Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XIII

❊ ❊ ❊

Gần mười một giờ khuya, Paul mới về đến căn gác xép của mình. Không thể ngủ được, chàng đi đi lại lại trong khoảng cách nhỏ hẹp, giữa cái bàn rửa mặt đã lung lay hết bốn chân và chiếc giường sắt nhỏ. Tai chàng mơ hồ nghe, vọng qua các vách tường mỏng, những tiếng động ban đêm của ngôi nhà và của những người trú ngụ: anh sinh viên y khoa người Parsi[1] ở tầng dưới đang nghe máy thâu thanh; James Crocket, người thư ký kế toán nhỏ bé, đang đánh giầy, miệng huýt sáo một điệu nhạc buồn buồn ở phòng kế bên; ông già Garvin, một giáo viên về hưu, đang bước xuống chiếc cầu thang cót két rên rỉ dưới sức nặng của ông để đi hứng đầy bình nước. Paul cố gắng chống chọi lại cơn bực bội đang xâm chiếm lấy chàng sau cuộc thất bại hồi đầu hôm.

Sau cùng, chàng thay quần áo và lên giường nằm nhưng chỉ được một giấc ngủ chập chờn, đầu nóng như lên cơn sốt, thần kinh căng thẳng như muốn đòi hành động. Và chàng cảm thấy sung sướng khi thấy các tia sáng bình minh đầu tiên trên những ống khói lọt qua các khe hở trên cánh cửa nhỏ của căn gác.

Tại cửa hàng, Paul đánh đàn suốt ngày, bận rộn không suy nghĩ được gì. Khi Lena đem phần ăn trưa đến, nàng nhận thấy Paul ăn những miếng xăng uých một cách uể oải.

“Anh không thích thịt nguội à? ”

“Có chứ.” Chàng gắng gượng mỉm cười đáp: “Nhưng hôm nay tôi không đói. Cô thật quá tốt.”

Chàng tiếp thêm: “Ông Harris chỉ hứa cho tôi những gì ăn qua quýt mà cô lại đem cho tôi cả một bữa trưa.”

“Một bữa trưa? Anh nói quá. Ăn sandwich không có gì ngon hết. Tôi chắc anh đã ăn kỹ bữa tối qua rồi.”

Paul không muốn cải chính. Mặc dù tâm trí đang rối nùi, Paul cũng cảm thấy thích thú mỗi khi nàng dừng lại trao đổi vài câu. Nhưng Paul cũng nhận ra rằng nàng có một vẻ miễn cưỡng nào đó, hình như nàng hành động trái với ý muốn của chính mình và chỉ hỏi han đến Paul vì cảm thấy Paul đang cô đơn.

“Anh đã tìm được chỗ ở chưa?”

“Rồi. Còn cô? Cô ở trọ à?”

“Ồ! Tôi may mắn có chỗ ở tốt lắm. Tôi được hai căn phòng ở nhà một người bạn gái, tại Ware Terrace.” Nàng đáp, không giấu được vẻ tự phụ.

“Tuyệt quá!”

Nàng đáp lại bằng một cái gật đầu. Trong đôi mắt u sầu của nàng, Paul thấy có một nét yêu đời xen lẫn nỗi chán chường với cuộc sống.

“Tôi có thể chịu đựng được những chi phí đó. Tôi làm việc rất nhiều. Buổi tối, tôi thường làm thêm, được khá tiền.”

“Có bao giờ cô đi xem khiêu vũ hay đi xem chiếu bóng không?” Paul tò mò hỏi.

“Không, tôi không thích những thứ đó.” Lena nhún vai đáp.

Nàng nhìn thẳng trước mặt, đôi mắt xa xăm như không để ý đến cái gì cả. Đoạn, nàng bưng cái mâm không lên, thoáng nở một nụ cười và trở về chỗ.

Cuộc nói chuyện này không thoát khỏi ánh mắt tò mò của các cô gái ngồi ở quầy và một cô trẻ nhất, Nancy Wilson, hích cùi chỏ vào người bạn kế bên. Wilson là một cô gái xuất thân từ những đường phố tồi tàn của khu phố Ware, rất hỗn xược và đanh đá, mà cứ muốn làm ra vẻ lịch sự. Cô thắt lưng da màu đỏ choàng qua bộ đồng phục, mang vớ và giày cao gót. Cô hất hàm, nói nhỏ: “Mày thấy không? Hôm nay, nàng Andersen đã dự một buổi học dương cầm rất có kết quả.”

“Tao cũng nghĩ như vậy.” Cô kia đáp.

“Này, Lena! Mày đã điều chỉnh lại cây dương cầm của mày rồi phải không?” Một cô thứ ba vừa cười vừa la lớn.

Cả bọn cười rộ lên và Nancy Wilson bồi thêm một câu châm chọc với giọng ỡm ờ: “Coi chừng đó Lena! Đạp vỏ dưa thấy vỏ dừa phải sợ, nghe em.”

Đột nhiên một sự im lặng bao trùm nặng nề, và các cô bán hàng cúi mặt xuống quầy. Vài cô liếc nhìn Nancy với một vẻ trách móc. Lena đã lấy quyển sổ ra và chăm chú cộng các số tiền trong đó, không đáp lại những lời giễu cợt như nàng vẫn thường làm đối với một câu bông đùa ý nhị.

Paul cũng chú ý đến chuyện thoáng qua này trong một lúc, nhưng vì đầu óc quá căng thẳng, chàng không lưu tâm đến nó lắm. Chàng đang nôn nóng đến những ngày hẹn sắp tới với Lousia Burt.

Thế rồi, ngày thứ tư cũng đến. Suốt buổi, Paul nóng ruột thấy thì giờ trôi qua quá chậm. Theo dự định, chàng phải đứng đợi Mark trước cửa hàng Bonanza lúc bảy giờ. Và, khi nhà hàng đóng cửa, Paul là người đầu tiên đi ra. Boulia chưa đến, nên chàng đứng chờ cạnh cây cột đèn điện, trên lề đường đối diện. Các nam nữ nhân viên cửa hàng tụ tập một lúc trước các cửa lớn đã hạ những bức màn sắt xuống rồi lần lượt ra về từng người, hay từng cặp, choàng vai nhau vừa đi vừa chuyện trò râm ran. Lena đi sau cùng, mặc áo mưa và đội một chiếc nón nỉ nhỏ màu nâu sậm trên mái tóc vàng hoe. Tuy ăn mặc giản dị, thân hình cao thon và thanh tú của nàng vẫn toát ra một vẻ hấp dẫn. Paul đưa mắt nhìn theo và thấy nàng giơ tay chào chàng một cách thân thiện. Một người đàn bà đứng tuổi, nhỏ và mập, tay ôm nhiều gói hàng, từ đám đông rẽ ra, trìu mến chào Lena, và cả hai cùng đi song song về hướng Ware Cross.

Cảnh tượng ngắn ngủi này mang đến cho Paul một cảm giác ấm áp, dễ chịu. Liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay. Chàng thấy đã bảy giờ hai mươi phút. Mark làm gì mà bây giờ chưa đến. Paul, đợi thêm mười phút nữa, mắt không ngừng quan sát những lề đường đông người.

Bảy giờ rưỡi. Sự nôn nóng nhường chỗ cho nỗi lo lắng, chàng bước nhanh về phía thư viện. Mười phút sau, chàng đến nơi. Mark đang ngồi ở bàn giấy và Paul vội chạy lại.

“Có chuyện gì thế? Sao anh không đến?”

Trông thấy Paul, Boulia hơi giật mình. Anh ta có vẻ lo ngại và nhỏ giọng trả lời vắn tắt: “Tôi đang trực. Tôi không thể đi được.”

Paul nhìn anh ta vô cùng ngạc nhiên. Mark đã thay đổi hoàn toàn: giọng nói, cử chỉ và ngay cả đến vẻ mặt nữa. Tất cả sự hăng say, vẻ vô tư của anh ta biến mất luôn. Hình như anh ta mất hết tinh thần và anh ta đang lo âu. Paul bực bội trách: “Đáng lẽ anh nên báo cho tôi biết trước.”

“Anh nói nhỏ một chút” Boulia thì thầm.

Rồi anh ta nghiêng đầu sát Paul, nói nhanh: “Xin anh tin rằng tôi rất tiếc, anh Martthy ạ… Tôi phải từ bỏ dự định của chúng ta. Tôi dấn thân vào chuyện này mà không suy nghĩ chín chắn, và bây giờ tôi mới nhận ra điều đó…”

“Việc gì đã xảy ra thế?”

“Không thể nói cho anh biết được… Anh hãy nghe tôi.” Mark hạ thấp giọng hơn: “Hãy làm theo lời khuyên của tôi là bỏ vụ này đi. Tôi không thể nói nhiều với anh được, nhưng trong đời tôi, chưa bao giờ tôi thành thật như hôm nay.”

Bầu không khí trở nên im lặng nặng nề. Paul hỏi chầm chậm: “Tôi có thể gặp lại anh không?”

Quay mặt về chỗ khác, Mark lắc đầu, gượng nói: “Tôi bị thuyên chuyển. Tôi được đổi về thư viện công cộng Petwood. Cuối tuần này tôi rời khỏi đây.”

Một sự im lặng khác tiếp theo, nặng nề hơn. Paul thở dài. Chàng đã hiểu… Sự thật chàng không trông cậy nhiều ở Mark lắm. Nhưng một lần nữa chàng lại chỉ còn có một mình, chàng sẽ chỉ còn trông cậy có chính mình để đương đầu với tương lai.

Hơn thế nữa, sự sụp đổ tinh thần của anh quản thư thư viện cho Paul thấy rõ những nguy hiểm đang chờ đợi mình.

Paul còn muốn vặn hỏi thêm nhưng thấy rõ Mark không còn chút tinh thần nào, chàng bắt tay bạn, nói dứt khoát: “Tôi rất tiếc đã lôi cuốn anh vào chuyện này và xin cảm ơn anh về những việc đã qua. Xin giã từ, chúc anh nhiều may mắn.”

Lát sau Paul đã ra đến ngoài đường và chạy đến phòng điện thoại gần nhất. Chàng vội vã lật quyển niên giám ra, tìm số điện thoại và bỏ hai đồng tiền vào khe máy. Phút chờ đợi như dài vô tận, sau cùng chàng được nói chuyện: “Phải nhà hàng Cây Sồi Vàng không?”

“Dạ phải, Jack ở đầu dây đây.”

Paul nhận ra giọng nói của người bồi bàn: “Tôi là người bạn của cô Burt. Tôi có hẹn gặp cô ấy tại nhà hàng của anh lúc bảy giờ tối. Anh vui lòng yêu cầu cô ấy chờ tôi. Tôi sẽ đến ngay.”

“Rất tiếc cô Burt không có mặt ở đây.”

“Tối nay cô ấy không đến sao?”

“Có. Cô ấy đến như thường lệ và ở lại nửa tiếng đồng hồ. Cô ấy vừa đi ra.”

Paul gác ống điện thoại và suy tính. Ba phút sau, chàng nhảy lên xe điện đi Porlock Hill.

Đồng hồ chỉ tám giờ rưỡi khi chàng đến trước ngôi nhà lớn ở đầu đại lộ.

Ngôi nhà chìm trong bóng tối, ngoại trừ một cửa sổ ở góc tần lầu thứ nhất. Paul mở cửa và liều lĩnh bước vào. Đoạn, thu hết can đảm, chàng tiến lên trên lối đi dành cho gia nhân và đến gõ vào cánh cửa lớn phía sau. Có tiếng chó sủa bên trong và cửa mở. Một người đàn bà trạc năm mươi tuổi, gầy đét, mặc đồ đen, hiện ra.

“Tôi có thể gặp cô Lousia một chút được không, thưa bà?”

Người đàn bà nhìn Paul từ đầu đến chân: “Cô ấy nhức đầu, lên phòng nghỉ rồi.”

“Cô ấy có thể xuống một chút được không?” Paul kèo nài: “Tôi là bạn của cô ấy.”

“Tôi rất tiếc. Nhân viên chúng tôi không được tiếp khách. Đó là lệnh.”

Cánh cửa đóng sầm lại. Chán nản, nhưng không chịu bỏ cuộc, chàng cần phải gặp Lousia bằng mọi giá.

Không khí về đêm lạnh như cắt; những vì sao lấp lánh, chói lòa; Paul trở ra phía trước nhà. Cơn giá sắp tới báo hiệu trên bầu trời nhợt nhạt làm cho lớp lá khô kêu lạo xạo răng rắc dưới bước chân đi. Qua một khung cửa sổ rộng lớn không che màn - có lẽ vì trời đẹp - Paul nhìn thấy chủ nhân của ngôi nhà, người đàn ông trong đêm thứ tư tuần trước đã đem thư ra bỏ vào thùng, và một người đàn bà trọng tuổi, gương mặt phúc hậu, dễ thương, chắc là vợ của ông ta. Ngoài ra còn có một cặp vợ chồng khách mời nữa. Tất cả đều mặc trang phục dạ hội.

Nép mình sau bụi hoa nguyệt quế, Paul theo dõi bên trong cửa sổ: một khung cảnh đầy vẻ quý phái và lịch sự như một thế giới cách biệt hẳn với những u uất đang giày vò trong tâm hồn chàng. Họ đang chơi bài bridge. Nghe những tiếng cười nói náo nhiệt, hào hứng của họ, Paul biết chàng sẽ phải chờ đợi lâu lắm.

Bỗng nhiên, trong bóng tối, có tiếng chân bước nặng nề vang lên phía sau chàng. Chàng vội quay lại và cực kỳ hoảng hốt: một nhân viên cảnh sát mặt lạnh như tiền đang đứng sừng sững trước mặt chàng.

❀ ❀ ❀

[1] Parsi: người gốc Ba Tư theo đạo của Zarathustra di tản ra nước ngoài.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.