Roland đã chứng kiến cuộc xử tử mà không hề can thiệp. Phải, vào phút chót, chàng có lòng thương hại! Những tiếng kêu la thảm thiết của người kỹ nữ đã làm chàng đau lòng xót dạ. Nhưng mà người cha của Bianca không lúc nào tỏ ra ghê gớm hơn, với một sự man rợ chưa từng có, vào lúc anh nắm lấy đầu tóc của Imperia.
Anh là “kẻ xử tội” thật đúng ý nghĩa của danh từ đó.
Nếu như người ta nghĩ đến những gì Scalabrino đã làm trước kia, nếu như người ta tự bảo rằng người đàn ông đó, đã chịu thiếu thốn biết bao tình thương trong suốt cả cuộc đời mình, thì anh đã cảm nhận ở trong tâm hồn mình tất cả sức mạnh của tình phụ tử. Nếu như mọi người cũng nghĩ rằng đã từ lâu anh bắt đầu tôn sùng đứa con gái của mình là Bianca, thì đứa trẻ đó đã đem đến cho anh một đời sống mới, đã đem đến cho anh những niềm vui xa lạ. Và đứa trẻ đó bị Imperia lạnh lùng giao phó cho Bembo, bấy giờ, người ta sẽ thấy trong hành động của anh chỉ là thể hiện cái việc bí mật và chính đáng được người ta gọi là công lý.
Nhưng mà có cần gì phải giải thích hành động đó?
Chúng tôi không có kỳ vọng chứng minh những người đàn ông tốt hay xấu như là con người của họ. Chúng tôi chỉ thuật lại có thế thôi.
Imperia nằm chết ở giữa gian phòng khách mà mới một giờ trước đó, đầy ắp những kẻ chiêm ngưỡng nàng.
Chính ở nơi đây sáng hôm sau người ta tìm thấy nàng.
Rome tổ chức cho nàng cuộc tang lễ huy hoàng,
Rome chịu tang nàng và lập một đài kỷ niệm tưởng nhớ nàng trên một quảng trường công cộng.
Còn về Roland, chàng đã dẫn Scalabrino rời khỏi ngay gian phòng khách tang tóc, đi ra chiếc xe đang đậu chờ chàng.
Scalabrino đã mang Bembo ra chiếc xe đó.
Anh để ông ngồi vào xe thật chắc chắn, rồi khóa chặt các cửa xe và đi trở lên, như chúng ta đã thấy.
Roland ngồi vào trong xe, ngang mặt viên Hồng y. Scalabrino trèo lên ngồi trên ghế, và chẳng bao lâu chiếc xe nặng nề ra khỏi Rome, được hai con ngựa kéo chạy vùn vụt trên con đường đi Florence, trên con đường đi Venise!
Khi Bembo bị Scalabrino chụp lấy và mang vào trong xe, ông đã tự nhủ:
– Đây là phút cuối cùng của ta. Ta sắp chết.
Ông bất tỉnh trong xe. Và trong cơn bất tỉnh đó, ông có cái cảm giác thật sự là ông đã chết.
Đến lúc ông tỉnh lại, khi những cái xóc mạnh của chiếc xe kéo đã đánh thức ông ra khỏi cơn hôn mê mà ông đang đắm chìm, cái việc mà ông cảm nhận đầu tiên, đó là một sự kinh ngạc thấy mình ở đây, trong cái xe ngục tù đang lăn.
Rồi, sau vài giờ, ông thấy người ta không động chạm gì đến mình, ông từ từ lấy lại tinh thần của mình.
Người ta đưa ông đi đâu?
Người ta muốn làm gì ông?
Những câu hỏi không có giải đáp. Cái việc rõ ràng nhất, là người ta không giết chết ông, mà người đàn ông ngồi ngang mặt ông, bình tĩnh và lặng lẽ, tỏ ra không muốn làm thiệt hại đến ông.
Người đàn ông đó, là Roland.
Bembo ngắm nhìn chàng, quan sát tỉ mỉ và cuối cùng tự bảo:
Thật khó có thể nghĩ rằng người đàn ông này lại kết án tử hình ta. Thế ông ta muốn gì?
Bấy giờ, ý nghĩ về Hắc-Động trở lại với ông, và nó luôn ám ảnh tâm trí ông.
Phải, chính là việc đó: Roland muốn ném ông một lần nữa vào một gian ngục tối.
Ông rùng mình.
Nhưng mà người ta vẫn ra khỏi những gian ngục tối được giữ gìn cẩn mật nhất!
Đêm đầu tiên, chiếc xe chạy mà Bembo không thốt ra một lời nào.
Người ta đã rút giẻ trám miệng ông trong lúc ông bất tỉnh, và người ta còn mở cả những dây trói cho ông.
Vào một lúc, với những sự thận trọng đề phòng, Bembo thử quan sát chiếc cửa sập nhỏ ở trên cửa xe xem có thể mở được không. Bấy giờ ông nhận ra những cửa sập đều được khóa chặt ở hai đầu.
Ngày hôm sau, người ta ngừng lại nghỉ vào lúc mười hai giờ trưa. Một cánh cửa xe được mở, Roland đi xuống.
Nửa giờ sau, cánh cửa lại được mở ra.
Bembo thấy rằng chiếc xe được ngừng ở giữa cánh đồng trống trải.
Scalabrino hiện ra và nói, mà không nhìn đến Bembo.
– Ông có muốn ăn không?
– Không, cám ơn, viên Hồng y đáp lại, hy vọng rằng vẻ sầu thảm sẽ gợi lòng thương xót cho những kẻ bắt mình.
Bấy giờ Roland bước lên xe và chiếc xe tiếp tục chạy vùn vụt.
Bembo cảm thấy hoàn toàn vui vẻ. Càng lúc ông càng tin chắc rằng ông không bị kết án tử hình.
Trong ngày hôm đó, ông muốn được biết về số phận của mình.
– Thưa ngài... Ông nói với một giọng cầu khẩn.
Roland không trả lời, không nhìn đến ông.
Chỉ có sự im lặng tuyệt đối, giá lạnh, Bembo ngồi nép sát, run rẩy ớn lạnh.
Nhưng trong đêm, khi chiếc xe ngừng lại nữa và cũng như lần đầu tiên, Scalabrino hỏi ông muốn ăn không, ông đáp lại:
– Ăn.
Đến lúc chiếc xe tiếp tục lên đường, Bembo gần như được an tâm, bắt đầu quyết định chấp nhận cuộc phiêu lưu.
– Ông ta nắm giữ ta, ông nghĩ thầm. Tốt. Ông ta sẽ quăng ta vào trong một ngục tối. Dĩ nhiên. Nhưng mà ta sẽ ra khỏi, trong sáu tháng, trong một năm, chưa kể đến việc bất ngờ xảy đến. Và lúc bấy giờ, sẽ đến lượt của ta. Nhưng mà ta, lần này ta sẽ không quăng ông ta vào trong ngục tối!
Giờ đây, tất cả những ý nghĩ của ông quay về cái thời kỳ mơ hồ là lúc ông sẽ được tự do, ông sẽ tóm lấy Roland.
Ông nghĩ ra những khổ hình ở trong đầu.
Và thỉnh thoảng, khi ông nghĩ ra được một sự khám phá mới lạ hay ho, một nụ cười tái mét làm nhăn nhó đôi môi ông.
Chuyến đi về từ Rome đến Padoue kéo dài tám ngày.
Trong vòng tám ngày đó, Roland không nói một lời nào với viên Hồng y.
Đến Padoue, thay vì rẽ về phía các đầm nước mặn, chiếc xe chạy thẳng đến Mestre.
Bembo hoàn toàn không hiểu rõ mình đang ở đâu.
Ông chỉ cho rằng Roland sẽ đưa ông đi về một hang động nào đó giống như Hắc-Động và rằng cái sào huyệt đó không ở xa Venise.
Đến Mestre, chiếc xe ngừng lại khá lâu. Trong lúc ngừng đó, Roland đi xuống xe và được Scalabrino thay thế.
Rồi người ta tiếp tục lên đường mà không thấy
Roland trở lại.
Bembo nghĩ thầm:
– Chắc ta đã đến nơi. Ta sẽ không gặp lại ông ta nữa...
Tuy nhiên, nếu như ông không thể trông thấy gì ở bên ngoài, thì ông có thể nghe, và ông hiểu rằng kể từ trạm ngừng chót, một toán kỵ sĩ khá đông cưỡi ngựa theo hộ tống chiếc xe.
Roland đã làm gì?
Chàng đi thẳng đến ngôi nhà mà chàng đã thuê để cho Juana, Bianca và ông lão thủ tướng Candiano ở lúc trước.
Roland đi vào trong ngôi vườn.
Vào lúc đó, đêm xuống.
Roland gõ cửa ngôi nhà một cách đặc biệt và được người trong nhà mở ra ngay.
Một người đàn ông có gương mặt hơi sợ sệt hiện ra.
Người đàn ông đó, là Pierre Arétin.
Trông thấy Roland, Arétin thốt ra một tiếng thở dài hài lòng và càu nhàu với mình:
– Cuối cùng!... Thêm ba ngày canh giữ nữa, và bởi cái bụng của Pocofila, ta sẽ trở nên điên cuồng...
– Ông có theo đúng những chỉ thị của ta?
– Đúng theo từng điểm một, Arétin đáp lại. Đi theo tôi, và ngài sẽ thấy.
Roland đi theo Arétin. Ông mở một cánh cửa và đi vào một gian phòng bên cạnh.
Tại đây, một quang cảnh lạ lùng hiện ra trước mắt.
Gian phòng được soi sáng bởi ánh sáng vàng nhạt của hai ngọn nến đặt ở mỗi bên một chiếc bàn thấp dựng lên trên những cái giá gỗ.
Một vật hình hộp chữ nhật đặt trên chiếc bàn đó, được che phủ bằng một tấm vải trắng mà những nếp gấp rớt xuống, làm nổi bật những cái giá gỗ đỡ cái bàn, một loại giàn tạm, hình chữ nhật.
Một thiếu phụ trẻ ngồi ở cuối gian phòng, với một dáng điệu suy tư buồn bã.
– Đó là Perina, Arétin nói nhỏ. Nàng bị quỷ ám và quyết lòng xin đi theo tôi. Chắc ngài không được hài lòng về điều đó, bởi vì ngài dặn tôi phải có một mình mà thôi. Vả lại nàng đã hết sức khẩn khoản...
Roland ngắt lời Arétin bằng một cử chỉ.
Chàng đi đến chiếc bàn và giở tốc tấm vải trắng lên. Bấy giờ cái vật thuôn thuôn dưới tấm vải hiện ra.
Đó là một quan tài.
Trên nắp hòm bằng cây sồi, một hàng chữ được kẻ bằng những chiếc đinh đầu đen bóng liền nhau.
Đây là hàng chữ:
BIANCA
Con gái của Imperia Từ trần lúc mười sáu tuổi
Bị giết chết
Bởi vị Hồng y – giám mục
Bembo Roland từ từ buông tấm vải rớt xuống. Và Arétin đang nghiêng mình, liền đứng thẳng lên vừa lẩm bẩm:
– Theo lịnh của ngài, tôi đã đặt cô gái nhỏ đáng thương vào trong ba chiếc quan tài; chiếc thứ nhất bằng cây bách hương, chiếc thứ nhì bằng kim khí và chiếc thứ ba bằng cây sồi; tôi hết sức khó nhọc để tự mình kẻ hàng chữ được ngài chỉ dẫn trong thư, tôi còn cực khổ hơn nữa khi cho chở quan tài đến đây. Bởi lũ quỷ!
Thay vì làm lại một việc như thế, tôi thích thà là ở giữa một cuộc hỗn chiến mà thuở xưa Jean de Médicis thường cho tôi thấy hơn.
– Những người đàn ông đã chở chiếc quan tài?...
– Không biết gì cả. Được bọn gia nhân của tôi giúp đỡ, tôi đã xếp tất cả vào trong một cái thùng lớn.
– Tốt lắm, Roland bảo. Bây giờ ông có thể trở về Venise.
Và chàng quay sang Perina:
– Này thiếu nữ, chính nàng đã chỉ cánh cửa cho ta ở trong dinh thự chủ nhân của nàng, cánh cửa gian phòng nơi xảy ra vụ giết người? – Chính là nàng! Arétin nói. Chính nàng đã kêu lên, vào lúc tôi sắp sửa kêu lên.
Roland rời khỏi gian phòng tang lễ và theo sau là Arétin và Perina. Trước khi đi ra, nàng đặt môi hôn lên tấm vải, để tỏ dấu vĩnh biệt cuối cùng...
– Và nàng đã muốn đi theo để đưa thi thể của cô bé đáng thương cho đến đây? Bấy giờ Roland nói tiếp.
– Tôi mới trông thấy nàng chỉ vài giờ đồng hồ, và tuy nhiên tôi rất thương mến nàng.
– Này thiếu nữ, hãy nghe ta nói và nên hiểu rõ ta. Ở trong dinh thự chủ nhân của nàng tại Venise, nàng có được sung sướng không?... Nếu như không được sung sướng, nàng nên nói ra với ta, đừng lo ngại... Ta tin chắc rằng Arétin sẽ bằng lòng rời khỏi nàng, và lúc bấy giờ ta sẽ lo đến đời sống và hạnh phúc cho nàng.
– Nàng được tự do, Arétin kêu lên, nàng được tự do, bởi tất cả các vị thánh! Nhưng ông đã tái mặt.
Perina nhìn Arétin và rưng rưng nước mắt. Nàng lẩm bẩm:
– Tôi sẽ ra sao nếu như tôi rời khỏi chàng?... Ai sẽ săn sóc chàng như là tôi, khi chàng bị đau ốm? Và ai sẽ lau đôi mắt chàng khi chàng than khóc?
Arétin đứng lặng một lúc, bàng hoàng sửng sốt.
– Vậy thì, ông nói với giọng nghẹn ngào bởi sự xúc động thật sự, Perina, nàng không muốn rời bỏ ta sao?
Vị lãnh chúa mà nàng thấy đây cực kỳ hùng mạnh.
Ngài sẽ làm cho nàng giàu có như lời ngài nói, bởi chẳng bao giờ ngài nói dối...
– Chúng ta hãy đi, thưa chủ nhân, Perina nói giản dị với giọng dịu dàng của nàng.
Những giọt nước mắt, những giọt nước mắt thật sự chảy ra từ con tim, bấy giờ lăn dài trên má của Pierre Arétin.
– Ta cũng được yêu thương đến thế sao! Ông nói vừa giơ cao hai cánh tay trong một cử động biểu hiện sự vui sướng và cảm động tột độ... Perina hỡi, Perina, viên trân châu êm ái hiền hậu của ta! Ôi Perina, nàng còn dịu dàng hơn cả ánh trăng, ta muốn rằng tên tuổi của nàng sẽ được lưu truyền mãi mãi cho hậu thế. Và trong lúc chờ đợi, kể từ đây cái vai trò hầu gái thật không xứng đáng với nàng. Đi theo ta... nàng sẽ là người vợ chánh thức của Arétin!
– Thầy Pierre, Roland nói, cái ngày đó, ông sẽ đến đòi hỏi ta số tiền ba mươi ngàn ê-quy được ta cấp cho để làm của hồi môn cho người thiếu nữ này. Bây giờ, đi đi... Hãy đi đi.
– Thưa chủ nhân! Arétin kêu lên, sung sướng, ngài thật cao cả và công minh...
Vài phút sau, Pierre Arétin và Perina rời khỏi ngôi nhà, đi đến “Mặt trời bằng bạc”, ngôi lữ quán mà tại đây trước kia Arétin đã bán những con ngựa cho Roland.
Sáng hôm sau, họ rời khỏi Mestre và đến tối, họ về đến dinh thự Arétin, tại đây chẳng bao lâu quý độåc giả sẽ gặp lại họ.