Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 2542 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 582
Phương châm chiến lược

❊ ❊ ❊

Sau khi mệnh lệnh chiến tranh được ban xuống, thành Vô Đông lập tức vận hành một cách hiệu quả.

Từng bao lúa mì thu gom được từ dãy Trụy Long nhanh chóng lấp đầy các kho lương đang trống trải. Một phần trong đó sẽ được tách vỏ, xay bột để làm lương khô, phát cho các binh sĩ tham chiến.

Ngoài ra còn có súng ống và đạn dược. Những tân binh được chiêu mộ trong kỳ Tà Nguyệt cũng đã hoàn thành huấn luyện cơ bản. Những người thể hiện xuất sắc sẽ được biên chế vào đội ngũ chính quy của Đệ Nhất Quân, được phát vũ khí và quân phục mới. Số còn lại thì tạm thời làm lực lượng dự bị, phân phối đến các thành phố do Roland chiếm đóng để thay thế cho những cựu binh đang đóng quân tại đó.

Nhờ vậy, binh lực khả dụng của thành Vô Đông nhanh chóng mở rộng lên đến năm ngàn người, trên lý thuyết thì không chênh lệch bao nhiêu so với số lượng quân của Đội Quân Phán Xét bên phía Giáo hội. Thế nhưng do hạn chế về khả năng vận chuyển, càng xa vùng Tây Cảnh, số lượng binh sĩ có thể đưa ra chiến trường càng ít.

Cân nhắc đến cường độ nhiệm vụ của "Hành động Nhổ Răng" không quá lớn, Roland cuối cùng chốt quân số xuất chinh là một ngàn năm trăm người, do Thiết Phủ làm chỉ huy. Hơn nữa trong lần hành động này, Bộ Tham mưu được đưa vào hệ thống của Đệ Nhất Quân, thành viên chủ chốt gồm các quý tộc, kỵ sĩ và thường dân ở khu Trường Ca, ví dụ như cha của Phất Hiểu Thần Quang là tước sĩ Silt, đội trưởng thị vệ của gia tộc Kim Ngân Hoa là Trav, v.v. Họ hoặc là những người đã từng trải qua mưa bom bão đạn, hoặc là những người đang nhậm chức tại Đệ Nhị Quân.

Mặc dù những người này không được đào tạo bài bản, nhưng Roland vẫn giữ suy nghĩ "vừa xây dựng vừa học hỏi", cũng như muốn có thêm vài người hiến kế nên để họ đi theo quân đội. Chỉ là họ không có quyền chỉ huy thực tế, những suy luận và kế hoạch họ đưa ra có được chấp thuận hay không, vẫn phải do Thiết Phủ quyết định.

Ngoài ra, trong "Hành động Nhổ Răng" có thể sẽ gặp phải các Thuần Khiết Giả của Giáo hội, nên "Con Mắt Ma Lực" Hy Nhĩ Duy và "Lồng Giam Cấm Kỵ" Y Phỉ cũng sẽ cùng xuất kích. Người trước có thể dò xét ma lực, cảnh báo vị trí kẻ địch, người sau có thể bắt giữ Thuần Khiết Giả nếu điều kiện cho phép. Hơn nữa, Hy Nhĩ Duy còn mang theo Phù Ấn Lắng Nghe để giữ liên lạc với thành Vô Đông bất cứ lúc nào. Như vậy, một đội quân có cấu trúc quân đội hiện đại, hỏa lực và khả năng liên lạc dần dần lộ ra hình hài.

Hành động Nhổ Răng chủ yếu nhắm vào ba thị trấn gần vùng Tây Cảnh nhất là thành Xích Thủy, thành Ngân Quang và Pháo Đài Tuyệt Cảnh. Từ khâu chuẩn bị đến khi xuất phát mất khoảng bốn ngày. Ngoài việc chọn ra những cận vệ đáng tin cậy để đi đến Thánh Thành cũ, Roland dành toàn bộ thời gian còn lại để không ngừng thảo luận với các chỉ huy quân đội và Bộ Tham mưu về mọi chi tiết tác chiến với Giáo hội.

Chẳng hạn như địa điểm nghênh chiến mà mãi vẫn chưa quyết định được.

Về vấn đề này, mọi người đều giữ quan điểm riêng, ai cũng khó thuyết phục được đối phương.

Doanh trưởng doanh hỏa thương Brian là người kiên định với phái nghênh chiến tại Tây Cảnh, lý do cũng rất đầy đủ: "Nếu chiến đấu diễn ra tại Tây Cảnh, Đệ Nhất Quân mới có thể phát huy hoàn toàn ưu thế hỏa lực. Với sự hỗ trợ hậu cần của lượng lớn tàu bánh guồng, đạn dược và nhân lực đều có thể được bổ sung trong vòng một ngày. Dù đánh bao lâu, chúng ta đều nắm chắc phần thắng. Đồng thời, khoảng cách này cực kỳ bất lợi cho Giáo hội, chỉ cần họ không phá được phòng tuyến trong vòng một tháng, e là họ ngay cả cơm cũng không có mà ăn."

Còn Edith lại là người chủ trương phái tác chiến ngoài biên giới: "Không có cơm mà ăn? Ngươi biết ở Greycastle có bao nhiêu tín đồ của Giáo hội không? Dù nhà thờ có bị thi giáo sạch sành sanh, chỉ cần Giáo hoàng ra lệnh một tiếng, những người này sẽ ôm đủ loại thực phẩm dâng tận cửa. Hơn nữa giữa tháng bảy là mùa lúa mì chín, Đội Quân Phán Xét chỉ cần chiếm được một hai tòa thành là có thể nhận nguồn cung cấp không dứt. Đây vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất, Giáo hội chẳng phải có loại thuốc cuồng hóa khiến người thường biến thành quái vật sao? Một khi cục diện chiến tranh bất lợi, họ ép dân chúng Greycastle uống loại thuốc này để tiêu hao lực lượng của Đệ Nhất Quân thì phải làm sao?"

Phàm Nạp cũng đứng về phía Brian: "Ngươi căn bản không hiểu vũ khí hỏa dược. Vận chuyển pháo và đạn dược là việc tốn sức lắm. Chúng đâu có giống đao kiếm, đeo lên người là dùng được mãi, sau một trận chiến, vật tư tiêu hao cần tới mấy con tàu để bổ sung. Nếu như theo ý ngươi, chủ động nghênh chiến trước khi địch vào Greycastle, đến lúc đạn dược dùng hết thì làm thế nào?"

Edith không hề nhượng bộ: "Ta quả thực không hiểu vũ khí hỏa dược mà các ngươi nói, cũng không biết các ngươi chiến đấu cụ thể ra sao, nhưng bất kỳ cuộc chiến tranh nào quan trọng nhất cũng là mục đích. Nếu không đạt được mục đích đã định, dù thắng cũng là thua. Bệ hạ cần từng người dân của Greycastle, còn các ngươi lại để mặc cho Giáo hội tràn vào trong vương quốc tiêu hao dân số tùy ý sao?"

“Nếu không thắng được thì mọi thứ đều vô nghĩa.”

“Giải quyết những vấn đề tưởng chừng không thể giải quyết mới là việc chúng ta nên làm.”

Tại hiện trường, người duy nhất có thể chốt quyết định chỉ có Roland và Thiết Phủ. Thế nhưng chỉ cần Vương tử có mặt, Thiết Phủ tuyệt đối sẽ không nói thêm một câu nào. Dù chàng có ra lệnh bất cứ điều gì, vị Sa Dân này cũng sẽ vô điều kiện chấp hành. Mà cả hai quan điểm này quả thực đều có ưu nhược điểm, nhất thời Roland cũng khó mà đưa ra quyết định.

Cách tác chiến hiệu quả nhất của vũ khí hỏa dược là thiết lập lưới hỏa lực chéo, rồi đợi kẻ địch đâm sầm vào đó. Tây Cảnh không nghi ngờ gì là nơi tốt nhất để bố trí trận địa từ trước. Nhưng nếu Giáo hội thực sự xua dân Greycastle làm tiên phong cho đại quân, thì tổn thất của chàng sẽ rất lớn. Dù đạn có thể dễ dàng đánh tan kẻ cuồng hóa, nhưng dân số mất đi thì trong thời gian ngắn khó mà bù đắp lại được.

Mãi cho đến trước đêm quân đội xuất phát, đề nghị của tước sĩ Silt đã phá vỡ thế bế tắc này.

Ông vuốt cằm nói: "Tại sao chúng ta không tập trung quân đội và vật tư tại các thành phố biên giới trước?" Ông nói tiếp: "Như vậy có thể rút ngắn đáng kể khoảng cách vận chuyển."

Brian không chút do dự lắc đầu: "Trừ khi chúng ta có thể biết trước Giáo hội tấn công từ đâu."

Carter bổ sung thêm một câu: "Tước sĩ đại nhân, phía Bắc không có đủ đường thủy. Nếu chúng ta tập trung quân đội sai vị trí, có khi còn không đuổi kịp tốc độ hành quân của kẻ địch. Biên giới giữa Greycastle và Morning Light lại dài như vậy, chúng ta không lo xuể cho từng con đường đâu."

“Chúng ta quả thực không biết kẻ địch sẽ tấn công từ đâu, nhưng chúng ta có thể dụ kẻ địch tấn công từ một điểm nào đó.”

Câu nói này khiến mọi người sững sờ, một lúc sau Brian mới nhíu mày nói: "Chuyện này e là chỉ có Giáo hoàng mới làm được."

Edith lại lộ ra vẻ suy tư.

Tước sĩ Silt không để ý đến lời đáp mang chút châm biếm của đối phương, mà thẳng thắn nói: "Thực ra, ta lấy cảm hứng từ tiểu thư Edith. Nếu chúng ta có thể thông qua việc vận chuyển lương thực để phán đoán thời gian xâm lược của Giáo hội, thì bọn họ chắc cũng có thể thông qua sự thay đổi của các thành phố xung quanh mà nhận ra chiến tranh sắp đến gần."

“Lĩnh Hàn Phong!” Edith đột nhiên lên tiếng.

“Chính là nó,” tước sĩ mỉm cười, “Nếu chúng ta tích trữ vật tư với số lượng lớn tại Lĩnh Hàn Phong, rồi lại cho Đệ Nhất Quân đóng quân ở Trấn U Cốc gần đó nhất, chẳng phải có khả năng rất lớn giúp đối phương chỉ dẫn lộ trình tấn công sao?”

“Tại sao?” Brian khó hiểu hỏi.

“Vì Lĩnh Hàn Phong quá gần Thánh Thành,” Edith giải thích, “Thay vì chờ Giáo hội tấn công, chi bằng chủ động bày ra tư thế tiến công, ép bọn họ phải dồn lực lượng về phía này.”

“Ra là vậy,” Roland cũng nhanh chóng hiểu ra vấn đề này. Trấn U Cốc là thị trấn duy nhất kết nối với mạng lưới đường thủy trung tâm. Mặc dù đường xa, nhưng đội tàu bánh guồng vẫn có thể vận chuyển một lượng lớn vật tư đến thị trấn này trong một hai tháng tới. Sau đó dựa vào vận tải đường bộ có thể rút ngắn xuống còn ba ngày, chưa nói là hoàn toàn đủ dùng, ít nhất cũng miễn cưỡng duy trì được nhu cầu tác chiến quy mô lớn... Tất nhiên, cách tốt hơn là trực tiếp thiết lập phòng tuyến bên dưới Lĩnh Hàn Phong, chờ đợi kẻ địch tấn công vào trận địa cấu thành từ lô cốt, hàng rào thép gai và hào lũy.

“Nếu bọn họ kiên quyết không đi con đường này thì sao?” Phàm Nạp hỏi.

“Vậy thì Thánh Thành Hermes sẽ bị san bằng thành bình địa,” Roland đáp.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:370
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.