Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 143 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XVII

❊ ❊ ❊

Trọn một đêm không ngủ, sáng hôm sau Paul uống vội một tách cà phê rồi lầm lũi đi trên những đường phố đầy bùn đất đến nhà hàng Bonnaza. Ngồi vào chiếc ghế, chàng đánh đàn một cách máy móc. Vì thời tiết xấu, người ta không tắt đèn trong tiệm. Ánh sáng chói lòa của chúng làm mắt Paul mệt mỏi và khó chịu. Mặc dù vậy chàng vẫn chú ý đến một lọ cúc vàng - bốn hay năm đóa hoa - chắc của Lena đã đặt trên chiếc đàn dương cầm để tặng chàng.

Nhưng, vì lòng đang tràn ngập một niềm thất vọng cay đắng, Paul không kịp nghĩ đến ý nghĩa của những cánh hoa khiêm nhường, kết quả của lần đi chơi ngày hôm qua; cũng như chàng không thể đoán được Lena đã phải chiến đấu với chính mình một cách dữ dội đến mức nào trước khi có quyết định trên. Khi nàng đem bữa trưa đến cho Paul, chàng nói nho nhỏ vài tiếng cảm ơn.

Thái độ của Paul khiến nàng lo ngại và buộc lòng nhìn thẳng vào gương mặt chàng: “Có một điều gì làm anh buồn bực phải không?”

“Phải.” Paul đáp bằng một giọng mệt mỏi: “Đúng ra, mọi chuyện đều làm cho tôi bực bội.”

Nàng chưa kịp nói thêm thì có tiếng khách hàng gọi ở quầy giải khát. Khi Lena vừa đi khỏi, Paul bắt gặp Harris đang theo dõi mình bằng khóe mắt, miệng nhai đi nhai lại một cây tăm. Harris tiến về phía chàng, gương mặt biểu lộ một vẻ kỳ lạ vừa thù địch vừa thâm hiểm.

Khi đến gần Paul, ông ta nói, giọng nhạo báng: “Thế nào? Cuộc du lịch nhỏ ngày hôm qua làm anh thoả mãn chứ?”

“Một cuộc du lịch?”

“Phải. Người ta thấy cả hai người, cô ta và anh. Nói thật với anh, tôi rất ngạc nhiên.” Harris cười khẩy, vừa chống cùi chỏ lên chiếc đàn dương cầm: “Tôi tưởng người ta đã báo trước cho anh biết rồi. Vậy ra anh không biết gì về những điều mà ở đây ai cũng biết sao?”

Paul không trả lời.

“Anh không biết cô ta có một thằng con trai ư? Mà không có chồng nhé. Phải, một thằng con hoang, câm và điếc, chết vì chứng động kinh sau khi sinh vài ngày. Như chuyện trong tiểu thuyết phải không? khi anh đi chơi với cô ta lần sau, anh hãy nói với cô ta về việc đó đi. Cô ta sẽ cho anh những chi tiết trong lúc hai người đang năm tay đú đởn với nhau.”

Nói xong, Harris bỏ đi, miệng vẫn nhai cây tăm xỉa răng.

Paul nhìn theo anh ta, vẫn giữ vẻ bình thản lạ lùng… Một tên hèn hạ đáng tởm! Vậy ra đó là lý do nỗi buồn của Lena. Cô gái đáng thương! Paul không ngờ nàng có thể như vậy. Chàng cảm thấy thương hại Lena nhưng là một nỗi thương hại lạnh lùng. Và ngọn lửa tình vừa bùng lên trong lòng, đã vội tắt ngấm. Tất cả ảnh hưởng của một nền giáo dục đạo đức khắt khe khiến chàng lên án Lena. Cô gái này đã lôi cuốn chàng vì tính nết trầm lặng và vẻ dịu dàng trong sáng. Nhưng trong khi giữ im lặng về việc này, Lena đã tỏ ra lừa dối chàng. Paul quay mắt tránh cái nhìn của Lena. Chàng trong mong ngày làm việc mau hết. Ngày hôm nay còn có nỗi khổ nào đến nữa không?

Vừa đánh xong bản tango cuối cùng, tim chàng tràn ngập một niềm cay đắng. Ông già Swann đáng thương rất có lý: phải bỏ hết mọi hy vọng về một sự giúp đỡ của chính quyền, chỉ trông cậy vào hơi sức của mình. Bất chấp mọi chướng ngại, mọi cản trở, chàng sẽ kiên trì dấn bước. Chàng không phải là một kẻ chiến bại. Chàng chỉ mới khởi đầu cuộc chiến. Chàng cần phải tiếp xúc lại với Lousia Burt, mối hy vọng cuối cùng, mặc dầu việc này rất nguy hiểm. Mặc dầu chính quyền đã lung lạc tinh thần chiến đấu của Mark Boulia, chàng thấy họ không có lý do gì để đe dọa Burt. Có thể là người ta không nghĩ đến việc phòng ngừa nàng. Trở về nhà, chàng viết một lá thư:

Lousia thân mến,

Tôi rất tiếc đã không đến được nơi hẹn với cô lần trước. Tôi bị cản trở bởi một chuyện xảy ra ngoài ý muốn. Tôi hy vọng cô sẽ tha thứ cho tôi. Từ khi được gặp cô, lúc nào tôi cũng nghĩ đến cô. Chiều thứ tư tới cô có đến nhà hàng Cây Sồi Vàng không? Tôi sẽ đến đó một mình vào lúc bảy giờ.

Trong khi chờ đợi được hân hạnh gặp cô, tôi vẫn là người bạn của cô.

Paul

Hai ngày sau chàng nhận được thư trả lời:

Thưa ông,

Tôi cũng rất mong được gặp lại ông, nhưng xin ông hãy thận trọng và đừng có lẻn vào trong vườn như lần trước nữa. Ông cứ hãy ngoan ngoãn chờ đợi tôi tại chỗ hẹn và tôi sẽ cố gắng đến đúng hẹn với ông.

Xin chào ông

L.B.

Paul cố gắng nén một tiếng kêu vui mừng. Burt không nghi ngờ gì cả và mọi việc đều tốt đẹp. Chàng phải lấy hết sức để dằn xuống sự nôn nóng của mình. Như vậy, cuộc vận động của Birtley không làm cho cảnh sát chú ý. Chắc không ai để ý đến bài tường thuật ngắn ngủi đăng trên tờ Tin tức.

Nhưng thật tội nghiệp, Paul đã lầm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.