Đôi Tình Nhân Thành Venise

Lượt đọc: 431 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXII NHỮNG KHE NÚI LA PIAVE

❊ ❊ ❊

Roland xuống ngựa và bảo Scalabrino cũng làm như chàng. Hai con ngựa được cột ở một thân cây thông. Bấy giờ, Roland ngồi xuống bên lề đường. Scalabrino nhìn quanh quất bên mình, lắng tai nghe, bồn chồn lo ngại. Cuối cùng, không còn chịu được nữa, buộc anh phải kêu lớn:

– Này, thưa chủ nhân, nếu như ngài tin tôi, chúng ta nên quay trở lại.

– Tại sao như vậy? Ta muốn đi xem những khe núi La Piave, ta...

– Những khe núi La Piave! Scalabrino nói và rùng mình.

– Phải, ta đã nghe nói đến rất nhiều, và ngày hôm nọ, vị quý tộc được ta mua hai con ngựa còn nói với ta rằng ông ta muốn đi thăm những khe núi này. Người ta nói rằng phong cảnh ở đây có một vẻ đẹp hùng tráng, tuyệt vời.

– Tôi không biết những khe núi có đẹp đẽ không. Tôi thấy hình như nó hoang dã hơn, nhưng đối với tôi nó luôn luôn là nơi rất nguy hiểm.

– Ô hay! Chúng ta sợ gì nào? Phải chăng mi sợ lăn vào một cái vực nào đó? Hai con ngựa của chúng ta dường như có bước chân sơn cước vững vàng mà.

– Không phải việc đó, thưa đức ông.

– Vậy chớ việc gì? Có lẽ bị rơi vào một hang động nào... Và một sào huyệt nào?...

– Thế ngài biết ở đây có những sào huyệt sao? anh hỏi.

– Không, ta không biết, nhưng ta linh cảm việc đó.

– Vậy thì, phải, thưa đức ông, Scalabrino kêu lên.Đó là những sào huyệt cần phải kinh sợ. Hãy tin tôi chúng ta không nên đi xa hơn...

– Mi hãy kể cho ta nghe có những gì ta phải sợ hãi... Mi có vẻ biết rõ xứ này, và ta trông cậy nơi mi để nói cho ta biết...

– Thưa đức ông, những gì mà ngài phải e sợ, đó là những bạn cũ của tôi, Scalabrino nói nho nhỏ.

– Chà!... Chà!... Mi hãy giải thích nghe xem.

– Ngài không thể không hiểu rằng thuở xưa tôi đã làm gì... và tôi vẫn còn làm gì ngay buổi tối mà tôi trông thấy ngài lần đầu tiên...

– Phải, trước kia mi là một tên cướp... Tại sao mi gục đầu? Cái nghề nghiệp của mi cũng hoàn toàn danh giá như nghề nghiệp của thủ tướng, của giám mục hoặc là của Đại Pháp quan. Hãy tin ta, Scalabrino, không phải ở trong các khe núi La Piave mà người ta mới tìm gặp những tên cướp đáng ghê sợ.

Scalabrino trở nên trầm ngâm, Roland nhìn anh trong vài phút với một sự thương hại và đôi mắt của chàng dịu bớt vẻ khắc nghiệt.

– Mi hãy thuật tiếp câu chuyện, chàng nói dịu dàng.

– Tôi nói với ngài, thưa đức ông, tên tướng cướp xưa nói tiếp mà rùng mình, thuở xưa tôi là thủ lĩnh của một nhóm người hoạt động trong cái tam giác rộng lớn đó mà cái đáy đi từ Trévise đến Padoue, và cái đỉnh là Venise. Thường thường, chúng tôi làm những cuộc thám sát ở Venise hoặc bằng đường bộ, hoặc bằng đường thủy.Để di chuyển, chúng tôi dùng những chiếc tàu vượt qua eo biển Lido, và đổ bộ ở ngay vào sông La Piave...

Chúng tôi chở chiến lợi phẩm đi ngược lên dòng sông, cho đến ngôi làng Nervesa. Tại đây, trong các khe của ngọn núi đó, là nơi chúng tôi thiết lập tổng hành dinh...

– Chà! Này, mi thật xứng đáng là một tướng lãnh quân đội, mi có hạm đội, mi có bộ binh và cả kỵ binh...

– Đúng như ngài nói, thưa đức ông. Đó là một đạo quân thật sự gồm có một ngàn người được võ trang đầy đủ, hoạt động táo bạo, có khả năng làm mọi cuộc thôn tính.

Đôi mắt của Roland sáng rực lên, nhưng rồi ngọn lửa đó vội tắt ngay.

– Tôi, Scalabrino nói tiếp, tôi chỉ là thủ lĩnh của một nhóm, nghĩa là tôi chỉ huy năm mươi người.

– Vậy ra có một tổng thủ lĩnh để chỉ huy tất cả các nhóm người, giống như của mi? Roland nhổm dậy hỏi.

– Không phải, thưa đức ông. Chúng tôi chỉ hỗ trợ lẫn nhau mà thôi. Chúng tôi chia sẻ những vật chiếm được, những thủy thủ đã chuyên chở cho chúng tôi, cho dù là bận đi hoặc là bận về họ đều có phần. Tóm lại, chúng tôi sống hòa thuận với nhau.

– Và mi nói rằng cái nhóm của mi ẩn nấp trong các khe núi La Piave?

– Nó không ẩn nấp, thưa đức ông. Ở đó chúng tôi có sào huyệt là nơi tụ họp của chúng tôi, thế thôi. Riêng việc đó ra, mỗi người sống trong thành phố của mình. Chúng tôi có độ mười lăm người ở tại Venise.

– Vậy thì, trong những việc đó, ta thấy không có gì làm ta phải lo ngại trong lúc đi viếng các khe núi.

– Thưa đức ông, việc này có liên quan đến cá nhân tôi. Nhưng tôi ngại làm ngài chán...

– Mi càng làm ta chú ý hơn... Cứ kể đi...

– Ở trong nhóm của tôi có một người đàn ông được chúng tôi gọi là Sandrigo, bởi vì anh ta sinh trưởng trong ngôi làng mang tên đó. Anh ta gan dạ, táo bạo và cũng mạnh mẽ như tôi. Chúng tôi sống thân thiết, mặc dù đôi lúc tôi cảm thấy nơi anh ta biểu hiện một sự bực dọc cho rằng mình không phải là thủ lĩnh. Một ngày kia có một chuyện lạ lùng xảy đến với tôi. Biến cố đó xảy ra đã gần mười ba năm qua nghĩa là khoảng bảy năm trước ngày tôi bị bắt.. Một buổi sáng, tôi chờ đợi sự trở về của một cuộc viễn chinh được tôi giao phó cho gã Sandrigo cầm đầu. Bỗng nhiên tôi thấy anh ta trở lại với những người bộ hạ và một người đàn bà rất trẻ, có nhan sắc rạng rỡ đi giữa bọn họ. Thú thật, tôi bị choáng mắt, tôi là kẻ chưa từng bao giờ quá chộn rộn đến sắc đẹp của những người đàn bà. Nàng có vẻ không bị uy hiếp chút nào và tiếp nhận cuộc phiêu lưu của mình, vẫn vui vẻ, tươi cười. Chúng tôi đưa người đàn bà vào một hang động, bà luôn luôn mỉm cười trongkhi hai người gia nhân sợ hãi rụng rời. Đi đến đây, nàng xin nói chuyện với người thủ lĩnh.

– Chính là tôi, thưa bà, tôi nói. Xin bà đừng lo ngại. Sẽ không có ai xúc phạm đến bà.

– Tôi không sợ hãi, nàng nói vừa nhìn tôi.

Và cái nhìn của nàng lạ lùng thật dạn dĩ làm cho tôi bối rối. Nàng nói tiếp:

– Tôi sẽ tặng cho các ông tất cả những gì quý báu ở trong mình tôi với điều kiện là ngày hôm nay các ông phải để cho tôi đi tiếp con đường của tôi, vì tôi cần đi gấp đến Rome.

– Ngay bây giờ, nếu như bà muốn! Tôi kêu lên.

– Không! Tôi mệt nhọc và tôi muốn nghỉ ngơi trong một giờ đồng hồ.

Người đàn bà này đã gây cho tôi một sự xúc động lạ thường. Tôi rất muốn thả bà ta đi mà không lấy gì cả. Nhưng các bạn của tôi ném những cái nhìn thèm thuồng lên những món nữ trang của bà ta, và tôi hiểu rằng tôi sẽ thất bại nếu như tôi muốn cứu thoát vài món của cải cho bà ta mà dường như bà ta không tha thiết lắm. Bởi vì, tự bà ta vừa mỉm cười vừa tháo những chiếc vòng tay, xâu chuỗi của mình và ném xuống dưới chân tôi vừa nói:

– Hãy nhặt lấy!

Tôi bước lui lại và bảo Sandrigo:

– Phần của anh, anh bạn. Còn tôi, tôi sẽ không động đến các món nữ trang đó.

Nhưng chính Sandrigo lắc đầu. Anh ra dấu chỉ cho những người của chúng tôi để họ xông vào lấy chia với nhau. Bấy giờ Sandrigo bước tới, tay đặt lên đốc con dao găm và nói:

– Tôi không lấy nữ trang, tôi chỉ muốn người đàn bà.

– Này Sandrigo, tôi bảo, việc đó không thể được. Anh biết rõ luật lệ của chúng ta.

– Đối với hôm nay, Sandrigo kêu lên, tôi không biết luật lệ nào khác hơn là sự ham muốn của tôi.

Một luồng máu nóng xông lên mặt tôi, và tôi rút dao găm ra.

Các đồng đảng bao quanh chúng tôi miệng lẩm bẩm nói rằng cần phải bãi bỏ luật lệ mà tôi đã áp đặt là phải tôn trọng những người đàn bà. Lập tức người đàn bà lạ xông vào giữa chúng tôi, kêu lên với một giọng nhạo báng:

– Tôi thấy rõ rằng tôi phải thuộc về một người trong bọn các ông ngày hôm nay!... Vậy thì, tôi chấp nhận!... Và kẻ nào trong bọn các ông được ôm ấp tôi sẽ lấy làm hãnh diện trong một giờ khi sẽ được biết rằng tôi là ai... Tuy nhiên, tôi có một điều kiện.

– Chúng tôi chấp nhận! Các bạn tôi sôi nổi kêu lên, họ quá say mê bởi nhan sắc diễm lệ của người đàn bà.

– Vậy thì, tôi yêu sách được tự mình chọn người tình. Các ông chấp thuận không?

– Được, được! Sandrigo ra hiệu rằng anh ta cũng bằng lòng. Anh hy vọng rằng người đẹp lạ mặt sẽ chọn anh. Tôi cũng tin chắc như thế nên tôi bước lui một bước và tra chiếc dao găm vào vỏ. Người thiếu phụ lạ mặt quay nhìn tất cả những người đàn ông đang bao quanh nàng. Tôi thấy các bạn tôi lần lượt tái mặt hết người này đến ngườikia. Đôi mắt đẹp dừng lại một lúc trên Sandrigo, và tôi cảm thấy đến lượt tôi tái xanh. Nhưng nàng đi qua!... Cuối cùng nàng đi đến bên tôi, cầm lấy bàn tay tôi và nói:

– Đây là người được tôi thích... Chà! thưa đức ông, Scalabrino nói tiếp, cái giây phút đó chứa đựng một cảm xúc mạnh mẽ nhất trong đời tôi. Sandrigo thét lên một tiếng kêu điên cuồng và chạy vụt ra bên ngoài. Về phần tôi, tôi sướng điên lên, thở hào hển, cuống cuồng với niềm hạnh phúc bất ngờ từ trên trời rơi xuống tôi ôm trong đôi cánh tay tôi con người tuyệt mỹ đó và bế nàng chạy vào đáy một cái động. Nàng đưa hai cánh tay đẹp ôm choàng cổ tôi, chiếc đầu của nàng tựa lên vai tôi. Tôi rùng mình. Tôi say sưa vì khoái cảm. Cái giờ tiếp theo, thưa đức ông, tôi sẽ nhớ mãi suốt trong nhiều thế kỷ nếu như tôi sống lâu như vậy. Tất cả những sự âu yếm sành sỏi ở một người đàn bà trong cơn cuồng nhiệt có thể dâng hiến cho một người đàn ông đang điên cuồngvì dục tình, người đàn bà đó đều không tiếc... Đến lúc nàng mặc xong y phục, tôi sắp hỏi tên họ nàng, đề nghị đi theo nàng cho đến tận cùng thế giới để trở thành tên nô lệ của nàng, nhưng nàng bỗng bật cười lớn và nói:

– Chưa bao giờ tôi vui vẻ đến như thế!...

Đến đoạn kể này, Scalabrino dừng lại.

– Câu trả lời đó, thưa đức ông, làm cho tôi lạnh mình. Người đàn bà này đã đóng kịch về tình dục, và bây giờ nàng đang chế nhạo tôi. Nhưng dù sao, tôi cũng không có gì để đòi hỏi. Nàng ra đi...

– Có bao giờ mi biết được tên của nàng không? Roland hỏi.

– Không bao giờ.

– Mi có bao giờ thấy lại nàng không?

– Vào một buổi tối, trong một giây đúng là ở Venise, tôi tưởng chừng như nhận ra nàng... Nhưng mà không!... Không thể nào là nàng được...

– Mi nói rằng, ở Venise?

– Phải, thưa đức ông. Nhưng tôi nhắc lại với ngài tôi đã lầm... Hoặc ít ra, tôi tin như vậy. Và bây giờ mà sáu năm đã trôi qua...

– Sáu năm! Người đàn bà mà mi ngỡ nhận ra, đó là...

– Người kỹ nữ đã mướn tôi bắt cóc ngài!...

– Tốt lắm, Roland trầm ngâm nói. Kể tiếp đi.

– Chỉ có thế, thưa đức ông. Tôi muốn nói với ngài rằng kể từ ngày đó, gã Sandrigo đã thù hận ngấm ngầm tôi. Anh ta sợ tôi vì tôi có một uy tín lớn với đồng đảng của tôi. Nhưng từ lúc tôi bị bắt, chắc chắn Sandrigo đã trở thành thủ lĩnh, và anh ta chỉ huy ở trong núi cũng như tôi đã chỉ huy thuở xưa ở nơi đây. Nên nếu như chúng ta rơi vào tay của anh ta, nếu như anh ta thấy tôi tận tụy cùng ngài, anh ta sẽ trút hết lên ngài mối thù hận cũ vẫn chưa nguôi. Những gì mà Sandrigo không dám toan tính ngay lúc ấy, ngày nay anh ta sẽ thực hiện...

– Hãy nói cho ta biết, tên Sandrigo đó, có mặt ở Venise... buổi tối... có cuộc bạo động không?

– Có, thưa đức ông. Và bây giờ tôi nghĩ đến...

– Mi nói gì đó?

– Tôi nhớ... Ôi! Tên khốn nạn!... Tôi nhớ lại, thưa đức ông, vào lúc tôi bị bắt, tôi trông thấy Sandrigo đứng giữa những tên cảnh binh!

– Chà! Chà! Ra đấy là cuộc trả thù nhỏ của nó!...

– Phải, phải, tôi nhớ lại! Tôi gọi nó, và tôi lấy làm ngạc nhiên khi thấy nó biến mất. Ban đầu tôi cho rằng nó cũng bị bắt như tôi... Chà! Tên hèn nhát!...

– Và nó thủ vai trò nào trong tấn kịch do... anh, anh bạn ta... Anh bạn ưu tú Bembo của ta... tổ chức?...

– Thế thì! Cái đêm mà Bembo đến tìm tôi, chính Sandrigo đã dẫn ông ta đến gặp tôi... Chà! Tôi bắt đầu thấy rõ rằng trong tất cả câu chuyện mờ ám này!... Tôi đã đoán ra những gì mà trước đây tôi không biết!... Tôi thấy tên khốn nạn Sandrigo đã âm mưu cùng với Bembo. Họ trao đổi với nhau về sản phẩm hai cuộc đời của chúng ta, thưa đức ông! Sandrigo bán ngài cho Bembo, và để trao đổi, Bembo bán tôi cho Sandrigo!...

– Này, Scalabrino, Roland bấy giờ mới nói, mi còn khuyên ta nên lùi bước nữa không?

– Không, thưa đức ông, Scalabrino đáp lại với một âm điệu dữ tợn. Chúng ta hãy đi và mong cho chúng ta gặp Sandrigo ở trong các khe núi La Piave!...

Bỗng, một tiếng kêu từ xa vọng đến.

Roland và người bạn lắng tai nghe.

– Đó là ở về phía Hắc Động, Scalabrino nói.

– Chúng ta đi đến Hắc Động!

– Còn hai con ngựa?

– Chúng ta sẽ tìm lại chúng ở đây, Roland nói. Hãy chỉ đường cho ta.

Scalabrino sấn bước, dẫn theo Roland. Giữa những tảng đá chồng chất lên nhau, họ trèo lên một con đường mòn đi lại xuyên qua những bụi cây nhũ hương và những cây dương dại.

Một tiếng kêu khác, lần này gần hơn, lại vẳng đến.

Sau năm phút đi hối hả, Scalabrino đứng lại và ra hiệu cho Roland im lặng. Anh vạch nhẹ một lớp cây con, lấy tay chỉ một cảnh tượng lạ lùng đang diễn ra nơi hoang vắng đó.

Chỉ một cái liếc mắt, Roland nhìn bao quát cả nơi này.

Phía trái, ở bên dưới, chàng thấy lờ mờ một cái cửađộng tối tăm có lẽ đó là Hắc Động. Phía mặt là những tảng đá đột ngột chắn trên mặt đường mà chàng đoán ra một cái lỗ rộng lớn toác hoác – một cái vực thẳm mà chàng nghe con sông đang gầm thét dưới đáy vực. Ở giữa cái động và vực thẳm, đó là một khoảng đất bằng chỉ rộng độ ba mươi tầm (Toise = 1m949).

Ngay cửa vào động, một người đàn ông bị trói vào một cây thông dại mọc trong một kẽ đá. Trước mặt ông ta, một người đàn ông khác ngồi dường như đang chấtvấn. Độ mười hai tên đàn ông lực lưỡng được võ trang đầy đủ, đứng phía sau tên hỏi cung.

Vừa nhận thấy người đàn ông bị trói, Roland giật mình.

Và khi nhìn thấy tên đang hỏi cung, Scalabrino nghiến răng nắm chặt hai bàn tay to lớn của anh. Roland đã nhận ra gã ba hoa ở Mestre, kẻ đã bán hai con ngựa cho chàng. Scalabrino đã nhận ra Sandrigo, kẻ thù của mình.

Và Sandrigo nói:

– Nào, ngài Arétin, mạng sống của một người đàn ông như ngài đáng giá ba ngàn ê-quy, quỷ ơi!

– Ngài tướng cướp, ngài muốn tôi lấy số ba ngàn ê-quy đó ở đâu ra?... Tôi bị hại!

– Ngài thi sĩ, tên cướp nói tiếp vừa cười khảy, có một cái bàn ở trong động. Trên cái bàn đó, có mực, có giấy, có bút lông. Ngài sẽ viết – bằng văn xuôi hoặc bằng thơ, tùy theo ngài lựa chọn.

Những tiếng cười của bọn cướp rộ lên khi chúng nghe câu nói đó.

– Im lặng! Sandrigo nói. Ngài phải viết, ngài Arétin. Ngài có những bạn hữu ở Venise. Họ quá yêu mến ngài, họ không nỡ để cho ngài bị ở trong tình trạng quẫn bách này đâu? Ngài nên nghĩ đến sự mất mát của cảnước Ý nếu như do lỗi của ba ngàn ê-quy khốn khổ mà ngài qua đời!

Người tù nhân thét lên một tiếng kêu kinh hãi.

– Cho nên, Sandrigo điềm nhiên nói tiếp, ngài sẽ viết. Một trong những kỵ sĩ có mặt ở đây sẽ mang bức thư của ngài. Cần phải đi hai ngày để đến Venise và bằng chừng số ngày ấy để trở về, cộng lại là bốn ngày. Chúng ta nên tỏ ra phóng khoáng và để cho các bạn hữu của ngài bốn ngày có đủ thời giờ lo liệu số tiền. Tất cả là tám ngày. Hôm nay là chín giờ tối thứ năm. Nếu như đến chín giờ tối thứ năm tuần sau, ba ngàn đồng ê-quy không có ở đây, ta sẽ rất ân hận và cũng là vinh dự đặc biệt để tự tay đâm chết ngài.

– Tôi sắp chết! Người tù nhân lặp lại với nỗi tuyệt vọng.

Cùng lúc đó, từ một hàng rào thiên nhiên gồm nhiều loại cây hợp thành bao bọc xung quanh miếng đất bằng bỗng nhiên được vẹt ra, và Roland xuất hiện.

Chàng nhảy vọt một cái và đến đối diện với Sandrigo.

– Đồng thời, Scalabrino xông vào trước mặt bọn cướp, kêu lớn:

– Người ta vui đùa ở đây mà không có ta!... Dường như người ta không còn chờ đợi ta nữa!

– Scalabrino! Scalabrino! bọn cướp kinh ngạc gào lên.

Vừa thấy Roland, Sandrigo đứng phắt dậy, tay lăm lăm con dao găm. Nghe đồng bọn kêu la vui mừng cái tên của Scalabrino, hắn quay lại và cười một cách man rợ, muốn sấn vào gã khổng lồ. Nhưng hắn không có thời giờ. Bất ngờ hắn đứng sững lại với một tiếng thét đau đớn: Roland vừa xông vào hắn và siết chặt hai cườm tay của hắn trong hai cánh tay cứng như sắt của chàng. Sandrigo bất lực buông rơi cây dao găm, vặn mình đau đớn một lúc rồi té quị xuống. Bọn cướp ban đầu đã thét lên một tiếng kêu vui mừng khi nhận ra Scalabrino, bây giờ vội vã bao vây Roland.

– Không một ai được cử động! Scalabrino nói lớn. Kẻ đầu tiên nào phản ứng sẽ bị lăn xuống đáy sông La Piave!

Bọn cướp bị khuất phục, lui lại.

Pierre Arétin vẫn còn bị trói, bọn cướp bị Scalabrino áp đảo, nhìn người mới đến với vẻ kinh hoàng. Và Sandrigo đang vặn vẹo mình dưới chân người hiệp sĩ lạ mặt quá sức mạnh mẽ.

Chàng nắm cổ Sandrigo kéo hắn đến bờ vực thẳm.Đoạn chàng nắm hắn ở đầu cánh tay giơ lên, treo lơ lửng bên trên vực thẳm, tức thì những tiếng thì thầm thán phục ngạc nhiên của bọn cướp biểu lộ bọn chúng đã chịu khuất phục.

Scalabrino hiểu rất rõ họ, từ lúc đó anh không còn lo lắng đến họ nữa.

Bị treo bên trên vực thẳm, Sandrigo kêu la: Xin dung tha.

Roland đưa hắn vào thả xuống đất và ra lệnh:

– Hãy mở trói cho người tù nhân!

Sandrigo liếc xung quanh mình bằng đôi mắt thù hận. Một lúc, hắn muốn đương đầu với Roland và nhìn sững vào chàng... Nhưng lại bị khuất phục nữa, chịu thua, hắn làm một cử động điên cuồng và mở trói cho người tù nhân. Người này vội chạy đến người cứu tinh của mình, hai tay giương thẳng kính cẩn. Roland làm một cử chỉ ngăn lại.

– Thưa ông, chúng ta cần phải trò chuyện cùng nhau. Xin ông vui lòng đi vào trong động này và đợi ta vài phút.

– Vài giờ đồng hồ, tùy theo ý muốn của ngài, hỡi người đàn ông quảng đại, người bảo trợ cho các nữ thi thần Muses, người cứu tinh của Apollon... Chúng ta không còn ở các khe núi Piave, mà đang ở tại Thi Sơn Parnasse, và tựa như những con ong bay từ bông hoa này sang bông hoa khác...

Chắc chắn nhà quý tộc danh tiếng Arétin còn ở lâu để tự do than theo giòng cảm hứng nếu như Scalabrino không nắm cánh tay ông ta và đẩy vào trong động mà không tỏ một chút kính trọng nào đối với nhà thi sĩ, nhà quí tộc Arétin.

Bấy giờ, Roland quay sang bọn cướp:

– Các người đã thấy những gì ta có thể làm được. Những ai trong số các người muốn ta làm Thủ Lĩnh...

– Tất cả! Tất cả!

– Những ai trong số các người đã chán nản cuộc sống bấp bênh và khốn nạn này mà các người đang sống? Những ai là người muốn cùng ta thực hiện nhiều việc lớn lao?

– Tất cả! Tất cả!

– Tốt lắm. Ta hẹn với các người đúng mười hai giờ đêm có mặt ở đây. Các người giải tán đi, hãy đưa đến những người bạn nào còn vắng mặt, hãy bảo họ rằng có một người đàn ông muốn dìu dắt họ đi chinh phục những của cải to lớn và sẽ làm cho mỗi một người bần cùng khốn khổ như các người trở thành một đại lãnhchúa. Đi đi và nên có mặt ở đây vào mười hai giờ đêm.

Bọn cướp phấn khởi thét lên tiếng reo mừng vang dậy, làm cho những dân cư trong ngôi làng dưới chân núi đang yên ngủ phải lo sợ. Rồi để tỏ ra có kỷ luật, họ không thèm liếc mắt nhìn đến kẻ bại trận, mà mới một giờ trước đây, họ còn khiếp sợ hắn; sau đó họ đi tản mác vào trong núi.

Sandrigo cũng muốn lẩn trốn.

Nhưng Roland vội ra hiệu, Scalabrino liền đặt bàn tay lên vai Sandrigo và nói:

– Hãy ở lại, chủ nhân muốn nói chuyện với mi.

Nghe nói đến tiếng chủ nhân, Sandrigo ngước lên nhìn rồi bỗng dưng vùng mạnh thoát ra, thốt lên tiếng cười man rợ, và lao về phía vực thẳm biến mất.

Scalabrino ban đầu bị sửng sốt, vội cúi xuống nhìn thấy hắn đang leo xuống vực thẳm bằng cách bấu víu vào những chỗ lồi lõm và những bụi cây nhỏ, với sự táo bạo và liều lĩnh nhanh nhẹn đặc biệt.

– Ôi! Phải chi có được một cây súng hỏa mai tốt trong tay! Scalabrino lẩm bẩm.

Một tiếng cười lớn cất lên, và cái bóng mờ của Sandrigo biến mất.

– Không bao giờ có điều gì tốt đối với tôi cả, Scalabrino đứng lên nói.

Roland dường như không trông thấy những việc vừamới diễn ra. Đầu cúi xuống, hai tay khoanh lại, chàng suy nghĩ.

Chẳng bao lâu chàng chợt tỉnh lại và đi vào trong động, Scalabrino đã thắp lên một cây đuốc.

Vừa trông thấy Roland dưới ánh đuốc người tù nhân quá đỗi ngạc nhiên, thốt lên tiếng kêu:

– Có lẽ tôi không lầm! Chính ngài, ngài quý tộc xa lạ mà tôi đã gặp ở Mestre cách đây vài ngày, và được tôi bán cho hai con ngựa tốt?

Roland gật đầu xác nhận.

– Chà! Arétin nói tiếp, cái ý nghĩ thật tai hại làm sao đã khiến cho tôi đi viếng thăm những khe núi LaPiave! Đồ đạc của tôi bị cướp các thư ký của tôi chạy trốn. Chính tôi suýt bỏ mạng... May mắn thay, ngài đã can thiệp, giống như những hiệp sĩ giang hồ thuở xưa.

– Vậy là, Roland nói, ông nghĩ rằng tôi sẽ buông tha ông?

– Thế không phải đây là ý định của ngài sao?

– Việc đó tùy thuộc nơi ông.

– Vậy tôi phải làm sao? Xin ngài nói ra. Lòng tri ân của Arétin không phải là một lời nói suông...

– Trước hết xin ông hãy nhận ra rằng ta đang nắm giữ ông trong tay, và ta có thể giao trả ông cho nhữngkẻ khốn khổ đã bị ta cướp ông khỏi tay họ. Ông nên nhận xét rằng làm như thế, là ta đã lấy của họ cả một tài sản...

Nét mặt của người tù nhân biến sắc dần theo lời nói của Roland.

– Thế ngài cần gì đến tôi? Ông nói, bởi cái rốn của tất cả các nàng trinh nữ ở Arezzo, ngài khiến cho tôi sợ hãi về lòng độ lượng của ngài hơn là những lời hăm dọa giết chết của tên cướp lúc ban nãy.

– Ta muốn, Roland nói và nhấn mạnh, ta muốn đề nghị với ông một hiệp ước liên minh.

Người tù nhân vội ngước lên nhìn.

Roland nói tiếp:

– Ta tưởng đúng ra nơi ông có một cái gì tốt hơn và ghê gớm hơn là cái vẻ bên ngoài thoạt mới nhìn đã để cho ta lầm tưởng nhận xét. Ta có lầm không? Trên cái trán thấp và bướng bỉnh này, trên các hàng mi hay di động, trên cái hàm thú ăn thịt này, cuối cùng trên chiếc đầu sói dữ tợn này, ta đọc thấy lòng tham lam hưởng thụ mãnh liệt đang lẫn lộn trong lòng ông. Này ông Pierre Arétin, nếu như ông chỉ là một thi sĩ hoặc là một người làm thơ – tùy theo sự chọn lựa của ông – nếu ông quả là kẻ như theo lời ông nói, thì hãy đi đi, ông được tự do. Nhưng nếu ông là người mà ta ngỡ đoán đúng, nếu ông thật sự là con sói đang xông lên trên thế giới, thì ông hãy ở lại, chúng tôi sẽ nói chuyện. Bây giờ,Pierre Arétin, ông hãy trả lời: Ông sẽ đi? Hay ông ở lại?

Pierre Arétin trả lời:

– Tôi ở lại.

Người dịch: Nguyễn Văn Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Michel Zévaco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.