Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXI

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau Paul thức dậy với một ý niệm rõ rệt hơn về giá trị những lời tiết lộ của Louisa: tuy bị rút ngắn nhưng cuộc nói chuyện cũng đem đến cho chàng nhiều chi tiết thiết yếu. Chiếc xe đạp màu xanh lá cây, cái túi đựng tiền bằng da người là những yếu tố vô cùng quan trọng. Người sinh viên y khoa đó, giờ đây chắc đã mở phòng mạch và hành nghề. Chàng chỉ cần tra cứu quyển niên giám y khoa và đối chiếu nó với danh sách những hội viên câu lạc bộ “Châu Chấu” là ra lý lịch kẻ sát nhân.

Ý nghĩ này làm cho Paul nhảy vội xuống đường. Đồng hồ điểm tám giờ và chàng bị trễ mười lăm phút so với thời biểu thường lệ. Rửa mặt, cạo râu, chàng ngốn vội bữa ăn sáng rồi bay tới cửa hàng. Đến nơi, Paul đụng đầu với Harris có vẻ như đang chờ đợi chàng. Thường thường, người ta ít thấy ông ra xuất hiện trước mười giờ.

“Anh trễ giờ.” Ông ta nói, vừa cản đường Paul.

Lúc ấy là chín giờ sáu phút. Chưa có khách hàng. Các cô bán hàng - trong số đó có Lena - đang theo dõi hành động xảo quyệt của chủ nhân.

“Tôi thức dậy hơi trễ một chút.”

“Anh đừng trả lời tôi!” Rõ ràng Harris muốn kiếm chuyện: “Anh có một lý do chính đáng nào không?”

“Một lý do?” Paul ngạc nhiên hỏi lại, “chỉ vì trễ sáu phút.”

“Tôi hỏi anh có một lý do chính đáng nào không?”

“Không.”

“Vậy, tôi cho anh nghỉ việc. Ở đây, chúng tôi không cần đến những người bị cảnh sát tình nghi.”

Không để Paul có thì giờ trả lời, Harris quay lưng bỏ vào trong. Khi ông ta đi ngang qua họ, các cô bán hàng đều cúi mặt xuống. Chỉ có Lena, gương mặt tái xanh, mạnh dạn nhìn thẳng vào ông ta.

Paul quay lưng rời cửa hàng Bonanza và đi dọc theo đường Ware với cảm giác mơ hồ bị theo dõi.

Trong cơn tức giận, lúc đầu chàng đi rất nhanh và đi không mục đích về trung tâm thành phố, giữa đám người đông nghẹt. Rồi, dần dần lấy lại bình tĩnh, chàng mừng được giải thoát khỏi sự bó buộc không chịu nổi của chiếc dương cầm. Chàng được tự do, sẽ có đủ thời giờ kiểm nghiệm lại các điều suy diễn trong đêm trước.

Tại phòng điện thoại đầu tiên trên đường đi, Paul tra cứu quyển niên giám và thấy Hội Liên hiệp Xe đạp có một văn phòng ở số 62 đường Leonard. Mười phút sau, chàng bước qua cửa lớn của tòa nhà và dừng lại trước bàn hướng dẫn.

Bà thư ký, một người đàn bà trung tuổi, không tỏ vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi của Paul, lẹ tay lật một quyển sổ đặt trên bàn, hỏi: “Hội Những con châu chấu? Không, chúng tôi không có hội đó. Nó có phải là một chi nhánh của Trung ương Hội Liên hiệp không?”

“Tôi không biết, có thể là nó đã bị giải tán. Bà có thể giúp tôi tìm lại những dấu vết của nó không? Việc này rất quan trọng.”

“Tôi không có thì giờ để làm việc đó. Nhưng nếu đây là một việc quan trọng, tôi có thể để cậu tra cứu những quyển sổ cũ của tôi.”

Bà ta để Paul ngồi trước một kệ đầy hồ sơ và các bìa xanh. Paul lần lượt xem lại các bản báo cáo của hai mươi năm vừa qua. Chàng không thấy nói đến tên hội đó.

Thất vọng, nhưng không nản chí, Paul suy nghĩ. Nếu hội này có thật, các hội viên của nó chắc đã mua xe tại một trong những cửa hàng xe đạp của thành phố. Hấp tấp đi ra khỏi văn phòng của Liên hiệp Xe đạp, chàng bắt đầu đi một vòng khắp mọi nhà buôn xe đạp ở Wortley.

Đến đâu chàng cũng gặp toàn những lời phủ nhận, sự lơ là và chế nhạo. Không ai nghe nói đến cái hội đó, và một số chủ tiệm có vẻ nghi ngờ Paul muốn chế giễu họ. Lúc đầu, chàng tưởng cuộc điều tra sẽ đạt được kết quả rất nhanh: chỉ cần tìm ra tên họ của các bác sĩ đã gia nhập Hội vào thời đó. Bây giờ chàng tự hỏi không biết chuyện này có phải là sản phẩm của óc tưởng tượng quỷ quái của Louisa Burt không. Lại thêm một chuyện dối trá chồng lên bao chuyện dối trá khác.

Đến bốn giờ chiều, mệt lả, Paul tới khu ngoại ô Eldon. Trong bảng danh sách người buôn xe đạp, chỉ còn lại có một tên: Jeb Stevens, chủ một cái ga-ra nhỏ. Trông bề ngoài thì không có gì hấp dẫn: hai máy bơm xăng quay bằng tay đặt trước một căn nhà để xe, bên trong có độ nửa tá xe đạp để bán hoặc cho thuê. Một người đàn ông mặc bộ đồ làm việc vải xanh dùng vòi tưới một cái sân tráng xi măng. Paul băng qua đường tiến đến gần anh ta và mạnh dạn đặt câu hỏi. Chàng tưởng sẽ được một câu trả lời cộc lốc, nhưng thật ngạc nhiên khi thấy vẻ chú ý hiện ra trên gương mặt người chủ ga-ra. Anh ta đóng vòi nước lại và tỏ vẻ suy nghĩ: “Những con châu chấu?” Anh ta lặp lại “Tôi có nghe cha tôi nói.”

“Cha của ông?”

“Phải, vào thời của cha tôi, tiệm chúng tôi chỉ buôn xe đạp. Sau này chính tôi thêm vào đó xưởng sửa chữa xe hơi. Tôi nhớ cha tôi đã làm việc cho Câu lạc bộ đó. Tất cả hội viên của Câu lạc bộ này đều cỡi những chiếc xe đạp hiệu Sturmey Archer.”

“Chắc ông biết tên các hội viên?”

“Không! Lâu lắm rồi, lúc ấy tôi hãy còn bé lắm.”

“Có lẽ cha ông có để lại những giấy tờ. Những hóa đơn, một sổ ghi địa chỉ… Tóm lại, vài vật gì đó.”

“Không. Cha tôi chỉ bán tiền mặt.”

“Dầu sao, người ta chắc có thể tìm được một bảng danh sách các hội viên của câu lạc bộ… Những tờ biên bản các buổi họp.”

“Tôi không chắc lắm, đó chỉ là một nhóm hơn là một câu lạc bộ thực sự, một băng của những kẻ thích đùa. Theo tôi, nhóm này không tồn tại được lâu.”

Niềm hy vọng vừa chớm lên lại tắt, nhường chỗ cho nỗi cay đắng của sự thất vọng.

“Vậy nếu có dịp, ông hãy tìm lại trong các giấy tờ cũ của ông xem. Và nếu ông tìm được một điều gì hoặc một chi tiết nào đó, xin ông hãy cho tôi biết. Đây là địa chỉ của tôi, và tôi sẽ đền ơn ông trọng hậu.”

Paul cảm ơn anh ta và trở về thành phố.

Mệt mỏi, Paul đi lang thang và bỗng nhiên thấy mình lạc đến Gorve Quadrant, khu nhà ở sang trọng được xây cất thật lộng lẫy, nguy nga. Vừa đi, Paul vừa lơ đễnh đọc những cái tên gắn trên các trụ cổng: Les Tourelles, Wortley Hall, Robin des Bois, Le Manoir, tất cả những cái tên đó đều nói lên sự giàu sang sung túc. Bỗng phía trên một thùng thư, cạnh một cửa rào rộng lớn có hai cánh, Paul thấy tấm bảng đồng mang tên: Sir Matthew Sprott.

Paul dừng lại như bị thôi miên bởi cái tên trên tấm bảng đồng bóng loáng này. Gương mặt tái xanh, chàng nhìn vào khu vườn, những cụm hoa, ngôi nhà đồ sộ. Vậy đây là nhà của ông biện lý. Và tự dưng đứng trước nó, trong Paul vang lên những lời buộc tội gay gắt.

Con người đầy thông minh như vậy, nhà luật học xuất sắc, thành thạo trong kỹ thuật điều tra, sao lại có thể bỏ qua một số chi tiết chính yếu của vấn đề: chiếc xe đạp sơn màu xanh lá cây, cái túi đựng tiền bằng da người và nhất là thời kỳ mang thai của nạn nhân? Phải chăng người ta cố ý bỏ qua? Và tại sao người ta lại có thể cố ý bỏ rơi tất cả những gì có thể biện hộ cho bị cáo, để chỉ tập trung vào những bằng chứng buộc tội; do đó tự biến mình thành luật sư của quỷ, tận dụng quyền hành của mình để đè bẹp một bên biện hộ yếu ớt, ngõ hầu đạt được một bản án mà người ta thừa biết là bất công? Những ý nghĩ này làm cho sự tức giận, nỗi oán hờn và thù hận cuồn cuộn dâng lên trong người Paul đến độ làm chàng nghẹt thở. Tưởng tượng viên biện lý có thể xuất hiện ở cánh cửa này và mặt đối mặt với mình, Paul cảm thấy run cả người. Paul muốn chạy trốn, nhưng hai chân nặng như chì, và chàng phải dựa vào hàng rào để khỏi ngã. Sau cùng, vận dụng hết mọi sức lực, chàng gắng gượng lảo đảo bước đi, lẫn vào trong dòng người đông đúc phía dưới chân đồi.

Về đến nhà, ném chiếc áo choàng lên giường, Paul bực bội đi đi lại lại trong phòng. Bây giờ chàng biết những điều Louisa tiết lộ là thật. Nhưng phải làm gì đây? Paul muốn hành động ngay, không chờ đợi. Thời gian trôi qua và sự dao động của chàng càng tăng. Đang lúc chàng tưởng chừng không thể chịu nổi thì Paul nghe tiếng gõ cửa và chạy vội ra mở. Lena Andersen đứng ngay trước mặt chàng, khoác chiếc áo đi mưa, đầu trần. Không khí lạnh ngắt ban đêm, hay không chừng vì đi vội nên đã làm tóc nàng ép về phía sau và đôi môi nàng hồng lên. Nàng dừng lại ở thềm cửa, vẻ do dự, cố gắng đè nén sự xúc động của mình.

“Paul… xin lỗi đã quấy rầy anh… tôi phải đến… Hồi chiều này, ở cửa hàng… có người đến tìm anh.”

“Tìm tôi?” Paul ngạc nhiên.

Trông thấy nàng, gương mặt Paul trở nên tươi tắn, nhưng rồi lại đăm chiêu. Những điều Harris nói về Lena trở lại trong tâm trí chàng như một liều thuốc độc. Đối với Paul, nghĩ về nàng dưới hình ảnh mới này, là một điều đau đớn không chịu nổi. Phải chăng nàng đã tìm cách lừa dối mình.

“Cô vào chứ?”

“Không, tôi phải về nhà bây giờ.” nàng nói rất nhanh: “Ông Harris đối xử rất tệ với anh hồi sáng nay…”

“Ông ta có những lý do của ông ta.”

Nàng nhìn Paul không giấu vẻ xao động. Phía trên cổ áo mưa của nàng, nhịp đập của mạch máu làm phập phồng chiếc cổ trắng ngần.

“Anh tìm được một chỗ làm mới chưa?”

“Tôi không đi tìm.”

“Rồi anh sẽ ra sao?”

Sự lo âu của nàng làm Paul xúc động. Nhưng chàng lấy lại bình tĩnh: “Cô đừng lo. Mọi việc sẽ tốt đẹp. Ai muốn gặp tôi? Cảnh sát phải không?”

“Không, không!” Nàng nói, run rẩy đôi môi: “Một người đàn ông nhỏ bé kỳ quặc. Ông Harris tỏ ra rất thô lỗ đối với ông ấy, và từ chối không cho ông ấy biết một chi tiết nào. Nhưng tôi trao đổi được vài lời với ông khách. Đó là ông Prusty ở số 52 Ushaw Terrace. Ông ấy muốn gặp anh tối nay.”

“Tối nay?”

“Phải, anh đến giờ nào cũng được. Việc rất quan trọng, ông ấy rất cần gặp anh.”

“Cám ơn cô.” Paul bình tĩnh nói: “Cô vừa giúp tôi một việc rất lớn.”

“Không có gì… Tôi không muốn tỏ ra tò mò… Nhưng nếu tôi có thể giúp đỡ anh được…”

Cảm tình mà Lena biểu lộ với Paul thúc đẩy chàng thổ lộ tâm sự. Nhưng Paul cưỡng lại động lực này. Chàng nở một nụ cười gượng gạo, biến thành nhăn nhó: “Cô có những đau khổ của cô…”

“Vì thế, tôi càng cảm thông hơn nỗi đau khổ của anh…”

Nàng chờ đợi câu trả lời của Paul trong lo âu. Rồi môi nàng mím lại, như để đè nén một tiếng thở dài: “Ít ra… anh hãy gắng giữ mình…”

Nàng nhìn chàng rất sâu, rồi vội vã quay lưng.

Sau khi Lena đi rồi, tâm hồn Paul trở nên băng giá. Chàng vừa luyến tiếc vừa thấy xấu hổ về sự yếu đuối của mình, trong một lúc đã muốn giữ nàng lại. Paul muốn chạy theo kêu, nhưng rồi chàng ngưng ngay lại vì lúc ấy chiếc đồng hồ Ware Street vừa đổ. Chàng vội lấy nón và áo choàng. Trong khi bước xuống cầu thang, Paul tự hỏi không biết Prusty có điều gì muốn nói với chàng. Lời kêu gọi bất ngờ này không phù hợp với tính thận trọng của người thương gia. Mày cau lại, Paul cố tìm một giải đáp cho điều khó hiểu này, nhưng vô ích. Chàng đi về phía Eldon.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.