Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IX

❊ ❊ ❊

Tòa bắt đầu xử các vụ vi cảnh lúc mười giờ sáng. Phòng xử ở tầng lầu thứ nhất, có trần cao, nhưng hơi nhỏ và được trưng bày đơn giản: một cái bục cao đặt ngay cửa sổ, dành cho ông chánh án, một hàng ghế dành cho công chúng, chiếc băng dành cho những người tù. Để ngăn cản những luồng gió, người ta đặt giữa cửa sổ và cái bục một bức bình phong bằng da khiến cho ánh sáng bên ngoài không vào được. Trần nhà trải dài một bức bích họa trình bày huy hiệu của thành phố - hai cung thủ đang giương cung nhắm vào một cây sồi xanh - bức tranh hầu như chẳng được ai chú ý tới.

Người cảnh sát có cái cổ đỏ tía đến tìm Paul. Vẻ hung dữ của anh ta trong ngày hôm qua không còn nữa, hơi thở của anh chứng tỏ anh vừa hút xong ống píp đầu tiên trong buổi sáng. Anh ta nhìn chăm chú vào đôi mắt sưng vù của Paul khi chàng ra khỏi phòng giam.

“Anh khờ lắm. Hôm qua anh thật dại dột. Sáng nay anh hãy cẩn thận giữ mình nhé. Anh hiểu chứ?”

Paul không đáp. Khoảng gần sáng, chàng đã đắm mình trong một giấc ngủ nặng nề và mệt nhọc, ít nhất cũng làm chàng quên được thực tại vài tiếng đồng hồ. Nhưng Paul vẫn chưa lấy lại sức. Chàng cảm thấy cơ thể mình yếu ớt một cách kỳ lạ, hơi thở rất khó nhọc và cạnh sườn đau nhói dữ dội khiến chàng phải dùng cánh tay ép vào cho bớt đau. Tuy vậy, trí óc chàng vẫn sáng suốt và đang hoạt động mạnh. Chàng cương quyết sẽ nói hết, tiết lộ hết trước mặt quan tòa. “Phải, lần này không gì có thể ngăn cản được mình”.

Khi Paul bước qua khung của bên hông pháp đình, với người áp tải theo sau, và tiến đến chiếc băng của các bị cáo thì phiên tòa đã bắt đầu. Ông chánh án Battersby, một người khoảng trung niên, vẻ mặt vừa hiền từ vừa mệt mỏi, đang xử những vụ vi cảnh. Paul thấy ông ta xét xử nhanh chóng ba người say rượu, một người đánh cá bất hợp pháp, một người bán hàng rong không giấy phép, một thạc sĩ già bị tố cáo làm nghề hành khất và một kẻ vô gia cư “không có phương tiện sinh sống rõ rệt”.

Ông có đôi môi mỏng, đượm vẻ nghiêm khắc do chức vụ đòi hỏi nhưng đôi mắt lại lộ vẻ hiền đức và nhân đạo. Ông không bao giờ chiều theo những lời tán tụng, nịnh bợ của “những con ngựa quen đường cũ” tái xuất hiện trước mặt ông. Tuy nhiên, những phán quyết của ông đều đượm vẻ khoan dung. “ Đây là một người sẵn lòng nghe mình nói,” Paul tự nhủ.

Bỗng nhiên, trong khi quan sát ông Battersby, Paul cảm thấy có người đang quan sát mình một cách chăm chú và liên tục. Quay mắt nhìn về phía công chúng, chàng thấy Lena. Nàng không ngồi một mình. Một người đàn ông lạ mặt ngồi bên cạnh nàng. Ông ấy trạc bốn mươi tuổi, to con và vụng về, mặc bộ đồ nỉ đã cũ. Chiếc nón “phớt” hất ngược ra sau để lộ cái trán hói. Đôi mắt sáng dưới cặp mày rậm cố tạo một cảm giác chán nản để che dấu vẻ trống trải của gương mặt tròn và phúng phính cạo lam nham. Chắc ông đã quan sát Paul từ lâu, với một vẻ thờ ơ giả tạo. Bỗng ông ta đặt một ngón tay lên môi, nét mặt vẫn không thay đổi, một cử chỉ ngắn nhưng đầy ý nghĩa. Paul ngước nhìn Lena và đọc trong đôi mắt nàng một lời kêu gọi. Người đàn ông ngồi bên nàng nghiêng đầu làm một cử chỉ thuyết phục, đoạn ngửa lưng ra chăm chú quan sát các móng tay với một vẻ bất cần đời.

Tòa kêu đến tên Paul. Chàng bàng hoàng đứng dậy, lắng nghe đọc bản báo cáo của cảnh sát. Dale bước vào, đến ngồi dưới chân bục của ông chánh án.

“Anh có điều gì nói để tự bào chữa không?”

Ông tòa quan sát Paul kỹ hơn các bị cáo trước. Phòng xử im phăng phắc. Những ý mà chàng chuẩn bị sẵn trên môi, những lời định thành tiếng kêu thiết tha bỗng biến mất. Paul cũng không dám nhìn về phía Lena và người lạ mặt đã ra dấu cho chàng một cách kỳ quặc. Và bỗng nhiên, trái với ý định từ trước, chàng bắt chước dáng điệu và giọng nói mếu máo của các bị cáo vừa được xử xong.

“Thưa quý tòa, tôi rất hối hận về việc tôi đã làm. Tôi uống rượu hơi nhiều.”

Một sự im lặng hoàn toàn. Còn Dale nhổm người lên khỏi ghế. Ông chánh án đằng hắng giọng: “Say rượu hả? Anh say rượu hả? Tuổi anh mà như thế? Thật đáng xấu hổ.”

“Thưa vâng.”

“Anh không xấu hổ khi thú nhận điều đó?”

“Thưa quý tòa, có.”

Giọng nói đầy vẻ phục tùng của Paul làm ông chánh án cau mày liếc nhìn một miếng giấy đặt trên bàn rồi nghiêng mình về phía các bị cáo: “Vì sao anh lại làm cái màn vừa qua? Vì sao anh lại tự xích mình ngay quảng trường đông người qua lại nhất thành phố này?”

“Thưa quý tòa, tôi nói rồi. Tôi say rượu. Tôi muốn làm cho mọi người chú ý đến tôi.”

“Anh có thể giải thích tấm áp phích quái dị mà anh mang trên người không?”

“Thưa quý tòa, không. Tôi không muốn làm gì sai quấy. Khi hơi quá chén một chút… chắc quý tòa cũng biết… người ta thường làm những điều dại dột.”

Paul tin chắc có một nụ cười vừa xuất hiện trên môi người lạ mặt, bây giờ dường như đang tìm hiểu ý nghĩa của những huy hiệu trên trần nhà sau khi kiểm tra xong các móng tay của ông. Dale ngồi thẳng người trên ghế, quay đầu về phía ông chánh án, làm nổi bật vẻ cứng rắn của khuôn mặt ông.

Ông tòa liếc nhanh về phía Dale, rồi hỏi tiếp: “Trước kia, anh có làm như thế này không?”

“Thưa quý tòa, không.”

“Anh bị khủng hoảng thần kinh?”

“Thưa quý tòa, theo tôi biết thì không có.”

Im lặng.

“Quan điểm chính trị của anh như thế nào?”

“Tôi không có quan điểm chính trị.”

Ông tòa vẻ ngần ngại, và một lần nữa, ông nhìn gương mặt bình thản của Dale, đoạn quyết định: “Này cậu, đáng lẽ tôi khiển trách cậu, phạt cậu hai bảng cộng thêm các chi phí, và cho cậu về. Nhưng theo các ý kiến có thẩm quyền, tôi nghĩ trường hợp của cậu nặng hơn người ta tưởng. Do đó, tôi ấn định số tiền bảo lãnh là năm mươi bảng. Nếu cậu không đóng được, cậu sẽ phải ở lại trong nhà tù để điều tra bổ túc.”

Phán quyết này của ông chánh án khiến người lạ mặt ngồi bên cạnh Lena không còn bình thản nữa. Tuy ông ta không tỏ vẻ ngạc nhiên hay phẫn nộ, nhưng một tia sáng lạ lóe lên trong đôi mắt vàng khê của ông. Còn Lena, nàng rất kinh hãi.

“Anh đủ sức đóng tiền bảo lãnh không?” Người thừa phát lại hỏi bằng một giọng đều đều.

“Không.”

“Anh có thể nói tên một người bằng lòng bảo lãnh cho anh không?”

Paul lắc đầu. Bỗng người lạ mặt đứng lên: “Tôi đóng số tiền đó.”

Paul bất động, siết chặt hai bàn tay nóng hổi.

Còn Dale xoay người trên chiếc ghế, gương mặt biểu lộ sự ngạc nhiên và giận dữ: “Tôi phản đối. Tôi muốn biết xuất xứ số tiền đó.”

“Số tiền đó của tôi, L.A Dunn, ngụ số 15 đường Grande Rue, trong thành phố cao quý này. Tôi có sẵn nó trong túi rồi đây.”

“Tôi phản đối.”

Im lặng!

Ông chánh án đứng thẳng người, vẻ cứng rắn, chờ đợi, nhất định không chịu tiếp tục trước khi Dale ngồi xuống. Đoạn, bằng một giọng xẵng, ông nói rõ, gằn từng tiếng một: “Tòa muốn mọi người hiểu rằng tòa không bao giờ chịu một áp lực nào, bất cứ từ đâu đến. Tòa không thấy có lý do gì để thay đổi quyết định. Số tiền bảo lãnh vẫn là năm mươi bảng. Vụ kế tiếp!”

Paul được đưa ra khỏi phòng xử đang ồn ào lên một chút. Dale, sau vài câu tranh luận với ông tòa, cũng bước ra. Mười lăm phút sau, các thủ tục phóng thích đã làm xong, Paul bước ra ngoài đường, tự do.

Ánh sáng mặt trời làm chàng chóa mắt và lảo đảo. Chàng mơ hồ trông thấy Lena và người lạ mặt đứng cách đấy mười bước. Sự hiện diện của người thiếu nữ làm Paul cảm thấy dễ chịu, nàng là niềm an ủi lớn lao. Tuy nhiên, nàng vẫn đứng yên một chỗ, vạt áo khoác ngoài bay trong gió, hai bàn tay đút túi, và chiếc nón còn hất ra phía sau xa hơn nữa. Ông ra nói: “Cậu cho phép tôi được tự giới thiệu. Tôi là Dunn, bạn của cô Andersen. Chúng tôi chờ để đưa cậu về Ware Place.”

“Vì sao ông bảo lãnh tôi?” Paul hỏi.

“Sao chúng tôi lại không làm thế? Giúp đỡ một người đang bị bệnh như cậu là một bổn phận.” Dunn đáp, miệng thoáng nở một nụ cười.

Một sự im lặng. Paul tránh cái nhìn lo lắng của Lena.

“Tôi rất tiếc đã làm cho hai vị phải dính líu vào việc này.”

“Cậu đừng lo. Chúng tôi sẽ không chết vì chuyện này đâu.”

Đưa hai ngón tay lên miệng, ông huýt một hồi còi miệng lanh lảnh và chiếc xe độc mã vừa chạy trở tới ghé đậu sát lề đường. Paul leo lên, theo sau là Lena và Dunn.

Nửa giờ sau, Paul nằm trên giường, dựa vào hai chiếc gối, một miếng bông gòn lạnh tẩm giấm đặt trên vầng trán nóng bỏng và một chai nước nóng ở hai bàn chân, trong lòng cảm thấy thoải mái, dễ chịu. Chàng uống ồng ộc một ly sữa. Cảm giác ấm cúng được trở lại căn phòng yên tĩnh này xoa dịu cơn đau đớn kinh khủng ở cạnh sườn rất nhiều.

Để nguyên nón và áo ngoài ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bành nhỏ bằng mây, - người ta có cảm giác ông ta không rời chúng cả lúc ngủ, - Dunn vẫn không ngừng quan sát Paul.

“Cậu cảm thấy khỏe hơn không?”

“Khỏe hơn rất nhiều.”

Dunn không nói gì thêm. Có lẽ ông đã có sẵn một quan điểm riêng về vấn đề này. Ông lại bắt đầu quan sát những móng tay của mình, một công việc có lẽ làm ông thích thú lắm.

“Này cậu, cậu đang bệnh và tôi không muốn làm cậu mệt. Nhưng cậu đang có những nỗi lo âu rất lớn, tôi biết điều này nhờ Lena. Phải nói sơ trước, Lena là một người bạn thân cũ của tôi. Vậy, nếu cậu tin tôi…” Dunn nhún vai.

“Ông là trạng sư?” Paul hỏi.

“Không.”

Lena lúc nãy đi ra ngoài, bây giờ trở vào và đến ngồi trên một chiếc ghế thấp, sau lưng Dunn. Paul bắt đầu kể, mắt không rời khỏi hai người, thỉnh thoảng dừng lại để lấy hơi. Sự chăm chú lắng nghe của Dunn và sự im lìm tuyệt đối của Lena khuyến khích Paul thổ lộ tâm sự, trút bỏ gánh nặng đang đè trên tâm hồn.

Khi chàng kể xong, một sự im lặng nặng nề bao trùm cả ba người, Dunn như ngồi dí người trên chiếc ghế bành. Ông vươn vai, ngáp một cái, và tiến đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài: “Lại mưa nữa, cái xứ khốn khổ.”

Lại một cái ngáp nữa, rồi ông quay về phía Lena nói: “Cô hãy săn sóc cậu ấy, chúng ta có năm tuần lễ trước khi cậu ấy phải trình diện cảnh sát.”

Ông rút trong túi ra một điếu thuốc, đưa lên môi. Đoạn, ông nặng nề quay gót, không nói thêm một lời.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.