biết rằng tôi sẽ hết sức chống lại mọi hành động của các ông. Có lẽ một ngày nào đó các ông sẽ hiểu ra rằng chỉ trích chính phủ Hoàng gia là một điều nguy hiểm”

Ông ta quá kinh nghiệm và quá quen thuộc với sự đối diện trước công chúng nên không để mất bình tĩnh. Nghiêng đầu chào Mc Evoy và Dunn, ông ta bước ra. Gương mặt xám lại. Ông ta đi khập khiễng như một người bị tật.

Đến cuối tuần, Mc Evoy, để phòng xa, mở một cuộc lạc quyên trên tờ báo của ông với sự hưởng ứng nồng nhiệt của những người ủng hộ Mathry. Tiền bạc từ khắp nơi đổ dồn về tòa báo.

“Đây là một phong trào lan rộng khắp cả nước.” Ông xoa hai tay vào nhau nói.

Trong lần xử đầu tiên, vụ án bị giới hạn trong phạm vi địa phương. Sau khi xử xong, nó chìm trong quên lãng vào mười lăm năm. Nhưng bây giờ, nó đã thành một vấn đề to tát gấp bội, lôi cuốn sự quan tâm của mọi giới chức và mọi tầng lớp xã hội.

Lần lượt các tờ nhật báo lớn lên tiếng yêu cầu các giới chức có thẩm quyền xét lại vụ án một cách công bằng. Hàng triệu chữ đã được dùng để bàn cãi về vấn đề này. Các văn sĩ, chính khách, tu sĩ, các nhà diễn thuyết, giáo sư, chủ tịch nghiệp đoàn, các nhà bác học, các diễn viên nổi danh và các bác sĩ nổi tiếng… tất cả đều đồng thanh lên tiếng bênh vực Mathry. Những học sinh chưa được sinh ra lúc Mathry bị kết án, đã diễu hành trong các đường phố với những lá cờ mang hàng chữ: “Trả tự do cho Mathry”.

Một buổi chiều cuối tháng, Mc Evoy và Dunn ngồi trong văn phòng, mệt mỏi vì đã chịu đựng sự căng thẳng của những ngày vừa qua. Bỗng những tiếng hoan hô cuồng nhiệt vang đến tai họ từ phía ngoài hành lang. Cánh cửa ra vào mở tung, và Smith, người thư ký, bước vào, theo sau là các nhân viên tòa soạn. Anh ta cầm một bản tin viễn ký.

“Thưa ông, tôi vừa nhận được bản tin này.”

Nhiều tiếng hò reo khác vang lên từ dưới tầng trệt và tầng sắp chữ. Mc Evoy bảo: “Anh hãy đọc đi!”

Smith đọc bằng một giọng lanh lảnh:

“VÁO LÚC NĂM GIỜ CHIỀU, TẠI HẠ NGHỊ VIỆN, ÔNG TỔNG TRƯỞNG TƯ PHÁP THÔNG BÁO RẰNG MATHRY SẼ ĐƯỢC TRẢ TỰ DO VÔ ĐIỀU KIỆN VÀO CUỐI THÁNG NÀY, VÀ TRONG THỜI HẠN BA MƯƠI NGÀY, MỘT CUỘC ĐIỀU TRA SẼ ĐƯỢC CÔNG KHAI TỔ CHỨC TẠI PHIÊN TÒA ĐẠI HÌNH WORTLEY. THÔNG BÁO NÀY ĐƯỢC ĐÓN NHẬN BẰNG NHỮNG TIẾNG HOAN HÔ NỒNG NHIỆT”.

Một tràng hoan hô khác chấm dứt bản tin. Viên chủ bút nhìn nhóm người tụ tập trước cửa văn phòng của ông. Ông ngạc nhiên nhìn những gương mặt sáng rỡ chung quanh ông, Mc Evoy nhận thấy trong trường hợp này ông phải có vài lời: “Chúng ta đã làm một công việc có kết quả rất tốt đẹp.” Ông nói, cố biểu lộ sự hài lòng mà ông chẳng cảm thấy chút nào: “Cám ơn sự ủng hộ mà các bạn đã dành cho chúng tôi. Ngày Mathry được ra khỏi nhà tù, mỗi người trong các bạn, sẽ được tặng một phần thưởng xinh xắn nho nhỏ.”

Mc Evoy cho các cộng sự viên của ông lui ra, và quay về phía Dunn đang ngồi quan sát những móng tay. Ông bỗng cảm thấy mình như kiệt quệ, không còn sức lực để tỏ ra vui sướng nữa.

“Thế là chúng ta đã đạt được những gì mà chúng ta muốn, và tôi cảm thấy mệt đừ. Bây giờ tôi về nhà.”

Ông xỏ tay vào cánh áo veston: “Cậu sẽ phải viết cho tớ một bài xã thuyết ngắn để đăng vào số báo ngày mai. Cậu nắm vững đề tài chứ? Quyền làm chủ của dân chúng được nói lên tiếng nói của mình và vân vân.”

“Được rồi.”

“Cám ơn. Tối nay mời cậu đến ăn tối, và nhớ đừng quên Eva. Chúng ta sẽ cố gắng vui lên một chút. Chúng ta đã thắng, đã thành công, phải không ?” Ông chủ bút vừa lấy chiếc áo khoác ngoài từ trên cái móc áo xuống vừa nói tiếp: “Đáng lẽ chúng ta phải nhảy múa vì vui mừng mới phải. Cái gì đã ngăn cản chúng ta như thế?”

“Chắc là vì phản ứng của cơ thể.” Dunn trả lời theo phỏng đoán: “Chúng ta đã làm việc hết sức mệt nhọc, đã sử dụng những sức lực cuối cùng của mình, và Mathry đã được tự do… Chúng ta đã cải từ hoàn sinh anh ấy.”

“Điều quan trọng bây giờ là xem Lazare[1] có cảm nghĩ như thế nào khi ra khỏi nấm mồ của mình.”

Sau những lời khó hiểu đó, Mc Evoy lắc đầu bước ra. Chỉ trong mười lăm phút, Dunn viết xong bài báo của mình. Ông nhấn chuông gọi cậu bé giúp việc tới, trao bản thảo rồi bước ra khỏi phòng của ông. Ông toan đích thân đem tin mừng đến cho Paul ở bệnh viện; đó là một điều thích thú mà từ lâu ông đã thầm nhủ sẽ dành riêng cho mình. Nhưng một ý nghĩ làm Dunn từ bỏ ý định trên. Cố nén một nụ cười, - ông vẫn không sao đàn áp được bản chất tình cảm của mình, - ông hất ngược chiếc nón về phía sau và bước ra.

Ông đến số 61, khu phố Ware, gặp bà Hanley vừa từ Luân Đôn trở về, đang ủi quần áo trong nhà bếp.

“Chào bà Hanley. Cha của Paul sắp được thả. Tin này đã được chính thức xác nhận. Tôi muốn nhờ Lena đến bệnh viện báo tin này cho Paul. Tôi nghĩ rằng nàng làm việc này thành công hơn tôi nhiều. Vậy xin vui lòng mời cô ấy xuống đây.”

Bà Hanley cắn môi: “Lena không còn ở đây nữa. Khi trở về, tuần vừa rồi, tôi thấy gian phòng của cô ấy trống trơn. Cô ấy để lại cho tôi một bức thư cho biết cô ấy đi luôn, không ở đây nữa.”

❀ ❀ ❀

[1] Theo Kinh Thánh: Lazare là một người nghèo sống trong một ngôi làng gần Jerusalem, một hôm chết đi, rồi bốn ngày sau được Chúa cho sống lại.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.