Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IX

❊ ❊ ❊

Tối hôm sau, đúng hai mươi bốn giờ kể từ lúc tìm được địa chỉ của Swann, Paul đi từng bước nặng nề, chậm chạp trở lại khách sạn của hội T.M.C.A. Suốt ngày, chàng đi dưới cơn mưa tầm tã, mặc cho quần áo và giầy vớ ướt sũng. Chàng mất hết mọi hy vọng. Chàng đã đến Bromlea, gặp ông chủ nhà trọ của Swann và người thầu khoán đã mướn Swann làm việc, đã đi rảo lùng sục hết cả khu phố. Nhưng Swann không để lại dấu vết nào.

Đầu cúi gằm, Paul bước lên cầu thang trở về phòng mình. Chàng đút một đồng tiền vào chiếc đồng hồ ga, đốt chiếc lò nhỏ lên. Trên bàn có một bức điện tín. Paul mở ra đọc.

RẤT LO. TRỞ VỀ NGAY. GHẾ GIÁO VIÊN LỚP HÈ ĐANG CHỜ. MỌI NGƯỜI MONG NHỚ. MẸ.

Ngồi chồm hổm trước ngọn lửa cho quần áo mau khô. Paul đọc lại bức điện tín lần nữa. Phải, mẹ chàng gọi chàng về là điều tự nhiên, và đó là việc mà chàng nên làm. Sự xa cách làm dịu đi nỗi hờn giận của con người. Chắc bà đã nói chuyện với giáo sư Slade, hoặc đúng hơn có lẽ đã yêu cầu linh mục Fleming đến nói chuyện với ông ấy, và chiếc ghế giáo viên ở Portray vẫn còn trống. Những chữ cuối cùng “mọi người mong nhớ” làm Paul mỉm một nụ cười hơi cay đắng. Ella không còn giận chàng nữa. Khi quần áo đã khô, Paul tắt lò ga và dùng bữa ăn tối. Paul sắp bước ra cửa phòng ăn thì người bồi trẻ tiếng đến gần bên chàng: “Có người chờ ông ở phòng khách.”

Lấy làm lạ, Paul đi theo người bồi đến cái phòng ngoài nhỏ bé có vài chiếc ghế mây và một chậu dừa kiểng, dành để tiếp khách. Chàng không khỏi ngạc nhiên, khi ngước nhìn thấy người làm ở thư viện.

“Chào anh, chắc anh không ngờ là tôi.”

“Đúng vậy.”

Sự thành thật của Paul làm cho người quản thư trẻ mỉm cười. Lột bỏ được cái lốt viên chức, chàng ta có một vẻ dạn dĩ và thành thật ngây thơ khiến Paul không thể không bối rối một ít: “Tôi có một việc cần nói với anh. Có ai nghe lỏm được chuyện chúng ta nói ở đây không?”

Paul nhìn anh ta đăm đăm đến độ anh ta cố nhịn cười: “Dĩ nhiên, anh không thể hiểu nổi. Xin anh tin rằng tôi không có ý xấu, anh cho phép tôi tự giới thiệu: Boulia… Mark Boulia.”

Anh ta đưa tay ra cho Paul bắt, và cả hai người cùng ngồi xuống. Paul thấy nảy sinh một niềm hy vọng mơ hồ. Mark chăm chú quan sát chàng và tiếp lời, không giấu giếm một chút kiêu hãnh: “Ngay từ ngày đầu, tôi đã chú ý đến anh. Anh lộ vẻ đang ở trong hoàn cảnh khó khăn… và tôi thấy tội nghiệp anh. Sau khi anh ra về, tôi đọc lại những tờ báo mà anh tra cứu và tôi hoàn toàn biết rõ ý định của anh.”

Paul đã nghi chuyện ấy rồi. Chàng để cho Mark tiếp tục: “Hôm qua, anh lại đến tìm những chi tiết khác nhưng không gặp gì cả. Tôi thì may mắn hơn anh. Chỉ trong một tờ báo của thành phố, tờ Clarion, rất ít người đọc, tôi moi ra được bài tường thuật về vụ án Swann. Tác giả chỉ trích bản án quá nghiêm khắc.”

Mặt Paul tái nhợt, đôi mắt rực lửa: “Vì sao anh nói điều đó với tôi?”

Mark nhún vai và đôi môi nở nụ cười: “Vì anh đang đi tìm Swann.”

“Không thể nào tìm được.”

“Tại sao?”

“Mười lăm năm đã trôi qua rồi.”

“Đừng bao giờ thất vọng. Tôi đã biết chỗ ở của Swann.” Mark đáp với một vẻ hơi kiêu ngạo.

Và trước cái nhìn nghi ngờ của Paul, Mark nói tiếp: “Chuyện đó không khó khăn… Sau những điều anh đã kể với tôi, tôi đã đi tìm đọc kỹ danh sách những người vào bệnh viện và nhà thương điên. Hiện nay Swann đang ở bệnh xá Belvedere.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.