Roland, sau khi kéo về mình chiếc bàn rộng lớn mà một lúc trước đây chàng ngồi gần bên cạnh Jean de Médicis, đã lui vào một góc lều.
Xung quanh chàng, phía bên kia bàn, những sĩ quan của Đại Quỷ la thét, múa chân múa tay, chen chúc nhau, làm trở ngại người này cho người kia. Ở bên ngoài, cả doanh trại huyên náo.
– Phản bội! Cầm võ khí!
Những tiếng kêu đó, vang dội khắp mọi nơi.
Tất cả chỉ diễn ra trong vài giây đồng hồ.
Roland, tay mặt cầm thanh gươm chiến trận nặng nề. Thanh gươm đó trông nhẹ nhàng như một cái lông ở bàn tay hùng mạnh của chàng, quay tít, và đã có ba người chiến sĩ dũng cảm trèo qua chiếc bàn, bị ngã xuống, máu me tràn ngập sàn nhà đã bị rượu chát nhuộm thắm từng vết đỏ.
Trong lúc bàn tay trái của chàng để ở sau lưng, cắt dữ dội vào trong tấm vải lều.
Bỗng nhiên có một cái đẩy mạnh hơn.
Những tiếng kêu la dữ dội vang dậy.
Và giọng nói dữ tợn của Đại Quỷ lấn áp tiếng huyên náo:
– Giết chết! Giết chết!...
Hơn hai chục sĩ quan và binh sĩ nhảy lên bàn và đổ ào xuống mình Roland. Hai mươi lưỡi gươm chiếu thẳng vào mình chàng, từ trên đâm xuống...
Thình lình, Roland biến mất.
– Nó đã ngã! – Những kẻ tấn công la hét vang rân.
– Nó đã lãnh đủ! – Một sĩ quan kêu thét.
– Nó đã chạy trốn! Đại Quỷ thét lớn, bắt lại! Giết!...
Trắng bệch vì giận dữ, ông ta lấy tay chỉ một vết tét rộng lớn há miệng toác hoác ở bên hông chiếc lều.
Trong lúc chàng bắt bọn địch thủ phải nể sợ không dám tiến lên, Roland dùng chiếc dao găm nắm chặt trong bàn tay trái để cắt rách vách lều, và đúng vào lúc sắp sửa bị nguy hiểm, chàng đã biến mất do nơi chỗ tét mà chàng vừa đâm thủng suốt theo chiều dài, với một nỗ lực điên cuồng.
Chiếc lều phút chốc trống trải.
Hàng trăm binh sĩ bắt đầu đi lục soát những bụi cây sồi rậm rạp... Mọi cuộc tìm kiếm tỏ ra vô ích: Roland đã mất tăm.
Cơn giận của Jean de Médicis thật là ghê gớm. Tất cả những gì ông biết được về lời chửi rủa, ông đều gào thét lên.
Nhưng là con người biết suy tính, hơn nữa đã uống rượu hơn bình thường, cảm thấy mí mắt nặng chĩu, nên ông để dành về sau cuộc trả thù đối với kẻ đào tẩu, và nhảy lên một chiếc ghế bố, ông nằm ngủ mê man.
Theo lệnh được dặn trước, đến rạng đông ông được đánh thức dậy.
Ông vội lên ngay mình ngựa, cùng với vài sĩ quan, chỉ dắt theo độ chừng một trăm kỵ sĩ, ông đi thẳng về hướng Governolo mà những thành lũy đứng sừng sững cách doanh trại độ nửa dặm đường.
Trước hết ông hỏi thăm xem người ta có tìm gặp kẻ đào tẩu không và được trả lời là không tìm thấy một dấu vết nào cả. Ông lắc đầu vừa càu nhàu:
– Roland Candiano đã hăm dọa ta, ông ta xúc phạm ta ghê gớm. Ta sẽ tìm ra ông ta. Và đến ngày đó, ông ta sẽ chịu đựng cùng một khổ hình như là người cha.
Nói xong, ông thúc ngựa chạy thẳng đến các thành lũy.
Jean de Médicis đã quyết định cho lệnh tấn công pháo đài Governolo vào ngày mai hoặc là ngày mốt. Câu chuyện phiêu lưu ban đêm đã hối hả quyết định của ông. Ông quyết định cho tiến quân ngay ngày hôm đó.
Thật vậy, câu chuyện giữa ông với Roland Candiano đã mở rộng cho ông nhiều chân trời mới. Những đề nghị của Foscari gây phấn khởi cho ông. Và ông muốn hành động mau lẹ để gởi ngay lập tức sau cuộc chiếm cứ pháo đài một phái viên đến gặp thủ tướng Venise.
Người phái viên sẽ nói trước tiên với Foscari rằng Jean de Médicis chấp thuận trên nguyên tắc cái kế hoạch liên minh, và định cho ông một ngày và một nơi hội họp.
Rồi anh ta phải dặn dò thủ tướng để ý đến Roland, bắt giữ chàng và giao nộp còn sống cho Đại Quỷ.
Quyết định những kế hoạch khác nhau đó trong trí xong, Jean de Medicis chỉ còn nghĩ đến việc thành công trong cuộc xung phong.
Đối với việc đó, ông muốn nghiên cứu lại một lần chót những miền phụ cận của pháo đài để tìm ra điểm yếu, hầu tập trung tất cả nỗ lực trên một phía duy nhất.
Đó là một chiến thuật cho đến nay đã giúp ông luôn luôn thành công: Ông ném tất cả lực lượng lên trên một điểm duy nhất đột phá một lỗ hổng hoặc là ném thang lên và đi vào.
Thời gian chạy ngựa độ mười lăm phút đưa ông đến vừa tầm súng trường của thành lũy.
Bấy giờ, ông cho toán quân sĩ dừng lại và một mình tiến tới chỉ dẫn theo hai vị phó tướng mà ông muốn cho những chỉ thị đích xác.
Ông đi từng bước, nghiên cứu tình hình với sự cẩn thận là một trong những nguyên nhân chính yếu đưa đến những thành công trước đây của ông.
Có rất ít người ở trên thành lũy Governolo.
Những người lính canh dùng mắt theo dõi cuộc vận chuyển của Jean de Médicis. Họ chào ông bằng vài phát súng hỏa mai, và Đại Quỷ tiếp tục con đường của mình, chỉ bằng lòng tránh xa tầm súng.
Cuối cùng ông dừng lại ở phía tây của pháo đài.
Tại đây những thành lũy hiển nhiên ở trong tình trạng xấu; một vài phát súng bắn đá có thể dễ dàng phá một lỗ hổng.
Những kẻ bị vây, bị sửng sốt bởi việc quân đội của Médicis kéo đến thình lình, không có thời giờ sửa chữa phía này, và chỉ kịp trám những lỗ bể ở tường thành bằng những mảnh cây ván, chỉ cốt che giấu nơi đổ nát hơn là hy vọng làm kiên cố lại.
Lại nữa, cái hào ở khắp nơi dốc đứng, thì ở về phía này lại hơi dễ đi xuống. Chắc chắn dân chúng đã có thói quen đi xuống hào tại nơi đây nên có những đường mòn được lần lần thiết lập, đất bị đổ xuống.
Đại Quỷ nhảy dựng mừng rỡ khi nhận thấy những điều đó.
– Governolo thuộc về chúng ta – Ông nói.
Vừa khi ông nói những lời đó, hai phát súng nổ vang liên tiếp.
Hai vị sĩ quan tháp tùng theo Jean de Médicis ngã xuống, một bị chết ngay tức khắc, người kia bị trọng thương ở vai.
Con ngựa của Đại Quỷ lồng lên. Nhưng nó bị người kỵ mã giữ đứng yên tại chỗ.
Jean de Médicis có một sự gan dạ phi thường chịu đựng mọi thử thách, tính táo bạo của ông nổi tiếng. Thay vì nới lỏng dây cương cho con ngựa sợ hãi muốn bỏ chạy, ông nắm chặt dây cương và nhìn xung quanh mình.
Đàng trước các thành lũy, từ một bụi cây ngấy, một người đàn ông đứng lên. Hiển nhiên đó là một người mới vừa nổ súng vào hai sĩ quan.
Jean de Médicis sửng sốt nhận thấy người đàn ông chỉ có một mình và thay vì chạy trốn, ông ta như muốn kêu gợi sự chú ý của Đại Quỷ.
Vào lúc đó, người đàn ông kêu lớn:
– Jean de Médicis, ta vẫn còn một khẩu súng nạp đạn và cây dao găm. Mi có những khẩu súng và thanh gươm của mi. Ta đề nghị cuộc chiến đấu với mi.
– Roland Candiano! – Đại Quỷ gầm vang, chính vị chủ nhân đáng kính của ta đã gởi mi đến cho ta.
Đồng thời, ông rút ở túi yên ra hai khẩu súng ngắn, cắn chặt dây cương giữa hai hàm răng, và phóng ngựa xông thẳng đến mình Roland.
Còn cách mười bước, ông bắn liên tiếp hai phát súng.
Một phát súng thứ ba nổ vang.
Jean de Medicis ngã xuống ngựa. Roland liệng khẩu súng còn bốc khói đang cầm nơi tay và tiến về phía kẻ bị thương.
Đại Quỷ nhắm kín đôi mắt.
Ông tái mét, cái màu tái đặc biệt của cái chết gần kề phủ lên những gương mặt đang quay về cõi hư không vĩnh viễn.
Ông nằm ngửa, hai tay chắp thành chữ thập.
Đôi môi mím chặt bởi một nụ cười u ám, Roland ngắm nhìn ông một lúc.
– Ông ta chưa chết – Chàng nghĩ thầm, nhưng sẽ chấm dứt trong một ít giờ.
Bấy giờ chàng cúi xuống.
Vào lúc đó, Jean de Médicis mở mắt ra.
– Tôi có thể giúp cho ngài việc nào không? – Roland hỏi.
– Hãy tránh xa ra!
– Jean de Medicis, ngài đã tự trở thành kẻ địch của tôi, trong khi tôi đến với ngài, chân thành và tin tưởng. Tôi mang đến cho ngài bằng cớ của sự chân thành và lòng tin tưởng của tôi. Ngài đã xem tôi như là một kẻ địch. Tôi đã để cho ngài lựa chọn giữa tội ác và công lý. Ngài đã lựa chọn tội ác. Lúc bấy giờ tôi đã kết án ngài. Jean de Médicis, những người bạn hữu của những kẻ thù của tôi đều bị sát hại như thế.
– Và mi đã đối xử thế nào với chính những kẻ thù của mi? Jean de Médicis rên rỉ hỏi.
Roland có một nụ cười ghê gớm.
– Ồ! Những kẻ đó, tôi không muốn sát hại họ...
Có một lúc im lặng sầu thảm.
Roland nói tiếp:
– Jean de Médicis, tôi sát hại ngài không vì hận thù; tôi chỉ loại bỏ giản dị một chướng ngại vật. Cho nên tôi nhắc lại với ngài câu hỏi của tôi: Tôi có giúp được gì cho ngài? Dù cho ngài có yêu cầu điều gì đi nữa, tôi xin thề với ngài sẽ chấp hành đúng đắn...
Đại Quỷ nhìn Roland với đôi mắt mờ đục trong đó đã nổi lên những hư ảnh của thần chết.
Ông có một nụ cười man rợ, hai nắm tay ông co rúm, đôi mắt ông đứng tròng; ông nằm yên bất động, thẳng đơ...
Roland buông ra một tiếng thở dài và bỏ đi, không ngoảnh đầu lại, chàng bước xuống hào và biến mất.
Tuy nhiên, Đại Quỷ vẫn chưa chết.
Khoảng hai chục quân sĩ của pháo đài Governolo đã chứng kiến từ bên trên thành lũy cảnh tượng mau lẹ đó.
Họ đi xuống, đến gần kẻ bị thương, một người trong bọn họ nhận ra Đại Quỷ.
Họ liền làm một cáng bằng cây.
Mười lăm phút sau, những tiếng hoan hô vang dậy trong Governolo, những tiếng chuông đổ giục dã liên hồi...
Và cái cáng trên đó Đại Quỷ đang hấp hối được đặt lên đi ngang qua các con đường nhỏ ở giữa những sự vui mừng ghê gớm.
Thế là Đại Quỷ đi vào như vậy trong pháo đài Governolo.