Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 419 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXIII CHÀNG VÀ NÀNG

❊ ❊ ❊

Sau cuộc xung đột với Imperia, sau cuộc quyết đấu khác thường và cảm động với người đàn bà đó, Léonore đã thong thả rời khỏi dinh thự Altieri. Nàng chỉ biết có những gì được nàng kỹ nữ tiết lộ dưới sự đe dọa của lưỡi dao găm đặt trên cổ họng nghĩa là Roland đang ở tại Venise dưới cái tên là Jean di Lorenzo, và rằng viên Đại Pháp quan, cũng như là viên đại úy thống lĩnh – thân phụ nàng! người chồng nàng! – đã được báo tin. Bên ngoài, không khí lạnh và nhẹ nhàng làm mát mẻ chiếc trán nóng sốt của nàng, bị bóp chặt như ở trong một gọng kềm. Nàng có thể suy nghĩ. Nàng tự nhiên đi về phía dinh thự Dandolo. Nhưng đến lúc nàng đứng trước ngôi nhà thân phụ nàng ở, nàng cảm thấy một sự ghê tởm ở trước mặt viên Đại Pháp quan mà chắc chắn vào lúc này, ông đang hành động bố trí để bắt Roland.

Trùm trong một chiếc khăn choàng, tin chắc không bị nhận ra, nàng ngồi trên một chiếc băng đá đặt ở xung quanh tòa dinh thự thường dành cho những người đến van xin một cuộc hội kiến với viên Đại Pháp quan, ngồi chờ đợi.

Léonore không có một ý nghĩ chính xác nào về những gì nàng cần phải làm. Trí óc của nàng hoàn toàn xáo trộn bởi một sự vui mừng và nỗi kinh hoàng: Sự vui mừng vì được hiểu rằng Roland không trốn bỏ nàng, vì những năm sống xa nàng chàng đã trải qua ở trong ngục thất; nỗi kinh hoàng vì biết rằng người ta sắp bắt giữ chàng.

Từng lúc, nàng nghĩ đến sáu năm trường bị hành hạ đã như thế nào đối với người đàn ông được nàng tôn sùng. Rồi nàng gạt bỏ mạnh dạn những tư tưởng đó đã ngăn không cho nàng suy nghĩ, và tâm trí của nàng hướng về một mục đích tối thượng: Cứu thoát Roland.

Cứu thoát chàng và sắp đặt chống lại thân phụ nàng đã lừa dối nàng, chống lại người chồng đã nói láo với nàng, một sự trừng phạt không thương xót!

Giết chết hết cả hai? Đối với cả hai người đáng ghê tởm đó phải là hình phạt linh động và chớp nhoáng, rồi đến lượt nàng chết!

Chết, than ôi! Nàng cũng vậy, nàng không có phản bội sao?

Đáng lẽ ra nàng nên chống lại cha nàng, dù có phải liều để cho ông bị bắt bớ?

Vừa khi nàng đang nghĩ như thế, chìm đắm trong một đại dương đầy cay đắng, bỗng nàng trông thấy ông lão Philippe ở trong dinh thự Dandolo đi ra.

Sự hiện diện của ông lão trong nhà thân phụ nàng dường như không lạ lùng đối với nàng. Nhưng trong trạng thái tinh thần cuồng loạn của nàng lúc đó, không biết thổ lộ cùng ai, ông gia nhân già hiện ra trước mắt nàng như một sự giúp đỡ có thể được trong những gì nàng muốn thực hiện.

Nên nàng theo dõi ông lão xa xa và đi đến ngôi nhà ở đảo Olivolo.

Philippe đã đặt tờ văn khế mà Dandolo vừa ký lên trên một cái tủ.

Vừa trông thấy Léonore, ông lão thét lên một tiếng kêu vui mừng. Tất cả những lần nàng đến, đó là vài giờ hạnh phúc đối với ông lão đã sống trọn một cuộc đời trong ngôi nhà, đã thấy nàng thiếu phụ sinh ra ở nơi đây và ông dâng hiến cho nàng một sự tôn thờ cuồng tín.

Léonore lặng lẽ ngồi xuống.

– Một tin tốt, thưa lệnh bà! ông Philippe bắt đầu, không bao giờ ngôi nhà sẽ bị phá hủy như là ông thân phụ lệnh bà muốn.

– Tại sao? Nàng hỏi.

– Bởi vì ngôi nhà đã được bán!

– Chà!...

– Phải, nhưng lệnh bà hãy nghe. Người mua ngôi nhà hứa là không thay đổi gì cả. Và còn tốt hơn nữa. Ngài thông báo với tôi là ngài chỉ ở đây một vài ngày.

– Người mua lạ thường! Léonore nói.

– Đã xong xuôi, ông lão nói tiếp. Đây là tờ văn khế bán nhà do đức ông Dandolo ký. Tối nay, ngài lãnh chúa ngoại quốc sẽ đến đây...

Và ông đưa tờ văn khế mở sẵn cho Léonore đọc một cách máy móc.

Bỗng nhiên nàng giật thót mình.

– Jean di Lorenzo! Nàng lẩm bẩm, mặt mày tái xanh.

Tuy nhiên, nàng vẫn còn đủ sức để tự kềm chế, để không thốt ra một tiếng kêu nào, để không làm một cử động nào.

– Bà có gì thế, thưa lệnh bà! Bà tỏ ra xúc động!

– Không có gì cả, ông Philippe thân mến của ta, một sự choáng váng... Nhưng nói cho ta nghe, Léonore nói tiếp với một giọng thản nhiên, cái tên ở trong văn khế này là của người đàn ông đã mua ngôi nhà này phải không?

– Phải, thưa lệnh bà.

– Và thân phụ ta đã ký tờ văn khế đó!

Ông lão hiểu lầm ý nghĩa của lời reo ấy.

– Kia là việc đã làm cho lệnh bà xúc động! Đó là việc bán...

– Phải, phải!...

– Quả là có thật! Đức ông Dandolo chấp thuận việc bán, ngài đã ký tên. Nhưng tôi xin nhắc lại với lệnh bà rằng, không có gì sẽ thay đổi trong ngôi nhà và trong một ít ngày, bà có đi đến cũng như thời dĩ vãng, bởi chỉ có một mình tôi ở đây.

Léonore gật đầu ra dấu hài lòng. Nàng suy nghĩ. Nàng xét lại tư tưởng của thân phụ mình. Sự phản bội của Dandolo hiện ra rõ rệt trước mắt nàng. Bấy giờ nàng hiểu tại sao, cái đêm lễ đính hôn, ông đã không tỏ ra xúc động trước việc bắt giữ Roland và tại sao về sau, ông đã được nâng lên chức vị Đại Pháp quan. Nàng hiểu cuộc trao đổi khả ố bàn cãi giữa Dandolo và Altieri, và nàng đã bị cha nàng bán đứng!

Một sự ghê tởm đắng cay nổi dậy trong lòng nàng trước ý nghĩ của bao sự hèn nhát.

Nhưng những cảm tưởng đó, nàng cố dằn xuống!

Không còn thuộc về dĩ vãng, mà là thuộc về hiện tại. Không phải liên quan đến nàng, mà là liên quan đến Roland.

– Người đàn ông đó, nàng hỏi, vừa ngước mắt lên nhìn Philippe, bao giờ ông ta sẽ đến đây?...

– Tối nay!... Một lát nữa, thưa lệnh bà...

– Sao!... Ngay tối nay!...

– Vào lúc tám giờ, thưa lệnh bà.

– Thân phụ ta có biết việc đó không?

– Ngài đã biết, ông lão ôn hòa nói.

Ngay lúc đó nàng hiểu rằng Roland đã gặp nguy cơ. Léonore lấy ngay quyết định tối thượng:

Có mặt bên cạnh chàng, cứu sống chàng hoặc cùng chết với chàng.

Và ngay một lúc, kế hoạch của nàng thành rõ ràng – kế hoạch giản dị, hùng tráng và bi thảm.

Nàng hỏi ông lão Philippe vài câu cho qua chuyện rồi đi ra, trở về dinh thự Altieri.

Nàng nhận thấy ở đây một sự hoạt động náo nhiệt lạ thường, những sự đi lại tấp nập, có một cái gì đó biểu lộ nhiều việc trọng đại đang được chuẩn bị, và nàng kết luận, vừa nghĩ đến Altieri:

– Ông ta sẽ tham dự vào cuộc bắt bớ.

Đến tối, vào lúc tám giờ, nàng rời khỏi dinh thự, trở lại đảo Olivolo, đi vào trong vườn do một cánh cửa nhỏ mà nàng có một chìa khóa, thừa dịp lúc ông lão Philippe đi ra, để lén vào trong ngôi nhà và lên trên gian phòng mà nàng đã ở trước khi có cuộc hôn nhân.

Do một cảm giác đau đớn của con tim nên nàng tỏ ra thận trọng khác thường, nàng chỉ muốn tái xuất hiện trước Roland giống y như thuở nàng còn là vị hôn thê của chàng.

Trong lúc Altieri và Dandolo hành động.

Đến tám giờ, toàn thể đảo Olivolo đã bị bí mật chiếm giữ. Khoảng năm chục tên cảnh binh thành Venise được đặt trong giáo đường Sainte-Marie, trong lúc những tên mật thám đã bao vây xung quanh ngôi vườn một vòng tròn khó thể vượt qua.

Đến mười giờ, Dandolo đi đến đảo Olivolo, có Altieri theo tháp tùng và canh chừng tất cả các hoạt động của ông.

– Tại sao không bắt ngay hắn ta lập tức? Altieri hỏi.

– Ta biết rõ Roland Candiano, viên Đại Pháp quan trả lời. Hắn ta sẽ trải qua đêm trong ngôi nhà này mà trước kia hắn ta thường đến, đối với hắn ta rất quen thuộc và có thể nói là nơi duy nhất mà hắn ta có thể gợi nhớ lại những kỷ niệm xưa... Chúng ta hãy chờ đợi giờ thuận tiện. Vã lại, ngôi vườn đã bị bao vây, hắn ta không thể đi ra được.

Altieri giữ im lặng một lúc.

– Ngài có nghĩ, ông ta đột ngột hỏi, đến những gì chúng ta sẽ làm khi chúng ta bắt được hắn ta?

– Lập hồ sơ tố tụng hắn ta, Dandolo trả lời tự nhiên. Đã có tội vượt ngục, tội phản nghịch, tội âm mưu chống lại quốc gia, tội võ trang bọn phiến loạn. Chắc chắn là án tử hình!

– Làm sao người ta biết được! Altieri nói.

Vào lúc đó, họ đi đến cửa giáo đường. Một bóng người tách ra đi thẳng đến trước mặt Dandolo.

– Sandrigo! viên Đại Pháp quan nói.

– Chính tôi, thưa đức ông! Tên cướp nói. Tôi đã tham dự tất cả những hoạt động của sở cảnh sát của ngài. Mọi việc đều ổn cả. Người đàn ông thuộc về tôi... về chúng ta, tôi muốn nói.

Sandrigo siết chặt cán dao găm của mình.

Altieri nhìn thấy cử động. Ông ta thấy hai ánh chớp lóe ra từ đôi mắt của tên cướp, và nghiêng mình về phía Dandolo:

– Người đàn ông đó là gì? Ông ta hỏi nhỏ.

– Ngài chẳng đã nói với ta rằng ngài lo sợ một vụ tố tụng sao và tốt nhất là nên giết chết Roland trong khi mà chúng ta nắm giữ ông ta?

– Tôi đâu có nói với ngài việc đó! Altieri nói vừa rùng mình.

– Nhưng mà ngài đã nghĩ đến!... Vậy thì! Người đàn ông này sẽ là kẻ làm cho việc tố tụng trở thành vô ích.

Người cha và người chồng của Léonore trao đổi với nhau một ánh mắt u ám. Bấy giờ, họ đi vòng quanh khu vườn, bảo đảm mỗi người đều có mặt ở vị trí của mình.

– Mười hai giờ đêm! Thình lình Dandolo nói.

Và ông ra hiệu lịnh.

Bọn cảnh binh ở khắp mọi nơi bắt đầu trèo qua tường, nhảy vào trong vườn, và mỗi người trong bọn họ đi thẳng đến ngôi nhà, thành thử ra khó có thể một người nào ở trong ngôi vườn lọt khỏi tấm lưới người đang giăng mà không bị trông thấy và bị tóm giữ.

Dandolo, Altieri và Sandrigo đi vào do cánh cửa nhỏ và cũng bước thẳng đến ngôi nhà.

Khi họ chỉ còn cách đó hai mươi bước, thình lình họ thấy một gian phòng ở tầng trệt có ánh đèn sáng.

Dandolo và Altieri đứng lại, hoàn toàn tái xanh.

Và cái ý nghĩ đến với cả hai người được Dandolo nói ra nho nhỏ:

– Đừng bao giờ Léonore biết!... Ôi! Đừng bao giờ!

– Chúng ta hãy đi tới! Altieri nghiến chặt răng, trả lời.

Giây lát sau, họ đứng trước cửa ngôi nhà và thấy nó hé mở. Cùng một cử động, cả hai rút dao găm ra khỏi vỏ. Họ đi vào.

Và Léonore, tay cầm một cây đuốc, Léonore mặc y phục thuở còn là thiếu nữ, Léonore, nhợt nhạt như một bóng ma hiện hình, hiện ra trước mặt họ, bảo:

– Mời vào, tôi chờ đợi các người.

Dandolo đứng lặng tại chỗ, tóc trên đầu dựng đứng, đôi mắt trợn dọc, như là bị sét đánh.

Altieri, tái mét, gương mặt bị bối rối bởi một cơn sóng gió trong lòng, một sự ghen tuông mãnh liệt điên cuồng, bước tới một mình, và với giọng đầy thù hận và tuyệt vọng, run rẩy vì giận dữ, ông ta ấp úng:

– Nàng làm gì ở đây?...

– Tôi sắp nói cho ngài biết. Nhưng trước hết xin bước vào... Hãy bước vào, thưa cha... Thật vô ích để cho tất cả sở cảnh sát ở Venise, đang tập trung ở nơi đây, được hay biết về những vấn đề gia đình của chúng ta.

Dandolo đi vài bước vừa lảo đảo và ngã phịch lên trên một chiếc ghế bành vừa lẩm bẩm:

– Việc không thể tránh đã xảy ra... Nó biết tất cả!...

Về phần Altieri, ông ta đứng sững, run run, bị lay động bởi những cái rùng mình co quắp, mắt nhìn chòng chọc người thiếu phụ quá xinh đẹp đó, dường như là một thần nữ trước mắt ông, mà ông rất muốn quỳ lết dưới chân nàng, trong lúc ông vừa tự hỏi xem ông có nên sẽ giết chết nàng không.

Léonore thản nhiên đi ra cửa.

Trong đêm tối nàng lớn tiếng thốt ra:

– Người đàn ông mà các người truy tầm không còn ở đây nữa. Các người hãy rút khỏi ngôi nhà này là ngôi nhà của thân phụ ta bị các người làm nhơ bẩn bởi sự hiện diện của các người. Đi khỏi chỗ này, bọn cảnh binh!...

Một người đàn ông đẩy cánh cửa sổ thò đầu vào bên trong.

Ánh mắt của ông ta dừng lại nơi vị chỉ huy trực tiếp, viên Đại Pháp quan.

– Tôi cần phải tuân lịnh không, thưa đức ông? Ông ta hỏi với một vẻ cương quyết.

Người đàn ông đó là cảnh sát trưởng ở Venise.

Dandolo trả lời với một giọng tắt nghẹn:

– Hãy tuân lịnh!

Người ta nghe trong vườn những tiếng sột soạt nho nhỏ, như là tiếng của đàn rắn bò; rồi một sự im lặng hoàn toàn ngự trị. Với một cử chỉ của nữ hoàng, Léonore chỉ một chiếc ghế cho Altieri. Bị khuất phục, điên cuồng vì dục vọng và cùng lúc bị cuồng nộ, viên đại úy thống lĩnh vâng lời.

Bấy giờ nàng lên tiếng. Giọng nói của nàng rõ ràng, mạnh dạn, không lớn tiếng, sắc bén, dường như nàng muốn cho mỗi lời nói đi sâu vào trong óc của hai người đàn ông đang nghe nàng nói.

Nàng quay sang Dandolo, nói:

– Trước tiên là ngài, thưa ngài. Ngài hiểu rằng, có phải không, tôi không còn là con gái ngài nữa? Tôi nghĩ rằng, ngài cũng hiểu là tôi đã biết sự thật ghê tởm? Vì một chức tước, ngài đã đem bán đứng tôi. Vì một chức tước, ngài đã tàn sát mối tình của tôi và giết chết linh hồn tôi... Đừng nói gì cả... Hãy để cho tôi nói... Tôi biết, tôi bảo ngài!... Tôi biết rằng chàng đã ở sáu năm trời trong cái giếng sâu, và rằng ngài đã phạm tội hèn nhát nhất trong những tội dối trá... Hồi nãy chàng ở đây. Tôi đã báo cho chàng rõ. Tôi đã để cho chàng đi. Chàng đã thoát nạn. Nhưng tôi lại chịu đọa đày, tôi! Đọa đày bởi ngài! Vậy ngài hãy nghe tôi nói. Tôi không còn là con gái của ngài nữa. Giữa ngài và tôi đừng bao giờ có một lời nói nào nữa, đừng bao giờ có một ánh mắt thương yêu trìu mến nào nữa. Với cái giá đó, tôi bằng lòng không tập hợp tất cả những phụ nữ ở Venise để ném đá giết chết ngài. Ngài có chấp nhận sự dung tha của tôi đối với ngài không? Ngài có chấp nhận không bao giờ gặp tôi nữa, không còn là người cha của tôi nữa chăng?...Ngài đừng nói... Cái giọng nói của ngài càng làm cho tôi đau đớn thêm... Nếu như ngài chấp nhận, chỉ nên biểu lộ bằng cách đứng lên và đi ra khỏi nơi đây...

Nàng nín lặng.

Dandolo đã lắng nghe, vừa lắc đầu. Đến lúc nàng ngừng nói, ông rùng mình thật lâu.

Rồi với một nỗ lực phi thường ông đứng lên và cúi đầu, lảo đảo, len lét né qua một bên, luôn luôn tránh khỏi ánh mắt của Léonore, ông bước đi, không một lời nói, không một tiếng thở than.

Chỉ đến lúc ra đến bên ngoài, một tiếng rên rỉ khàn khàn nổ vang trên đôi môi ông.

Altieri, bị xúc động vì khủng khiếp, lắng nghe tiếng rên rỉ đó mau lẹ đi xa, tắt dần rồi tan mất trong bóng đêm đầy im lặng.

Bấy giờ, ông quay sang Léonore và gầm vang:

– Còn ta!... Nàng sắp sửa nói gì, với ta! Người chồng của nàng! Người chúa tể của nàng!...

– Tôi nói rằng ngài làm cho tôi thương hại. Ngài! Là chúa tể của tôi! Ngài tự khoe khoang, thưa ngài, từ mười phút qua ngài tìm mọi cách cho ngài có khá đủ can đảm để giết chết tôi. Và ngài không đạt được. Tôi nói rằng nếu như Dandolo đã tỏ ra hèn nhát, ngài, ngài càng tỏ ra hèn hạ hơn nữa... Ngài là kẻ đã phản bội lại người bạn thân thiết trung thành nhất... Ngài vẫn còn tiếp tục phản bội nữa! Hãy nhìn lại xung quanh ngài, thưa ngài, và nên coi chừng!

Altieri không có nghe.

Những lời nói sau cùng đáng lý làm cho ông xúc động, nhưng ông không còn tâm trí để nghe.

Ông chỉ tưởng đến một việc: Léonore đã gặp Roland. Nàng thú nhận việc đó, nàng tự xưng việc đó. Cho là nàng đã đưa chàng đi kịp lúc, việc đó không đáng kể! Cái việc đáng kể, là những gì được trao đổi giữa hai người... Chao ôi! chắc chắn là những lời nói yêu đương!...

Gần như điên cuồng vì ghen tuông mãnh liệt, ông bước tới hai bước về phía Léonore và hỏi:

– Thế là, nàng đã gặp ông ta!...

– Tôi đã có nói với ngài.

– Và không còn phải hoài nghi, ông nghiến răng, đây không phải là lần đầu tiên... Hãy nói đi... Ta muốn biết, dù cho ta có phải chết vì ghen tuông ở dưới chân nàng! Nàng nói đến tội phản bội! Và nàng, nàng đã phản bội lại ai đây? Có phải ông ta hay là ta? Có phải người tình nhân hay là người chồng?... Bởi vì cuối cùng, trước kia nàng là hôn thê của ông ta, và sự sợ hãi ở trong lòng nàng còn mạnh mẽ hơn cả tình yêu!... Nàng đã ruồng bỏ ông ta, trong lúc ông ta bị khổ sở, và tại sao, để bảo đảm cho thân phụ nàng, nghĩa là, ở trong đáy lòng của nàng, một sự thỏa mãn về tham vọng!...Việc phản bội đầu tiên! Và, dù sao việc đó cũng không liên quan đến ta. Nhưng cái việc liên quan đến ta, là đến lượt ta bị nàng phản bội, ông gầm vang và càng điên tiết lên. Vì việc đó, ta đang hỏi tội nàng. Đó là quyền của ta. Ta buộc tội nàng. Nàng hãy tự biện hộ nếu như nàng có thể làm, hoặc là hãy thú nhận nếu như nàng có can đảm!

Ông đứng sát bên nàng.

Bàn tay ông co rúm trên cán cây dao găm.

Léonore hiểu rằng giây phút cái chết của nàng đã đến. Trong một ý tưởng kéo dài bằng một ánh chớp, nàng tự nhủ rằng như thế tốt hơn và tất cả sẽ kết thúc; rồi, tức khắc, nàng nhớ lại Roland còn bị nhốt ở trên kia, nàng nghĩ khủng khiếp đến việc chàng sắp bị bắt đã đem đến một sự biến đổi trong lòng nàng. Nàng muốn ít ra cần phải sống thêm được vài giờ. Và nàng đáp lại:

– Altieri, ngài đã lầm: Tôi không thuộc quyền phán xử của ngài.

– Nàng muốn nói gì? Ông ấp úng.

– Tôi muốn nói rằng nếu như sáng mai, người ta không thấy tôi, một người bạn thân đáng tin cậy sẽ bỏ vào trong thùng thơ tố cáo cái bằng chứng rằng ngài đại úy thống lĩnh âm mưu cùng với các sĩ quan của ngài chống lại thủ tướng và Hội đồng Thập nhân chế. Giờ đây, hãy đâm đi!

Cây dao găm giơ lên sút khỏi bàn tay của Altieri.

Người chồng của Léonore thối lui vài bước và té nhào lên một chiếc ghế bành như bị sét đánh... Rồi, gần như lập tức, ông ta nhảy vội đến cửa, quan sát kỹ lưỡng ngôi vườn.

Không một người nào! Đêm tối và im lặng!

Đến lúc đi trở vào, ông run rẩy; ông liếc một ánh mắt khủng khiếp khó tả lên Léonore đang nín lặng, thản nhiên, bất động, dường như không có mặt ông ta ở đó. Người đàn ông này, giây phút trước, điên tiết lên vì tình yêu và vì ghen tuông, giờ đây tự hỏi xem làm thế nào ông ta đã có thể nghĩ đến những việc đó. Léonore trở thành xa lạ đối với ông. Ông chỉ còn thấy ở nơi nàng một người đàn bà biết được sự bí mật của ông.

Sự bí mật nào? Đó là một sự phản bội sẽ đưa ông đến đoạn đầu đài!

Ông đi đến gần nàng và với một vẻ nhún nhường, hỏi với một giọng thật thấp:

– Làm thế nào nàng biết?...

– Không can gì đến ngài! Tôi biết. Từ hai năm nay, tôi theo dõi từng bước cuộc âm mưu của ngài. Tôi để cho ngài làm bởi vì tôi không thiết đến việc Foscari làm hoặc không làm thủ tướng. Nhưng nếu ngài đe dọa tôi, tôi bắt buộc phải đe dọa lại. Nếu như ngài nêu ra những quyền hạn mà tôi không muốn nói với ngài, cho ngài!

Cuộc đời của tôi đã tàn. Đối với tôi, không phải đối với ngài, đối với sự trong sạch cái tên của tôi, không có gì thay đổi trong nếp sống bên ngoài của chúng ta. Nhưng đừng nên bao giờ có một lời nói về những tình cảm có thể lay chuyển ngài. Tôi không muốn biết đến những gì ngài nghĩ. Việc đó thích hợp với ngài không?

– Được! Altieri nói nhỏ.

– Vậy ngài hãy lui ra như cha tôi đã làm.

Altieri đi thụt lùi ra, nhìn sững lên người đàn bà đang cầm vận mệnh mình ở trong hai bàn tay.

Đến lúc nàng thấy còn lại một mình, Léonore buông ra một tiếng thở dài.

Nàng thấy mình sắp sửa ngã gục, kiệt sức, thất bại. Nhưng chưa phải là xong! Nàng trân mình thêm nữa, tập trung những sức lực cuối cùng và đi lên lầu một. Nàng mở cửa và chỉ nói giản dị:

– Roland, chàng được tự do.

Nàng chỉ hơi thay đổi.

Nhan sắc của nàng hình như được bộc lộ hoàn toàn và chín mùi hơn.

Nhiều tâm trạng cay đắng quay cuồng trong đầu của Roland.

Người đàn bà đó được chàng tôn sùng và đứng thản nhiên trước mặt chàng, người đàn bà mà chàng chờ đợi một lời nói để quỳ xuống dưới chân nàng, người đàn bà đó đã phản bội chàng!...

Nói chuyện với nàng có ích gì!... Những lời trách móc! Tự trở thành hèn mọn, tự giảm giá trị của mình bởi những lời kêu la giận dữ hoặc rên rỉ van xin? Để hành hạ nàng! Nàng!... Nàng, mà vào ngay lúc này, chàng rất muốn mãi mãi làm cho có hạnh phúc bằng cái giá phải trả về nỗi lòng tuyệt vọng vĩnh viễn của chàng!

Không có gì cả! Không một lời nói nào có thể được nhắc về dĩ vãng!

Cũng cứng đơ, cũng thản nhiên giống như chính là nàng, chàng đi qua trước mặt nàng, nghiêng mình chào, cúi gục đầu, và với một giọng bề ngoài trầm tĩnh, chàng thốt ra:

– Vĩnh biệt, Léonore!...

Và chậm chạp, chàng đi xuống, tiến sâu vào trong bóng tối, biến mất ở cuối ngôi vườn.

Còn Léonore, bị tan nát, âu sầu một nỗi buồn vô tận, đến lượt nàng đi xuống, ra khỏi nhà mà không tưởng đến việc tắt ngọn đuốc và khóa cửa, nàng gắng gượng lết về đến dinh thự Altieri và đi vào gian phòng nơi nàng đã lôi Imperia vào.

Nàng cắt dây trói, và chỉ nói giản dị:

– Đi đi!...

Imperia ném lên Léonore một ánh mắt dài đầy vẻ đe dọa, và đi ra không thốt một lời nào.

Bấy giờ Léonore, gắng gượng đi về phòng mình.

Vừa khi nàng lết mệt nhọc về phía chiếc giường của nàng, nàng té ngửa ra trên tấm thảm lót sàn nhà, rời rã, bị kích thích bởi những tiếng nức nở ghê gớm cào xé cổ họng nàng nhưng nàng không hề rơi một giọt nước mắt.

Trong cái giây phút bi thảm đó có lẽ làm tâm hồn nàng đang chơi vơi trong cõi hư vô, ý nghĩ cuối cùng của nàng là:

– Chàng không tha thứ cho ta!... Chàng đã thôi không yêu thương ta nữa!... Khốn nạn! Khốn nạn...

•••

Roland, núp trong một đám cây con trong vườn, đã lén nhìn Léonore ra đi.

Vào lúc nàng đi qua cửa, chàng có một cử động tự nhiên như muốn chạy xông đến.

Nhưng chàng đứng lại.

Để làm gì!... Những gì chàng đã không muốn nói ra lúc nãy, giờ đây chàng càng không muốn nói ra! Phải! Để làm gì!... Nàng đã chết đối với chàng! Những gì chàng vừa trông thấy chỉ là một sự xuất hiện đang biến mất mãi mãi.

Chàng ở đó gần một giờ đồng hồ, nỗi tuyệt vọng, chán chường làm cho chàng không còn sức lực...

Rồi, cái ý nghĩ về Altieri trở lại với chàng và làm chàng phấn khởi lên.

Chàng quyết định bỏ đi.

Vừa khi chàng đi đến cửa, sắp sửa vượt qua, một bóng người đứng dựng trước mặt chàng.

Một giọng nói đe dọa, cười nhạo:

– Hẹn gặp lại một ngày gần đây, đức ông Candiano!

Roland không làm một cử động cũng như không bước tới một bước để túm lấy người đàn ông vừa mới nói với chàng như thế và vội biến mất vào trong đêm tối. Tất cả đối với chàng đều lãnh đạm, trong giây phút ghê tởm này, chàng có cảm giác đã đào sâu thêm nữa cái hố chia cách chàng với Léonore.

Chàng đi lang thang suốt phần còn lại trong đêm, cũng giống như chàng đã đi vơ vẩn vào cái đêm mà chàng biết được sự phản bội của Léonore. Đến sáng, chàng trở về ngôi nhà xưa ở bến cảng.

Scalabrino đang chờ chàng ở đó.

– Thưa chủ nhân, anh nói, người của chúng ta có hẹn đêm nay trong ngôi nhà ở đảo Olivolo, như là ngài đã ra lịnh cho tôi.

– Cuộc hẹn đó sẽ không có nữa, Roland nói. Ta tin rằng ngôi nhà không chắc chắn. Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Hắc Động.

Scalabrino ném lên Roland một ánh mắt ngạc nhiên:

– Những gì chúng ta cần phải làm...

– Chúng ta sẽ làm sau này. Đi đi, anh bạn. Hãy bảo các bạn đồng hành của chúng ta rằng trong vòng tám ngày ta sẽ có mặt ở Hắc-Động. Từ đây đến đó, mi được tự do.

Scalabrino không bàn cãi bao giờ, không bao giờ tìm cách suy luận. Anh thi hành một cách mù quáng, thế là xong.

– Vậy tôi có thể trải qua tám ngày đó ở Mestre? anh hỏi với một giọng run run.

– Phải, anh bạn đồng hành tốt của ta. Mi sẽ mang vài mệnh lệnh đến đằng kia, rồi mi có thể đi đến Mestre gặp con gái của mi.

– Con gái của tôi!... Chà! Thưa đức ông, tôi vẫn còn tự hỏi xem việc đó có thật không...

– Mi sẽ đi với chiếc thuyền buồm, Roland nói tiếp. Mi sẽ đi đến các khe núi La Piave, mi sẽ trao cho các vị thủ lĩnh những bức thơ mà ta sẽ trao cho mi.

Quả thật, Roland bắt đầu viết năm hay sáu bức thơ ngắn, và trao cho Scalabrino.

– Trễ lắm là trong hai ngày, Scalabrino nói, nó sẽ đến nơi nhận.

– Việc đó muốn nói rằng, Roland nói với một nụ cười u hoài, mi, mi sẽ được hạnh phúc trong ba ngày!

Đôi mắt của Scalabrino sáng ngời, anh nhảy nhổm vì vui mừng. Roland kết thúc những chỉ thị bằng khẩu lệnh những mệnh lệnh vừa mới gởi đến cho những vị thủ lĩnh các nhóm.

Hai giờ sau, Scalabrino lên chiếc thuyền buồm.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.