Thanh gươm công lý

Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXIV

❊ ❊ ❊

Khuya bữa đó, bên trong một căn phòng chật hẹp nằm trên khu phố lân cận. Paul ngồi đối mặt với người mà chàng chờ đợi bấy lâu nay trong bao nỗi âu lo. Như Jerry đã đoán, Castles dù ăn mặc buông thả và nói giọng ồ ồ, rõ ràng là một người có học thức và thông minh. Trông ông ta gần như một luật gia, đôi mắt màu vàng toát ra vẻ lạnh lùng không thương xót của một quan tòa quen tuyên đọc bản án trong những phòng xử im lặng như tờ. Nhưng dù cho quá khứ ông ta thế nào đi nữa, thì hiện nay rõ ràng là ông ta đã rơi xuống tận đáy xã hội.

“Tôi làm cậu ngạc nhiên, phải không?”

Những lời nói đầu tiên này đánh đúng vào những ý nghĩ của Paul khiến chàng bối rối đỏ mặt.

“Cậu đừng ngạc nhiên, hãy xem tôi như không có nữa.” Ông ta nói tiếp.

Đôi mắt vẫn lạnh lùng, nhưng đôi môi xanh xao mím lại vạch ra một nét nhếch lên, khinh miệt.

“Cậu cần gì?”

Không trả lời, Paul đưa cho ông một lá thư nhỏ. Castles mở ra và đọc và dửng dưng cay đắng trao lại cho chàng.

“Chính tờ giấy này khiến cậu tìm tôi?”

“Ai gởi cho tôi những hàng chữ này?” Paul hỏi bằng một giọng nghẹn ngào: “Cha tôi?”

Một giây lát im lặng ngắn ngủi nhưng nặng nề.

“Có thể.”

“Vậy… ông biết cha tôi?”

“Có lẽ.”

“Ở Stoneheath?”

“Trong cái địa ngục đó… ờ… chúng tôi ở hai phòng sát vách nhau. Ban đêm chúng tôi nói với nhau bằng tín hiệu… Khi ông ta không bị phạt xà lim.”

Paul đưa bàn tay lên vầng trán nóng bỏng: “Cha tôi thế nào?” Chàng hỏi trong tiếng nấc.

“Yếu lắm.”

Rút trong túi ra một nhúm thuốc lá và một miếng giấy. Castles vấn điếu thuốc nhỏ xíu: “Anh ấy chưa bao giờ yếu đến như vậy.”

Paul cảm thấy tim chàng muốn vỡ ra dù đã gắng cam đảm hết mức: “Ông không điều gì để nói với tôi sao? Tôi không có chút hy vọng nào sao?”

“Người ta có thể hy vọng được gì ở Stoneheath?”

Những tiếng đập thình thịch của quả tim làm Paul như ù tai. Nhưng chắc phải có một cái gì đó đằng sau vẻ dè dặt đáng sợ của người này. Chàng cắn môi: “Vì sao cha tôi bảo tôi đến gặp ông”

“Cha cậu biết tôi sắp được tha. Anh ta gởi cho tôi mấy câu ngây ngô này.”

Paul cầm lấy từ tay Castles một nhúm giấy nhăn nhó dơ bẩn viết bằng bút chì. Paul đọc một cách khó khăn và thấy niềm hy vọng giảm dần rồi tan biến mất. Toàn là những tiếng kêu trong sa mạc, những lời than oán và phản đối lập đi lập lại không ngớt, chứng tỏ một nỗi đau tột cùng làm xé lòng Paul, nhưng không đem lại điều gì mới mẻ rõ rệt. Chàng chậm chạp ngước mắt nhìn lên. Castles chờ đợi với một vẻ kiên nhẫn lạnh lùng đáng nể.

“Vậy ông không thể giúp gì tôi được? ”

“Cậu muốn tôi giúp cái gì?” Castles thong thả trả lời, vừa kéo từng hơi thuốc ngắn.

“Ông biết rõ điều đó rồi!” Paul kêu lên “Đem ra khỏi nấm mồ một kẻ khốn khổ bị chôn sống từ mười lăm năm nay.”

“Người ta không thể ra khỏi nấm mồ.”

“Tôi sẽ đem cha tôi ra!” Paul kêu lên: “Cha tôi vô tội… và tôi sẽ tìm ra được tên sát nhân thật sự.”

“Không! Sau mười lăm năm cậu không thể làm gì được. Tên sát nhân thật sự đã cao bay xa chạy rồi. Nó đã thay họ đổi tên, mang một lý lịch mới. Chết rồi cũng nên. Cậu không thể làm gì được.”

Ông ta nói một hơi với vẻ khinh thường rồi thong thả dừng lại một lúc dường như để cho lời nói của mình có tác dụng mạnh hơn và trong đôi mắt đang đăm đăm nhìn vào Paul bỗng hiện ra một vẻ u tối: “Sao cậu không nhắm vào kẻ sát nhân hợp pháp, kẻ đã làm cho Mathry bị tống giam?”

“Ông muốn nói gì?”

“Kẻ đã buộc tội cha cậu.”

Paul giật nảy mình, ngồi thẳng lên: “Vậy ông là ai?”

“Không có gì bí mật.” Castles nói, sau một lúc im lặng, với một vẻ thản nhiên cố ý: “Lý lịch tư pháp của tôi đây: khổ sai có thời hạn vì tội lừa gạt. Hay có thể nói bắt đầu là như vậy. Tôi chỉ cần một chút lòng rộng lượng của người ta: ‘Hãy cho tôi một thời hạn để tôi lo trả tiền’. Tôi đã cầu khẩn năn nỉ với người ta như vậy. Kết quả: bảy năm tù khổ sai.”

Một sự im lặng kéo dài. Castles nói tiếp: “Chúng ta cùng hoàn cảnh. Có lẽ vì vậy mà Mathry đã nghĩ nên để chúng ta tiếp xúc với nhau. Mọi nỗi đau khổ của chúng ta đều do một người duy nhất gây ra. Và chúng ta vẫn chưa làm gì được hắn.”

“Làm? Làm cái gì?” Paul thốt lên một tiếng kêu tuyệt vọng, hai bàn tay ôm lấy đầu.

Giọng nói sắc bén lại tiếp tục: “Cậu có biết mặt người đó không?”

“Không.”

Người kia cười nhạo cợt: “Cậu khỏi quan tâm đến điều đó. Chúng ta đã rơi xuống nơi thấp nhất, nhưng một con chó bao giờ cũng có thể nhìn được một vị linh mục.”

Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt ông ta: “Điều cậu cần hiện giờ là giải trí. Đi xem hát?”

“Giải trí?” Paul lặp lại, kinh ngạc.

“Tại sao không? Cậu không đọc báo. Nếu có, cậu sẽ biết rằng từ mười ngày nay tại đây có một cuộc trình diễn tuyệt vời… với hai kịch sĩ tài danh… với các vai thượng thặng. Miễn phí! Chẳng tốn đồng xu nào!”

Giọng nói của Castles hạ thấp xuống, nghe lạnh đến xương: “Phiên tòa đại hình, dưới quyền chủ tọa Lord Oman. Biện lý là Matthew Sprott… Cậu không thích đi xem sao?”

Paul không thốt được lời nào.

“Một cơ hội duy nhất… ngày chót của phiên tòa.” Castles nói tiếp, giọng nhạo báng: “Tại sao không đi xem?”

“Xem cái gì?”

“Xem vụ án. Ồ! Một việc thật nhỏ nhặt: một cô bé khốn khổ đã giết chết tình nhân bằng một nhát dao. Còn chiếc mũ đen của quan tòa thì phải luôn luôn được chú ý và đội lên cho thật lịch sự, thật trịnh trọng trước khi đọc phán quyết về vận mạng của bị cáo.”

“Không.” Paul đáp một cách mạnh mẽ.

Gương mặt của Castles đanh hẳn lại. Đôi mắt màu vàng của ông ta như đâm thủng Paul: “Cậu sợ à?”

“Không. Nhưng tôi thấy không cần thiết phải đi xem.”

“Cậu sợ, tôi biết. Tôi tưởng cậu có gan và tôi đã lầm.” Castles nói tiếp, giọng gay gắt: “Cậu nói cậu nhất định giải quyết việc này một lần cho xong. Vậy cậu hãy làm đi. Chúa ơi! Cậu không biết rằng trong thế giới này có hai giai cấp, hai phe sao? Những kẻ dám làm và những kẻ không dám làm.”

Ông ta chồm lên, xanh mét như một người chết, hai lỗ mũi mở rộng: “Cậu tưởng chúng ta đang chơi trò gì? Tôi biết cậu muốn cái gì! Nhưng cậu, cậu để mình bị đè bẹp, chà đạp… Cậu e ngại… Cậu muốn vừa chạy với con thỏ rừng, lại vừa nhập bọn với bầy chó săn đang rượt đuổi. Nếu cậu từ chối sự giúp đỡ của tôi, cậu hãy đi đường cậu và tôi đường tôi.”

Ông ta đứng dậy, ném mẩu thuốc lá vào cái bếp sưởi trống trơn. Paul quan sát ông ta, tâm trí bị dao động mạnh. Cuối cùng, chính hai tiếng “giúp đỡ” của Castles đã thắng. Chàng không có quyền từ chối một sự giúp đỡ, dầu nó mơ hồ và có ẩn ý đến thế nào đi nữa cũng vậy.

“Được. Tôi sẽ đến. Lúc mấy giờ?”

“Không!” Castles lắc đầu nói: “Đã hết rồi! Giữa hai chúng ta đã hết rồi.”

“Lúc mấy giờ? Paul lặp lại mạnh mẽ.”

Castles nhìn thẳng vào mặt chàng, vừa gài nút áo ngoài: “Cậu muốn lắm à? Thật không?”

Ông ta dò xét gương mặt Paul: “Được. Trước tòa án. Ngày mai, lúc hai giờ.”

Ông ta bước tới cửa, mở ra.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.