Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN HAI - I

❊ ❊ ❊

Ba tuần trước, Lena đau lòng chứng kiến cảnh Paul bị viên giám đốc nhà hàng Bonanza đuổi việc. Nỗi buồn có vơi được đôi chút sau lần đến thăm chàng. Nàng đã nói chuyện và mang đến một tin tức khiến Paul rất vui, và nghĩ rằng mình đã giúp đỡ được chàng. Nhưng ngày lại ngày, Paul vẫn biệt tăm, Lena thấy cuộc đời mình bỗng trống rỗng, tối tăm lại như trước. Đêm cuối tuần có một nhạc sĩ trẻ khác đến và tiếng dương cầm lại thánh thót vang lên. Nhưng than ôi! Không phải là tiếng đàn xưa. Nỗi buồn lại đè nặng tâm hồn Lena, một nỗi buồn sâu xa nhất kể từ ngày xảy ra tai họa đó.

Lena đã không nói dối khi kể với Paul rằng nàng được sung sướng trong thời gian làm việc ở khách sạn Country Arms hồi hai năm về trước. Astbury là một tỉnh nhỏ cổ kính và duyên dáng, nổi tiếng nhờ những di tích của tu viện, những ngôi nhà màu trắng, và đến thời Elizabeth, cùng các di tích La Mã của nó. Nằm trên vị trí tốt bên bờ sông Trent, thành phố được nhiều du khách đến viếng vào mùa xuân và mùa hè. Khách sạn Country Arms thuộc loại sang do ông bà Practice quản lý; khách trọ là ngư phủ và du khách từ miền Nam đến. Chỗ làm và công việc làm hoàn toàn thích hợp với Lena, tương lai bảo đảm: nàng được cảm tình của các nhân viên làm ở đấy.

Ngày thứ bảy, nàng được nghỉ buổi chiều. Còn gì thích thú bằng được đi xe lửa đến Wortley để cả buổi chiều thăm các cửa hàng chưng bán đủ mọi thứ cho cô gái tỉnh nhỏ nhìn ngắm, thèm muốn.

Khoảng năm giờ, nàng đến uống trà, một mình, ở quán Lồng Đèn Xanh, một quán nước xinh xắn - do nàng khám phá ra - ở quảng trường Leonard. Xong, nàng phấn khởi ôm trên tay những món hàng mua được, bước lên chuyến xe lửa sáu giờ trở về Astbury. Đoạn đường từ nhà ga đến khách sạn dài hơn hai chục dặm, chạy quanh co dọc bờ sông và xuyên qua những khu rừng nhỏ. Nhưng điều này không làm Lena e ngại: nàng vốn là một người đi bộ không biết mệt và quen thuộc với những vùng đầm lầy ở Sleescale.

Một tối cuối mùa hè, sau khi niềm nở chào người soát vé. Lena ra khỏi nhà ga đi về khách sạn. Mặt trăng khuất sau những đám mây, con đường chìm trong bóng tối oi bức và nặng nề. Tất cả đều im lặng, trừ tiếng thì thầm bí mật của lá cây và tiếng muỗi kêu vo ve, Lena gần như đang ở giữa một khu rừng già; nàng có cảm giác nghẹt thở kỳ lạ, cảm giác đang bị rình rập. Nàng nhớ lại hồi chiều trên xe lửa có một đám thiếu niên mất dạy phá phách ồn ào; và trái với thói quen thường ngày, hôm nay nàng hay lo lắng quay nhìn về phía sau. Tiếng một cành cây gãy làm nàng hoảng sợ, vụt chạy. Thình lình, khi Lena đến chỗ vắng vẻ nhất của con đường, một bàn tay nặng nề chụp lên vai nàng. Nàng hét lên thất thanh nhưng liền bị bịt miệng một cách thô bạo. Nàng lấy hết sức bình sinh chống cự lại năm người đàn ông lực lưỡng, nhưng vô ích. Nàng bị xô ngã xuống đất, đầu va vào một hòn đá, ngất xỉu.

Chúng ta không kể lại đây những hành động chỉ dành riêng cho loài thú, và những kẻ gây ra tội ác đáng bị đóng gông như hồi thời trung cổ…

Khi tỉnh lại, Lena rên rỉ đứng lên, một bên má bị cào rách, đôi mắt thất thần. Nàng lảo đảo tiến về hướng khách sạn.

Hành vi cưỡng hiếp trên gây xúc động mạnh trong vùng. Những cuộc truy tìm đều vô hiệu, không ai tìm ra được thủ phạm. Chúng là những tên xa lạ, có lẽ là các phần tử bất hảo từ Nottingham đến vào dịp chợ phiên.

Ông bà Practice đối xử rất tốt với Lena. Khi cơn xúc động lắng dịu và Lena đi đứng được, họ ép nàng nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian dài trước khi trở lại làm việc, và họ chịu trả mọi chi phí cho nàng. Nhưng Lena không chịu nhận ân huệ này. Vẻ ân cần, những cái nhìn thương hại, việc chăm sóc tận tâm của họ càng làm cho nàng thấy khó chịu hơn. Lại nữa, nàng cũng không còn muốn tiếp tục làm việc ở đây, mà chỉ muốn bỏ đi ngay. Lý do là nàng biết mình đã mang thai.

Trong số các khách trọ ở đây có một người tên Dunn, vẻ lầm lì ít nói, thường đến Astbury để câu loại cá hồi mình bạc, loại cá hay lội ngược dòng sông Trent vào mùa thu. Dunn thích tìm hiểu về bản chất của con người, và những lúc nhàn rỗi, ông thường quan sát Lena.

Mặc dầu lúc nào cũng có vẻ dửng dưng, nhưng ông không thể không thán phục sự can đảm lặng lẽ và tính cương quyết lạnh lùng của cô gái bị ô nhục. Ông có ý muốn - ông nghĩ đến điều này trong lúc ngồi câu cá bên dòng nước chảy rù rì và phơi đầu trần dưới nắng gắt - ông muốn viết một quyển sách về Lena, nhưng ông không có tài văn chương, sợ chỉ được một cuốn sách chẳng ra gì.

Tuy nhiên, ông cũng có đủ tinh tế để hiểu rằng, trong lòng Lena chỉ có một ý nghĩ: trốn xa tất cả mọi người quen. Một cách kín đáo, ông thu xếp đưa nàng về Wortley, gởi gắm nàng cho một người đàn bà tốt bụng mà ông rất tin cậy.

Dunn không giàu và lại còn nặng gánh gia đình nữa, nhưng vẫn tìm cách giúp đỡ nàng, tuy mọi người lúc bấy giờ đã quên nàng - những người lúc đầu lăng xăng lo lắng cho nàng, những người đã từng chạy kiếm cái gối kê lưng nàng trên bậc thềm của khách sạn. Ông cũng lo cả việc sinh nở nguy khó của nàng. Đứa bé sinh ra câm và điếc, thật may, đã chết vài ngày sau đó. Nhưng phải nhiều tháng sau Lena mới bình phục và vượt qua những đau đớn của thể xác lẫn tinh thần trước khi trở về nhà - nhà bà Hanley.

Ông Dunn không hứa tìm việc cho Lena. Khi cơn khủng hoảng đã qua, nhất định là nàng phải chen vào cuộc sống trở lại. Lúc Lena vào làm ở Bonanza, ông cũng chẳng nói là chỗ làm ấy không xứng với nàng, ông chỉ gật đầu tán thành.

Nhiều lần trên đường đi làm, ông ghé vào cửa hàng uống một tách cà phê và theo dõi những tiến bộ của người được ông che chở. Dưới vẻ thản nhiên bên ngoài, ông chăm chú theo dõi sự bình phục của cô gái can đảm ấy. Ông thích thú nhận thấy phương pháp hay nhất xoa dịu các nỗi ưu phiền là sự làm việc.

Và Lena đã dùng phương thuốc đó. Ở cửa hàng về, nàng thay bộ đồ làm việc rồi chùi và đánh bóng sàn nhà, ủi các tấm màn, sơn đen bếp lò và chà bóng các đồ đồng. Hai căn phòng của nàng bóng loáng.

Đến cuối tuần, trong nhà không còn một hạt bụi để chùi, nàng bèn xuống dưới nhà bà Hanley làm bánh ngọt. Xong, ngồi nghe đọc bức thư mới nhất của chồng bà: Ông đi từ Tampico và sẽ cập bến ở Tilbury ngày thứ hai. Nhưng nàng không chú ý lắm những tin tức về ông cơ khí trưởng ấy. Một hôm bà Hanley hỏi nàng: “Cô làm sao vậy, Lena? Trông cô thật bơ phờ. Cô làm việc quá sức đấy.”

“Không có gì.” Lena trả lời, vừa gắng gượng nở một nụ cười.

“Cô xanh lắm. Phải rời cô lúc này tôi thật chẳng yên tâm chút nào. Rất tiếc rằng Joe phải ở lại trên tàu để trông coi sửa chữa tàu… Thế là cả một tháng nghỉ phép mất hết thú vị.”

“Mọi việc sẽ đâu vào đấy cả. Bà sẽ có những ngày vui ở Luân Đôn.”

“Thật ra tôi vẫn luôn luôn mơ ước được đến Luân Đôn. Công ty đài thọ mọi chi phí. Nhưng cô phải hứa với tôi, cô sẽ lo giữ gìn sức khỏe của mình.”

“Tôi xin hứa… Tôi sẽ nghỉ ngơi… luôn trong hai ngày.”

Nhưng đến thứ bảy, tình trạng của Lena cũng không khá hơn. Chiều hôm sau, khi đưa bà Hanley đến nhà ga, trên đường về, thay vì đi thẳng về nhà, có một động lực đẩy bước chân nàng đến trước cổng vườn bách thảo lúc nào không hay.

“Dầu sao,” nàng tự bảo, hơi hổ thẹn vì sự yếu đuối của mình, “đã đến đây rồi sao không vào xem, lại đâu có tốn tiền vào cổng?”

Lena vượt qua cổng rào, đi theo con đường mòn ngược với hướng lúc trước nàng cùng đi với Paul. Trong suốt một tiếng đồng hồ, nàng cố cưỡng lại mình, nhưng cuối cùng, lúc sắp ra về, nàng lại bước đến khu trồng cam. Dưới mái kính rộng lớn nàng bước tới bên gốc cây cam thon mảnh đầy kỷ niệm. Tim nàng đập mạnh, nặng những u hoài. Nàng e ấp tựa má vào một cành đầy hoa thơm ngát. Một giọt lệ đau thương rơi xuống bàn tay nàng.

Đêm hôm ấy, trong khi thay đồ đi ngủ, Lena nhìn mình trong gương, nhìn cơ thể còn dấu vết của một lần mang thai, những vết sẹo trên làn da trắng. Một nỗi chán ghét tràn ngập trong lòng, nàng đưa nắm tay lên đấm mạnh vào vết sẹo trên má: “Mình thật điên rồ!” nàng nói nhỏ, “Có ích lợi gì đâu.”

Nàng tắt đèn và nhắm nghiền mắt lại trong đêm tối.

Nhưng ý chí nàng không đủ sức bóp chết tình cảm trong tim. Chiều hôm sau, khi rời hiệu Bonanza, nàng đến căn nhà trọ trên đường Poole và xin được gặp Paul.

Bà Coppin mắt khép hờ, nhìn nàng từ đầu đến chân, trả lời cụt ngủn: “Cậu ấy không còn ở đây nữa.”

Lena cảm thấy tim mình ngừng đập.

“Anh ấy đi đâu?”

“Tôi chả biết. Cô nên rõ là cảnh sát có đến đây điều tra về cậu ấy. Tôi bắt buộc phải giữ đồ đạc của cậu ấy lại, vì cậu ấy còn thiếu tiền nhà.”

Im lặng. Bỗng một ý nghĩ đến với Lena: “Nếu tôi trả số tiền đó, bà có cho tôi lấy lại chiếc vali của anh ấy không?”

Bà Coppin suy nghĩ. Giá trị của món đồ bà giữ không bao nhiêu; bà ta không bao giờ hy vọng lấy lại được tiền nhà. Trong trường hợp như vầy không cần phải đặt những câu hỏi lôi thôi, không nên để cơ hội này vuột mất. Bà mau lẹ bằng lòng với một câu nói lầm bầm chua cay rồi bỏ vào trong, vẫn để cánh cửa lớn mở rộng.

Lena lăng xăng cực nhọc mang chiếc vali cũ kỹ màu nâu về nhà. Trong đó chỉ có quần áo cũ, rách. Nàng giặt và ủi các áo sơ mi, mạng lại những chiếc vớ, dùng bông đá thấm nước đánh sạch chiếc quần tây bằng nỉ nhàu nhò, trả lại cho nó những làn nếp thẳng thớm. Đồng thời, nàng cũng cho vài Shilling vào túi quần. Trong một lúc, Lena cảm thấy bớt lo lắng. Nhưng khi các quần áo của Paul đã nằm gọn trong vali thì nỗi lo âu lại trở lại với nàng. Nàng tin chắc Paul đã gặp nạn. Tuy nhiên, ngày hôm sau nàng được nghe tin tức của Paul: cô Nancy Wilson đến cửa hàng rất sớm, để kể chuyện biết được một cách hào hứng. Các nhân viên vây quanh Nancy, ngay cả Harris cũng đến gần để nghe cho rõ.

“Tôi bảo đảm với các bạn! Tôi ngạc nhiên đến đỗi chỉ một cái xô nhẹ cũng đủ làm tôi té. Tôi đang đi đến rạp chiếu bóng với vị hôn phu của tôi, thì bỗng thấy cái anh chàng Paul đó vác hai tấm bảng quảng cáo. Thoạt tiên, tôi không thể nhận ra anh ta vì anh ta đã thay đổi hẳn đi: gầy xọp và ăn mặc nghèo nàn, rách rưới, không có cả áo ngoài. ”Khoan đã, George!“, tôi nói với vị hôn phu của tôi. ”Chờ tôi xem cái này một chút“. Tôi dừng lại và nhìn Paul đi diễu qua với nhiều người khác. Đúng là anh ta rồi. Thình lình, anh ta trông thấy tôi và vội quay mặt sang chỗ khác.”

Mỗi người đều xen vào một câu bàn tán, và Lena cảm thấy mình muốn ngất xỉu.

“Phải chi các bạn nhìn thấy anh ta!” Nancy nói tiếp, đôi mắt trợn qua trợn lại: “Thật không ngờ anh ta lại sa sút đến thế.”

“Tôi, tôi đã biết trước.” Harris nói xen vào, vẻ tự cao: “Cảnh sát đã cho tôi biết hết về anh ta rồi. Thôi các cô về chỗ làm việc đi!”

Lena làm thinh. Nàng biết nếu mở miêng nói một câu bênh vực Paul, nàng chỉ gây thêm tai hại cho mình. Nhưng không ai có thể cấm nàng đi tìm Paul.

Kể từ đó, mỗi sáng và mỗi chiều, nàng thay đổi lộ trình, chọn những con đường nghèo nàn nhất, mắt luôn luôn nhìn thật kỹ. Những giờ rảnh, nàng đứng đón ở gần nhà ga và các trạm xe ngừng. Nhưng vô ích. Các cố gắng của nàng chỉ đem đến thất bại, những ngày và đêm thất vọng não nề.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.