Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXII

❊ ❊ ❊

Thời tiết đã thay đổi, đêm lạnh và có gió. Dưới bầu trời màu xám chì, đường phố trải dài, vắng vẻ; cả thành phố như bất động trong im lặng băng giá. Những hạt tuyết trắng bay lượn, nhè nhẹ rơi xuống. Paul đi ngang qua tiệm thuốc lá và tiếp tục đi về phía Ushaw Terrace.

Prusty đang ở nhà, khoác một chiếc áo ngủ dày. Trông thấy người khách trẻ, ông vừa thở hào hển vừa đẩy cánh cửa mở rộng ra hơn. Paul bước vào sau khi giũ sạch tuyết ở giày ra. Căn phòng, vẫn tối và bụi bặm như lúc nào, xông lên một mùi thuốc xì gà ẩm và chiếc lò ga soi sáng tấm thảm da cừu một cách yếu ớt.

“Năm nay mùa đông đến sớm.” Prusty nói, mắt sáng quắc dưới cặp kính gắn mũi: “Tôi cảm thấy điều đó bằng hai lá phổi của tôi. Mời anh ngồi xuống. Tôi sắp sửa ăn tối.”

Rót cho khách một tách cà phê, ông nài nỉ Paul dùng với ông miếng patê thịt vừa hâm nóng. Mặc dù được tiếp đón niềm nở. Paul có cảm giác bối rối. Prusty quan sát chàng một cách kín đáo, và những câu hỏi khéo léo của ông giúp ông biết các hoạt động của chàng trong mấy tuần lễ vừa qua. Ông ta không bàn tán lời nào, nhưng có vẻ đăm chiêu. Ông đốt một điếu xì gà, ho một hơi dài và nghiêng đôi mày rậm về bên bếp lửa. Ông nói vẻ suy tư: “Vậy ra là như thế. Câu chuyện được đặt trở lại không có gì lạ. Từ lâu, người ta tưởng nó bị chôn vùi trong quên lãng… Thế mà, bây giờ nếu kề tai sát mặt đất, người ta tưởng chừng nghe rõ một tiếng động nhỏ từ trong nấm mồ đưa lên.”

Một sự im lặng bao trùm căn phòng tối tăm. Ngoài trời, tuyết rơi mỗi lúc một nhiều khiến cảnh vật càng thêm âm u lạnh lẽo.

“Ồ! Đó hãy còn là một tiếng động mơ hồ. Nhưng đã có những dấu hiệu, những triệu chứng. Phải, tốt hay xấu, tôi không thể nói ra được, nhưng tôi cảm thấy điều này từ tận xương tủy của tôi, rằng thời kỳ hồi sinh sắp đến rồi. Tôi cảm thấy thấy nó ngay tại đây. Và ở trong căn phòng phía trên chúng ta.” Prusty vừa nói tiếp vừa nhìn lên trần nhà.

Giọng nói đượm vẻ tiên tri kỳ lạ của Prusty làm cho Paul rùng mình khiến chàng cũng phải ngẩng đầu lên nhìn theo: “Phòng vẫn trống?”

“Phải. Từ sau án mạng, không có ai ở đó cả.”

Paul cảm thấy bồn chồn, khó chịu. Nhưng chàng thấy cần phải biết rõ: “Ông chắc có chuyện muốn nói với tôi. Có phải về những cuộc vận động của tôi không?”

“Một phần.” Prusty nhìn nhận: “Mọi sự, một tiếng vang, một tiếng thở dài rốt cuộc rồi cũng đến tai mọi người. Và đôi khi cái đó len lỏi vào những nơi thật lạ lùng. Chính vì vậy mà tôi đã yêu cầu cậu đến gặp tôi.”

Paul nghiêng đầu chăm chú nghe, hai bàn tay nắm lại để nén một cái rùng mình khác.

“Thứ sáu vừa qua, có một người đàn ông đến tìm tôi ngay tại đây. Lúc đó tôi vắng nhà, nhưng bà giúp việc, bà Lawson, ra mở cửa khi nghe chuông reo. Đó là một người đàn bà không phải ngu và không dễ ai bắt nạt được. Thế mà, bà ấy thật sự sợ hãi khi trông thấy người đàn ông đó. Anh hiểu ý tôi không?”

“Dạ, rất rõ.”

“Đó là một người đàn ông không có tuổi. Không trẻ cũng không già. Thân hình vạm vỡ nhưng sức lực đã hao mòn, bệnh hoạn. Quần áo không hợp với người. Gương mặt cứng rắn, xanh xao. Tóc cạo sát da đầu. Một cái đầu của tù khổ sai. Bà Lawson nói với tôi như vậy.”

“Người đó là ai?” Paul hỏi, môi chàng khô cứng.

“Chỉ có Chúa mới biết… Tôi thì chịu. Nhưng tôi dám cá rằng anh ta từ Stoneheath về. Anh ta không cho biết tên, nhưng trước khi đi có để lại vài chữ.”

Prusty chậm chạp rút trong túi áo ra một miếng giấy nhỏ trao cho Paul. Chữ viết nhỏ xíu, khó đọc:

Mày đừng để bị giật dây! Hãy tìm gặp Charles Castles trong khu Hành lang. Nó sẽ bảo mày phải làm gì.

Paul đọc đi đọc lại nhiều lần.

Những chữ này có nghĩa gì? Ai viết lời kêu gọi tuyệt vọng này? Paul ngồi cứng đơ trên ghế, sững sờ trước một ý tưởng vừa xuất hiện trong đầu. Không thể được! Thế nhưng mà… Có phải cha chàng đã bí mật gởi tờ giấy này cho một người tù sắp được thả không?

Paul cảm thấy như có một luồng điện vừa chạm vào người chàng. Lời kêu gọi này như một hiệu lệnh bảo cứ tiến tới, tiến tới nữa. Paul cuộn tròn tờ giấy lại: “Tôi có thể giữ nó không?”

Người thương gia phác một cử chỉ mơ hồ: “Anh vứt giùm tôi cái này thì tôi cảm ơn lắm. Tôi không thích can dự vào những chuyện thuộc loại đó.”

Bóng tối tràn ngập căn phòng. Chiếc lò ga soi sáng lờ mờ những viên gạch lò sưởi, và ở những góc cửa kính, tuyết trắng bám mỗi lúc một dày. Paul ngồi bất động, chìm đắm trong suy tư, lòng dấy lên một niềm hy vọng mới. Bỗng có tiếng bước chân đi ở tầng trên.

Mới đầu, chàng tuổi trẻ tưởng mình nghe lầm. Nhưng không, tiếng chân lại vang lên, trầm và đều. Trong tâm trạng của chàng bây giờ, hiện tượng bất ngờ này mang một ý nghĩa thật to lớn. Tóc Paul dựng lên. Prusty cũng vậy. Ông ta ngồi thẳng người lên và nhìn trân trân lên trần nhà, vẻ mặt sửng sốt. Paul thì thầm: “Ông vừa bảo gian phòng đó không có ai ở.”

“Tôi thề, đúng là như thế.”

Prusty phóng ra ngoài cửa, nhanh nhẹn đến mức không ngờ được. Cùng lúc ấy, ở tầng trên, có tiếng cửa đóng sầm lại và tiếng những bước chân đi xuống cầu thang. Phản ứng đầu tiên của Paul là chạy theo Prusty, nhưng có tiếng kêu kinh ngạc thốt lên khiến chàng dừng lại ở phòng ngoài. Dây thần kinh căng thẳng, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng bóng tối lờ mờ, chàng chăm chú lắng nghe. Một tiếng chào phát ra từ một giọng nói lạ, rồi tiếng trả lời của Prusty bằng một giọng bình thường. Cuộc nói chuyện ngắn kết thúc bằng hai tiếng chào từ giã thân mật.

Một phút sau, Prusty trở vào vừa lau trán. Ông ta đóng cửa lại thắp cái đèn ga lên và quay về phía Paul, bối rối giải thích: “Đó là ông chủ nhà. Gió thổi mất mấy miếng ngói và ông ấy muốn lên xem sao.”

Prusty kéo sát chiếc áo ngủ vào hai vai, lên tiếng: “Cứ ở mãi trong bóng tối, đôi khi mình cũng đâm ra nhút nhát, cứ tưởng tượng ra đủ thứ chuyện kỳ lạ.”

“Nhưng tờ giấy hồi nãy thì đúng là có thật.”

“Phải, và khi tôi nghe tiếng động đó ở tầng trên và phóng mình ra cầu thang thì… Chúa ơi, tôi cứ tưởng mình đang sống lại một buổi tối nào, cách đây mười lăm năm. Uống thêm một chút cà phê nữa nhé?”

Paul từ chối. Chàng cần phải đi cho giãn chân. Những dòng chữ nhòa nhạt đó, trên miếng giấy nhăn nhó đó như đang xuyên qua áo quần, đốt cháy da thịt chàng. Chàng không còn nghĩ đến chiếc xe đạp màu xanh lá cây cũng như chiếc ví bằng da người mà cách đó một giờ, chàng vẫn xem là những yếu tố quan trọng. Lời kêu gọi đó đã quét sạch mọi thứ trong trí chàng. Paul chạy một mạch về nhà, tâm trí lạc lõng, nóng bỏng như đang lên cơn sốt. Phải chăng những cuộc vận động của Paul đã khiến có lời kêu gọi bi thảm đó? Hay phải chăng cuộc vận động và sự thất bại của Birley đã bằng những con đường bí mật đến tai người tù trong xà lim? Paul thốt ra một tiếng thở dài nghẹn ngào, chàng không thể chịu để cho chờ đợi lâu hơn nữa. Bây giờ đã nắm được sợi chỉ dẫn đường, chàng sẽ lần theo nó cho đến cùng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.