Đêm thứ tư đến, tối tăm và lạnh lẽo dưới cơn mưa phùn. Khi Paul lên đường đi Porlock Hill, tâm trí chàng căng thẳng đến độ các cử động đều mang vẻ trầm tĩnh giả tạo.
Chàng đến quán Cây Sồi Vàng lúc hơn bảy giờ. Sau khi quan sát nhanh tứ phía, chàng băng qua đường, đến một chiếc cửa sổ không kéo màn và liếc mắt nhìn vào gian phòng bên trong. Tất cả đều có vẻ bình thường. Chàng bước vào, tiến thẳng đến cái bàn mà Louisa thường ngồi.
Paul nhìn chung quanh. Khách mới đến có phân nửa; hai cô giúp việc đang nói chuyện với những người bạn trai của họ; một cặp vợ chồng tuổi trung niên lặng lẽ uống bia, hai ông già đánh xe ngựa đang chơi cờ đô-mi-nô với vài người tò mò đứng chung quanh, một thực khách người to con, đầu vuông, có lẽ là một người quản lý khách sạn, y phục đơn giản, đang say mê đọc một tờ báo thể thao, Paul cảm thấy yên tâm: không ai để ý đến chàng.
Và vừa quay mắt nhìn về phía cửa, chàng thấy Louisa đang tiến lại.
Paul đứng lên bắt tay cô ta: “Louisa! Rất vui mừng được gặp lại cô!”
Cô ta mỉm cười, ra vẻ rất quý phái, những ngón tay đeo găng siết nhẹ đôi bàn tay chàng, vừa kiểu cách ngồi xuống. Cô ta rất chưng diện, cổ đeo xâu chuỗi ngọc trai giả bằng thủy tinh, chiếc khăn tay tẩm nước hoa thơm phức, nhét trong chiếc vòng giả đeo nơi cổ tay.
“Tôi định không đến.” Cô ta bắt đầu nói bằng một giọng trách móc: “Sau khi anh bắt tôi uổng công ngồi đợi hôm thứ tư tuần trước, tôi nghĩ rằng anh đã tìm được một cô nào khác.”
“Không, không! Chỉ có mình cô thôi, cô biết rõ mà!” Paul chống chế một hơi.
“Anh nói thiệt hay! Đàn ông các anh đều như thế cả.”
Cô ta vuốt nhẹ mái tóc lòa xòa trên mép tai và phác một dấu hiệu thân hữu chào người bồi bàn: “Cũng giống như mọi hôm, Jack! Và để luôn cái chai lại đây cho chúng tôi.”
“Có cái khác là tôi thành thật.” Paul nghiêng mình về phía cô ta, nói.
Và chàng nở nụ cười khen tặng, nói tiếp: “Tối nay cô đẹp tuyệt.”
“Thôi anh im đi, đừng có làm bộ.” Cô ta nguýt dài, quên hết sự phiền trách ban nãy và liếc xéo Paul: “Anh chớ tưởng tôi không biết anh muốn gì. Nhưng tôi là một cô gái lương thiện.”
“Chính đó là điểm khiến tôi mến cô.”
“Nhưng tôi không phải đạo đức giả. Khi một người đàn ông làm tôi thích, tôi không từ chối… với điều kiện anh ta phải hiểu mình phải làm gì. Anh có một chỗ làm tốt không?”
“Dĩ nhiên! Và tôi yêu cô đến phát điên lên.” Vừa nói chàng vừa ép sát đầu gối vào đùi cô ta dưới bàn.
“À! Ra vậy!” Cô ta nén một tiếng cười khúc khích: “Tôi biết một nơi chúng ta có thể đi đến… Đợi khuya chút đã. Có thể nói là một khách sạn hảo hạng! Chúng ta sẽ thuê một cái phòng lớn. Nhưng không được suốt đêm, tôi phải về nhà lúc mười một giờ.”
“Dĩ nhiên! À, tôi chắc cô không gặp khó khăn khi đến đây phải không?”
“Sao anh lại hỏi vậy?” Cô ta hỏi lại hơi gắt.
“Thì trong bức thư gửi cho tôi, cô bảo tôi… phải thận trọng.”
“À! Phải, tôi quên.” Cô ta đáp, vừa ngả lưng ra sau, tay cầm ly rượu: “Ấy là vì bà quản… vì ông Oswald rất chú trọng đến một vài điểm. Ông ta có những nguyên tắc riêng. Chắc anh đã được nghe nói đến ông ta? Một trong những ân nhân của thành phố Wortley; người có lòng bác ái không ai bằng. Năm nào ông cũng cho các bệnh viện bạc trăm, bạc ngàn. Vào mùa đông ông mở một quán ăn miễn phí, quán ăn của ”Ông vua bạc“. Một người rất khắt khe nhưng rất tốt, và ông ta đối xử với tôi rất lịch sự, nếu không, tôi chẳng ở lại làm việc cho ông ta.”
“Cô làm việc trong nhà ông ta lâu chưa?”
“Lúc vào tôi chưa được mười tám tuổi. Anh có tin tôi không?” Cô ta hỏi, vừa đánh chéo chân to lớn của cô ta lại và kéo áo dài lên.
“Có chứ, nhưng trông cô còn trẻ quá…”
“Phải vậy hôn?”
“Tôi lấy làm ngạc nhiên khi cô chưa lập gia đình.”
Thích chí, cô ta cười khúc khích: “Ông bà Oswald rất muốn thấy tôi lập gia đình. Họ thường lặp đi lặp lại với tôi rằng nếu tôi kết hôn với Frank hoặc với Davies người vắt sữa, thì thật là hay. Cả hai đều là những người đứng đắn, nhưng tiếc thay cả hai đều gần năm mươi tuổi. Anh thấy một trong hai người đó với tôi như thế nào? Dẫu sao, đâu có ai biết trước được. Nhưng hiện tại, tôi không đồng ý. Tôi muốn được thong thả một thời gian. Anh thấy tôi có lý không?”
Chàng nhận định rõ tình hình: gia đình Oswald, có lòng nhân từ, đã đem cô gái khốn khổ này về nhà nuôi, cố gắng giúp cô sống lương thiện đến mức còn khuyên cô nên lập gia đình với một người tử tế. Tuy vậy, trong thâm tâm cô ta vẫn oán trách cuộc đời. Chàng sẽ khai thác điểm này, lợi dụng nó cho mục đích của mình. Đè nén nỗi xúc động đang xâm chiếm tâm hồn, Paul thì thầm: “Theo tôi thấy, cô xứng đáng với một cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều.”
“Phải, đúng vậy.” cô ta buồn bã nhìn nhận: “Tôi bị bắt buộc phải làm một gia nhân, à một quản gia.”
Mắt cô ta đẫm lệ: “Ôi! Tôi không được may mắn, anh thấy không. Sau tất cả những gì tôi đã chịu đựng…”
“Ai mà lại đi tìm cách hại một cô gái tuyệt vời như cô?” Paul hỏi, làm ra vẻ không tin.
“Ấy là bởi vì có thể nói là tôi quá tốt, quá cao quý.”
“Người ta thường hay đâu khổ vì đã thực hiện một hành động tốt.” Paul nói hùa theo, vừa kín đáo rót đầy ly rượu của Louisa.
“Anh nói thật là đúng! Ôi! Lúc đầu, sự việc tiến triển rất tốt đẹp. Người ta nói về tôi trên các nhật báo… Ở trang nhất… với hình ảnh của tôi… như thể tôi là một hoàng hậu vậy.”
Cô ta kín đáo quan sát Paul bằng khóe mắt để xem ảnh hưởng của những lời cô ta nói, và Paul cười để biểu lộ một mức độ nghi ngờ cần thiết. Cô ta phản ứng liền: “Anh cho tôi là một kẻ nói láo, phải không? Tôi thấy rõ là anh chưa hiểu tôi. Anh phải biết là…” Cô ta dừng lại ngay.
“Tôi biết là cô chỉ nói đùa thôi.” Paul vừa nói vừa cười.
Cô ta tức đỏ mặt, liếc nhìn chung quanh rồi nghiên mình sát bên Paul: “Làm cho một người vô tội bị án tử hình cũng là một chuyện đùa phải không?”
“Hả? Sao? Ồ! Không thể được!” Chàng giả vờ kinh ngạc hỏi dồn dập.
Thong thả lắc đầu, cô ta đưa ly rượu lên môi uống cạn một hơi: “Vậy mà tôi đã làm.”
“Vì tội sát nhân?”
Cô ta hãnh diện gật đầu, tay vẫn cầm ly rượu. Bàn tay Paul đặt lên chai rượu.
“Nếu không nhờ người tớ gái trung thành là tôi đây thì người ta không bao giờ kết tội hắn được. Tôi là cây đinh của vụ án.”
“Thật vậy sao! Cô làm tôi sửng sốt! Tôi không bao giờ tưởng tượng được…”
“Này cậu bé của tôi, hãy xem đây là một bài học cho cậu.” Cô ta vừa nói vừa ngẩng cao đầu, vẻ tự đắc: “Nên nhớ rằng cậu đang giao tiếp với một bà mệnh phụ, và tôi còn có thể làm cho cậu ngạc nhiên hơn nữa.”
“Cô nói tiếp đi.”
“Cậu bé của tôi thật tò mò.” Louisa đáp, vừa liếc mắt nảy lửa: “Tôi thích anh lắm. Một người đàn ông lịch sự, đàng hoàng. Vả lại, đây là câu chuyện xa xưa lắm rồi… nó không còn làm hại ai được nữa… Này. Nâng ly mừng sức khỏe cho anh… có thể nói là… ấy là vì tôi biết khá nhiều về vụ này. Chẳng hạn, có bao giờ anh nghe nói đến một chiếc xe đạp màu xanh lá cây không?”
“Màu xanh lá cây à?”
“Phải. Toàn bộ cái khung xe đạp sơn màu xanh lục sáng. Như màu cỏ vậy.” Cô ta nói thêm, vừa rúc rích cười.
“Không, không bao giờ!”
“Đó là điều đã được nói đến ở tòa án. Khi một ông già ra trước vành móng ngựa tuyên thệ rằng ông ta thấy rõ kẻ sát nhân phóng lên chiếc xe màu xanh lá cây thì cả phòng xử án cười ầm lên. Nhưng nếu là tôi, thì tôi đủ sức làm cho họ phải tin ngay. Tôi nhớ lại… khi còn nhỏ, suốt ngày tôi ở ngoài đường. Những chiếc xe đạp màu xanh lá cây, tôi thấy hoài.”
“Đó là một câu chuyện hoang tưởng!” Paul nói, vẻ nghi ngờ.
“Sao?” Louisa kêu lên, bực tức: “Vào thời đó ở Eldon, có một hội xe đạp lấy tên là Những con châu chấu, và để đùa chơi, các hội viên sơn màu xanh trái táo lên các xe đạp của họ.”
“Những con châu chấu!” Paul lặp lại, làm ra vẻ thản nhiên: “Vậy tên sát nhân là hội viên của hội đó?”
“Rất đúng. Anh cũng thông minh đấy chứ.” Louisa nháy mắt đáp: “Một con người kỳ lạ, có những sở thích đặc biệt… và một cái túi đựng tiền cũng kỳ lạ… bằng da người, hình như thế. Điều này làm anh ngạc nhiên, phải không?”
Paul cố gắng che giấu sự xao động của mình: “Phải, đúng thế.”
“Theo ý anh, ai có thể có được cái túi đựng tiền quái dị ấy?”
“Một tên điên?”
“Trật. Anh nghĩ sao về một sinh viên y khoa thường mổ xẻ các tử thi?”
“Chúa ơi!” Paul thốt lên, sửng sốt trước sự thật sáng lòa của lời suy diễn trên. Nó hoàn toàn mới lạ đối với chàng.
Paul chợt nhớ có lần được nghe kể rằng những sinh viên y khoa bạo dạn thường lấy da người đem đi thuộc để giữ làm vật kỷ niệm. Cả hai đều im lặng. Paul không nói được một tiếng nào. Louisa, khoái trá trước ảnh hưởng của những điều cô ta vừa kể, cười ùng ục trong ly rượu, bộ ngực đồ sộ của cô ta rung nhè nhẹ.
“Nếu tôi muốn… Tôi còn làm anh ngạc nhiên hơn nữa. Tóc anh sẽ dựng đứng! Về người bị bắt, các cô gái ở cửa hàng hoa, nơi anh ta thỉnh thoảng hay lui tới, đều biết anh ta đã có vợ. Tất cả đều biết như vậy, kể cả Mona không bao giờ chịu cặp với một người như thế. Kẻ làm cô ta mang thai là một người độc thân. Cô ta có thai được bốn tháng… Anh hiểu lời tôi chứ. Còn bị cáo, chỉ biết Mona mới được sáu tuần lễ. Như thế, không có lý do nào buộc tội bị cáo là tác giả của cái bầu trong bụng Mona.”
Paul đưa bàn tay lên che mắt để giấu nỗi xúc động mãnh liệt đang làm chàng nghẹn ngào. Chàng thì thầm hỏi: “Tại sao chi tiết này không được nêu ra ở tòa?”
“Làm sao tôi biết được! Anh hãy hỏi người đạo diễn của cả vụ án: Ông biện lý.”
Viện công tố! Lúc nào Paul cũng đụng đầu với nó. Chìa khóa của điều bí mật được giao phó cho những người có chức vụ cao nhất, và chính những người này đã đè bẹp cha chàng, tống cha chàng vào xà lim. Lần đầu tiên trong đời, Paul biết thế nào là sự căm thù. Rồi với một câu hỏi nóng bỏng trên môi, chàng nghiêng mình về phía cô gái…
Nhưng gương mặt Louisa bỗng biến sắc. Cô ta tái xanh một cách ghê gớm, trong đôi mắt cô ta hiện lên một vẻ sợ hãi bất ngờ. Cô ta nói lắp bắp: “Xin lỗi anh, tôi cảm thấy không được khỏe.”
“Cô hãy uống đi. Cô sẽ thấy khỏe lại ngay.”
“Không… Thật kỳ quá… Tôi phải đi về.”
“Không, không! Khoan đã!”
“Tôi phải về.”
Paul cắn môi, tức giận. Đúng vào lúc Louisa sắp tiết lộ… Bằng mọi giá, phải giữ cô tai lại, tiếp tục câu chuyện, chàng nghiêng mình về phía nàng hỏi: “Có chuyện gì thế?”
“Cảnh sát!”
Hơi quay đầu lại, Paul liếc nhìn người ngồi ở bàn kế bên, người đàn ông đầu vuông đang chăm chú đọc tờ báo thể thao. Ông ta vẫn ngồi yên như cũ, nhưng tờ báo đã được hạ xuống để lộ ra gương mặt của trung sĩ Jupp.
Cố giữ bình tĩnh, chàng quay về phía Louisa: “Chúng ta đi ra. Ở đây nóng quá. Một chút không khí mát lành sẽ làm cô khỏe lại.”
Trước khi Louisa kịp phản đối, chàng đã gọi người bồi và trả tiền rượu. Louisa, vẻ lo âu, nhặt đôi găng tay và chiếc xắc của cô ta lên rồi khoác chiếc áo choàng vào người. Cả hai đứng dậy. Cùng lúc ấy, viên trung sĩ nhét tờ báo vào túi, thản nhiên đi ra cửa.
Paul bực tức đến độ hết chịu được. Người cảnh sát sẽ chận chảng lại, và đưa chàng về bót với một lý do vu vơ nào đó? Điều này không thể nào chấp nhận được. Người trung sĩ dừng lại trên lề đường, trước cửa nhà hàng. Nắm tay Louisa, Paul toan kéo cô ta đi.
“Anh vui lòng dừng lại một chút!” Jupp nói. Paul quay người lại nhìn thẳng vào viên cảnh sát.
“Tôi đã theo dõi anh khá lâu. Tôi có cảm giác anh đang làm phiền người đàn bà trẻ này.”
“Không đúng!” Paul tức giận kêu lên.
“À! Không đúng hả? Để coi.” Viên cảnh sát đáp, quay về phía Burt: “Có phải người này làm phiền cô không?”
“Phải.” Cô ta trả lời, sau một giây im lặng.
Và bằng một giọng the thé, cô ta nói một hơi: “Anh ta yêu cầu tôi đi theo anh ta… và đủ mọi điều. Nhưng tôi, tôi không chịu.”
“Tốt lắm. Cô hãy đi về đi.”
Louisa không đợi bảo lần thứ hai. Jupp quay lại Paul, vẻ hăm dọa: “Anh thấy chưa, anh bạn trẻ? Lần này tôi làm ngơ, bỏ qua cho anh đó, Mathry. Chúng tôi không muốn hại anh. Nhưng đây là lần cảnh cáo thứ hai. Ông sếp hy vọng anh sẽ đủ khôn ngoan để nghe lời khuyên của ông ấy.”
Thay vì cảm thấy dễ chịu, Paul phải cố gắng chế ngự cơn tức giận đang tràn ngập trong lòng. Sự khoan hồng giả vờ này còn khó chịu hơn gấp mấy lần sự tấn công thẳng thắn. Tìm cách đi theo Louisa là làm một điều vô ích. Chàng quay gót và biến mất trong đêm tối.
Theo con đường kế cận, chàng đi đến đường Marion, và hòa lẫn với dòng người đang tuôn về phía trung tâm thành phố. Rất nhiều đàn bà, lẻ loi hay từng cặp, khoác vai nhau đi tìm khách dưới những vùng ánh sáng của các bóng đèn đường.
Paul bước đi, răng nghiến chặt, cố lấy lại bình tĩnh. Chàng vừa thoát được một mối nguy hiểm, nhưng lại mất mọi liên lạc với Louisa. Louisa sẽ không bao giờ tha thứ cho chàng. Paul cố nén một tiếng chửi thề giận dữ. Chàng cảm thấy mình bị rình rập bị theo dõi, bị đe dọa ở mỗi góc đường.
Về đến phòng, chàng vội vã thay đồ và đuối sức ngả mình xuống giường. Người ta sẽ đuổi theo chàng đến đây chăng? Paul không tin như vậy. Chàng sẽ không cho cảnh sát một cơ hội nào để quấy rầy chàng nữa. Dẫu cho đúng hay sai, chàng đoán rằng ý định của ông Dale là muốn để chàng sợ hãi mà rời khỏi Wortley. Và suy cho cùng, người ta có thể buộc chàng vào tội gì?
Một giấc ngủ nặng nề xâm chiếm chàng.