Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 431 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
X NGƯỜI TRINH NỮ

❊ ❊ ❊

Arétin cũng như con thỏ ở trong chuyện cổ tích: Một cái không đáng gì cũng làm cho ông lên cơn sốt; ông ta sợ cả cái bóng của mình, ông nhìn thấy xung quanh mình toàn là cạm bẫy và ổ phục kích. Đó là một kẻ nhát gan, nhưng là kẻ nhát gan thuộc loại hiếm có, bởi vì chính ông tự tuyên bố tính khiếp nhược của mình, vả chăng người ta thường thấy rằng không có gì khoác lác và tự cao tự đại như là một kẻ nhát gan.

Bằng vào tính nhát gan mà ông thích thú tự hào nhận lấy, ông đã vội vàng rời khỏi cuộc lễ của Imperia ngay vào lúc cuộc lễ đang hồi náo nhiệt, và do như thế, ông có thể có nhiều dịp đưa vào những bài thơ của mình.

Nguyên nhân của sự ra đi, giống như một sự bỏ trốn, là do một nỗi sợ khủng khiếp mà Arétin hoàn toàn tự biết rõ mình, không thể chế ngự được.

Độc giả chắc hẳn chưa quên – hoặc là nếu như đã quên, bổn phận của chúng tôi là phải nhớ lại – rằng trong vòng cuộc lễ và vào lúc đẹp đẽ nhất, Roland Candiano đã gợi ý với Pierre Arétin lôi cuốn Imperia đến một gian phòng vắng vẻ nào đó. Thầy Pierre đã vâng lời; vào lúc ông sắp sửa vào khuê phòng cùng với Imperia, Roland dùng tay ngăn ông lại và thay thế ông đi vào, Arétin thấy cánh cửa đóng sập trước mắt mình.

Ban đầu, ông không cảm thấy một sự trở ngại nào, và hài lòng đã thành công tốt đẹp trong sứ mạng của mình, ông đi trở lại những gian phòng lễ.

Nhưng chẳng bao lâu, đầu óc của ông chứa đầy những mưu chước kinh khủng, trí tưởng tượng của ông nhanh chóng báo nguy và bắt đầu hoạt động. Ông suy nghĩ rằng Imperia có nhiều lý do thù hận chống lại Roland. Ông xác định rằng nếu như Roland đã muốn có một cuộc trò chuyện với người kỹ nữ trong những điều kiện khó hiểu như vậy, chắc chắn có một bi kịch sắp sửa xảy ra.

Và không chút nghi ngờ nào là Imperia sẽ bị thất bại do Roland và nàng sẽ trút sự giận dữ lên đầu kẻ đã lừa gạt mình, nghĩa là với Arétin. Sự giận dữ đó sẽ biểu lộ bằng một nhát dao găm do một trong số những bạn bè đông đảo của người kỹ nữ tặng cho ông.

Sau khi cái ý nghĩ đó đi vào trong tư tưởng của ông, Arétin tự xem mình như là một người đã chết. Nhưng có thật là Roland, trung thành với lời giao ước của mình, đã tránh cho ông nhiều cuộc phiêu lưu nguy hiểm và cứu ông thoát khỏi vài trận đòn. Cho nên Arétin có ở nơi chàng một sự tin tưởng vô biên.

– Nhưng mà, ông lẩm bẩm, chẳng khác nào chọc giận quỷ sứ nếu như còn ở lại thêm một phút nào nữa trong nhà của người đàn bà đã bị ta làm thương tổn trầm trọng và chắc chắn ngay vào lúc này nàng đang tìm cách trả thù đối với ta. Có lẽ đã quá muộn!

Do những sự suy nghĩ đó mà Arétin lẹ làng đi ngang qua những gian phòng lễ và rẽ làn sóng người vừa cẩn thận giám sát cử động của những người đi gần ông. Ra đến bên ngoài, ông nhảy xuống chiếc du thuyền như là kẻ bị người ta rượt đuổi, và đến lúc ông về đến dinh thự của mình, ông vội vã cho tấn chặt các cánh cửa.

Những nàng Arétines vẫn chưa ngủ.

Thật vậy, ban đầu các nàng đã hoài công van xin vị chúa tể và chủ nhân của họ đem họ theo đến cuộc lễ của Imperia. Pierre Arétin giải thích cho các nàng hiểu rằng dù sao họ cũng chỉ là những đứa hầu gái được cất nhắc lên địa vị người tình, các nàng đã xin ít ra được tổ chức một cuộc lễ riêng của họ và được Arétin độ lượng cho phép họ.

Cho nên những cô gái dễ thương đang hoàn toàn vui vẻ, các nàng đã tưởng tượng ra một dàn cảnh, một sự bắt chước buồn cười theo cuộc lễ của nàng kỹ nữ danh tiếng.

Pierre tiêu biểu cho Imperia; Margherita đã hóa thân thành Arétin; những người khác biến thành quan khách; và lúc thì uống rượu, lúc thì nhai ngấu nghiến bánh kẹo, lúc thì ngâm thơ hoặc là đàn hát. Các nàng Arétines cố gắng bắt chước những cảnh huy hoàng mà họ không được phép trông thấy.

Đúng vào cái lúc đẹp đẽ nhất trong cảnh diễn xuất đầy duyên dáng hồn nhiên bỗng Arétin vội vàng chạy về, ra lịnh cho đóng kín tất cả các cửa nhà bằng ba chốt cửa và gài chặt các cánh cửa sổ lại.

– Ôi! nàng Chiara kêu lên, chúng ta bị hăm dọa bao vây sao?

– Hoặc chủ nhân của chúng ta lại bị hăm dọa đánh đập như lần trước kia?

– Im lặng, Pocofila! Arétin gầm vang, ông không thích cho người ta nhắc lại những vụ xảy ra đó.

– Tuy nhiên, ngài lãnh chúa thân mến, chàng tỏ ra quá rối loạn, Perina nói với giọng dịu dàng của mình.

– Chàng hãy uống một chút rượu Bourgogne, nàng Margherita nói, vừa rót đầy một ly rượu lớn, được thầy Arétin uống một hơi cạn ly.

Sau đó, ông ngồi xuống, và những nàng Arétines an ủi ông, bao quanh ông, giành nhau lên ngồi trên vế của ông.

– Này! này! Arétin cẩn thận vuốt hàm râu, vừa càu nhàu, các nàng làm ta ngạt thở, lũ cường đạo!

– Bị ngạt thở vì những nụ hôn đem đến cái chết như thế nào, thưa ngài lãnh chúa thân mến!

– Bị ngạt thở bằng những cái vuốt ve!...

Quả thật những lời kêu ca được chấm dứt bằng những nụ hôn.

– Bệnh dịch làm cho các nàng ngạt thở, Pierre Arétin hét lớn. Bộ các nàng tưởng rằng ta thích thú để nghe những lời chúc tụng như thế sao, hỡi lũ khỉ cái mặc quần áo người, trong khi mà ta vừa thoát khỏi một sự nguy hiểm ghê gớm!

– Tội nghiệp chàng!

– Chàng có biết bao kẻ thù!

– Là vì chàng quá liều lĩnh!

– Ôi! hãy kể câu chuyện phiêu lưu đó cho chúng em nghe!

– Được, hãy ngồi xuống tất cả và nên tỏ ra ngoan ngoãn, Arétin nói, ông rót thêm một ly rượu Bourgogne khác, chắc chắn để ôn lại trí nhớ của mình.

Các nàng hiếu kỳ ngồi xuống, run run và hiếu động.

– Ta muốn rằng máu của ta chảy cũng như ly rượu này, Arétin bắt đầu, nếu như ta nói láo một lời nào và nếu như ta không vừa thoát khỏi cơn nguy hiểm nhất mà một người đàn ông có thể đương đầu, một mình chống lại mười người...

– Chống lại mười!...

– Có thể ta đã đếm sai; có lẽ họ đến hai mươi người.

– Ôi! Bọn trộm cắp!...

– Đó không phải là bọn trộm cắp, Arétin trả lời giản dị; bằng không, việc ta đánh đuổi bọn họ đâu còn giá trị nữa?

– Có lẽ là bọn cảnh binh?

– Không, không phải, những cô bé hiếu kỳ của ta. Nhưng hãy lắng nghe ta, ta sẽ nói cho các nàng nghe hết kể từ lúc đầu. Các nàng nên biết rằng đêm nay ta được đặc biệt ưu đãi bởi sắc đẹp danh tiếng thích hợp với cái tên Imperia cũng giống như những tia sáng mặt trời thích hợp với bầu trời tháng năm. Nào thôi đi, bình yên, bọn láu lỉnh, đừng có giả bộ ganh tỵ; các nàng không hiểu rằng ta biết tất cả những cái nhăn nhó của các nàng sao? Cho nên ta rất hân hạnh có được ân huệ hiển nhiên của vị phu nhân đã bắt ta ngâm lại hai lượt bài thơ hoa mỹ của ta với tựa đề Nghệ thuật lớn về tình yêu, ta dám nói rằng vài vị lãnh chúa cao quí đã bị đưa xuống hàng thứ yếu, đã bị phai mờ, bởi sự có mặt của ta. Ta không trông thấy họ có âm mưu nào cả... Cái gì ở ngoài kia! Không phải là người ta đã gõ vào cửa lớn đó sao?

– Không, không, ngài lãnh chúa thân mến, ngài hãy yên tâm.

– Này! Bởi linh hồn của mẹ ta! Ta cần phải được vững lòng hơn!... Nên đến một giờ, cảm thấy mệt mỏi, ta lui ra; bỗng ta có ý nghĩ đi bộ về nhà.

– Thật khinh suất biết bao!

– Ô hay! Ta trông thấy bao nhiêu việc khác; ta hoàn toàn yên tâm đi về hướng dinh thự này! Bỗng nhiên...Chà! Lần này, đúng là có người gõ cửa!

– Không phải đâu, đó là chiếc tủ này đã kêu răng rắc.

– Ta cũng nghĩ như vậy. Đột nhiên, trong bóng tối, ta thấy hiện lên độ ba chục tên thích khách, trong số họ ta nhận ra những gã ganh tỵ của ta hồi lúc nãy. Họ liền bao vây ta, ta thấy quanh mình phủ đầy gươm và dao găm. Bấy giờ, ta phải làm thế nào?

Đến đây Arétin đứng lên, rút thanh gươm của mình ra hươi một vòng lớn và đứng thủ thế.

– Lẹ làng như ánh chớp, ta giơ cao thanh gươm, đỡ bên tả, gạt bên hữu, ta đâm thẳng, ta chém ngang, thanh gươm của ta quay cuồng... đến nỗi mà, mươi phút sau, bốn chục kẻ địch của ta đều bỏ chạy tán loạn...

Vừa nói như vậy, Arétin vừa đâm chém vào khoảng không, vừa thuật vừa đánh gươm, lồng lộn điên cuồng, khiến cho các nàng Arétines, miệng há hốc, tin tưởng thán phục. Bởi vì thầy Arétin hiền lành không lấy làm xấu hổ để thú nhận sự nhát gan của mình với một người đàn ông như là Roland hoặc là Jean de Médicis. Ngược lại, ông muốn triệt để được xem như là một danh tướng trước mắt những nàng hầu của mình. Đó là một nhược điểm. Có con người vĩ đại nào không mắc phải những nhược điểm đâu!

Kể xong câu chuyện, ông bỗng nhiên ngừng lại, đầu nhọn thanh gươm chống lên mũi chiếc giầy, ông nhún nhường tiếp nhận những lời nhiệt liệt hoan hô của các nàng Arétines.

Một nàng rót đầy ly rượu dâng cho ông.

Arétin cầm ly rượu đưa lên miệng.

Nhưng đôi môi ông chưa đặt lên miệng ly thì một nhát đập dữ dội vang dội ở cánh cửa lớn tòa dinh thự.

Tin chắc rằng Imperia đã cho đuổi theo mình, mặt Arétin tái xanh, ly rượu run rẩy trong tay ông, thanh gươm ông cầm trông tay suýt rớt và ông ngồi xuống, ấp úng nói:

– Ta đã bảo với các nàng, lũ lưu manh, rằng người ta gõ cửa dinh, nhất là đừng có mở cửa! Chà! bọn khỉ cái đồi bại, các nàng muốn làm cho họ giết chết ta!

Vào lúc đó, tên gia nhân thân tín của Arétin đi vào.

– Đừng có mở cửa, tên khốn nạn! Gã thi sĩ khủng khiếp kêu lên.

– Thưa đức ông... là vì tôi đã mở rồi.

Bọn Arétines kinh hãi, tin chắc rằng bọn bốn mươi tên thích khách sắp sửa đột nhập dinh thự, họ chạy như bay về đóng chặt cửa phòng của họ.

Còn Arétin, ông ta gần như chết khiếp.

– Đó là đức ông Bembo, cuối cùng tên gia nhân nói nhỏ.

– Và ngài có một mình?

– Dắt theo một người đàn bà...

– Ba lần ngốc, mi còn đợi gì không mở cửa? Mi muốn bị đánh đòn, tên nhát gan đê tiện! Ta không có ra lịnh cho mi chạy mau ra mở cửa sao...

– Đừng có rầy la người đàn ông đó, thầy Arétin, gã tỏ ra lanh lẹ đáng khen, một giọng nói lớn.

Bembo hiện ra trên ngưỡng cửa gian phòng ăn vừa diễn ra cảnh tượng được chúng tôi thuật lại trong vài lời, nhưng sự thật đã kéo dài cho đến bốn giờ sáng.

– Ngài, thưa đức ông! Pierre kêu lên vừa giả bộ ngạc nhiên, vào giờ này!... Nhưng mà tôi trông thấy gì?

Bị thương ở bàn tay... và quá xanh xao...

Bembo khoát tay cho tên gia nhân lui ra.

Đồng thời cùng với Bembo, trắng bệch như một người chết, kiệt lực, vừa hơi đứng vững, Bianca đi vào trong gian phòng ăn toát ra sự trác táng và sự hành lạc. Nàng ngã mình xuống chiếc ghế mà Arétin vội vàng đưa đến cho nàng...

– Thầy Pierre, Bembo nói, đây là một điều bí mật quan trọng được ta giao phó cho lòng danh dự của ông. Cô gái này phải được giấu kín trong vài ngày ở Venise. Ta nghĩ rằng không có nơi nào nàng được an toàn hơn là ở nơi nhà ông, bởi vì ở đây nàng sẽ được giao phó cho các nàng hầu của ông.

Arétin nghiêng mình trước cô gái bất hạnh với một sự xót thương thành thật được Bembo xem như là một nỗ lực đóng kịch đáng khen.

– Bởi vì tiểu thơ cho tôi được vinh hạnh tìm một nơi trú ẩn trong ngôi nhà tôi, tôi có thể bảo đảm rằng tiểu thơ sẽ được đối xử như là ở nhà của một người cha. Périna! Ông gọi, vừa đập tay lên bàn ra hiệu.

Bianca ngước lên nhìn Arétin với một ánh mắt biết ơn.

Périna, nàng hầu trẻ nhất, ít trơ trẽn nhất trong số những nàng Arétines, cô gái có gương mặt hiền hòa và đôi mắt mơ mộng, hiện ra theo tiếng gọi của vị chủ nhân và đứng ngạc nhiên.

– Lại gần đây, cô bé, Arétin nói. Nàng thấy người thiếu nữ này? Ta đặt dưới sự bảo vệ của nàng; hãy xem cô như là một người em gái chừng nào cô còn bằng lòng ở lại dưới mái nhà của chúng ta... Đi, đi, cô bé...

Cảnh tượng đó sẽ lố bịch nếu như Arétin có đóng kịch theo như Bembo đặt giả thiết. Nhưng mà Arétin rất thành thật. Vẻ mặt của Bianca đã làm cho ông động lòng trắc ẩn.

Périna bước đến gần Bianca với một nụ cười dễ thương.

Cô thiếu nữ đáng thương, bị những sự xúc động khác nhau và quá mãnh liệt làm cho hoảng hốt kể từ đầu hôm này, nhìn thấy nụ cười đó, nét mặt cứng nhắc của nàng giãn ra, ngực nàng phồng lên, và cuối cùng hai hàng nước mắt của nàng chảy dài...

– Tội nghiệp cho tiểu thơ, Périna nói dịu dàng, hãy đến cùng chị... Chừng nào chị còn ở bên cạnh em, em chẳng có gì phải lo ngại...

Bianca siết chặåt hai bàn tay của Périna đưa ra, nàng khó nhọc cố đứng lên và vịn vào vai nàng Arétine, biến mất sau khi ném một ánh mắt nhìn Bembo lúc ông ta đang đưa mắt thèm thuồng theo dõi nàng.

Chúng ta thấy nàng thiếu nữ đã bằng lòng đi trở lại Venise cùng với Bembo trong những điều kiện nào.

Đến lúc nàng ngồi vào trong chiếc du thuyền lướt nhanh qua đầm nước mặn, nàng bị mắc phải một nỗi tuyệt vọng to lớn.

Trở về dinh thự của mẹ nàng, đó là rơi trở lại trong tay của Sandrigo, đó là cuộc hôn nhân bắt buộc, đó là sự khủng khiếp. Chỉ một ý nghĩ đó thôi, cái kỷ niệm về cuộc hôn nhân được mẹ nàng áp đặt đã gây cho nàng một nỗi khủng khiếp lạ thường, nó trở thành sự kinh hãi khi nàng nhớ đến lời nói thoát ra từ nơi miệng người kỹ nữ trong lúc con gái nàng nằm bất tỉnh:

– Ôi! Nếu như có thể nó chết luôn!

Trong trí nhớ của Bianca, lời nói ghê gớm kết hợp tai hại với ý nghĩ về cuộc hôn nhan. Và mẹ nàng – người mẹ như thế nào? Nàng kỹ nữ Imperia! – mẹ nàng đã cho nàng lựa chọn giữa cái chết và Sandrigo.

Tuy nhiên một ý nghĩ bất hạnh hơn nữa, ghê tởm hơn nữa làm cho tim nàng phập phồng: Dù cho mẹ nàng quá đê tiện, Imperia đã thương yêu nàng, đã cưng quý nàng. Và người mẹ đó, bà đang bị đao phủ hăm dọa...

Chà! Phải rồi, nàng phải làm gì đây? Và sẽ ra sao?

Trở về dinh thự Imperia! Không bao giờ, ôi! Không bao giờ!... Thế thì sao?...

Đến lúc chiếc du thuyền cặp bến, đến lúc Bianca còn lại một mình với Bembo, nàng thấy mình đứng trước một tòa dinh thự xa lạ. Viên Hồng y, trung thành với lời hứa, không nói một lời nào trong lúc đi về, bấy giờ mới nói. Ông nói với một giọng trầm tĩnh, chầm chậm và cương quyết:

– Chúng ta đã đến nơi. Nàng hãy lắng nghe ta nói, và rồi sẽ chấm dứt. Nàng không muốn thuộc về ta, được! Ta làm cho nàng ghê tởm cũng được! Nhưng ta thề rằng nàng sẽ không thuộc về một người nào cả. Những gì ta đã nói, ta sẽ làm ngay, ta thề có Chúa và với sự cứu rỗi của linh hồn ta. Nếu như nàng bằng lòng ẩn núp nơi một người bạn đáng tin cậy được ta sắp sửa gởi gấm nàng, thân mẫu của nàng không có gì phải lo ngại. Còn nếu như nàng lấy lại sự tự do, là việc mà ta sẽ không tìm cách ngăn cản nàng, trong một giờ, người kỹ nữ Imperia, kẻ sát nhân của Jean Davila, sẽ bị bắt giữ. Bây giờ, nàng đi theo ta hoặc là nàng bỏ đi, chỉ một mình nàng quyết định!

Và cũng như lúc ông đã làm ở trong rừng, ông bước đi không quay đầu trở lại.

Bianca đi theo ông, cũng như là những con chim đi theo một vài loài rắn lôi cuốn chúng nó, thôi miên chúng nó. Con chim đập cánh và buông ra một tiếng kêu ai oán.

Nó muốn thẳng cánh bay đi trốn. Nhưng có một sức mạnh xa lạ giữ nó lại dưới ánh mắt khắc nghiệt của con rắn.

Phải, Bianca đi theo Bembo cũng giống như vậy.

Ông đi cho đến tòa dinh thự và đập mạnh vào cửa.

Bấy giờ Bianca có một phút sáng suốt.

Nàng sẽ báo tin cho thân mẫu!

Nàng sẽ cho thân mẫu biết bằng bất cứ giá nào về sự tố cáo đang đe dọa bà.

Và đến lúc Imperia đã bỏ trốn, đến lượt nàng, Bianca, nàng sẽ bỏ trốn...

Đến lúc Bianca được Périna dìu đỡ đi, và đã biến mất, khi cánh cửa được khép lại, chỉ còn lại Bembo và Arétin, cả hai nhìn nhau.

– Đó là nàng thiếu nữ mà ta đã nói vói anh, Bembo nói.

– Người thiếu nữ đã được đề cập đến...

– Làm cho trụy lạc, phải, viên Hồng y lạnh lùng nói.

Arétin đứng trầm ngâm nhìn xuống đất.

– Có việc gì để nói không? Bembo hỏi với vẻ dọa nạt.

– Cô gái đó là ai? Arétin hỏi.

– Ta không có nói với anh sao? Viên Hồng y nói khẩy. Đứa con gái của người kỹ nữ Imperia. Là con gái của kỹ nữ, nàng có dòng máu của người kỹ nữ, chính bản thân nàng đã là một kỹ nữ. Nếu chưa phải là thực tế, ít ra do bản chất cuồng nhiệt của nàng, do thị hiếu ưa xa hoa, do sự bồng bột dã quấy rối trí tưởng tượng của nàng trong lúc chờ đợi quấy rối những giác quan khác của nàng... Anh nói sao?

– Tôi ái ngại cho nàng, Arétin nói.

Bembo mỉm cười.

– Ta cần phải dập tắt những lời than van của anh. Hãy cho ta mượn những dụng cụ làm việc của anh, bình mực tốt của anh. Từ nơi đó sẽ thoát ra một thứ mực độc địa mà ta muốn rút ra một thứ mực bằng vàng, cái bút lông của anh đã gây ra nhiều vết thương độc ác mà ta muốn giúp cho anh trích thêm một lần nữa trong kho tàng của Venise... Nếu như ta biết tính toán, quan thầy của ta, anh còn lại số năm ngàn ê-quy trên tổng số tiền mà chúng ta đã thỏa thuận. Hãy đưa, thi sĩ, hãy đưa bình mực, bút lông và giấy, để cho ta ký tờ chi phiếu, hãy đưa để cho ta dập tắt lời than vãn công minh của anh bằng một trận mưa ê-quy, và để gói trọn lòng trắc ẩn của anh với tờ giấy này. Đó là toa thuốc thần hiệu... Hãy đưa, nào hãy đưa đây, bởi tất cả lũ quỷ!...

– Thật vô ích, Arétin nói.

– Vô ích? Bembo ngạc nhiên gầm vang.

– Phải, anh hãy giữ lại năm ngàn ê-quy của anh.

– Có phải là anh nói đó không? Hoặc là ta nằm mơ...

– Anh không có nằm mơ, Arétin nói tiếp với một tiếng thở dài.

Bembo ghi nhận tiếng thở dài đó mà ông cảm thấy dường như nó được hướng về số năm ngàn ê-quy.

Thật vậy, sự cố gắng của Arétin thật là vĩ đại. Từ chối một cái phiếu mười lăm ngàn đồng liu là một nghị lực phi thường của người khổng lồ Hercule. Tuy nhiên, Arétin từ chối! Và sự thật buộc chúng tôi phải tuyên bố rằng trong số những lý do chính yếu của lời từ chối đó, có một hoặc hai lý do có thể thú nhận. Trước hết, tuổi thanh xuân, nét ngây thơ của Bianca, dáng điệu quá âu sầu và quá chất phác, những ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng, tất cả ở nơi người thiếu nữ đã gây cho Arétin một sự bắt đầu của lòng thương hại chân thành. Và kế đó, Pierre Arétin, người nghệ sĩ theo kiểu của ông ta, tự bảo rằng đó là thật sự một tội ác nếu xô đẩy một nhan sắc kiều diễm quá hoàn hảo như vậy vào trong tay của một người đàn ông quá xấu xí như là Bembo – margaritam anter porcum[1], ông nói thầm trong trí.

Xin ngưng kê khai những lý do đáng kể mà chúng tôi phải trình bày với độåc giả về Arétin, trong lịch sử đã tràn đầy những lời nguyền rủa thái quá nhưng ông không hoàn toàn bị nhục nhã trước công chúng nhờ ở một vài điểm.

Rủi ro thay, ở trong sự từ chối lạ lùng đó để bỏ vào túi một số tiền lớn như vậy, cũng có những lý do thuộc về một sự thể khác.

Arétin vẫn còn chịu ảnh hưởng rất khủng khiếp do Imperia gây ra. Ông tin rằng người kỹ nữ sẽ tìm cách giết chết ông.

Imperia sẽ tỏ ra thế nào khi nàng biết được rằng con gái của mình bị giam giữ nơi nhà Arétin!... Chỉ ý nghĩ đó thôi, mặt ông đã tái xanh. Bởi vì, dù ông rất quý đồng tiền, nhưng có một điều mà ông còn quý hơn nữa: Đó là sinh mạng.

Cho nên ông vừa run rẩy vì kinh khủng, vừa run run vì thương hại, một phần hối tiếc, một phần thán phục ở mình và ông nói tiếp:

– Anh không có nằm mơ, Bembo. Chính là tôi, Arétin, đã từ chối cái phiếu năm ngàn ê-quy mà anh vừa mới ký tên.

Thật vậy, viên Hồng y vừa tự mình đi lấy những vật mà ông đã đòi hỏi, bình mực, bút lông và giấy, đã ký cái phiếu và đẩy đến trước mặt Arétin.

– Cầm đi, anh bạn! Ông nói.

– Không! Arétin trả lời vừa liếc một ánh mắt rực lửa lên trên cái phiếu, một ánh mắt khôi hài và bi thảm.

Bembo đứng dậy, bước lại gần Pierre Arétin và càu nhàu:

– Anh muốn cho ta buộc phải suy cứu sự bí mật về chuyến du hành của anh bên cạnh Jean de Médicis và cái chết của vị tướng lãnh đó sao?

Ông ta ngẫu nhiên nói ra điều đó, chỉ giản dị có những sự ngờ vực mơ hồ về thái độ của Arétin trong việc đó. Nhưng mà Arétin tin chắc rằng viên Hồng y biết khá nhiều để tố cáo ông với thủ tướng và gởi ông đi chết rục xương trong một cái giếng nào đó. Ông bị xúc động và kinh hãi.

Vừa khi Bembo lại đưa cho ông tờ giấy quý báu, lần này, Arétin cầm lấy vừa phác một cử chỉ như muốn nói:

– Nhưng mà, ta nhúng tay vào vụ đó để làm gì?

– Vậy thì tất cả vẫn ở nguyên trạng? Bấy giờ viên Hồng y hỏi.

– Phải, anh bạn. Thú thật, là tôi có một phút thương hại cho cô gái trẻ...

– Có lòng thương hại! Bembo nghiến răng. Có lòng thương hại, bởi vì chính ta yêu thương nàng, có phải không? Và rằng ta, ta bị kết án là không bao giờ yêu thương và cũng không bao giờ được yêu thương! Thật sự, có lòng thương hại! Tại vì ta muốn nâng ngang hàng với ta đứa con gái của người kỹ nữ, tại vì ta muốn tạo sự giàu sang cho nàng! Chà! Nếu như tên hèn hạ nhất trong những gã ba hoa có mái tóc vàng quăn và hàng râu mép mịn màng lôi cuốn nàng vào trong đời sống cơ cực kèm theo cây lục huyền cầm, tất anh sẽ chẳng tỏ lòng thương hại cho nàng! Nhưng còn ta! Ta bị cấm đoán là một người đàn ông!... Và rồi, thật ra ta nào có sá chi! Nếu như ta muốn như vậy, ta sẽ được như ý, phần còn lại không đáng kể.

Bỗng nhiên Bembo dịu giọng.

– Từ giã, ông nói; nên nghĩ rằng ta hoàn toàn trông cậy nơi Arétin và những nàng Arétines.

Pierre đi theo ông ta, khi ông ta biến mất, ông lại trở vào nhà và nhào lên một chiếc ghế bành, trầm ngâm.

Nhưng chẳng bao lâu, ông lẩm bẩm giữa hai hàm răng:

– Chao ôi? Ta sắp sửa lên cơn sốt nếu như ta quan tâm thái quá như vậy đến một cuộc phiêu lưu ái tình tầm thường. Bởi tất cả lũ quỷ, ta đã thấy bao nhiêu chuyện với Jean de Médicis đáng kính. Để mặc Bianca thành ra những gì nàng có thể được. Để mặc Bembo làm những gì ông ta muốn. Nào, đã đến giờ đi ngủ. Trời sắp sáng rồi.

Và nơi phòng ngủ của ông, người ta nghe thấy ông ta la hét:

– Paolina! Chiara! Perina! Margherita! Lũ chó ở địa ngục! Chiếc giường của ta chưa được sưởi ấm! Lửa của ta đã tắt! Các nàng đã ngủ, trong khi ta làm việc. Hãy chờ! Ta sắp đánh thức các nàng bằng những cây roi...

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng La tinh có nghĩa là: Đừng ném những hạt trân châu trước mặt những con lợn (Lời Chúa dạy – Saint Mathieu, VII – nghĩa là đừng nên nói trước mặt những người dốt nát những việc mà họ không hiểu được).

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.