Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V

❊ ❊ ❊

Hai chục phút sau, chàng đập cửa dồn dập gian nhà số 52, Ushaw Terrace. Chàng phải đợi một lúc lâu mới thấy cánh cửa sổ tròn hé mở và nghe giọng nói của Prusty: “Ai đó? Tôi không thể tiếp ai cả.”

Paul tiến đến sát chiếc cửa sổ. Người thương gia nói tiếp, giọng rền rĩ: “Tôi bệnh, tôi đang lên cơn suyễn và tôi sắp đi ngủ. Ngày mai cậu trở lại.”

“Không, không… Tôi cần phải gặp ông… ngay bây giờ. Cần lắm!”

Cuối cùng, với một vẻ hết sức miễn cưỡng, Prusty bằng lòng tiếp chuyện ở phòng ngoài. Không khí ở đây nóng bức và nồng nặc mùi thơm của chất stramonium[1]. Mặc quần tây dài, áo sơ mi trần, thở rít từng cơn ngắn, ông Prusty nhìn chằm chặp vào mặt người khách trẻ, vẻ giận dữ. Ông ta giận thật có lý.

“Cậu muốn cái quái gì đây?”

“Tôi chỉ xin ông một phút thôi.” Paul nói nhanh: “Tôi xin hỏi ông” cổ họng chàng khô đắng và chàng nuốt nước miếng một cách khó khăn: “Ai là chủ căn nhà này?”

Sự ngạc nhiên làm Prusty nín thở, cơn giận hạ xuống: “Cậu biết rõ điều này. Cậu đã nghe tôi nói chuyện với ông ta hôm đó. Đó là ông Oswald.”

Paul thấy hai chân mình muốn quỵ xuống và chàng lật đật dựa vào vách tường: “Đó là ông Oswald sao? Tôi không biết.”

“Phải, trước kia hay bây giờ cũng vậy, tất cả khu Terrace này là của ông ta. Ổng đã là một trong những người giàu nhất ở Wortley, nếu không nói là người giàu hơn cả. Ông ta không tăng tiền nhà từ hơn mười năm nay. Và chịu mọi chi phí tu bổ.”

“Và gian nhà ở tầng trên,” Paul hỏi, giọng nghẹn lại: “ông ta cũng luôn luôn tu bổ tốt sao?”

“Chớ sao. Ông ta là một người có ý thức về phẩm giá. Nhưng có chuyện gì vậy?”

“Tôi không biết. Ông vẫn giữ chiếc chìa khóa đấy chứ?”

“Ừ. Và luôn cả chứng bệnh suyễn nữa. Thôi, cậu đi đi. Tôi sẽ chết ở đây, bây giờ.”

Ông ta đẩy Paul về phía cửa.

“Xin ông một phút nữa thôi. Ông đã hứa cho tôi xem gian nhà đó. Ông có thể trao cho tôi chiếc chìa khóa không?”

Prusty do dự và có ý từ chối rõ rệt. Nhưng ông ta không muốn thất hứa, và cũng muốn sớm thoát khỏi người khách quấy rầy này nữa. Ông bèn đi vào nhà bếp và trở ra cầm chiếc chìa khóa trên tay.

“Này!” Ông ta nói cụt ngủn: “Và xin cậu hãy để cho tôi yên.”

Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng Paul.

Paul nghe Prusty cài then bên trong. Chàng đưa mắt nhìn chiếc cầu thang vươn mình trong bóng tối lên đến tầng lầu trên. Vừa đặt chân lên nấc thang đầu tiên thì bỗng một ý nghĩ nảy ra trong trí chàng “Phải, làm như vậy hay hơn”. Chàng bỏ chiếc chìa khóa vào túi, và trở xuống, ra ngoài đường.

Kéo cao cổ áo, Paul bước vội vã trong làn gió lạnh buốt. Một mối nghi ngờ ghê gớm hiện ra trong đầu óc chàng. Xét một cách bình tĩnh, chàng sẽ cho đây là điều vô lý, điên khùng. Nhưng mối nghi ngờ đó cứ thúc đẩy chàng tiến tới. Enoch Oswald, chủ nhân ngôi nhà mà Mona Spurling đã ở. Chắc mỗi tháng ông ta đều đến nhà nàng để thâu tiền nhà. Và nếu việc lui tới của ông ta có trở nên thường xuyên hơn thì chắc cũng không ai ngạc nhiên. Ông ta là chủ nhà, một người mà sự hiện diện không có gì đáng chú ý hơn người phát thư hay người bán tạp hóa đi giao hàng. Ai có thể nghi ngờ Mona Spurling là tình nhân của ông ta? Và nếu ông ta đã… ám sát nàng…

Paul rùng mình. Có thể chàng đã có một ý nghĩ điên rồ, nhưng tâm trí bị giày vò của chàng vẫn kiên trì kết hợp từng mắt xích trong chuỗi dài những hành vi của con người đầy tiền bạc và quyền thế này. Ngay cả đến những công việc từ thiện của ông ta cũng chỉ là một tấm bình phong, nếu không phải là một cố gắng chuộc tội của lương tâm cắn rứt.

Paul không bước nữa. Chàng chạy.

Khi đến khu trung tâm thành phố và bước vào thư viện, Paul gần như thở hết nổi. Chính trong khung cảnh âm u và đầy bụi bặm này, chàng đã bắt đầu cảnh khổ hôm nay. Thay thế chỗ Mark là một người phụ nữ trẻ. Cô ta đáp ứng lời yêu cầu của Paul một cách sốt sắng. Cô đưa Paul đến ngồi vào một cái bàn ở xa trong góc, khệ nệ mang đến những quyển sách mà chàng cần tra cứu.

Paul hăng hái bắt tay vào việc. Quyển đầu tiên chỉ đem đến những chi tiết rút ngắn về Enoch Oswald. Hai quyển sau cũng vậy. Quyển thứ tư cho một danh sách những cơ quan từ thiện do gia đình Oswald tài trợ hay sáng lập. Sau cùng, trong một quyển sách nhỏ do một nhà in ở Wortley ấn hành với tựa đề “Những ân nhân của Wortley”, Paul sung sướng tìm thấy tiểu sử đầy đủ của Oswald. Chàng đọc ngấu nghiến, nhảy bỏ những chữ vô ích và những câu ca tụng rập theo khuôn sáo:

“Enoch Oswald, sinh ngày 13.11.1801, con trai duy nhất của Saul Oswald và Martha Cleghorn… Học sinh trường trung học Wortley và sinh viên trường đại học Nottingham… Đầu tiên theo học y khoa, nhưng phải bỏ học vì lý do sức khỏe sau khi nằm ở bệnh viện Saint Mary hai năm.”

Paul rùng mình thật lâu rồi hổn hển đọc tiếp, hơi thở dồn dập:

Ông tiếp tục điều khiển công việc làm ăn do cha ông để lại… Một gia đình thịnh vượng lâu đời… Chủ nhân của nhiều khu nhà ở Eldon… làm gương bằng cách khởi sự từ bậc thang thấp nhất, tự đi thâu tiền nhà…

Mặc dầu sức khỏe luôn luôn yếu kém, cậu Enoch Oswald hoạt động thể dục thể thao rất hăng hái… say mê những môn thể thao ngoài trời, đặc biệt là môn xe đạp… Trong một thời gian, cậu là hội viên hoạt động của Câu lạc bộ “Những con châu chấu”, một hội không tồn tại được lâu.

Đôi mắt Paul mờ đi, không đọc tiếp được. Chàng ngả người vào lưng ghế, cảm thấy gần muốn ngất xỉu.

Trong đầu óc quay cuồng của chàng chỉ còn có một ý nghĩa nổi bật lên một cách rõ rệt: Paul biết rõ chàng cần phải làm những gì. Không thể do dự được nữa. Lòng tràn đầy một nghị lực mới, kinh khiếp, Paul xô mạnh chiếc ghế ngồi, và bỏ mặc những quyển sách bề bộn trên bàn, chàng chạy bay ra ngoài.

Mười phút sau chàng đến căn nhà ở phố Ware, lao người lên cầu thang. Lena ra mở cửa cho chàng. Paul nói, giọng nghiêm trọng: “Lena, tôi cần sự trợ giúp của cô… ngay lập tức. Ngay bây giờ!”

❀ ❀ ❀

[1] Stramonium: lá khô của cỏ dại Jimson, có chứa độc tố, được dùng trong ngành y để trị bệnh suyễn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.